Chương 2: Điên Cuồng Tích Trữ Vật Tư

Cơn đau dữ dội trong đầu khiến Lâm An gần như ngạt thở. Trước mắt cô tối sầm lại, tiếng la hét hỗn loạn trong siêu thị dần trở nên xa xăm. Ngay sau đó, cơ thể cô mất thăng bằng rồi ngã mạnh xuống nền gạch lạnh cứng.

“Lâm An!”

Có người gọi tên cô.

Giọng nói ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Lâm An đột ngột mở mắt.

Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua rèm cửa chiếu vào căn phòng nhỏ. Không khí yên tĩnh đến mức cô có thể nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường đang chạy.

Tích tắc.

Tích tắc.

Lâm An ngồi bật dậy, hơi thở dồn dập.

Cô lập tức cúi đầu nhìn hai bàn tay của mình. Trên da không có vết máu, không có vết cắn của zombie, càng không có những vết chai sần do nhiều năm sinh tồn ngoài hoang dã.

Chiếc điện thoại bên cạnh đột nhiên sáng màn hình.

Ngày 04 tháng 05.

Đồng tử của Lâm An co rút mạnh.

Ba ngày trước tận thế.

Cô thật sự đã sống lại.

Trong đầu cô lập tức hiện lên cảnh tượng trước khi chết. Đồng đội vì tranh giành túi lương khô mà đẩy cô vào giữa đàn zombie. Tiếng gào thét, máu tươi và cảm giác tuyệt vọng vẫn còn rõ ràng như vừa mới xảy ra.

Lâm An siết chặt tay đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Kiếp trước, cô đã quá ngu ngốc.

Cô tin người.

Cô mềm lòng.

Cuối cùng lại chết thảm giữa tận thế.

Nhưng lần này sẽ khác.

Lâm An bước xuống giường rồi kéo mạnh rèm cửa. Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn còn yên bình. Người đi làm vội vã trên đường, tiếng còi xe vang lên liên tục, không ai biết chỉ ba ngày nữa thôi, thế giới sẽ biến thành địa ngục.

Ba ngày.

Thời gian quá ngắn.

Nhưng đối với người từng sống mười năm trong tận thế như cô, như vậy đã đủ.

Lâm An nhanh chóng mở điện thoại, bắt đầu kiểm tra số dư tài khoản.

Tiền tiết kiệm.

Tiền đầu tư.

Khoản vay có thể thế chấp.

Tất cả cộng lại vẫn không đủ để chống chọi nhiều năm tận thế, nhưng ít nhất còn tốt hơn việc tay trắng.

Cô không hề do dự.

Lâm An lập tức gọi điện cho công ty môi giới.

“Tôi muốn bán căn hộ.”

Đầu dây bên kia hơi sửng sốt. “Cô Lâm, cô chắc chứ? Giá nhà gần đây đang tăng…”

“Tôi cần tiền gấp. Bán nhanh nhất có thể.”

Sau khi cúp máy, cô tiếp tục mở danh sách mua sắm đã ghi nhớ từ kiếp trước.

Lương thực.

Nước sạch.

Thuốc men.

Pin dự phòng.

Máy phát điện.

Nhiên liệu.

Hạt giống.

Tất cả đều là thứ sẽ tăng giá điên cuồng sau tận thế.

Không, chính xác hơn là có tiền cũng không mua được.

Lâm An thay quần áo rồi lập tức ra ngoài.

Việc đầu tiên cô làm là đến ngân hàng vay thêm tiền. Với tài sản hiện tại, cô vẫn có thể vay được một khoản lớn trong thời gian ngắn.

Nhân viên ngân hàng mỉm cười lịch sự hỏi cô mục đích sử dụng.

Lâm An chỉ bình tĩnh đáp: “Đầu tư.”

Nếu người khác biết cô chuẩn bị dùng toàn bộ tài sản để mua lương thực, chắc chắn họ sẽ nghĩ cô bị điên.

Sau khi hoàn tất thủ tục, Lâm An không hề nghỉ ngơi mà lái xe thẳng đến khu chợ bán sỉ lớn nhất thành phố.

Bên trong khu chợ vô cùng náo nhiệt.

Tiếng mặc cả vang lên liên tục.

Mùi rau củ tươi sống trộn lẫn với mùi hải sản khiến không khí trở nên hỗn tạp.

Không ai biết vài ngày nữa thôi, nơi này sẽ trở thành bãi săn của zombie.

Lâm An đẩy xe hàng đi thật nhanh.

Cô mua gần như toàn bộ số gạo và mì ăn liền ở mấy gian hàng lớn. Chủ cửa hàng nhìn cô đầy kinh ngạc.

“Cô gái, mua nhiều vậy làm gì?”

“Mở nhà hàng.”

Lâm An trả lời cực kỳ tự nhiên.

Tiếp theo là nước uống đóng chai, thịt đông lạnh, đồ hộp và đủ loại gia vị. Chỉ trong hai tiếng, số tiền trong tài khoản cô đã giảm đi một khoảng lớn.

Nhưng Lâm An không hề đau lòng.

Trong tận thế, tiền giấy chẳng khác nào giấy vụn.

Chỉ có vật tư mới là mạng sống.

Khi cô vừa rời khỏi khu chợ, điện thoại bất ngờ rung lên.

Người gọi đến là Trần Hạo.

Ánh mắt Lâm An lập tức lạnh xuống.

Kiếp trước, người đàn ông này từng là bạn trai của cô.

Cũng là kẻ đã đẩy cô vào chỗ chết.

Điện thoại vẫn liên tục rung lên.

Một lúc sau, Lâm An mới chậm rãi nhấn nghe.

“An An, tối nay em có rảnh không? Anh nhớ em rồi.”

Giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia.

Nếu là trước kia, có lẽ cô sẽ cảm động.

Nhưng hiện tại, Lâm An chỉ cảm thấy buồn nôn.

Cô đứng giữa bãi đỗ xe đông người, khóe môi từ từ cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo.

“Có chuyện gì thì nói thẳng đi.”

Trần Hạo im lặng vài giây rồi cười gượng. “Anh nghe nói em đang bán nhà?”

Quả nhiên.

Hắn vẫn giống hệt kiếp trước.

Lâm An khẽ híp mắt.

Con người này chưa từng thật lòng quan tâm cô. Điều hắn để ý chỉ là tiền bạc và giá trị lợi dụng trên người cô mà thôi.

“Ừ.”

“Vậy số tiền đó em định làm gì?”

“Liên quan tới anh sao?”

Giọng nói lạnh nhạt của Lâm An khiến Trần Hạo hơi khựng lại.

Hắn nhanh chóng đổi chủ đề, tiếp tục dùng giọng điệu dịu dàng dỗ dành cô như mọi khi. Nhưng lần này, Lâm An không còn kiên nhẫn nghe nữa.

Cô trực tiếp cúp máy.

Ngay sau đó, ánh mắt cô dần trở nên lạnh lẽo hơn.

Ba ngày nữa tận thế sẽ bùng nổ.

Trước khi thế giới sụp đổ…

Cô còn rất nhiều việc phải làm.

Lâm An vừa cất điện thoại thì một cơn gió nóng bất ngờ thổi qua bãi đỗ xe. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt chậm rãi trầm xuống.

Mây đen đang tụ lại ở phía chân trời.

Trong ký ức kiếp trước, trước khi tận thế bùng nổ hai ngày, thời tiết toàn cầu bắt đầu xuất hiện dị tượng. Ban ngày nóng bất thường, ban đêm lại lạnh đến mức khiến người ta run rẩy. Nhưng lúc đó chẳng ai để tâm, tất cả đều cho rằng chỉ là biến đổi khí hậu.

Chỉ có những người từng trải qua địa ngục mới hiểu, đó là dấu hiệu mở đầu cho thảm họa.

Lâm An hít sâu một hơi rồi nhanh chóng lái xe rời khỏi khu chợ.

Việc tiếp theo cô cần làm là tìm nơi tích trữ vật tư.

Căn hộ hiện tại quá nhỏ, lại nằm trong khu dân cư đông đúc. Sau khi tận thế xảy ra, nơi đó sẽ nhanh chóng biến thành ổ zombie. Nếu tiếp tục ở lại, cô chỉ có đường chết.

Chiếc xe chạy xuyên qua dòng người tấp nập rồi dừng trước một khu nhà kho ngoại thành. Đây là kho lạnh tư nhân từng thuộc về một công ty thực phẩm nhỏ, diện tích không lớn nhưng vị trí khá hẻo lánh, rất thích hợp dùng để giấu vật tư.

Kiếp trước, Lâm An từng nghe nói nơi này bị bỏ hoang sau tận thế vì chủ sở hữu chết trong đợt zombie đầu tiên.

Cô lập tức xuống xe rồi đi thẳng vào văn phòng.

Người đàn ông trung niên bên trong vừa nhìn thấy cô liền niềm nở hỏi: “Cô muốn thuê kho sao?”

“Tôi muốn thuê dài hạn.”

“Bao lâu?”

“Một năm.”

Đối phương lập tức vui vẻ hẳn lên.

Khu kho lạnh này đã lâu không có khách, hiện giờ có người thuê dài hạn đúng là chuyện tốt.

Sau khi ký hợp đồng và thanh toán tiền đặt cọc, Lâm An cầm chìa khóa bước ra ngoài.

Ánh nắng chiều chiếu xuống dãy nhà kho yên tĩnh khiến khung cảnh có chút hoang vu.

Nhưng trong mắt cô, đây lại là hy vọng sống sót.

Lâm An mở cửa kho kiểm tra lần cuối. Hệ thống làm lạnh vẫn hoạt động bình thường, nguồn điện dự phòng cũng còn dùng được. Tuy chưa hoàn hảo nhưng ít nhất đủ cho cô cầm cự giai đoạn đầu.

Ngay lúc đó, điện thoại cô lại vang lên.

Lần này là cuộc gọi từ công ty giao hàng.

“Số vật tư cô đặt đã tới rồi.”

Lâm An lập tức quay xe trở về thành phố.

Suốt cả buổi chiều, từng xe hàng liên tục được chuyển tới kho lạnh.

Gạo.

Mì ăn liền.

Đồ hộp.

Nước uống.

Gia vị.

Thuốc men.

Khẩu trang.

Thậm chí còn có cả máy lọc nước và pin năng lượng mặt trời.

Người giao hàng nhìn đống vật tư chất cao như núi mà không khỏi tò mò.

“Cô mở siêu thị à?”

Lâm An chỉ cười nhạt. “Tích trữ cho công ty.”

Đợi nhóm giao hàng rời đi, nụ cười trên mặt cô lập tức biến mất.

Cô đứng giữa kho hàng yên tĩnh, ánh mắt chậm rãi quét qua từng thùng vật tư.

Vẫn chưa đủ.

Trong tận thế, bao nhiêu lương thực cũng không bao giờ là đủ.

Lâm An tiếp tục mở danh sách cần mua.

Thuốc kháng sinh.

Dụng cụ y tế.

Hạt giống rau củ.

Gia súc giống.

Nhiên liệu.

Cô phải chuẩn bị càng nhiều càng tốt trước khi xã hội hoàn toàn sụp đổ.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền tới tiếng động cơ xe.

Lâm An lập tức cảnh giác quay đầu.

Một chiếc xe SUV màu đen dừng trước cửa kho.

Cửa xe mở ra.

Trần Hạo bước xuống.

Phía sau hắn còn có thêm hai người đàn ông lạ mặt.

Ánh mắt Lâm An ngay lập tức lạnh đi.

Kiếp trước, cô luôn cho rằng Trần Hạo chỉ là kẻ ích kỷ bình thường. Nhưng sau khi sống lại, cô mới phát hiện người đàn ông này đã bắt đầu âm thầm điều tra cô từ rất sớm.

Trần Hạo mỉm cười bước tới.

“An An, anh chỉ lo cho em thôi. Em mua nhiều vật tư như vậy làm gì?”

Lâm An bình tĩnh nhìn hắn.

“Không liên quan tới anh.”

Nụ cười trên mặt Trần Hạo hơi cứng lại, nhưng hắn nhanh chóng che giấu cảm xúc.

“Anh nghe nói em còn định mua thêm kho hàng khác. Em thật sự muốn mở công ty thực phẩm sao?”

“Anh theo dõi tôi?”

Giọng nói của Lâm An lạnh đến mức khiến không khí xung quanh như hạ thấp vài độ.

Hai người đàn ông phía sau Trần Hạo liếc nhìn nhau đầy dò xét.

Bọn họ đều cảm thấy hôm nay Lâm An có gì đó rất khác.

Trước kia cô dịu dàng, mềm mỏng và cực kỳ dễ nói chuyện. Nhưng hiện tại, ánh mắt cô lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

Trần Hạo cười gượng.

“Anh chỉ quan tâm em thôi.”

Lâm An suýt bật cười.

Quan tâm?

Kiếp trước, chính người đàn ông này đã vì một túi lương khô mà đẩy cô vào đàn zombie.

Cô nhìn hắn thêm vài giây rồi chậm rãi lên tiếng: “Nếu không còn chuyện gì thì mời anh rời đi.”

Sắc mặt Trần Hạo cuối cùng cũng khó coi hẳn.

Hắn nhìn đống vật tư phía sau lưng cô, đáy mắt lóe lên tia tham lam khó nhận ra.

“An An, chúng ta quen nhau lâu như vậy rồi, em cần gì phải đề phòng anh?”

Lâm An lạnh nhạt đáp: “Bởi vì tôi phát hiện mình trước kia quá ngu.”

Không đợi Trần Hạo phản ứng, cô trực tiếp đóng cửa kho.

Tiếng cửa sắt vang lên ầm một tiếng nặng nề.

Bên ngoài lập tức im lặng.

Lâm An dựa lưng vào cánh cửa lạnh cứng, ánh mắt dần tối xuống.

Cô biết rất rõ, từ lúc này trở đi, Trần Hạo chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho cô.

Mà tận thế…

Cũng sắp tới rồi.

━━━━━━━━━━━━

📚 Về trang truyện:
https://truyencuadieuan.net/mat-the-den-ta-mang-theo-sieu-nong-trai/

➡️ Chương tiếp theo: Chương 3

━━━━━━━━━━━━

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Toàn bộ nội dung trên website thuộc bản quyền của Diệu An. Nghiêm cấm sao chép và đăng tải lại khi chưa có sự cho phép.