
Tiếng gào thét hoảng loạn vang vọng khắp siêu thị đổ nát. Mùi máu tanh nồng trộn lẫn với mùi xác thối khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Những kệ hàng bị xô ngã nằm ngổn ngang trên mặt đất, thủy tinh vỡ vụn khắp nơi, còn bên ngoài cánh cửa đã bị phá hỏng là từng đàn zombie đang điên cuồng chen lấn lao vào.
“Mau chạy đi! Chúng nó vào rồi!”
Một người đàn ông tuyệt vọng hét lớn, nhưng lời còn chưa dứt thì đã bị một con zombie bổ nhào tới cắn mạnh vào cổ. Tiếng kêu thảm thiết vang lên khiến tất cả mọi người trong đại sảnh càng thêm hoảng loạn.
Lâm An bị đám người phía sau chen lấn đến mức mất thăng bằng. Cơ thể cô va mạnh vào kệ hàng bên cạnh, cơn đau truyền tới từ cánh tay khiến sắc mặt cô tái nhợt đi vài phần. Thế nhưng cô không còn sức quan tâm đến chuyện đó nữa, bởi bụng cô đã đói đến mức gần như mất hết cảm giác.
Đây đã là ngày thứ ba cả đội không tìm được lương thực.
Trong tận thế, thứ đáng sợ nhất không chỉ là zombie.
Mà còn là cơn đói.
Lâm An siết chặt túi lương khô vừa tìm được trong góc siêu thị, ánh mắt tràn đầy cảnh giác. Kiếp sống nửa năm trong tận thế đã khiến cô hiểu rõ, muốn sống sót thì tuyệt đối không thể dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.
Đúng lúc ấy, phía sau lưng cô bất ngờ truyền tới một cơn đau nhói.
Phập!
Lâm An chậm rãi cúi đầu xuống. Một con dao nhuốm đầy máu đã đâm xuyên qua bụng cô.
Máu nóng lập tức thấm đỏ quần áo.
Người cầm dao là Trần Hạo.
Người đàn ông từng cùng cô chạy trốn khỏi thành phố, từng nhiều lần nói sẽ bảo vệ cô trong tận thế.
Lúc này, ánh mắt hắn lạnh lùng đến đáng sợ.
“Xin lỗi, lương thực không đủ cho tất cả mọi người.”
Giọng nói của Trần Hạo khàn đặc, nhưng bàn tay cầm dao lại không hề run rẩy.
“Người chết rồi sẽ không cần ăn nữa.”
Nghe câu nói ấy, trái tim Lâm An như bị kéo xuống vực sâu lạnh buốt.
Cô nhìn những người còn lại trong đội. Thế nhưng không một ai dám nhìn thẳng vào mắt cô. Có người cúi đầu im lặng, có người tránh sang nơi khác, nhưng cũng không ai bước tới ngăn cản Trần Hạo.
Lâm An đột nhiên bật cười.
Nụ cười đầy chua chát và tuyệt vọng.
Kiếp trước, cô luôn cho rằng chỉ cần mọi người đoàn kết thì sẽ có cơ hội sống sót giữa tận thế. Vì vậy mỗi lần tìm được vật tư, cô đều chủ động chia sẻ với cả đội, thậm chí nhiều lần mạo hiểm cứu người.
Kết quả cuối cùng lại là như thế này.
Cô không chết dưới tay zombie.
Cũng không chết dưới tay quái vật biến dị.
Mà lại chết dưới tay đồng đội của mình chỉ vì một túi lương khô.
Tiếng zombie gào rú càng lúc càng tới gần. Máu chảy ra quá nhiều khiến tầm nhìn của Lâm An dần trở nên mờ nhòe. Trong khoảnh khắc cuối cùng, cô chỉ cảm thấy vô cùng không cam lòng.
Nếu ông trời cho cô thêm một cơ hội nữa…
Cô tuyệt đối sẽ không sống ngu ngốc như trước.
“Rầm!”
Lâm An đột ngột bật dậy khỏi giường.
Cô thở dốc từng hơi nặng nề, cả người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Trái tim trong lồng ngực vẫn đập điên cuồng như chưa thoát khỏi cảm giác cận kề cái chết vừa rồi.
Một lúc lâu sau, Lâm An mới dần tỉnh táo lại.
Căn phòng quen thuộc hiện ra trước mắt khiến cô ngây người.
Chiếc rèm cửa màu trắng vẫn khẽ lay động theo gió. Chiếc quạt nhỏ trên bàn vẫn phát ra tiếng quay đều đều. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa kính chiếu lên nền nhà sạch sẽ.
Không có máu.
Không có tiếng gào thét.
Cũng không có zombie.
Lâm An gần như không dám tin vào mắt mình. Cô vội vàng cầm lấy điện thoại trên đầu giường, sau đó chết lặng khi nhìn thấy ngày tháng trên màn hình.
Ngày 03 tháng 07 năm 2026.
Ba ngày trước tận thế.
Bàn tay Lâm An khẽ run lên.
Cô sống lại rồi.
Kiếp trước, đúng ba ngày sau, bầu trời toàn thế giới bất ngờ xuất hiện một trận mưa đỏ quỷ dị. Những người bị nước mưa tiếp xúc hoặc trực tiếp biến thành zombie, hoặc chết ngay tại chỗ. Chỉ có số ít người may mắn thức tỉnh dị năng và trở thành người tiến hóa.
Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, toàn bộ thế giới đã rơi vào hỗn loạn.
Điện lực tê liệt.
Nguồn nước ô nhiễm.
Lương thực khan hiếm.
Khắp nơi đều là tiếng khóc, tiếng cầu cứu và những cuộc tranh giành đẫm máu.
Mà điều đáng sợ nhất chính là lòng người.
Lâm An siết chặt điện thoại, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Lần này, cô tuyệt đối sẽ không để bản thân rơi vào kết cục như kiếp trước nữa.
Việc quan trọng nhất lúc này chính là tích trữ vật tư.
Trong tận thế, chỉ có nắm đủ lương thực và tài nguyên mới có tư cách sống sót.
Lâm An lập tức mở ứng dụng ngân hàng. Khi nhìn thấy số dư hơn một tỷ hai trong tài khoản, cô mới hơi yên tâm một chút.
Đây là khoản tiền cha mẹ để lại sau vụ tai nạn nhiều năm trước, cộng thêm tiền bán căn nhà cũ vừa hoàn tất giao dịch cách đây không lâu.
Kiếp trước cô còn chần chừ suy nghĩ chuyện đầu tư.
Nhưng hiện tại, tiền giấy trong tận thế còn không đáng giá bằng một chai nước sạch.
Lâm An nhanh chóng thay quần áo rồi rời khỏi căn hộ. Thành phố bên ngoài vẫn náo nhiệt như thường ngày. Người đi đường vội vã qua lại, các cửa hàng sáng đèn đông đúc, không ai biết rằng chỉ vài ngày nữa thôi, nơi này sẽ biến thành địa ngục thật sự.
Nghĩ tới cảnh tượng ở kiếp trước, ánh mắt Lâm An càng thêm kiên định.
Nửa giờ sau, cô xuất hiện tại siêu thị bán buôn lớn nhất thành phố.
“Tôi muốn đặt số lượng lớn lương thực và nhu yếu phẩm.”
Nhân viên bán hàng hơi sửng sốt nhìn cô.
Lâm An bình tĩnh đọc danh sách dài đã chuẩn bị sẵn: “Gạo, mì gói, đồ hộp, nước sạch, thuốc men, pin dự phòng, máy phát điện, bình gas, thực phẩm đông lạnh và tất cả các loại hạt giống rau củ.”
Nghe tới đây, nhân viên bán hàng đã hoàn toàn ngây người.
“Cô… cô mua nhiều như vậy để làm gì?”
Lâm An không giải thích, cô chỉ trực tiếp chuyển khoản tiền đặt cọc năm trăm triệu.
Sau khi nhìn thấy thông báo thanh toán thành công, thái độ của nhân viên lập tức thay đổi.
“Quý khách yên tâm, chúng tôi sẽ chuẩn bị hàng nhanh nhất có thể.”
Suốt cả ngày hôm đó, Lâm An gần như chạy khắp thành phố để gom vật tư. Cô thuê thêm kho hàng ở ngoại thành, mua lượng lớn thuốc men, quần áo giữ nhiệt, dao sinh tồn và cả dụng cụ lọc nước.
Mãi đến tối muộn, Lâm An mới trở về căn hộ.
Cô mệt mỏi ngồi xuống sofa, nhìn danh sách vật tư dài kín màn hình điện thoại mà khẽ thở ra một hơi.
Nhưng ngay lúc ấy, cổ tay cô đột nhiên truyền tới một cơn nóng rát kỳ lạ.
Lâm An sửng sốt cúi đầu xuống.
Chiếc vòng ngọc cũ kỹ mà mẹ cô để lại đang phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt.
Chưa kịp để cô phản ứng, ánh sáng ấy đã nhanh chóng bao phủ toàn bộ căn phòng.
Một âm thanh máy móc lạnh lùng bỗng vang lên trong đầu cô.
【Đinh!】
【Phát hiện vật phẩm phù hợp.】
【Siêu Nông Trại đang kích hoạt…】
Ánh sáng xanh nhàn nhạt nhanh chóng lan khắp căn phòng. Lâm An theo bản năng lùi lại vài bước, nhưng chưa kịp phản ứng thì cả người cô đã bị một lực hút kỳ lạ kéo mạnh về phía trước.
Trước mắt cô tối sầm.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Dưới chân là lớp cỏ xanh mềm mại trải dài, không khí mang theo mùi đất và hương cỏ non thanh mát khiến tinh thần người ta bất giác thả lỏng. Phía xa xa là một dòng suối nhỏ trong vắt đang chảy róc rách, bên cạnh còn có vài mảnh ruộng vuông vức được phân chia gọn gàng.
Lâm An đứng yên tại chỗ vài giây mới dần lấy lại tỉnh táo.
“Đây là…”
Giọng cô khẽ run lên.
Kiếp trước cô từng nghe nói có vài người thức tỉnh được không gian dị năng vô cùng hiếm gặp, nhưng chưa từng thấy tận mắt. Không ngờ chiếc vòng ngọc mẹ để lại lại mang theo bí mật lớn như vậy.
Đúng lúc ấy, âm thanh máy móc lạnh lùng lại vang lên trong đầu cô.
【Kích hoạt thành công Siêu Nông Trại.】
【Người sở hữu: Lâm An.】
【Cấp độ hiện tại: LV1.】
【Diện tích linh điền: 2 mẫu.】
【Suối thanh tẩy: Chưa mở khóa hoàn toàn.】
【Kho lạnh vô hạn: Đã kích hoạt.】
【Xin người sở hữu tiếp tục nâng cấp nông trại để mở thêm chức năng.】
Trước mắt Lâm An nhanh chóng hiện lên một màn hình ánh sáng màu xanh nhạt giống như giao diện trò chơi.
Cô nhìn dòng chữ “Kho lạnh vô hạn” mà tim đập mạnh hơn vài phần.
Trong tận thế, lương thực chính là mạng sống.
Nếu thật sự có không gian bảo quản vô hạn, vậy cô hoàn toàn có thể tích trữ lượng lớn thực phẩm mà không cần lo hư hỏng.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Lâm An lập tức sáng lên.
Cô thử đưa tay chạm nhẹ vào màn hình trước mặt.
Ngay lập tức, giao diện kho chứa hiện ra.
Bên trong hoàn toàn trống rỗng.
Lâm An hít sâu một hơi rồi nhanh chóng lấy thử chai nước khoáng trong túi xách.
Ý niệm vừa động.
Chai nước lập tức biến mất khỏi tay cô.
Cùng lúc đó, trong giao diện kho chứa xuất hiện thêm một ô vật phẩm.
Lâm An ngẩn người vài giây, sau đó khóe môi không nhịn được mà cong lên.
Thành công rồi.
Có không gian này, khả năng sống sót của cô trong tận thế sẽ tăng lên rất nhiều.
Lâm An nhanh chóng đi dạo quanh nông trại một vòng. Ngoài hai mảnh linh điền và con suối nhỏ, hiện tại nơi này vẫn còn khá sơ sài. Phía xa xa dường như bị một lớp sương trắng bao phủ, giống như chưa mở khóa hoàn toàn.
Cô ngồi xuống cạnh dòng suối, đưa tay múc thử một ít nước.
Nước suối mát lạnh, vừa chạm vào da đã khiến cảm giác mệt mỏi cả ngày nhanh chóng tan biến.
Ánh mắt Lâm An hơi thay đổi.
Nguồn nước trong tận thế cực kỳ quan trọng. Kiếp trước rất nhiều người chết không phải vì zombie mà vì uống phải nước ô nhiễm.
Nếu dòng suối này thật sự có khả năng thanh tẩy…
Vậy giá trị của nó gần như không thể tưởng tượng nổi.
Lâm An lập tức uống thử một ngụm nhỏ.
Nước suối mang theo cảm giác mát lành chạy dọc xuống cổ họng, cơ thể vốn mệt mỏi vì chạy khắp thành phố cả ngày cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Ngay lúc ấy, âm thanh hệ thống lại vang lên.
【Phát hiện người sở hữu lần đầu tiến vào nông trại.】
【Tặng gói quà tân thủ.】
【Nhận được: Hạt giống cà chua x10.】
【Nhận được: Công cụ nông nghiệp sơ cấp.】
【Nhận được: Tăng tốc sinh trưởng x1.】
Một chiếc hộp gỗ nhỏ xuất hiện trước mặt Lâm An.
Cô mở hộp ra, bên trong là vài túi hạt giống được sắp xếp gọn gàng cùng một chiếc cuốc nhỏ màu bạc.
Lâm An khẽ bật cười.
Không ngờ tận thế còn chưa bắt đầu mà cô đã phải học làm nông rồi.
Tuy nghĩ như vậy, nhưng động tác của cô lại vô cùng nhanh nhẹn.
Kiếp trước, vì muốn đổi lấy chút lương thực, cô từng giúp người khác trồng rau trong căn cứ nên cũng biết sơ vài thao tác cơ bản.
Lâm An cầm cuốc đi tới linh điền.
Đất ở đây mềm hơn đất bình thường rất nhiều, hơn nữa còn mang theo mùi hương nhàn nhạt khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Cô nhanh chóng gieo toàn bộ hạt giống cà chua xuống đất.
Sau đó, Lâm An sử dụng vật phẩm “Tăng tốc sinh trưởng”.
Một luồng ánh sáng xanh lập tức bao phủ linh điền.
Chỉ vài giây sau, mặt đất bắt đầu rung nhẹ.
Mầm cây non chậm rãi nhú lên khỏi mặt đất với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Những cành lá xanh mướt nhanh chóng lớn lên, nở hoa rồi kết thành từng chùm cà chua đỏ mọng.
Lâm An đứng sững tại chỗ.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, cô vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.
Từ gieo hạt đến thu hoạch…
Chỉ mất chưa đầy một phút.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, e rằng toàn bộ thế giới sẽ phát điên.
Trong tận thế thiếu thốn lương thực, khả năng này đủ khiến vô số người bất chấp tất cả để tranh đoạt.
Lâm An chậm rãi hái xuống một quả cà chua.
Quả cà chua đỏ tươi, bề mặt còn đọng hơi nước trong suốt, mùi thơm thanh mát lập tức lan ra.
Cô cắn thử một miếng.
Vị ngọt tự nhiên nhanh chóng lan khắp khoang miệng.
Đây là thứ đồ ăn ngon nhất mà cô từng ăn kể từ sau tận thế ở kiếp trước.
Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi bất ngờ rung lên.
Lâm An lấy điện thoại ra nhìn màn hình.
Người gọi đến là Trần Hạo.
Ánh mắt cô lập tức lạnh xuống.
Xem thêm: Chương 1: Sống Lại Trước Tận ThếTác giả: Diệu An
