Chương 10: Đột Phá Trạm Nghiên Cứu

khắp khuôn viên trạm nghiên cứu.

Thi Biến Dị Đao Tí lao lên đầu tiên.

Cơ thể nó thấp thoáng như một bóng đen, còn hai cánh tay bằng xương sắc bén xé gió lao thẳng về phía Lâm An.

Lâm An không lùi nửa bước.

Ngay khi lưỡi đao xương chỉ còn cách cổ cô trong gang tấc, thân hình cô khẽ nghiêng sang bên. Thanh trường đao hợp kim trong tay cô đồng thời vạch ra một đường sáng lạnh lẽo.

Keng!

Hai luồng lực va chạm dữ dội.

Lâm An cảm nhận rõ cánh tay mình hơi tê đi.

Sức mạnh của con quái vật này mạnh hơn hẳn những biến dị thể mà cô từng gặp.

Nhưng ánh mắt cô vẫn bình tĩnh.

Cô xoay cổ tay, đẩy lưỡi đao xương lệch khỏi quỹ đạo, rồi tung một cú đá mạnh vào bụng đối phương.

Thi Biến Dị Đao Tí lùi lại hai bước.

Đúng lúc ấy, Thi Biến Dị Tinh Thần ngẩng đầu lên.

Mái tóc đen dài như vô số con rắn đồng loạt vặn vẹo. Một làn sóng tinh thần vô hình lập tức quét qua toàn bộ chiến trường.

Chu Dương ôm đầu kêu lên đau đớn.

Vương Gia Bảo loạng choạng lùi lại.

Ngay cả Chu Minh cũng cảm thấy đầu óc choáng váng trong thoáng chốc.

Chỉ có Lâm An vẫn giữ được tỉnh táo.

Sau khi trọng sinh, tinh thần lực của cô mạnh hơn người thường rất nhiều. Hơn nữa, ý chí được rèn giũa qua hai kiếp giúp cô gần như miễn nhiễm trước những đòn tấn công tinh thần cấp thấp.

“Gia Bảo!”

Lâm An quát lớn.

“Đánh vào con Tinh Thần!”

Vương Gia Bảo cắn răng, cưỡng ép vượt qua cảm giác đau đầu rồi giơ hai tay lên.

Một tia sét xanh lam xé toạc không khí.

Ầm!

Luồng điện đánh trúng vai trái của Thi Biến Dị Tinh Thần, khiến cơ thể nó rung lên dữ dội.

Chu Dương cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cậu dồn toàn bộ năng lượng vào đầu ngón tay, phóng thêm một tia điện chính xác vào đầu đối phương.

Mái tóc quỷ dị lập tức co rút lại.

Lý Tiểu Lan nhân cơ hội vung tay.

Những dây leo xanh thẫm từ dưới mặt đất trồi lên, quấn chặt hai chân Thi Biến Dị Tinh Thần.

Lâm An chớp lấy cơ hội.

Cô lao tới như một mũi tên.

Thanh trường đao lóe lên.

Một nhát chém sắc bén cắt ngang cổ.

Đầu của con quái vật lăn xuống nền bê tông.

Nhưng đúng lúc ấy, Thi Biến Dị Tự Bạo đã áp sát.

Chiếc bụng phình to của nó rung lên dữ dội, ánh sáng xanh bên trong ngày càng chói mắt.

Hệ thống lập tức phát cảnh báo.

【Nguy hiểm! Sinh vật đang bước vào trạng thái tự nổ.】

【Thời gian còn lại: 8 giây.】

Chu Minh biến sắc.

“Nó sắp nổ!”

Nếu để con quái vật phát nổ tại vị trí này, toàn đội chắc chắn sẽ chịu thương vong nặng nề.

Lâm An lập tức đưa ra quyết định.

“Chu Minh, cùng tôi đẩy nó ra xa!”

Không chút do dự, Chu Minh lao tới.

Hai người đồng thời dùng toàn bộ sức lực.

Trong khi đó, Chu Dương và Vương Gia Bảo liên tục phóng điện, khiến cơ thể con quái vật co giật, giảm khả năng phản kháng.

Lý Tiểu Lan điều khiển dây leo quấn quanh chân nó, kéo mạnh về phía ruộng thử nghiệm bên ngoài.

Ba giây.

Hai giây.

Một giây.

“Lùi lại!”

Lâm An quát lớn.

Tất cả đồng loạt nhào xuống đất.

Ầm!

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.

Sóng xung kích cuốn tung đất đá và mảnh kính lên không trung.

Những luống cây biến dị gần đó bị thổi nghiêng hàng loạt.

Khi khói bụi tan dần, một hố sâu rộng hơn ba mét xuất hiện giữa sân.

Chu Dương thở dốc, khuôn mặt trắng bệch.

“Suýt nữa thì…”

Vương Gia Bảo ngồi bệt xuống đất, tim đập như muốn vỡ lồng ngực.

Lâm An phủi bụi trên vai, ánh mắt vẫn sắc lạnh.

“Còn một con.”

Thi Biến Dị Đao Tí gầm lên dữ dội.

Nó tận dụng lúc mọi người phân tâm, lao thẳng về phía Chu Dương.

Tốc độ của nó nhanh đến mức chỉ để lại một vệt đen.

Chu Dương chưa kịp phản ứng.

Đúng khoảnh khắc lưỡi đao xương sắp chém xuống, một bóng người chắn trước mặt cậu.

Chu Minh.

Anh dùng gậy hợp kim đỡ trọn đòn tấn công.

Cú va chạm khiến cánh tay anh tê rần, nhưng anh vẫn nghiến răng giữ vững vị trí.

“Đừng quên,” Chu Minh quát lớn, “chúng ta là một đội!”

Ánh mắt của Chu Dương run lên.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu không còn là một thiếu niên hoảng loạn nữa.

Cậu đã trở thành một chiến binh thực thụ.

Điện quang trong lòng bàn tay cậu đột nhiên bùng nổ dữ dội hơn trước.

Một tia sét chói lòa xuyên thẳng qua ngực Thi Biến Dị Đao Tí.

Con quái vật khựng lại.

Lâm An xuất hiện ngay phía sau nó.

Thanh trường đao xé gió.

Một nhát chém gọn gàng cắt rời phần đầu và nửa vai trái.

Thi Biến Dị Đao Tí loạng choạng vài bước rồi đổ sập xuống nền đất.

Hệ thống lập tức vang lên.

【Đinh! Tiêu diệt toàn bộ sinh vật bảo vệ trạm nghiên cứu.】

【Mở khóa quyền truy cập sơ bộ.】

【Tỷ lệ thành công của nhiệm vụ tăng lên 63%.】

Không khí xung quanh rơi vào yên tĩnh.

Mọi người đứng giữa sân, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Dù trận chiến chỉ kéo dài vài phút, mức độ nguy hiểm của nó còn vượt xa bất kỳ cuộc chiến nào trước đó.

Lâm An nhìn lên tầng sáu.

Qua ô cửa kính, bóng dáng gầy gò của Tiến sĩ Tô Nhược Lan vẫn đang đứng đó.

Người phụ nữ ấy áp tay lên cửa sổ, đôi vai run rẩy.

Cô ấy đã chờ đợi giây phút này quá lâu.

Lâm An thu trường đao vào vỏ.

Giọng nói của cô bình tĩnh nhưng kiên định.

“Đi thôi.”

“Chúng ta vào trong.”

Cánh cửa kính của trạm nghiên cứu chỉ còn lại những mảnh vụn sắc nhọn nằm rải rác trên nền đá. Lâm An bước qua đống kính vỡ đầu tiên, thanh trường đao hợp kim vẫn còn dính những giọt máu đen đặc quánh. Phía sau cô, Chu Minh và những người còn lại nhanh chóng thu hẹp đội hình, vừa tiến vào bên trong vừa cảnh giác quan sát từng góc khuất.

Không khí trong đại sảnh lạnh đến bất thường.

Mùi thuốc sát trùng, mùi hóa chất và mùi xác thối hòa lẫn vào nhau, tạo thành một thứ mùi hăng hắc khiến người ta cảm thấy khó chịu. Hệ thống đèn khẩn cấp vẫn còn hoạt động, phát ra thứ ánh sáng đỏ mờ nhấp nháy trên những bức tường trắng phủ đầy vết máu.

Lâm An dừng lại trước bảng sơ đồ điện tử ở đại sảnh.

Màn hình đã nứt một góc, nhưng sơ đồ tổng thể của tòa nhà vẫn hiện rõ.

Tầng một là khu tiếp nhận và kiểm định mẫu.

Tầng hai và tầng ba là khu phòng thí nghiệm.

Tầng bốn là ngân hàng hạt giống.

Tầng năm là trung tâm dữ liệu.

Tầng sáu là phòng nghiên cứu cốt lõi và khu an toàn khẩn cấp.

Tiến sĩ Tô Nhược Lan đang ở tầng sáu.

Lâm An vừa định lên tiếng thì Radar Sinh Mệnh đột nhiên xuất hiện thêm nhiều chấm đỏ nhỏ ở phía sau các bức tường xung quanh.

Chu Dương hạ thấp giọng.

“Còn zombie bên trong.”

Lâm An nhìn lướt qua bản đồ rồi nhanh chóng đưa ra quyết định.

“Chúng ta không dọn sạch từng tầng một.”

Cô chỉ vào lõi thang máy ở giữa tòa nhà.

“Đi thẳng lên tầng sáu. Sau khi cứu người và lấy dữ liệu, chúng ta mới quyết định bước tiếp theo.”

Mọi người đồng loạt gật đầu.

Đúng lúc ấy, bộ đàm truyền đến giọng nói run rẩy của Tô Nhược Lan.

“Các người… đã vào bên trong rồi sao?”

“Đúng.” Lâm An trả lời ngắn gọn. “Cô giữ nguyên vị trí.”

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia hít mạnh một hơi như vừa trút được tảng đá trong lòng.

“Tôi đã khóa toàn bộ dữ liệu của Dự Án Hạt Giống Khởi Nguyên trong máy chủ trung tâm. Nếu các người đến kịp… mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.”

Lâm An khẽ siết chặt bộ đàm.

“Chúng tôi sẽ không để những dữ liệu đó bị mất.”

Cả đội tiến nhanh về phía thang bộ.

Tiếng bước chân vang vọng giữa đại sảnh rộng lớn, hòa lẫn với tiếng đèn điện chập chờn và tiếng gió rít qua những ô kính vỡ.

Khi mọi người vừa đặt chân lên bậc thang đầu tiên, một tiếng gầm dữ dội bỗng vang lên từ tầng hai.

Ngay sau đó, hàng chục bóng đen lao ra từ hành lang.

Phần lớn là những nhân viên nghiên cứu đã biến thành zombie, trên người vẫn còn mặc áo blouse trắng nhuốm đầy máu đen.

Nhưng ở giữa đám xác sống ấy, một bóng người cao lớn chậm rãi bước ra.

Đó là một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ nặng. Cơ thể hắn phình to gấp đôi người bình thường. Trên lưng mọc ra nhiều ống dẫn chứa chất lỏng màu xanh lục đang sôi sùng sục.

Mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt sàn rung lên.

Hệ thống lập tức phát ra cảnh báo.

【Phát hiện mục tiêu cấp cao.】

【Thi Biến Dị Hóa Dược.】

【Khả năng đặc biệt: Phóng thích khí độc và tăng cường tái sinh.】

Chu Minh khẽ siết chặt cây gậy hợp kim.

“Xem ra nơi này còn nguy hiểm hơn chúng ta nghĩ.”

Lâm An ngẩng đầu nhìn cầu thang dẫn lên tầng sáu, sau đó nhìn xuống con quái vật đang chặn ngang lối đi.

Tiến sĩ Tô Nhược Lan chỉ còn cầm cự được trong thời gian ngắn.

Nếu không mở được đường ngay lập tức, mọi công sức của họ sẽ đổ sông đổ biển.

Ánh mắt của Lâm An trở nên lạnh lẽo.

Cô bước lên phía trước, lưỡi đao trong tay phản chiếu ánh đèn đỏ mờ ảo.

“Chu Minh và tôi giữ chân con Thi Biến Dị Hóa Dược.”

“Chu Dương, Gia Bảo tiêu diệt đám zombie thường.”

“Tiểu Lan chuẩn bị dây leo khóa chặt mục tiêu.”

“Bác Vương hỗ trợ phía sau.”

Lâm An hít sâu một hơi, rồi chậm rãi nâng trường đao lên.

“Chúng ta phải lên được tầng sáu trước khi quá muộn.”

Thi Biến Dị Hóa Dược ngẩng đầu gầm lên, từ các ống dẫn sau lưng bắt đầu phun ra từng luồng khí độc màu xanh xám.

Cả cầu thang lập tức bị bao phủ bởi một màn sương chết chóc.

Lâm An bước thẳng vào làn khí độc.

Đôi mắt cô lạnh như băng.

“Giết nó.”

Màn sương khí độc màu xanh xám nhanh chóng lan khắp cầu thang bộ, bao phủ không gian trong một thứ mùi hăng nồng khiến cổ họng mọi người nóng rát. Những nhân viên nghiên cứu đã biến thành zombie lảo đảo tiến xuống từng bậc thang, đôi mắt đục ngầu phản chiếu ánh đèn đỏ nhấp nháy của hệ thống khẩn cấp.

Lâm An lập tức kích hoạt mặt nạ lọc khí tích hợp trong bộ giáp nhẹ. Một lớp màng bảo hộ mỏng phủ lên mũi và miệng cô, giảm đáng kể tác động của khí độc. Những người còn lại cũng nhanh chóng làm theo.

Thi Biến Dị Hóa Dược đứng chắn ngang giữa cầu thang tầng hai. Chất lỏng màu xanh trong các ống dẫn trên lưng nó sôi lên sùng sục, không ngừng bốc ra những đợt khói độc. Mỗi khi nó bước xuống một bậc, những dấu chân ăn mòn lập tức xuất hiện trên nền bê tông.

Lâm An nâng trường đao, giọng nói lạnh lùng nhưng rõ ràng.

“Chu Dương và Gia Bảo dọn zombie thường.”

“Tiểu Lan khóa chân nó.”

“Chu Minh phối hợp với tôi.”

“Bác Vương, chú ý bất kỳ ai có dấu hiệu trúng độc.”

Không ai trả lời dài dòng. Tất cả lập tức hành động.

Chu Dương và Vương Gia Bảo đồng thời giơ tay. Hai luồng điện xanh lam xé tan bóng tối, quét ngang cầu thang. Ba con zombie đi đầu co giật dữ dội rồi lăn xuống các bậc thang, kéo theo nhiều xác sống phía sau ngã chồng lên nhau.

Lý Tiểu Lan hít sâu, hai lòng bàn tay phát ra ánh sáng xanh dịu. Từ những khe nứt giữa nền gạch, vô số dây leo đâm vọt lên, quấn chặt hai chân Thi Biến Dị Hóa Dược.

Con quái vật gầm lên, toàn thân căng phồng. Những ống dẫn trên lưng rung lên dữ dội, phun ra nhiều khí độc hơn.

Lâm An không bỏ lỡ cơ hội.

Cô lao lên như một tia chớp.

Thanh trường đao chém mạnh vào cánh tay phải của Thi Biến Dị Hóa Dược.

Keng!

Lưỡi đao chỉ chém sâu được một nửa.

Lớp da và cơ thịt của con quái vật cứng như cao su tổng hợp, bên trong còn có các mảng xương hóa cứng.

Chu Minh xuất hiện ở bên trái, cây gậy hợp kim nện mạnh vào đầu gối nó.

Rắc!

Khớp chân lệch đi, nhưng con quái vật không ngã.

Ngược lại, nó quét cánh tay khổng lồ về phía Chu Minh.

Chu Minh vừa kịp lùi nửa bước. Lưỡi móng vuốt quét qua ngực áo giáp, để lại một vệt rạch dài.

Lâm An chớp mắt đánh giá tình hình.

Khả năng tái sinh của con quái vật rất mạnh. Nếu không phá hủy nguồn năng lượng trên lưng, trận chiến sẽ kéo dài và bất lợi cho cả đội.

Cô lập tức nhìn về phía Lưu Đức Thành, người đang theo dõi thông số trên thiết bị cầm tay.

“Các ống dẫn trên lưng là điểm yếu.”

Lưu Đức Thành gật đầu.

“Áp suất năng lượng tập trung ở đó.”

“Phá hủy chúng, cơ thể nó sẽ mất ổn định.”

Lâm An quay sang hai thiếu niên.

“Chu Dương, Gia Bảo. Tập trung vào cụm ống dẫn.”

Hai cậu đồng loạt gật đầu.

Chu Dương nâng hai tay, cố gắng giữ nhịp thở ổn định. Vương Gia Bảo đứng bên cạnh, dồn toàn bộ dị năng vào lòng bàn tay.

Hai luồng điện hợp nhất giữa không trung, tạo thành một tia sét sáng lóa đánh thẳng vào lưng Thi Biến Dị Hóa Dược.

Ầm!

Hai ống dẫn ngoài cùng nổ tung.

Chất lỏng màu xanh bắn tung tóe lên tường, ăn mòn lớp sơn và tạo ra từng làn khói trắng.

Con quái vật gào lên điên cuồng.

Lý Tiểu Lan cắn răng duy trì dây leo.

Những sợi dây bắt đầu khô héo nhanh chóng do bị khí độc ăn mòn, nhưng cô vẫn không buông bỏ.

Lâm An nắm chắc chuôi đao.

Cô đạp mạnh vào lan can cầu thang, bật người lên cao, xoay một vòng giữa không trung và chém thẳng xuống cụm ống dẫn còn lại.

Phập!

Lưỡi đao cắm sâu vào giữa lưng con quái vật.

Ngay sau đó, Chu Minh dồn toàn bộ sức lực, đập mạnh cây gậy hợp kim vào chuôi đao.

Lưỡi đao xuyên sâu hơn.

Toàn bộ cụm ống dẫn vỡ tung.

Thi Biến Dị Hóa Dược rú lên một tiếng chói tai.

Cơ thể nó bắt đầu phồng to bất thường.

Hệ thống lập tức phát ra cảnh báo đỏ.

【Nguy hiểm! Mục tiêu đang mất ổn định.】

【Khả năng phát nổ trong vòng 10 giây.】

Lâm An rút đao ra, quát lớn.

“Rút xuống đại sảnh!”

Mọi người lập tức quay đầu lao xuống cầu thang.

Thi Biến Dị Hóa Dược loạng choạng vài bước, cố đuổi theo, nhưng các khối năng lượng trên cơ thể nó đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Bảy giây.

Sáu giây.

Năm giây.

Lâm An là người cuối cùng nhảy khỏi góc cua cầu thang.

Cô vừa tiếp đất thì tiếng nổ dữ dội vang lên phía trên.

Ầm!

Toàn bộ cầu thang rung chuyển.

Khói bụi, mảnh bê tông và mảnh kính rơi như mưa.

Sóng xung kích thổi tung nhiều zombie còn sót lại, ném chúng đập mạnh vào tường.

Sau vài giây, tòa nhà dần ổn định trở lại.

Chu Dương thở dốc, giọng nói run run.

“Con quái vật này còn đáng sợ hơn cả con tự bạo.”

Lâm An phủi bụi trên vai, ngẩng đầu nhìn lên.

Một đoạn cầu thang tầng hai bị phá hủy, nhưng khung chính vẫn còn nguyên.

Lối đi lên tầng sáu vẫn chưa bị cắt đứt hoàn toàn.

“Chúng ta tiếp tục.”

Không ai phản đối.

Sau trận chiến vừa rồi, ánh mắt mọi người càng thêm kiên định.

Họ đã hiểu rằng càng tiến sâu vào trạm nghiên cứu, nguy hiểm sẽ càng lớn.

Nhưng phần thưởng cũng sẽ tương xứng.

Cả đội vòng qua khu vực bị sập và tiến lên tầng hai.

Những phòng thí nghiệm dọc hành lang ngổn ngang dụng cụ nghiên cứu, tủ kính vỡ vụn và tài liệu vương vãi khắp nơi. Một số ống nghiệm vẫn phát ra ánh sáng mờ nhạt.

Lưu Đức Thành và Vương Quốc Huy tranh thủ thu gom những thiết bị quan trọng vào ba lô.

Lý Tiểu Lan dừng lại trước một khay gieo giống chứa những hạt màu xanh ngọc.

Hệ thống lập tức hiện thông báo trong tầm nhìn của Lâm An.

【Phát hiện: Hạt Cải Tạo Đất.】

【Tăng 20% độ phì nhiêu cho khu vực trồng trọt.】

Lâm An lập tức cất toàn bộ vào không gian hệ thống.

Mỗi tầng đi qua, cô đều thu được nhiều tài nguyên quý hiếm: dung dịch dinh dưỡng đậm đặc, mẫu vi sinh vật có lợi, thiết bị phân tích đất và các công thức lai tạo cây trồng.

Khi lên tới tầng bốn, cả đội dừng lại trước một cánh cửa thép dày.

Biển tên bên cạnh ghi rõ:

Ngân Hàng Hạt Giống.

Hệ thống phát sáng.

【Phát hiện kho lưu trữ thực vật cấp cao.】

【Khuyến nghị mở khóa ngay.】

Lâm An đặt tay lên bảng điều khiển.

Sau khi hệ thống xác nhận quyền truy cập sơ bộ, cánh cửa thép nặng nề từ từ mở ra.

Luồng khí lạnh tràn ra ngoài.

Bên trong là hàng trăm tủ bảo quản kín, mỗi ngăn chứa các giống cây quý hiếm được niêm phong cẩn thận.

Lúa chịu mặn.

Khoai năng lượng cao.

Đậu phục hồi thể lực.

Cây thuốc tái tạo mô.

Chu Dương mở to mắt.

“Chỉ riêng nơi này đã đáng để chúng ta mạo hiểm.”

Lâm An thu toàn bộ ngân hàng hạt giống vào không gian lưu trữ.

Âm thanh hệ thống vang lên liên tục.

【Thu thập thành công hơn 1.200 loại hạt giống.】

【Độ hoàn thiện của Siêu Nông Trại tăng mạnh.】

【Mở khóa nhiều công thức gieo trồng mới.】

Ngay lúc ấy, giọng nói yếu ớt của Tô Nhược Lan lại vang lên qua bộ đàm.

“Các người… còn ở đó chứ?”

“Chúng tôi đang lên.” Lâm An trả lời.

“Xin hãy nhanh lên.” Giọng người phụ nữ run rẩy. “Có thứ gì đó đang đập vào cửa phòng thí nghiệm.”

Mọi người lập tức tăng tốc.

Khi tiến lên tầng năm, không khí trở nên lạnh hơn hẳn.

Hàng loạt máy chủ vẫn đang vận hành nhờ nguồn điện dự phòng. Đèn tín hiệu nhấp nháy như những vì sao trong bóng tối.

Lâm An sao lưu toàn bộ dữ liệu nghiên cứu vào ổ lưu trữ hệ thống.

Một thông báo hiện lên.

【Dữ liệu Dự Án Hạt Giống Khởi Nguyên đã được đồng bộ.】

【Mở khóa chức năng: Lai Tạo Giống Cây Dị Biến.】

Trái tim cô đập mạnh.

Đây chính là công nghệ mà cô luôn tìm kiếm.

Nhưng đúng lúc ấy, tiếng kim loại va đập dữ dội vang xuống từ tầng sáu.

Cánh cửa phòng thí nghiệm đang bị tấn công.

Lâm An không chần chừ thêm.

“Lên ngay!”

Cả đội lao lên những bậc thang cuối cùng.

Khi họ vừa tới hành lang tầng sáu, một tiếng nổ lớn vang lên.

Cánh cửa thép cuối hành lang bị móp sâu vào trong.

Một bóng đen khổng lồ chậm rãi hiện ra trong làn khói.

Cơ thể nó cao hơn ba mét, nửa người vẫn mặc bộ giáp sinh học màu bạc. Trên ngực gắn một lõi năng lượng đang phát sáng đỏ rực.

Đôi mắt của con quái vật mở ra.

Ánh đỏ trong đó lạnh lẽo như địa ngục.

Hệ thống lập tức phát cảnh báo.

【Cảnh báo tối cao!】

【Phát hiện Boss khu vực: Người Gác Cổng Khởi Nguyên.】

【Mức độ nguy hiểm: Rất cao.】

Cánh cửa phía sau con quái vật vang lên tiếng đập yếu ớt.

Tiến sĩ Tô Nhược Lan đang ở ngay bên trong.

Lâm An siết chặt thanh trường đao.

Ánh mắt cô sáng lên quyết tâm chưa từng có.

Cô biết rõ rằng chỉ cần vượt qua đối thủ này, cánh cửa tới một kỷ nguyên hoàn toàn mới sẽ chính thức mở ra.