Chương 3: Kích Hoạt Siêu Nông Trại

Chiếc xe bán tải màu đen chậm rãi lao ra khỏi bãi đỗ xe của siêu thị giữa tiếng còi xe hỗn loạn vang vọng khắp con phố. Trên ghế phụ chất đầy thuốc men, pin dự phòng và các loại vật dụng sinh tồn, còn phía sau xe là từng thùng mì gói, nước uống cùng đồ hộp được xếp kín đến tận cửa kính.

Lâm An ngồi sau tay lái, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như cũ.

Cô biết rõ khoảng thời gian yên bình này sẽ không kéo dài bao lâu nữa.

Ba ngày sau, cả thế giới sẽ hoàn toàn biến thành địa ngục.

Đến lúc đó, nguồn nước sẽ bị ô nhiễm trên diện rộng, động thực vật bắt đầu biến dị, còn con người thì phát điên vì virus lây nhiễm.

Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, những thành phố phồn hoa hiện tại sẽ trở thành những khu vực chết phủ đầy máu và xác chết.

Lâm An siết chặt vô lăng, đầu ngón tay hơi trắng bệch.

Kiếp trước, cô đã từng bò lê giữa đống đổ nát chỉ để tranh giành nửa gói bánh quy đã hết hạn. Cô cũng từng tận mắt nhìn thấy những người sống sót vì một chai nước mà trở mặt giết hại lẫn nhau.

Trong tận thế, pháp luật không còn tồn tại.

Lương tâm cũng vậy.

Ánh mắt Lâm An chậm rãi nhìn ra bên ngoài cửa kính.

Dòng người trên phố vẫn đang cười nói, các cửa hàng ven đường vẫn sáng đèn như bình thường. Không ai biết rằng tử thần đã âm thầm tiến đến ngay phía sau bọn họ.

Chiếc xe nhanh chóng tiến vào khu chung cư cũ nằm ở phía nam thành phố.

Ngay khi vừa dừng xe dưới tầng hầm, Lâm An đã nhìn thấy không ít người đang vội vàng chuyển hàng hóa lên lầu. Có người ôm cả thùng gạo lớn, có người kéo theo vali chứa đầy đồ ăn và nước uống.

Xem ra vẫn có vài người đã cảm nhận được điều gì đó bất thường.

Nhưng đáng tiếc, bọn họ vẫn chưa biết thứ sắp xảy ra đáng sợ đến mức nào.

Lâm An không lãng phí thời gian quan sát thêm.

Cô nhanh chóng mở cửa xe rồi bắt đầu chuyển từng thùng vật tư lên căn hộ của mình.

Căn hộ của cô nằm ở tầng mười hai.

Diện tích không lớn, nhưng vị trí khá kín đáo. Kiếp trước, nơi này từng giúp cô sống sót thêm gần một tháng trước khi khu chung cư bị zombie công phá hoàn toàn.

Sau gần hai giờ liên tục vận chuyển, toàn bộ phòng khách đã bị chất kín bởi đủ loại vật tư sinh tồn.

Mì gói được xếp thành từng chồng cao sát tường.

Đồ hộp được phân loại gọn gàng theo từng khu vực.

Nước uống, thuốc men và dụng cụ y tế cũng được cô sắp xếp riêng biệt để tiện sử dụng khi cần thiết.

Lâm An chống tay lên bàn, khẽ thở ra một hơi dài.

Cho dù tận thế thật sự xảy ra ngay ngày mai, số vật tư này cũng đủ để cô chống đỡ trong khoảng thời gian đầu.

Ít nhất, cô sẽ không còn phải chết đói như kiếp trước.

Ngay lúc ấy, một cơn đau nhói đột ngột truyền thẳng từ ngực xuống toàn thân khiến Lâm An khựng người.

Cô lập tức vịn vào mép bàn, hơi thở trở nên dồn dập.

Cảm giác đau đớn này giống như có một luồng nhiệt nóng rực đang điên cuồng lưu chuyển trong cơ thể cô.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy…”

Lâm An vừa dứt lời, trước mắt cô bỗng lóe lên một luồng ánh sáng màu lam nhạt.

Một giọng nói máy móc lạnh lẽo đột nhiên vang lên trong đầu cô.

【Phát hiện ký chủ phù hợp.】

【Điều kiện kích hoạt đã đạt yêu cầu.】

【Siêu Nông Trại bắt đầu liên kết…】

Đồng tử của Lâm An co rút mạnh.

Cô lập tức đứng thẳng người, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

Kiếp trước, cô chưa từng gặp phải chuyện như thế này.

Luồng ánh sáng trước mặt nhanh chóng mở rộng, sau đó ngưng tụ thành một giao diện bán trong suốt giống hệt màn hình công nghệ cao.

【Liên kết hoàn tất.】

【Chào mừng ký chủ đến với Siêu Nông Trại.】

Ngay sau đó, từng hàng thông tin màu xanh lập tức hiện ra giữa không trung.

Tên ký chủ: Lâm An.

Cấp độ nông trại: LV1.

Linh điền: 2 mẫu.

Kho vật tư: Đã kích hoạt.

Kho lạnh: Chưa mở khóa.

Suối thanh tẩy: Chưa mở khóa.

Máy chế tạo thực phẩm: Chưa mở khóa.

Hô hấp của Lâm An dần trở nên hỗn loạn.

Hệ thống?

Cô thật sự đã thức tỉnh dị năng đặc biệt trong truyền thuyết?

Trước khi cô kịp hoàn hồn, luồng sáng màu lam đã lập tức bao phủ toàn bộ cơ thể cô.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó dữ dội.

Khi Lâm An mở mắt lần nữa, cô phát hiện bản thân đã xuất hiện ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Bầu trời nơi này trong xanh đến mức gần như không nhìn thấy một gợn mây nào.

Không khí mát lạnh và sạch sẽ khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Phía trước cô là hai mảnh ruộng rộng lớn với lớp đất màu đen óng ánh, chỉ cần nhìn qua cũng biết độ màu mỡ vượt xa đất bình thường.

Bên cạnh linh điền còn có một căn nhà gỗ nhỏ và một con suối trong vắt đang lặng lẽ chảy qua khu đất.

Lâm An đứng yên tại chỗ rất lâu.

Sau nhiều năm vật lộn trong tận thế, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một nơi yên bình như vậy.

Không có mùi máu tanh.

Không có tiếng zombie gào rú.

Cũng không có cảm giác tuyệt vọng khiến người ta nghẹt thở.

Chỉ có hương cỏ cây thanh mát nhẹ nhàng lan trong không khí.

Lâm An chậm rãi bước tới bên dòng suối.

Mặt nước trong veo phản chiếu gương mặt tái nhợt của cô.

Theo bản năng, cô cúi người xuống rồi dùng tay múc một ít nước đưa lên môi.

Dòng nước mát lạnh nhanh chóng chảy xuống cổ họng.

Ngay lập tức, cảm giác mệt mỏi trên cơ thể cô bắt đầu tan biến với tốc độ đáng kinh ngạc.

Ngay cả cơn đau âm ỉ do va chạm lúc trước cũng hoàn toàn biến mất.

Ánh mắt của Lâm An lập tức thay đổi.

Cô cúi đầu nhìn mặt nước, trong lòng dâng lên một cảm giác chấn động khó tin.

Nước này…

Thật sự có hiệu quả chữa trị?

Đúng lúc ấy, giọng nói máy móc của hệ thống lại vang lên lần nữa.

【Ký chủ đã sử dụng Suối Thanh Tẩy cấp thấp.】

【Hiệu quả hiện tại: hồi phục thể lực, thanh lọc cơ thể, loại bỏ virus cấp thấp.】

Trái tim Lâm An đập mạnh.

Nếu dòng suối này thật sự có khả năng thanh lọc virus…

Vậy điều đó có nghĩa là trong tận thế sắp tới, cô đã nắm giữ một thứ còn quý giá hơn bất kỳ kho lương thực nào.

Ánh mắt cô dần trở nên kiên định.

Kiếp này, cô tuyệt đối sẽ không để bản thân rơi vào kết cục thảm hại như trước nữa.

Cô không chỉ muốn sống sót.

Mà còn muốn xây dựng nên căn cứ mạnh nhất giữa thời đại tận thế này.

Lâm An đứng lặng bên dòng suối rất lâu, ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại.

Kiếp trước, cô từng nghe nói một vài dị năng giả cấp cao sở hữu năng lực đặc biệt vượt xa người thường, nhưng chưa từng có ai nhắc đến loại không gian thần bí như thế này.

Một nông trại có thể trồng trọt trong tận thế…

Chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ khiến vô số thế lực phát điên tranh đoạt.

Lâm An nhanh chóng ép bản thân tỉnh táo lại.

Cô hiểu rõ, càng trong thời điểm này càng không được mất bình tĩnh.

Cô chậm rãi đi quanh khu vực linh điền, cẩn thận quan sát từng thứ trước mắt.

Hai mẫu đất màu đen trải dài dưới ánh nắng nhàn nhạt, mặt đất tỏa ra một loại linh khí cực kỳ dễ chịu. Chỉ cần đứng gần thôi cũng khiến cơ thể có cảm giác nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Bên cạnh linh điền còn đặt một chiếc rương gỗ cũ kỹ.

Lâm An hơi nhíu mày rồi bước tới mở nắp rương.

Bên trong xuất hiện vài gói hạt giống được sắp xếp ngay ngắn cùng một quyển sổ màu đen.

Ngay khi tay cô chạm vào quyển sổ, âm thanh hệ thống lập tức vang lên.

【Phát hiện sách hướng dẫn tân thủ.】

【Ký chủ có muốn tiếp nhận thông tin cơ bản của Siêu Nông Trại không?】

“Có.”

Ngay giây tiếp theo, một lượng lớn thông tin nhanh chóng tràn vào đầu cô.

Siêu Nông Trại là không gian sinh tồn đặc biệt có khả năng nâng cấp theo cấp độ của ký chủ.

Linh điền có thể tăng tốc sinh trưởng cây trồng gấp nhiều lần bình thường.

Cây trồng trong nông trại không chỉ mang giá trị thực phẩm mà còn có xác suất xuất hiện biến dị đặc biệt.

Một số loại rau củ có thể tăng cường thể chất.

Một số trái cây có khả năng chữa thương.

Thậm chí còn tồn tại linh thực giúp dị năng giả tăng cấp.

Hơi thở của Lâm An dần trở nên nặng nề.

Trong tận thế, thứ quý giá nhất chính là thức ăn và sức mạnh.

Mà hiện tại, cô lại đang đồng thời nắm giữ cả hai.

Lâm An lập tức nhìn xuống những gói hạt giống trong rương.

Phía trên mỗi gói đều hiện lên dòng chữ bán trong suốt.

【Hạt giống cà chua sơ cấp.】

【Hạt giống cải xanh sơ cấp.】

【Hạt giống khoai tây sơ cấp.】

【Tỷ lệ sinh trưởng tăng tốc: 500%.】

Ánh mắt Lâm An hơi rung động.

Nếu tốc độ sinh trưởng thật sự nhanh như vậy, chẳng phải cô có thể liên tục thu hoạch lương thực trong thời gian cực ngắn sao?

Trong tận thế, điều này gần như đồng nghĩa với vô hạn tài nguyên.

Lâm An không chần chừ thêm nữa.

Cô lập tức cầm lấy gói hạt giống cà chua rồi bước vào linh điền.

Ngay khi chân cô đặt lên mảnh đất màu đen, hệ thống lại phát ra âm thanh nhắc nhở.

【Đã tiến vào khu gieo trồng.】

【Ký chủ có muốn kích hoạt chế độ gieo trồng tự động không?】

Lâm An hơi sửng sốt.

“Chế độ tự động?”

【Hệ thống sẽ hỗ trợ ký chủ hoàn thành quá trình gieo hạt và chăm sóc cơ bản.】

Khóe môi Lâm An khẽ giật.

Đúng là bàn tay vàng của tận thế.

“Bắt đầu.”

Ngay lập tức, mặt đất dưới chân cô xuất hiện từng luồng ánh sáng xanh nhạt.

Những hạt giống trong tay Lâm An tự động bay lên không trung rồi rơi xuống linh điền theo hàng lối ngay ngắn.

Đất đai nhanh chóng tự khép lại.

Dòng nước trong suốt từ con suối bên cạnh cũng tự động chảy vào ruộng.

Toàn bộ quá trình diễn ra trôi chảy đến mức khiến người ta khó tin.

Lâm An đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng này, trong lòng không khỏi chấn động.

Nếu để người khác nhìn thấy năng lực của Siêu Nông Trại…

Chỉ sợ toàn bộ căn cứ lớn trong tương lai đều sẽ điên cuồng săn lùng cô.

Ánh mắt cô dần lạnh xuống.

Bí mật này tuyệt đối không thể để lộ.

Ngay lúc ấy, mặt đất trong linh điền bỗng xuất hiện biến hóa.

Mầm non xanh biếc chậm rãi nhú lên khỏi lớp đất đen.

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lâm An, những cây cà chua bắt đầu lớn lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Lá cây nhanh chóng mở rộng.

Thân cây dần vươn cao.

Chỉ trong chưa đầy vài phút, từng quả cà chua đỏ mọng đã xuất hiện chi chít trên thân cây.

Lâm An vô thức siết chặt bàn tay.

Cho dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cô vẫn bị cảnh tượng này làm cho rung động mạnh.

Tốc độ này…

Quá nghịch thiên rồi.

Trong tận thế thiếu thốn lương thực, khả năng này đủ khiến bất kỳ ai phát cuồng.

Đúng lúc ấy, hệ thống lại vang lên.

【Lần đầu thu hoạch hoàn tất.】

【Ký chủ nhận được phần thưởng tân thủ: Kho vật tư sơ cấp.】

【Đã mở khóa chức năng lưu trữ không giới hạn.】

Ngay sau đó, một không gian màu xám rộng lớn xuất hiện trước mắt Lâm An.

Không gian bên trong trống rỗng nhưng diện tích cực kỳ khổng lồ.

Lâm An hô hấp hơi ngưng lại.

Không gian lưu trữ vô hạn?

Vậy chẳng phải toàn bộ vật tư ngoài kia đều có thể được cô cất vào đây sao?

Ánh mắt cô lập tức sáng lên.

Kiếp trước, vô số người chết chỉ vì không đủ khả năng bảo vệ lương thực của mình.

Nhưng hiện tại…

Cô đã có thể mang theo toàn bộ vật tư bên người bất cứ lúc nào.

Ngay lúc Lâm An còn đang chìm trong chấn động, âm thanh cảnh báo đột nhiên vang lên bên ngoài không gian.

【Phát hiện nguy hiểm bên ngoài.】

【Có người đang tiếp cận căn hộ của ký chủ.】

Ánh mắt của Lâm An lập tức lạnh xuống.

Cô gần như không cần suy nghĩ cũng đoán được người xuất hiện bên ngoài căn hộ là ai.

Kiếp trước, trước khi tận thế hoàn toàn bùng nổ, Trần Hạo đã nhiều lần tìm cách dò hỏi tình hình tài chính và vật tư của cô. Khi đó cô còn cho rằng hắn chỉ đang quan tâm mình.

Nhưng hiện tại nghĩ lại, e rằng từ rất sớm hắn đã bắt đầu tính toán đường lui cho bản thân.

Âm thanh hệ thống tiếp tục vang lên trong đầu cô.

【Khoảng cách mục tiêu với căn hộ: 5 mét.】

【Mục tiêu đang đứng trước cửa.】

Lâm An nhanh chóng ép bản thân bình tĩnh lại.

Cô tuyệt đối không thể để người khác phát hiện bí mật của Siêu Nông Trại.

Ý niệm vừa động, cảnh vật xung quanh lập tức trở nên mờ đi. Chỉ trong nháy mắt, Lâm An đã quay trở lại căn hộ.

Không khí trong phòng vẫn còn mang theo mùi mì gói và giấy carton. Từng thùng vật tư chất kín phòng khách khiến căn hộ vốn không lớn càng trở nên chật chội.

Tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc đó.

Cốc. Cốc. Cốc.

“An An, em có ở nhà không?”

Giọng nói của Trần Hạo truyền từ bên ngoài vào.

Lâm An đứng yên giữa phòng khách, ánh mắt lạnh lẽo đến mức không còn chút cảm xúc nào.

Kiếp trước, cô từng thật lòng yêu người đàn ông này.

Cô từng nghĩ hai người sẽ cùng nhau vượt qua tận thế.

Nhưng cuối cùng, chính hắn là kẻ đẩy cô vào chỗ chết.

Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, lần này rõ ràng dồn dập hơn.

“An An, anh biết em ở bên trong.”

Lâm An chậm rãi bước tới cửa, nhưng cô không mở ngay mà nhìn qua mắt mèo trước.

Ngoài hành lang không chỉ có một mình Trần Hạo.

Phía sau hắn còn đứng thêm hai người đàn ông khác.

Một người tóc húi cua, thân hình vạm vỡ, cánh tay đầy hình xăm. Người còn lại gầy gò hơn nhưng ánh mắt lại liên tục đảo quanh đầy tính toán.

Ánh mắt của Lâm An lập tức trầm xuống.

Xem ra Trần Hạo đã bắt đầu kéo bè kết nhóm từ sớm.

Kiếp trước, hai người này cũng từng xuất hiện trong đội sinh tồn của bọn họ. Bọn họ đều là loại người vì lợi ích mà có thể bán đứng bất kỳ ai.

Lâm An hít sâu một hơi rồi mới chậm rãi mở cửa.

Ngay khi nhìn thấy cô, Trần Hạo lập tức nở nụ cười dịu dàng quen thuộc.

“Cuối cùng em cũng mở cửa rồi. Anh gọi mãi không thấy em trả lời nên hơi lo.”

Nếu là trước kia, có lẽ Lâm An sẽ thật sự tin vào vẻ mặt quan tâm ấy.

Nhưng hiện tại cô chỉ cảm thấy giả tạo đến buồn cười.

“Có chuyện gì sao?”

Giọng nói của cô bình tĩnh đến mức khiến Trần Hạo hơi khựng lại.

Hắn nhìn lướt qua phía sau lưng cô. Khi nhìn thấy những thùng vật tư chất trong phòng khách, đáy mắt hắn lập tức lóe lên tia tham lam khó nhận ra.

“Anh nghe nói em mua rất nhiều đồ nên sang xem thử. Dạo gần đây tình hình có vẻ không ổn, anh cảm thấy chúng ta nên chuẩn bị trước một chút.”

Lâm An lạnh nhạt nhìn hắn.

“Chuẩn bị cái gì?”

Trần Hạo hơi hạ thấp giọng.

“Em không thấy gần đây thời tiết rất kỳ lạ sao? Tin tức trên mạng cũng bắt đầu xuất hiện nhiều chuyện bất thường. Anh cảm thấy tốt nhất vẫn nên tích trữ ít đồ ăn.”

Nghe những lời này, khóe môi Lâm An khẽ cong lên đầy châm chọc.

Quả nhiên, Trần Hạo vẫn nhạy bén giống kiếp trước.

Chỉ tiếc, sự nhạy bén của hắn chưa bao giờ dùng để bảo vệ người khác.

Ánh mắt của người đàn ông tóc húi cua phía sau cũng nhanh chóng đảo qua đống vật tư trong phòng.

“Cô gái, em mua nhiều thật đấy.”

Giọng nói của hắn mang theo ý dò xét rõ ràng.

Lâm An bình tĩnh đứng chắn trước cửa.

“Tôi còn việc bận. Nếu không còn chuyện gì thì mời mọi người về cho.”

Sắc mặt Trần Hạo lập tức cứng lại đôi chút.

Hắn rõ ràng cảm nhận được thái độ của Lâm An hôm nay hoàn toàn khác trước.

Trước kia cô luôn dịu dàng mềm mỏng, gần như chưa từng từ chối yêu cầu của hắn.

Nhưng hiện tại, ánh mắt cô lại lạnh đến mức khiến hắn có cảm giác xa lạ.

“An An…”

Trần Hạo vừa định nói tiếp thì một tiếng sấm đột nhiên vang lên ngoài cửa sổ.

Ầm!

Cả hành lang khẽ rung nhẹ.

Mọi người theo bản năng quay đầu nhìn ra ngoài.

Không biết từ lúc nào, bầu trời bên ngoài đã bị mây đen dày đặc bao phủ hoàn toàn. Từng tia sét đỏ như máu chớp lóe giữa tầng mây khiến khung cảnh trở nên vô cùng quỷ dị.

Người đàn ông tóc húi cua cau mày.

“Thời tiết gì mà kỳ quái vậy?”

Sắc mặt của Lâm An lại càng trở nên nghiêm trọng.

Cô nhớ rất rõ.

Kiếp trước, trước khi trận mưa máu đầu tiên xuất hiện, bầu trời cũng từng xảy ra hiện tượng giống hệt thế này.

Tận thế…

Sắp bắt đầu rồi.