
Lâm An đứng lặng trong phòng khách, ánh mắt chăm chú nhìn hai lựa chọn đang lơ lửng trước mặt. Bên ngoài cánh cổng biệt thự, tiếng đập cửa dồn dập của Chu Minh vang lên không ngừng. Giọng nói của người đàn ông trung niên đã khản đặc vì tuyệt vọng.
“Cô Lâm! Xin cô cứu gia đình tôi!”
Trong cơn mưa máu đỏ sẫm, thân hình của Chu Minh run rẩy vì lạnh và lo lắng. Bên cạnh ông, Lý Tiểu Lan đang dựa vào vai chồng, toàn thân co giật dữ dội. Gương mặt người phụ nữ tái nhợt, gân xanh nổi lên dưới làn da trắng bệch, đôi mắt dần mất đi tiêu cự. Cậu bé Chu Dương được mẹ ôm trong lòng cũng bắt đầu sốt cao, khuôn mặt đỏ bừng vì nhiệt độ cơ thể tăng vọt.
Lâm An biết rất rõ, cả gia đình này đang đứng bên bờ vực sinh tử.
Nếu cô từ chối mở cổng, bọn họ gần như chắc chắn sẽ chết.
Nếu cô mở cổng, cô có thể phải đối mặt với nguy cơ để một người đang biến dị tiến vào căn cứ.
Nhưng cô cũng hiểu rằng, muốn xây dựng một thế lực đủ mạnh để tồn tại lâu dài, cô không thể chỉ dựa vào một mình mình.
Trong ký ức của kiếp trước, Chu Minh là một người đàn ông chính trực và có trách nhiệm. Trong những ngày đầu tận thế, ông đã không ít lần giúp đỡ hàng xóm và bảo vệ trẻ nhỏ.
Người như vậy đáng để cứu.
Ánh mắt Lâm An dần trở nên kiên định.
“Ta chọn cứu họ.”
【Đinh! Nhiệm vụ đã được xác nhận.】
【Yêu cầu: Bảo đảm ít nhất hai thành viên của gia đình Chu Minh sống sót.】
Lâm An lập tức hành động.
Cô nhanh chóng chạy vào kho vật tư, lấy ra một bộ đồ bảo hộ kín, găng tay chống cắt, khẩu trang lọc khí và một cây gậy hợp kim.
Sau khi mặc xong, cô mở giao diện hệ thống.
“Có thể đưa người nhiễm virus vào căn cứ mà không gây nguy hiểm không?”
Giọng nói máy móc lập tức vang lên.
【Căn cứ sơ cấp đã mở khóa phòng cách ly tạm thời.】
【Phòng cách ly có thể cô lập người nhiễm trong 24 giờ.】
【Nếu mục tiêu vượt qua biến dị, đối phương có khả năng thức tỉnh dị năng.】
Ánh mắt của Lâm An khẽ sáng lên.
“Như vậy là đủ.”
Cô nhanh chóng đi tới nhà kho phía đông. Dưới tác động của hệ thống, căn phòng chất đầy dụng cụ làm vườn lập tức được cải tạo thành một phòng cách ly kín. Các bức tường kim loại sáng bạc bao phủ toàn bộ không gian, còn cánh cửa thép dày nặng nề phát ra tiếng khóa chắc chắn.
Sau khi chuẩn bị xong, Lâm An bước đến cổng chính và nhấn nút mở cửa.
Cánh cổng sắt từ từ mở ra.
Chu Minh gần như bật khóc.
“Cảm ơn cô! Cảm ơn cô!”
Lâm An giơ tay ra hiệu.
“Đưa vợ anh vào phòng phía đông ngay lập tức. Không được để chị ấy tiếp xúc với bất kỳ ai.”
Chu Minh không hề chần chừ. Ông lập tức dìu Lý Tiểu Lan vào căn phòng cách ly.
Nhưng ngay khi vừa bước qua cửa, Lý Tiểu Lan đột nhiên co giật dữ dội. Hai mắt bà chuyển sang màu xám đục, móng tay dài ra, hơi thở nặng nề như dã thú.
Chu Minh sợ hãi đến mức toàn thân cứng đờ.
“Tiểu Lan!”
Lâm An lập tức kéo ông ra ngoài rồi đóng sập cửa thép.
Rầm!
Một tiếng gào khàn đục lập tức vang lên từ phía bên trong.
Chu Minh đứng chết lặng, sắc mặt trắng bệch.
Lâm An quay sang kiểm tra Chu Dương.
Nhiệt độ cơ thể cậu bé đã lên tới ba mươi chín độ tám. Tuy nhiên, mạch đập của cậu vẫn đều đặn, hơi thở tuy gấp nhưng không hỗn loạn.
Lâm An bình tĩnh nói:
“Con trai anh có khả năng thức tỉnh dị năng. Anh hãy ở bên cạnh thằng bé và giữ cho nó bình tĩnh.”
Chu Minh nhìn cô với ánh mắt đỏ hoe.
“Cô Lâm, từ nay về sau, cả gia đình tôi sẽ tuyệt đối trung thành với cô.”
Lâm An khẽ lắc đầu.
“Tôi chỉ cần mọi người không phản bội căn cứ.”
Chu Minh nghiêm túc gật đầu.
“Tôi xin thề.”
Thời gian trôi qua trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Bên ngoài biệt thự, cơn mưa máu vẫn không ngừng trút xuống. Tiếng kính vỡ, tiếng gào rú của zombie và tiếng kêu cứu đứt quãng từ xa vọng lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Trong phòng khách, Chu Minh ngồi bên cạnh con trai, hai tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt ông chưa từng rời khỏi cánh cửa thép của phòng cách ly.
Lâm An đứng bên cửa sổ, lặng lẽ quan sát mọi thứ.
Nửa giờ sau, cánh cửa thép bất ngờ phát ra tiếng động.
Keng.
Keng.
Chu Minh lập tức bật dậy.
“Tiểu Lan!”
Lâm An giơ tay ngăn ông lại.
“Đợi một chút.”
Cô mở giao diện trạng thái.
【Mục tiêu: Lý Tiểu Lan】
【Trạng thái: Thức tỉnh thành công】
【Dị năng: Hệ Mộc sơ cấp】
【Mức độ nguy hiểm: Không】
Lâm An khẽ thở phào.
Cô tiến đến trước cửa và mở khóa.
Cánh cửa thép từ từ mở ra.
Bên trong, Lý Tiểu Lan đang ngồi dựa vào tường. Khuôn mặt bà vẫn còn tái nhợt, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn tỉnh táo. Trên đầu ngón tay phải của bà, một mầm cây nhỏ xanh biếc đang nhẹ nhàng lay động.
Chu Minh không thể kìm nén thêm nữa. Ông lao tới ôm chầm lấy vợ.
“Em không sao… thật tốt quá…”
Nước mắt của cả hai lặng lẽ rơi xuống.
Ngay lúc đó, Chu Dương trên sofa đột nhiên bật dậy.
Một luồng điện xanh lam lóe lên quanh cánh tay cậu, khiến chiếc ly thủy tinh trên bàn rung mạnh rồi nứt thành nhiều mảnh.
Cậu bé tròn mắt nhìn bàn tay mình.
“Con… con vừa làm gì vậy?”
Lâm An nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt khẽ sáng lên.
Chu Dương đã thức tỉnh dị năng hệ Lôi.
Đây là một trong những hệ dị năng có sức tấn công mạnh mẽ nhất.
Chu Minh và Lý Tiểu Lan đồng loạt quay sang nhìn Lâm An.
Trong ánh mắt của họ không chỉ có lòng biết ơn, mà còn là sự kính trọng sâu sắc.
Nếu không có cô, gia đình họ đã tan vỡ ngay trong đêm đầu tiên của tận thế.
Đúng lúc ấy, giọng nói máy móc của hệ thống vang lên.
【Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành.】
【Ký chủ đã cứu thành công gia đình Chu Minh.】
【Phần thưởng: Gói Hạt Giống Cao Cấp ×1.】
【Gia đình Chu Minh trở thành cư dân đầu tiên của căn cứ.】
【Độ trung thành hiện tại: 95%.】
Một chiếc hộp ánh sáng màu vàng chậm rãi xuất hiện trước mặt Lâm An.
Cô đưa tay nhận lấy phần thưởng, trong lòng dâng lên một cảm giác chưa từng có.
Đây mới chỉ là ngày đầu tiên của tận thế.
Nhưng cô đã có:
- một căn cứ được hệ thống bảo vệ,
- Siêu Nông Trại thần bí,
- nguồn nước linh tuyền,
- và những đồng minh đầu tiên tuyệt đối đáng tin cậy.
Lâm An bước đến bên cửa sổ và lặng lẽ nhìn ra thành phố đang chìm trong cơn mưa máu.
Ngoài kia, vô số người vẫn đang giãy giụa giữa tuyệt vọng.
Nhưng trong căn biệt thự này, tia hy vọng đầu tiên đã được thắp sáng.
Khóe môi cô chậm rãi cong lên.
Kiếp này, cô sẽ không còn là người bị bỏ rơi trong tuyệt vọng.
Cô sẽ tự tay gieo trồng lương thực, xây dựng căn cứ và tạo nên một pháo đài sinh tồn không ai có thể lay chuyển.
Và rồi một ngày nào đó, khi các thế lực lớn còn đang tranh giành từng bao gạo cuối cùng…
Tên của Lâm An sẽ trở thành biểu tượng mạnh mẽ nhất giữa thế giới tận thế.
Lâm An siết chặt chiếc hộp ánh sáng trong lòng bàn tay. Ngay khi đầu ngón tay của cô chạm vào bề mặt trong suốt, chiếc hộp lập tức hóa thành những điểm sáng màu vàng rồi tan vào không trung. Ba gói hạt giống phát ra ánh sáng nhàn nhạt chậm rãi xuất hiện trước mặt cô.
【Nhận được: Cà Chua Sinh Mệnh ×10】
【Nhận được: Lúa Linh Năng ×20】
【Nhận được: Dây Leo Phòng Thủ ×3】
Ánh mắt của Lâm An lập tức sáng lên.
Những hạt giống này quý giá hơn bất kỳ món trang sức nào.
Cà Chua Sinh Mệnh có thể đẩy nhanh tốc độ hồi phục thể lực và chữa lành các vết thương nhẹ.
Lúa Linh Năng là nền tảng để sản xuất lương thực giàu năng lượng, giúp người sống sót duy trì sức khỏe trong thời gian dài.
Dây Leo Phòng Thủ có khả năng phát triển thành lớp hàng rào sinh học, tự động tấn công kẻ xâm nhập và zombie.
Đây chính là bước khởi đầu hoàn hảo cho việc xây dựng căn cứ.
Chu Minh nhìn những gói hạt giống phát sáng giữa không trung, vẻ mặt ông hoàn toàn ngây dại. Mặc dù ông không thể hiểu hết cơ chế của hệ thống, nhưng ông biết rất rõ rằng Lâm An đang nắm giữ một sức mạnh vượt xa trí tưởng tượng của người bình thường.
Ông chậm rãi đứng dậy rồi cúi đầu thật sâu.
“Cô Lâm, tôi không biết nên nói gì để cảm ơn cô. Nhưng tôi xin hứa rằng gia đình tôi tuyệt đối sẽ không phản bội cô.”
Lý Tiểu Lan cũng nắm tay con trai, ánh mắt kiên định.
“Cho dù sau này có xảy ra chuyện gì, gia đình chúng tôi cũng sẽ đứng về phía cô.”
Chu Dương nhìn Lâm An bằng đôi mắt đầy ngưỡng mộ.
“Chị Lâm An, em sẽ cố gắng trở nên mạnh mẽ để bảo vệ căn cứ.”
Lâm An nhìn ba người trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp hiếm hoi.
Trong tận thế, tìm được người đáng tin cậy còn khó hơn tìm được lương thực.
Cô gật đầu, giọng nói bình tĩnh nhưng chân thành.
“Chỉ cần mọi người không phản bội nhau, tôi sẽ bảo vệ mọi người.”
Ba người đồng loạt gật đầu.
Bầu không khí trong phòng khách trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Lâm An mở kho lạnh và lấy ra một ít bánh mì, thịt hộp cùng nước sạch đặt lên bàn.
“Ăn chút gì đi. Mọi người cần hồi phục thể lực.”
Chu Minh nhìn lượng thức ăn trước mặt mà trong mắt không giấu nổi sự xúc động. Ở bên ngoài, vô số người đang tranh giành từng ngụm nước cuối cùng, còn trong căn biệt thự này, bọn họ vẫn có thể ăn một bữa tử tế.
Đối với họ, đây gần như là một phép màu.
Trong lúc cả gia đình Chu Minh dùng bữa, Lâm An lặng lẽ quan sát.
Lý Tiểu Lan sau khi thức tỉnh dị năng hệ Mộc đã trở nên điềm tĩnh hơn hẳn. Chu Dương tuy còn mệt nhưng đôi mắt đã sáng lên tinh thần hiếm có. Chu Minh vẫn giữ dáng vẻ trầm ổn của một người cha sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ gia đình.
Đây là những người mà cô có thể tin tưởng.
Đúng lúc ấy, hệ thống căn cứ đột nhiên phát ra âm thanh cảnh báo.
【Cảnh báo!】
【Phát hiện nhiều sinh vật biến dị đang tiến vào khu vực xung quanh căn cứ.】
【Mức độ đe dọa: Trung bình.】
Lâm An lập tức bước đến màn hình giám sát.
Trên màn hình, hơn mười bóng người đang lảo đảo tiến về phía khu biệt thự. Toàn thân họ bê bết máu, bước chân xiêu vẹo, nhưng tốc độ di chuyển rõ ràng nhanh hơn zombie bình thường.
Trong số đó, có vài con còn dùng đầu đập mạnh vào cổng sắt của các căn biệt thự lân cận.
Tiếng kêu cứu vang lên từ xa.
Một số hàng xóm chưa kịp gia cố nhà cửa bắt đầu hoảng loạn.
Chu Minh cũng bước tới, sắc mặt nghiêm trọng.
“Đám quái vật đó hình như mạnh hơn lúc nãy.”
Lâm An khẽ gật đầu.
“Sau khi virus hoàn toàn bùng phát, zombie sẽ ngày càng nguy hiểm hơn.”
Chu Dương nắm chặt hai bàn tay, những tia điện xanh nhạt lấp lóe nơi đầu ngón tay.
“Chị Lâm An, chúng ta sẽ chiến đấu sao?”
Lâm An nhìn qua cửa kính, ánh mắt dần trở nên sắc bén.
“Đúng vậy.”
Giọng nói của cô bình tĩnh nhưng đầy quyết tâm.
“Đây sẽ là trận chiến đầu tiên để bảo vệ căn cứ của chúng ta.”
Lâm An nhanh chóng mở bảng điều khiển căn cứ. Một màn hình màu lam nhạt lập tức hiện lên giữa không trung, hiển thị toàn bộ cấu trúc phòng thủ của biệt thự.
【Căn cứ sơ cấp】
Độ bền tường rào: 150/150
Năng lượng dự trữ: 10/10
Cảnh báo xâm nhập: Đã kích hoạt
Phòng cách ly: Hoạt động bình thường
Hệ thống phòng thủ sinh học: Chưa triển khai
Ánh mắt của Lâm An dừng lại ở dòng cuối cùng.
Cô nhớ đến ba hạt Dây Leo Phòng Thủ vừa nhận được.
Nếu trồng chúng ngay bây giờ, hàng rào của căn cứ sẽ có thêm lớp bảo vệ mạnh mẽ.
Lâm An không chần chừ thêm nữa.
“Ta vào nông trại một lát.”
Chu Minh hơi ngẩn người, nhưng vẫn lập tức gật đầu.
“Cô cứ yên tâm. Tôi sẽ canh chừng bên ngoài.”
Lâm An khẽ gật đầu rồi biến mất ngay tại chỗ trong ánh sáng nhàn nhạt.
Khi mở mắt lần nữa, cô đã đứng giữa Siêu Nông Trại.
Không khí trong lành và nguồn linh khí dồi dào khiến tinh thần cô nhanh chóng ổn định. Lâm An mở các gói hạt giống rồi cẩn thận gieo Dây Leo Phòng Thủ dọc theo khu đất sát hàng rào.
Ngay khi những hạt giống chạm vào đất, từng chồi non màu xanh đậm lập tức nhú lên khỏi mặt đất với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Chỉ trong vài phút, ba dây leo đã vươn cao hơn hai mét. Trên thân cây xuất hiện vô số gai nhọn sắc bén, đầu gai ánh lên màu đen lạnh lẽo.
【Dây Leo Phòng Thủ đã trưởng thành.】
【Có thể liên kết với hàng rào căn cứ.】
Lâm An chọn xác nhận.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, ba dây leo hóa thành những luồng sáng xanh rồi biến mất khỏi nông trại.
Khi Lâm An trở lại phòng khách, toàn bộ hàng rào quanh biệt thự đã được phủ kín bởi những dây leo to bằng cổ tay người lớn. Các gai nhọn đen sì đan xen dày đặc, tạo thành một lớp phòng thủ khiến bất kỳ sinh vật nào cũng phải e dè.
Ngay lúc đó, đám zombie đầu tiên đã lao tới cổng chính.
Rầm!
Một con zombie cao lớn dùng toàn bộ cơ thể đâm mạnh vào cánh cổng sắt.
Nhưng trước khi nó kịp tiếp tục, hàng chục dây leo đồng loạt phóng ra như những mũi lao sống.
Vút! Vút! Vút!
Những chiếc gai sắc nhọn xuyên thủng đầu zombie trong chớp mắt.
Con quái vật gào lên một tiếng khàn đục rồi đổ sụp xuống nền đất.
Những zombie khác tiếp tục lao tới.
Tuy nhiên, lớp dây leo phòng thủ hoàn toàn không cho chúng bất kỳ cơ hội nào.
Trong chưa đầy hai phút, toàn bộ xác sống trước cổng đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
Chu Minh nhìn cảnh tượng trước mắt mà hoàn toàn ngây người.
Lý Tiểu Lan cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Ngay cả Chu Dương cũng há hốc miệng.
“Chị Lâm An… căn cứ của chúng ta thật lợi hại.”
Lâm An nhìn những thi thể bất động ngoài cổng, trong lòng cuối cùng cũng xuất hiện thêm vài phần yên tâm.
Bây giờ, căn cứ của cô đã có năng lực tự vệ thực sự.
Đúng lúc ấy, hệ thống lại phát ra âm thanh nhắc nhở.
【Đinh! Tiêu diệt zombie lần đầu thành công.】
【Nhận thưởng: Điểm sinh tồn +50.】
【Mở khóa Thương Thành Hệ Thống.】
Một giao diện hoàn toàn mới lập tức hiện lên trước mắt Lâm An.
Vô số vật phẩm quý hiếm xếp ngay ngắn thành từng hàng:
- thuốc chữa thương,
- vũ khí,
- hạt giống đặc biệt,
- thiết bị phòng thủ,
- và các vật tư sinh tồn cao cấp.
Ánh mắt của Lâm An trở nên sáng rực.
Đây mới chỉ là ngày đầu tiên của tận thế.
Nhưng cô đã sở hữu:
- căn cứ sơ cấp được hệ thống bảo vệ,
- Siêu Nông Trại thần bí,
- linh tuyền có thể thanh tẩy cơ thể,
- những đồng minh đầu tiên trung thành,
- và hệ thống thương thành gần như vô hạn.
Lâm An đứng trước cửa kính lớn, lặng lẽ nhìn màn mưa máu vẫn phủ kín bầu trời.
Trong ánh sáng đỏ u ám, những thi thể zombie nằm rải rác ngoài hàng rào, còn bên trong biệt thự, ánh đèn vẫn sáng ấm áp như một pháo đài giữa bóng tối.
Khóe môi cô khẽ cong lên.
Cô biết rất rõ rằng con đường phía trước vẫn còn vô vàn nguy hiểm.
Nhưng kể từ đêm nay, cô không còn đơn độc.
Và cũng kể từ đêm nay, hạt giống đầu tiên của căn cứ mạnh nhất trong tận thế đã thật sự bén rễ.
