Chương 6: Linh Tuyền Thanh Tẩy

Sau khi đợt zombie đầu tiên bị Dây Leo Phòng Thủ tiêu diệt hoàn toàn, không khí trong căn biệt thự cuối cùng cũng tạm thời yên ổn.

Mưa máu vẫn không ngừng trút xuống ngoài cửa kính. Thỉnh thoảng, những tiếng gào khàn đục của zombie vọng lại từ khu biệt thự bên cạnh, nhưng lớp hàng rào sinh học quấn quanh căn cứ đã tạo nên một lá chắn đủ vững chắc để ngăn cách mọi nguy hiểm.

Lâm An đứng trước cửa sổ phòng khách, lặng lẽ nhìn màn đêm đỏ như máu.

Đây mới chỉ là đêm đầu tiên của tận thế.

Nhưng cô đã có căn cứ, có nguồn lương thực tương lai, có hệ thống phòng thủ và có những người đồng hành đầu tiên.

Kiếp này, vận mệnh của cô đã hoàn toàn khác.

Lâm An quay người nhìn gia đình Chu Minh.

Chu Minh đang kiểm tra hệ thống camera theo hướng dẫn của cô. Lý Tiểu Lan sau khi thức tỉnh dị năng hệ Mộc đã mệt mỏi nhưng tinh thần ổn định. Chu Dương ngồi trên sofa, đôi mắt vẫn ánh lên tia điện xanh lam, vẻ mặt tràn đầy phấn khích và tò mò.

Lâm An nói bằng giọng bình tĩnh.

“Mọi người nghỉ ngơi trước đi. Nếu có bất cứ chuyện gì bất thường, hãy gọi tôi ngay lập tức.”

Chu Minh lập tức gật đầu.

“Cô cứ yên tâm. Tôi sẽ thay cô trông coi căn cứ.”

Lâm An khẽ gật đầu rồi đi lên tầng ba.

Cô khóa cửa phòng ngủ, kéo kín rèm cửa và ngồi xuống bên mép giường.

Trong đầu cô vẫn còn vang vọng lời nhắc của hệ thống.

Linh Tuyền Thanh Tẩy.

Đây là cơ hội để cô thay đổi hoàn toàn thể chất yếu ớt của mình.

Kiếp trước, cô nhiều lần suýt chết vì thể lực quá kém. Mỗi lần chạy trốn zombie, cô đều phải cắn răng chịu đựng sự kiệt sức và đau đớn. Chính vì quá yếu, cô không thể bảo vệ bản thân, càng không thể bảo vệ những gì thuộc về mình.

Kiếp này, cô tuyệt đối không muốn lặp lại sai lầm đó.

Lâm An khẽ nhắm mắt.

“Tiến vào không gian nông trại.”

Ngay khi ý niệm vừa xuất hiện, không gian xung quanh lập tức dao động.

Khi mở mắt lần nữa, cô đã đứng giữa Siêu Nông Trại.

Bầu trời trong xanh như ngọc.

Những thửa ruộng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Dòng linh tuyền lấp lánh như dải ngân hà thu nhỏ, lặng lẽ chảy giữa vùng đất tràn ngập sinh cơ.

Lâm An chậm rãi bước đến bên bờ suối.

Một màn hình trong suốt hiện ra trước mặt cô.

【Linh Tuyền Thanh Tẩy】
【Công dụng: Loại bỏ độc tố, cải tạo thể chất, tăng cường sức mạnh và nâng cao miễn dịch.】
【Lần sử dụng đầu tiên miễn phí.】
【Lưu ý: Quá trình thanh tẩy sẽ gây đau đớn dữ dội.】

Lâm An nhìn dòng nước trong suốt, ánh mắt ngày càng kiên định.

Không có sức mạnh, tất cả vật tư và căn cứ này rồi cũng sẽ trở thành chiến lợi phẩm của người khác.

Chỉ khi đủ mạnh, cô mới có thể bảo vệ mọi thứ.

Lâm An cởi bỏ áo khoác, bước xuống dòng linh tuyền.

Ngay khoảnh khắc làn nước chạm vào da thịt, một cơn đau khủng khiếp lập tức bùng nổ.

Cô cảm thấy từng khúc xương như bị nghiền nát.

Từng thớ cơ bị xé toạc.

Từng mạch máu như đang bị đốt cháy.

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra như mưa.

Hai bàn tay của Lâm An siết chặt đến bật máu.

Toàn thân cô run lên dữ dội, nhưng cô vẫn cắn chặt răng, không phát ra bất kỳ tiếng kêu nào.

Trong đầu cô chỉ còn lại một ý niệm duy nhất.

Cô phải mạnh lên.

Cô nhất định phải sống sót.

Thời gian dường như trở nên vô tận.

Không biết đã bao lâu trôi qua, cơn đau dữ dội cuối cùng cũng dần tan biến.

Một nguồn năng lượng ấm áp lan tỏa từ tim đến khắp cơ thể.

Mỗi tế bào đều như được tái sinh.

Lâm An từ từ mở mắt.

Thế giới trước mắt trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.

Cô có thể nghe thấy tiếng lá cây lay động trong gió.

Có thể cảm nhận dòng nước chảy qua từng kẽ chân.

Có thể nhận ra sức mạnh đang cuộn trào trong từng thớ cơ.

Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên.

【Thanh tẩy hoàn tất.】
【Thể chất tăng từ 8 lên 15.】
【Tinh thần tăng từ 12 lên 18.】
【Miễn dịch với virus cấp thấp.】

Lâm An bước lên bờ.

Những giọt nước trên làn da nhanh chóng bốc hơi.

Cô thử siết nhẹ nắm tay.

Một cảm giác mạnh mẽ chưa từng có lập tức lan khắp cơ thể.

Khóe môi cô chậm rãi cong lên.

Từ giờ trở đi, cô không còn là người phụ nữ yếu đuối chỉ biết chạy trốn.

Cô đã thực sự có tư cách đứng vững giữa tận thế.

Đúng lúc ấy, tiếng cảnh báo của hệ thống căn cứ bất ngờ vang lên trong đầu cô.

【Cảnh báo.】
【Cư dân Chu Minh yêu cầu hỗ trợ khẩn cấp.】

Ánh mắt của Lâm An lập tức trở nên sắc bén.

Cô rời khỏi Siêu Nông Trại trong nháy mắt.

Khi mở mắt lần nữa, cô đã trở lại phòng ngủ tầng ba.

Bên ngoài cửa, tiếng gõ dồn dập liên tiếp vang lên.

“Cô Lâm! Có người đang chạy về phía biệt thự!”

Lâm An nhanh chóng mở cửa.

Chu Minh đứng ngoài hành lang, vẻ mặt đầy nghiêm trọng.

“Tôi vừa xem camera. Có năm người đang bị một đám zombie truy đuổi.”

Lâm An không nói thêm lời nào.

Cô lập tức bước xuống phòng giám sát.

Trên màn hình lớn, năm bóng người đang liều mạng chạy giữa màn mưa máu.

Phía sau họ, hơn mười con zombie đang gào rú đuổi sát không buông.

Khoảng cách giữa hai bên đang nhanh chóng rút ngắn.

Lâm An mở giao diện quét mục tiêu.

Những dòng dữ liệu lần lượt hiện lên.

Một bác sĩ ngoại khoa.

Một y tá trưởng.

Một kỹ sư điện.

Một thiếu niên có tiềm năng thức tỉnh dị năng.

Và một người phụ nữ đang mất máu nghiêm trọng.

Ánh mắt của Lâm An khẽ sáng lên.

Đây đều là những nhân tài mà cô đang rất cần.

Cô lập tức ra lệnh.

“Mở cổng. Chuẩn bị tiếp nhận cư dân mới.”

Khóe môi của Lâm An chậm rãi cong lên.

Sau khi cường hóa thành công, cô sẽ bắt đầu mở rộng căn cứ.

Và đêm đầu tiên của tận thế…

Mới chỉ vừa bắt đầu.

Lâm An vừa dứt lời, cánh cổng sắt nặng nề của biệt thự số 17 lập tức chậm rãi mở ra trong màn mưa máu đỏ sẫm. Trên màn hình giám sát, năm người đang liều mạng chạy trốn đồng thời nhìn thấy con đường sống duy nhất trước mắt. Vương Quốc Huy là người đầu tiên phản ứng. Ông cắn chặt răng, dốc toàn bộ sức lực còn sót lại để dìu Hoàng Thu Hà lao về phía cổng. Lưu Đức Thành dù lưng bị thương vẫn gượng đứng dậy, cố gắng giữ vững tốc độ. Thiếu niên Vương Gia Bảo chạy phía sau, hai tay cầm chặt thanh sắt, liên tục quay lại đỡ đòn cho mọi người.

Khoảng cách giữa họ và đám zombie chỉ còn vài mét.

Một con zombie đột ngột bổ nhào về phía Vương Gia Bảo. Bộ móng vuốt đen sì của nó gần như đã chạm đến vai cậu bé. Đúng vào khoảnh khắc nguy hiểm nhất, hàng chục dây leo đen phủ kín hàng rào đồng loạt bắn ra như những mũi lao sống.

Vút! Vút! Vút!

Những chiếc gai sắc nhọn xuyên thủng đầu con zombie trong nháy mắt. Thi thể nó đổ sầm xuống mặt đường ngập nước đỏ.

“Chạy vào!” Vương Quốc Huy gào lớn.

Năm người gần như ngã nhào qua cổng biệt thự. Ngay khi người cuối cùng vừa bước vào sân, Lâm An lập tức ra lệnh.

“Đóng cổng.”

Cánh cổng thép khép lại bằng một tiếng động trầm đục. Đám zombie phía sau điên cuồng đập đầu vào lớp thép dày, nhưng chúng không còn bất kỳ cơ hội nào. Dây Leo Phòng Thủ tiếp tục lao ra, từng chiếc gai chính xác xuyên qua hốc mắt của từng con xác sống. Chỉ trong chưa đầy một phút, toàn bộ đám zombie đã ngã gục dưới màn mưa máu.

Sân biệt thự trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.

Năm người vừa thoát chết đứng bất động, ánh mắt họ tràn ngập kinh ngạc và kính sợ. Trong mắt họ, Lâm An không còn là một cô gái trẻ bình thường, mà là người duy nhất đủ năng lực dựng nên một vùng đất an toàn giữa địa ngục tận thế.

Vương Quốc Huy buông người phụ nữ đang bị thương xuống ghế đá trong sân, rồi dẫn cả nhóm cúi đầu thật sâu.

“Cảm ơn cô đã cứu mạng chúng tôi.”

Lâm An chậm rãi bước xuống bậc thềm. Sau khi được Linh Tuyền Thanh Tẩy, khí chất của cô trở nên điềm tĩnh và sắc bén hơn hẳn. Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô lần lượt quét qua từng người.

“Tôi có thể cho các người nơi trú ẩn, thức ăn và sự bảo vệ. Nhưng ở đây chỉ có một quy tắc.”

Giọng nói của cô bình thản, song từng chữ đều mang theo uy nghiêm khó cưỡng.

“Không ai được phép phản bội căn cứ.”

Vương Quốc Huy lập tức đáp lời. “Tôi lấy danh dự của một bác sĩ để thề rằng sẽ không bao giờ phản bội cô.”

Trần Mỹ Linh nghiêm túc gật đầu. “Nếu cô không mở cổng, chúng tôi đã chết. Chúng tôi biết mình đang nợ cô một mạng sống.”

Lưu Đức Thành chống tay lên đầu gối, giọng nói khàn đặc nhưng dứt khoát. “Từ hôm nay, cô bảo chúng tôi làm gì, chúng tôi sẽ làm việc đó.”

Vương Gia Bảo nhìn những dây leo đẫm máu quanh hàng rào, ánh mắt vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ. “Em cũng sẽ cố gắng trở nên mạnh mẽ.”

Lâm An khẽ gật đầu rồi đưa mắt nhìn Hoàng Thu Hà. Gương mặt người phụ nữ đã tái nhợt gần như không còn chút máu. Vết thương trên bụng vẫn không ngừng rỉ máu, hơi thở của cô ngày càng yếu.

“Đưa cô ấy vào trong nhà ngay. Nếu chậm thêm, cô ấy sẽ không qua khỏi.”

Vương Quốc Huy lập tức cùng Trần Mỹ Linh đỡ Hoàng Thu Hà vào phòng khách. Chu Minh nhanh chóng mang hộp sơ cứu đến. Lý Tiểu Lan dùng dị năng hệ Mộc để ổn định tình trạng mất máu, còn Chu Dương đứng bên cạnh với vẻ mặt lo lắng.

Lâm An mở giao diện hệ thống. Một thông báo nhanh chóng hiện lên trước mắt cô.

【Đinh! Phát hiện nhân tài có giá trị cao.】
【Tiếp nhận năm cư dân mới thành công.】
【Tổng số cư dân căn cứ: 9 người.】
【Độ phồn vinh của căn cứ tăng lên.】
【Mở khóa: Phòng Y Tế Sơ Cấp.】

Ánh mắt của Lâm An khẽ sáng lên.

Một căn cứ muốn tồn tại lâu dài không thể chỉ có lương thực. Nó còn cần nhân lực, kỹ thuật và hệ thống y tế. Giờ đây, cô đã có bác sĩ, y tá, kỹ sư điện và thêm những người có tiềm năng thức tỉnh dị năng. Căn cứ của cô cuối cùng đã có hình hài ban đầu.

Vương Quốc Huy sau khi kiểm tra vết thương của Hoàng Thu Hà liền ngẩng đầu lên. “Cô ấy cần khâu vết thương và truyền dịch, nhưng điều kiện ở đây vẫn còn hạn chế. Nếu có một phòng y tế riêng, tôi có thể cứu cô ấy.”

Lâm An nhìn thông báo vừa hiện trên màn hình, khóe môi cô chậm rãi cong lên.

“Ông yên tâm. Chúng ta sẽ sớm có đầy đủ mọi thứ.”

Bên ngoài cửa kính, mưa máu vẫn chưa ngừng rơi. Thành phố chìm trong bóng tối và tiếng gào rú của xác sống. Thế nhưng bên trong biệt thự số 17, những người sống sót đang bắt đầu tụ họp dưới cùng một mái nhà.

Lâm An đứng giữa phòng khách sáng đèn, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm.

Kiếp trước, cô chỉ là một người phụ nữ yếu đuối bị phản bội và bỏ mặc giữa tận thế.

Kiếp này, cô sẽ trở thành người gieo trồng hy vọng, quy tụ nhân tài và xây dựng nên căn cứ mạnh nhất trong thế giới đổ nát. Đây mới chỉ là bước khởi đầu, nhưng từ giây phút này, lực lượng đầu tiên thực sự thuộc về cô đã chính thức hình thành.

Vương Quốc Huy và Trần Mỹ Linh nhanh chóng bắt tay vào xử lý vết thương cho Hoàng Thu Hà. Dưới ánh đèn trắng trong phòng khách, hai người phối hợp với nhau vô cùng thuần thục. Một người sát trùng và kiểm tra mức độ tổn thương, người còn lại cẩn thận cầm máu và khâu lại vết rách ở vùng bụng. Mặc dù điều kiện hiện tại vẫn còn rất thô sơ, nhưng với tay nghề của một bác sĩ ngoại khoa và một y tá trưởng giàu kinh nghiệm, tình trạng của Hoàng Thu Hà nhanh chóng ổn định.

Sau gần nửa giờ, Vương Quốc Huy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Cô ấy đã qua cơn nguy hiểm. Chỉ cần được nghỉ ngơi và bổ sung dinh dưỡng, vài ngày nữa sẽ dần hồi phục.”

Hoàng Thu Hà cố gắng mở mắt. Trong đôi mắt còn mệt mỏi của cô tràn đầy sự biết ơn.

“Cảm ơn mọi người… cảm ơn cô Lâm.”

Lâm An khẽ gật đầu.

“Ở đây, mọi người chỉ cần an tâm sống sót và làm tốt việc của mình.”

Vương Quốc Huy đặt dụng cụ y tế xuống bàn rồi quay sang nhìn cô.

“Tôi không biết cô đã làm cách nào để xây dựng được một nơi an toàn như thế này, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng đây là nơi duy nhất còn giữ được trật tự trong đêm đầu tiên của tận thế.”

Lưu Đức Thành cũng bước lên, ánh mắt đầy kính phục.

“Tôi đã kiểm tra sơ bộ hệ thống điện và camera. Nguồn điện dự phòng của biệt thự vẫn còn rất tốt. Nếu cô cho phép, ngày mai tôi sẽ bắt đầu gia cố toàn bộ hệ thống điện và an ninh.”

Lâm An nhìn người kỹ sư trung niên, trong lòng càng thêm hài lòng.

“Rất tốt. Tôi đang cần một người phụ trách kỹ thuật.”

Lưu Đức Thành lập tức gật đầu.

“Tôi sẽ không khiến cô thất vọng.”

Vương Gia Bảo đứng bên cạnh, đôi mắt sáng rực vì phấn khích.

“Chị Lâm An, em có thể giúp gì không?”

Lâm An nhìn cậu thiếu niên với ánh mắt dịu đi đôi chút.

“Việc của em bây giờ là nghỉ ngơi và học cách kiểm soát bản thân. Nếu em thức tỉnh dị năng, em sẽ trở thành chiến lực quan trọng của căn cứ.”

Vương Gia Bảo nghiêm túc gật đầu như nhận được một nhiệm vụ vô cùng trọng đại.

Trong lúc mọi người dần ổn định, giao diện hệ thống lại hiện lên trước mắt Lâm An.

【Đinh! Căn cứ đạt mốc 9 cư dân.】
【Độ phồn vinh tăng lên 100 điểm.】
【Mở khóa chức năng: Bảng Phân Công Công Việc.】
【Mở khóa chức năng: Nhà Kính Sơ Cấp.】

Trái tim của Lâm An khẽ rung lên.

Nhà Kính Sơ Cấp.

Đây chính là cơ sở quan trọng để cô trồng trọt quanh năm, bảo đảm nguồn thực phẩm ổn định cho toàn bộ căn cứ.

Cô lập tức mở giao diện chức năng mới.

Một mô hình nhà kính bằng thép và kính cường lực hiện ra trên màn hình. Bên trong có hệ thống tưới tự động, đèn chiếu sinh trưởng và bộ điều chỉnh nhiệt độ.

【Nhà Kính Sơ Cấp】
Diện tích: 200 m²
Công dụng: Tăng 200% tốc độ sinh trưởng của cây trồng.
Yêu cầu xây dựng: 50 điểm sinh tồn và 20 đơn vị thép.

Lâm An nhìn thông tin này, khóe môi khẽ cong lên.

Vật tư và nhân lực mà cô đã chuẩn bị cuối cùng cũng bắt đầu phát huy giá trị thực sự.

Chu Minh bước tới bên cạnh cô, hạ giọng hỏi nhỏ.

“Cô Lâm, chúng ta thực sự có thể sống sót lâu dài sao?”

Lâm An nhìn qua khung cửa kính.

Bên ngoài, mưa máu vẫn tiếp tục rơi xuống thành phố đổ nát. Những tiếng gào rú của zombie chưa bao giờ ngừng lại. Cả thế giới đang chìm trong hỗn loạn và tuyệt vọng.

Nhưng bên trong biệt thự số 17, ánh đèn vẫn sáng, thức ăn vẫn đầy đủ, và những con người có năng lực đang dần tụ họp.

Lâm An chậm rãi đáp.

“Không chỉ sống sót.”

Ánh mắt của cô sáng lên đầy quyết tâm.

“Chúng ta sẽ trở thành nơi mạnh nhất trong tận thế.”

Những người có mặt trong phòng khách đều lặng đi trong giây lát.

Không ai cho rằng lời nói ấy là ngông cuồng.

Bởi từ khi bước vào căn biệt thự này, họ đã tận mắt chứng kiến quá nhiều điều vượt xa sức tưởng tượng.

Một hàng rào sinh học có thể tự động giết zombie.

Một hệ thống phòng thủ gần như không thể công phá.

Nguồn vật tư dồi dào và tổ chức chặt chẽ.

Và một người lãnh đạo trẻ tuổi nhưng bình tĩnh đến đáng kinh ngạc.

Trong khoảnh khắc ấy, một niềm tin chưa từng có bắt đầu nhen nhóm trong lòng tất cả mọi người.

Có lẽ, đi theo Lâm An thật sự là lựa chọn đúng đắn nhất trong cuộc đời họ.

Đúng lúc đó, từ ngoài cổng biệt thự bỗng truyền đến một tiếng gầm dữ dội, trầm thấp hơn và đáng sợ hơn tất cả những con zombie mà họ từng nghe thấy.

Toàn bộ camera giám sát đồng loạt phát ra tín hiệu cảnh báo màu đỏ.

【Cảnh báo khẩn cấp!】
【Phát hiện sinh vật biến dị cấp cao đang tiếp cận căn cứ.】
【Mức độ đe dọa: Cao.】

Lâm An lập tức ngẩng đầu.

Ánh mắt của cô trở nên sắc bén như lưỡi dao.

Đêm đầu tiên của tận thế vẫn chưa kết thúc.

Và thử thách thực sự… chỉ vừa mới bắt đầu.