
Lâm An đứng lặng trước màn hình giám sát trong phòng điều khiển. Ánh mắt của cô bình tĩnh nhưng sắc bén, dõi theo từng chuyển động của những người vừa được cứu.
Trong phòng khách, Vương Quốc Huy và Trần Mỹ Linh đang tất bật chăm sóc cho Hoàng Thu Hà. Chu Minh phụ giúp mang nước sạch và dụng cụ y tế, còn Lý Tiểu Lan dùng dị năng hệ Mộc để thúc đẩy tốc độ cầm máu. Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng của mọi người, sắc mặt tái nhợt của Hoàng Thu Hà dần hồng hào trở lại.
Sau gần nửa giờ, Vương Quốc Huy cuối cùng cũng tháo khẩu trang tạm thời làm từ khăn sạch và thở phào nhẹ nhõm.
“Cô ấy đã qua cơn nguy hiểm. Chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày, cơ thể sẽ hồi phục.”
Hoàng Thu Hà khẽ mở mắt. Trong đôi mắt mệt mỏi của cô hiện lên vẻ xúc động sâu sắc.
“Cảm ơn mọi người… cảm ơn cô Lâm.”
Lâm An khẽ gật đầu.
“Ở đây không cần khách sáo. Chỉ cần mọi người chứng minh bản thân có giá trị.”
Những người trong phòng đồng loạt ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt thanh tú của Lâm An, khiến khí chất lạnh tĩnh của cô càng thêm nổi bật. Sau khi trải qua Linh Tuyền Thanh Tẩy, từng cử chỉ của cô đều mang theo sự tự tin và uy nghiêm khiến người khác vô thức tin tưởng.
Lâm An chậm rãi nói.
“Căn cứ của tôi không nuôi người vô dụng. Ai có năng lực thì đảm nhận đúng vị trí của mình. Người chữa bệnh sẽ phụ trách y tế. Người hiểu kỹ thuật sẽ phụ trách điện nước và hệ thống an ninh. Người có tiềm năng chiến đấu sẽ được huấn luyện. Chỉ cần mọi người làm tốt nhiệm vụ, tôi sẽ cung cấp thức ăn, chỗ ở và sự bảo vệ.”
Không khí trong phòng trở nên nghiêm túc.
Vương Quốc Huy là người đầu tiên tiến lên.
“Tôi là bác sĩ ngoại khoa. Từ hôm nay, tôi sẽ chịu trách nhiệm cứu chữa mọi người trong căn cứ.”
Trần Mỹ Linh đứng cạnh ông, ánh mắt kiên định.
“Tôi từng làm y tá trưởng. Tôi sẽ hỗ trợ quản lý thuốc men và chăm sóc bệnh nhân.”
Lưu Đức Thành đẩy nhẹ gọng kính.
“Tôi là kỹ sư điện. Tôi có thể sửa chữa hệ thống điện, máy phát, camera và thiết bị giám sát.”
Hoàng Thu Hà dù vẫn còn yếu nhưng vẫn cố ngồi dậy.
“Tôi làm kế toán. Sau khi hồi phục, tôi có thể phụ trách thống kê vật tư và ghi chép sổ sách.”
Vương Gia Bảo nắm chặt hai tay, giọng nói đầy quyết tâm.
“Em sẽ cố gắng rèn luyện. Nếu thức tỉnh dị năng, em sẽ chiến đấu bảo vệ căn cứ.”
Lâm An nhìn từng người, trong lòng hết sức hài lòng.
Một bác sĩ, một y tá trưởng, một kỹ sư điện, một kế toán và một thiếu niên có tiềm năng dị năng.
Đây chính là những nhân tài mà bất kỳ căn cứ nào trong tương lai cũng sẽ tranh giành.
Đúng lúc ấy, hệ thống căn cứ hiện lên trước mắt cô.
【Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ ẩn: Thu Nhận Nhân Tài.】
【Điểm sinh tồn +100.】
【Độ trung thành của cư dân tăng lên.】
【Mở khóa chức năng: Bảng Phân Công Công Việc.】
Khóe môi của Lâm An khẽ cong lên.
Cô lập tức mở giao diện quản lý và bắt đầu phân công.
Vương Quốc Huy được chỉ định làm Trưởng phòng y tế.
Trần Mỹ Linh trở thành trợ lý y tế.
Lưu Đức Thành phụ trách kỹ thuật và năng lượng.
Chu Minh chịu trách nhiệm an ninh và giám sát.
Lý Tiểu Lan hỗ trợ trồng trọt và chăm sóc cây trồng.
Hoàng Thu Hà sẽ quản lý vật tư sau khi hồi phục.
Chu Dương và Vương Gia Bảo được xếp vào đội huấn luyện dự bị.
Khi tên của từng người hiện lên trên bảng quản lý, tất cả đều có cảm giác như mình thật sự đã tìm được vị trí thuộc về bản thân.
Từ giờ phút này, họ không còn là những người chạy trốn trong tuyệt vọng.
Họ đã trở thành thành viên chính thức của căn cứ.
Lâm An mở kho lạnh, lấy ra bánh mì, sữa, xúc xích, trái cây và vài hộp cơm nóng đặt đầy trên bàn ăn.
Mùi thức ăn lan tỏa khắp phòng khách.
Vương Gia Bảo nhìn những quả táo đỏ mọng mà gần như không dám tin vào mắt mình.
“Trong tận thế mà vẫn còn nhiều đồ ăn như vậy…”
Chu Dương mỉm cười đầy tự hào.
“Ở đây còn nhiều thứ lợi hại hơn thế nữa.”
Mọi người ngồi quanh bàn ăn. Sau nhiều giờ chạy trốn và cận kề cái chết, đây là lần đầu tiên họ được ăn một bữa cơm nóng trong cảm giác an toàn tuyệt đối.
Không khí trong phòng dần trở nên ấm áp.
Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng cười hiếm hoi và ánh mắt nhẹ nhõm khiến căn biệt thự lạnh lẽo bỗng trở nên giống một mái nhà thực sự.
Lâm An ngồi ở đầu bàn, lặng lẽ nhìn mọi người.
Kiếp trước, cô đã sống cô độc giữa tận thế, không nơi nương tựa, không ai thật sự đáng tin.
Kiếp này, cô sẽ không bước đi một mình nữa.
Cô sẽ quy tụ nhân tài, xây dựng trật tự và tạo nên một thành trì đủ mạnh để che chở cho tất cả.
Đúng lúc ấy, hệ thống lại phát ra thông báo mới.
【Điều kiện xây dựng Nhà Kính Sơ Cấp đã hoàn tất.】
【Điều kiện xây dựng Phòng Y Tế Sơ Cấp đã hoàn tất.】
【Căn cứ chính thức bước vào giai đoạn phát triển.】
Lâm An nhìn những dòng chữ lơ lửng trước mắt, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Cô biết rất rõ rằng đêm đầu tiên của tận thế chỉ mới là khởi đầu.
Nhưng giờ đây, cô đã có lương thực, có hệ thống, có đồng minh và có đội ngũ nòng cốt đầu tiên.
Khóe môi của Lâm An chậm rãi cong lên.
Từ giây phút này, căn cứ của cô không còn chỉ là một nơi trú ẩn.
Nó đã trở thành hạt giống đầu tiên của một đế chế sinh tồn sẽ vươn lên giữa thế giới đổ nát.
Bữa ăn kéo dài đến gần nửa đêm mới kết thúc. Sau khi mọi người trở về phòng nghỉ, phòng khách rộng lớn cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh. Chỉ còn tiếng mưa máu lộp bộp trên mái kính và ánh đèn vàng hắt xuống nền nhà sạch sẽ.
Lâm An không trở về phòng ngay.
Cô một mình bước xuống tầng hầm, nơi cô đã chất đầy vật tư trong suốt những ngày chuẩn bị trước tận thế.
Những giá kệ kim loại xếp thành từng dãy dài. Bao gạo, mì ăn liền, nước đóng chai, thuốc men, nhiên liệu, pin sạc và hàng trăm loại dụng cụ sinh tồn được sắp xếp ngăn nắp đến từng chi tiết.
Hoàng Thu Hà nói đúng.
Một căn cứ muốn phát triển lâu dài không thể chỉ dựa vào cảm giác. Mọi thứ cần được quản lý chính xác như một doanh nghiệp thực thụ.
Lâm An mở bảng điều khiển hệ thống.
Một giao diện hoàn toàn mới xuất hiện.
【Bảng Phân Công Công Việc】
【Cư dân: 9 người】
【Mức tiêu hao lương thực mỗi ngày: 18 đơn vị】
【Nguồn dự trữ hiện tại: Đủ dùng trong 462 ngày】
【Khuyến nghị: Tăng tốc xây dựng công trình sản xuất.】
Lâm An khẽ nhướng mày.
Mặc dù số vật tư cô tích trữ rất lớn, nhưng nếu căn cứ tiếp tục mở rộng, tốc độ tiêu hao sẽ tăng lên nhanh chóng.
Cô không thể chỉ dựa vào lượng hàng tồn kho.
Cô cần một hệ thống sản xuất ổn định.
Lâm An chuyển sang giao diện xây dựng.
【Nhà Kính Sơ Cấp】
Diện tích: 200 m²
Công dụng: Tăng tốc độ sinh trưởng 200%
Yêu cầu: 50 điểm sinh tồn, 20 đơn vị thép, 10 đơn vị kính cường lực
【Phòng Y Tế Sơ Cấp】
Công dụng: Nâng cao hiệu quả chữa trị
Yêu cầu: 30 điểm sinh tồn, 10 đơn vị thuốc sát trùng, 5 đơn vị thiết bị y tế
Lâm An nhìn hai công trình mới, rồi không chút do dự chọn xây dựng cả hai.
【Xác nhận xây dựng.】
【Đang tiêu hao tài nguyên…】
【Thời gian hoàn thành: 10 phút.】
Toàn bộ căn biệt thự khẽ rung lên.
Ở sân sau, những khung thép bắt đầu tự động mọc lên từ mặt đất như thể có một bàn tay vô hình đang lắp ghép chúng trong bóng tối. Trong khi đó, một căn phòng trống ở tầng một nhanh chóng được cải tạo thành phòng y tế hoàn chỉnh với giường bệnh, tủ thuốc, đèn phẫu thuật và các thiết bị cấp cứu cơ bản.
Lâm An lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình.
Mỗi lần hệ thống mở khóa một chức năng mới, căn cứ của cô lại tiến thêm một bước quan trọng.
Mười phút sau, hệ thống phát ra âm thanh thông báo.
【Xây dựng hoàn tất.】
Ngay lúc ấy, cửa tầng hầm đột nhiên bật mở.
Lưu Đức Thành bước xuống với vẻ mặt kích động.
“Cô Lâm, máy phát điện của khu biệt thự bên cạnh vẫn còn hoạt động. Nếu chúng ta thu hồi được thiết bị đó, nguồn điện của căn cứ sẽ ổn định hơn rất nhiều.”
Lâm An nhìn ông.
“Bên đó có nguy hiểm không?”
Lưu Đức Thành gật đầu.
“Tôi vừa xem camera. Trong sân có ít nhất sáu con zombie, nhưng khu vực này có rất nhiều vật tư hữu ích, bao gồm máy phát dự phòng, bình nhiên liệu và các tấm pin mặt trời.”
Ánh mắt của Lâm An lập tức trở nên sáng rực.
Đây là cơ hội đầu tiên để mở rộng phạm vi kiểm soát.
Đúng lúc đó, hệ thống lại hiện ra một nhiệm vụ mới.
【Nhiệm vụ căn cứ: Chiếm lĩnh biệt thự số 18.】
【Mục tiêu: Dọn sạch toàn bộ zombie và thu hồi hệ thống năng lượng.】
【Phần thưởng: Bản Vẽ Tường Năng Lượng Sơ Cấp.】
Lâm An nhìn dòng chữ đang lơ lửng trong không trung, trái tim cô đập nhanh hơn.
Nếu xây dựng được tường năng lượng, khả năng phòng thủ của căn cứ sẽ tăng lên gấp nhiều lần.
Cô lập tức ra quyết định.
“Sáng mai, chúng ta sẽ tiến hành nhiệm vụ đầu tiên.”
Ngay lúc ấy, ở tầng trên bỗng vang lên một tiếng động lớn.
Ầm!
Một luồng điện xanh lam lóe lên qua trần nhà.
Tiếp đó là tiếng hét kinh ngạc của Chu Dương và Vương Gia Bảo.
Lâm An lập tức lao lên cầu thang.
Khi cô bước vào phòng khách, cả hai thiếu niên đang đứng đối diện nhau, còn chiếc bàn trà bằng gỗ ở giữa đã bị tia điện đánh cháy xém một góc.
Trên đầu ngón tay của Vương Gia Bảo, những tia điện màu bạc đang nhảy múa không ngừng.
Cậu thiếu niên nhìn bàn tay mình, vừa kinh ngạc vừa vui sướng.
“Em… em cũng thức tỉnh rồi!”
Màn hình hệ thống ngay lập tức hiện lên.
【Vương Gia Bảo thức tỉnh thành công.】
【Dị năng: Hệ Lôi sơ cấp.】
【Căn cứ nhận thêm chiến lực mới.】
Chu Dương nhìn bạn mình với ánh mắt đầy phấn khích.
“Ngày mai chúng ta sẽ cùng đánh zombie!”
Cả phòng khách lập tức tràn ngập tiếng cười.
Lâm An nhìn hai thiếu niên đang rạng rỡ vì hy vọng, trong lòng cũng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Kiếp trước, cô chưa từng được chứng kiến những khoảnh khắc như thế này.
Nhưng ở kiếp này, ngay giữa màn đêm tận thế, cô đang từng bước tạo nên một nơi mà con người vẫn có thể tin tưởng vào tương lai.
Lâm An bước đến bên cửa kính lớn.
Ngoài kia, mưa máu vẫn phủ kín thành phố.
Bên trong căn cứ, nhà kính đã hoàn thành, phòng y tế đã sẵn sàng, và đội ngũ nòng cốt đầu tiên đang ngày càng mạnh mẽ.
Khóe môi của cô khẽ cong lên.
Khi bình minh đầu tiên của tận thế xuất hiện, cô sẽ chính thức dẫn mọi người ra ngoài.
Và trận chiến mở rộng lãnh địa đầu tiên… sắp bắt đầu.
Rạng sáng hôm sau, cơn mưa máu cuối cùng cũng ngừng lại.
Những đám mây đỏ thẫm vẫn lơ lửng trên bầu trời, khiến ánh nắng đầu tiên của ngày mới nhuốm một màu xám đục lạnh lẽo. Thành phố vốn náo nhiệt giờ đây trở nên im lặng đến đáng sợ. Thỉnh thoảng, từ phía xa mới vang lên vài tiếng gào rời rạc của zombie, nhắc nhở mọi người rằng thế giới cũ đã hoàn toàn sụp đổ.
Lâm An là người đầu tiên thức dậy.
Sau một đêm nghỉ ngơi và được Linh Tuyền Thanh Tẩy, tinh thần của cô chưa bao giờ tỉnh táo đến như vậy. Cơ thể tràn đầy sức lực, các giác quan nhạy bén hơn hẳn, và trong lòng cô đã có kế hoạch rõ ràng cho từng bước tiếp theo.
Cô bước xuống tầng một.
Trong sân sau, Nhà Kính Sơ Cấp đã hoàn thành trong đêm. Khung thép sáng bạc và những tấm kính cường lực phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng tận thế. Hệ thống tưới tự động và đèn sinh trưởng đang vận hành ổn định. Những luống rau đầu tiên trong nhà kính xanh mướt và tràn đầy sức sống.
Lâm An bước vào trong.
Năm quả Cà Chua Sinh Mệnh đã chuyển sang màu đỏ tươi như hồng ngọc. Những bông lúa Linh Năng cúi đầu nặng hạt, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Khí tức sinh mệnh dồi dào trong nhà kính khiến người ta chỉ cần hít thở cũng cảm thấy tinh thần thư thái.
【Đinh! Cà Chua Sinh Mệnh đã trưởng thành.】
【Đinh! Lúa Linh Năng đã trưởng thành.】
【Đinh! Thu hoạch lần đầu thành công.】
【Điểm kinh nghiệm nông trại +50.】
Lâm An đưa tay hái một quả cà chua.
Ngay khi cắn một miếng, vị ngọt thanh và dòng năng lượng ấm áp lập tức lan khắp cơ thể. Những cơ bắp vốn còn chút mệt mỏi sau quá trình thanh tẩy nhanh chóng được hồi phục hoàn toàn.
Khóe môi của cô chậm rãi cong lên.
Từ giờ trở đi, căn cứ của cô sẽ không còn thiếu nguồn thực phẩm cao cấp.
Khi Lâm An trở lại phòng ăn, mùi cháo nóng đã lan tỏa khắp căn biệt thự.
Vương Quốc Huy, Trần Mỹ Linh và Lưu Đức Thành đều đã thức dậy. Chu Minh đang phân phát bữa sáng, còn hai cậu thiếu niên vừa ăn vừa hào hứng bàn luận về việc ra ngoài chiến đấu.
Nhìn thấy Lâm An bước vào, tất cả đồng loạt đứng dậy.
Lâm An giơ tay ra hiệu.
“Mọi người ngồi xuống. Hôm nay chúng ta có nhiệm vụ quan trọng.”
Sau bữa sáng, cô tập hợp toàn bộ thành viên trong phòng khách.
Trên màn hình giám sát, hình ảnh biệt thự số 18 hiện lên rõ ràng.
Lâm An chỉ vào tòa nhà bên cạnh.
“Nơi đó còn máy phát điện, nhiên liệu và tấm pin mặt trời. Chúng ta cần thu hồi toàn bộ thiết bị trước khi những căn cứ khác phát hiện.”
Lưu Đức Thành nghiêm túc gật đầu.
“Nếu lấy được số thiết bị đó, hệ thống điện của căn cứ sẽ ổn định trong thời gian dài.”
Vương Quốc Huy nhìn mọi người.
“Tôi sẽ ở lại phụ trách y tế và chăm sóc những người bị thương.”
Lâm An nhanh chóng phân công.
Cô, Chu Minh, Lý Tiểu Lan, Chu Dương, Vương Gia Bảo và Lưu Đức Thành sẽ tham gia đội hành động.
Vương Quốc Huy, Trần Mỹ Linh và Hoàng Thu Hà ở lại căn cứ.
Ngay khi mọi người chuẩn bị xong vũ khí, hệ thống bất ngờ phát ra cảnh báo.
【Cảnh báo!】
【Phát hiện sinh vật biến dị cấp cao tại biệt thự số 18.】
【Tên mục tiêu: Khuyển Thi Biến Dị.】
【Cấp độ: Nhất giai sơ kỳ.】
【Đặc điểm: Tốc độ cao, lực cắn mạnh, có khả năng triệu tập zombie xung quanh.】
Sắc mặt của mọi người đồng loạt thay đổi.
Chu Dương nuốt nước bọt.
“Chúng ta sẽ phải đối đầu với quái vật như vậy sao?”
Lâm An nhìn thông tin hiện trên màn hình, ánh mắt không hề dao động.
Kiếp trước, những Khuyển Thi Biến Dị là một trong những sinh vật khiến vô số người sống sót khiếp sợ. Chúng nhanh hơn zombie bình thường nhiều lần, sở hữu giác quan cực kỳ nhạy bén và lực cắn có thể dễ dàng xé toạc da thịt.
Nhưng cô của hiện tại đã không còn là người yếu đuối như trước.
Cô đã trải qua Linh Tuyền Thanh Tẩy, sở hữu hệ thống căn cứ và hai thiếu niên mang dị năng hệ Lôi.
Quan trọng hơn hết, cô có đủ quyết tâm để giành lấy mọi tài nguyên cần thiết.
Lâm An chậm rãi cầm lấy cây trường đao mới mua từ Thương Thành Hệ Thống.
Lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Giọng nói của cô bình tĩnh nhưng đầy sức mạnh.
“Đây sẽ là trận chiến đầu tiên của căn cứ.”
Cô nhìn từng người một.
“Sau hôm nay, khu biệt thự này sẽ thuộc về chúng ta.”
Những lời ấy khiến ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt bừng sáng.
Chu Minh siết chặt cây gậy hợp kim.
Lý Tiểu Lan khẽ nâng bàn tay, để những dây leo xanh non quấn quanh cổ tay.
Hai cậu thiếu niên để tia điện màu lam nhảy múa nơi đầu ngón tay.
Lưu Đức Thành hít sâu một hơi, gương mặt hiện rõ sự quyết tâm.
Lâm An bước đến trước cửa chính.
Cánh cổng thép từ từ mở ra.
Ánh sáng xám lạnh của buổi sáng đầu tiên sau tận thế tràn vào sân biệt thự.
Lâm An nắm chặt trường đao, đôi mắt sáng lên như lưỡi kiếm.
“Xuất phát.”
Và lần đầu tiên kể từ khi tận thế bắt đầu, cánh cửa của căn cứ số 17 mở rộng để đón lấy trận chiến đầu tiên trong hành trình chinh phục thế giới đổ nát.
