
Tiếng sấm khổng lồ đột ngột vang lên giữa bầu trời đen đặc khiến toàn bộ khu chung cư rung chuyển nhẹ. Từng tia chớp đỏ như máu liên tục xé ngang tầng mây dày đặc, tạo thành khung cảnh quỷ dị khiến người ta lạnh sống lưng. Gió lớn gào thét ngoài hành lang, mang theo mùi tanh nhàn nhạt đang dần lan khắp không khí.
Trần Hạo đứng trước cửa căn hộ của Lâm An, ánh mắt vô thức nhìn về phía bầu trời ngoài cửa sổ rồi khẽ cau mày.
“Thời tiết hôm nay thật sự quá kỳ lạ.”
Người đàn ông tóc húi cua đứng phía sau cũng tỏ vẻ khó chịu. Hắn đưa tay lau nước trên cánh tay rồi lẩm bẩm.
“Tôi có linh cảm không lành.”
Lâm An vẫn đứng chắn trước cửa nhà, vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ. Ánh mắt cô chậm rãi lướt qua ba người trước mặt rồi dừng lại ở Trần Hạo.
Kiếp trước, cô đã từng tin tưởng người đàn ông này hơn bất kỳ ai.
Nhưng cuối cùng, chính hắn đã đẩy cô vào giữa bầy zombie chỉ để đổi lấy cơ hội sống sót cho bản thân.
Cho nên lần này, cô tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm thêm một lần nào nữa.
Trần Hạo cố gắng nở nụ cười dịu dàng quen thuộc rồi hạ thấp giọng nói.
“An An, dạo gần đây bên ngoài càng lúc càng loạn. Anh thật sự không yên tâm khi em ở một mình. Hay là mấy ngày tới anh sang đây ở cùng em nhé? Đông người vẫn an toàn hơn.”
Người đàn ông tóc húi cua phía sau lập tức đảo mắt nhìn vào căn hộ của Lâm An. Hắn nhanh chóng nhìn thấy từng thùng nước, bao gạo và rất nhiều vật tư chất đầy bên trong phòng khách.
Ánh mắt tham lam của hắn lập tức lóe lên.
Người gầy phía sau cũng vô thức nuốt nước bọt.
Hiển nhiên cả hai đã để mắt đến số vật tư này từ lâu.
Lâm An nhìn tất cả phản ứng của bọn họ mà đáy lòng chỉ thấy lạnh lẽo.
Kiếp trước, cô ngu ngốc chia sẻ thức ăn cho những người này. Đến cuối cùng, khi vật tư cạn kiệt, bọn họ lại trở thành những kẻ đầu tiên muốn cướp sạch đồ của cô.
Lâm An lạnh nhạt đáp.
“Không cần.”
Nụ cười trên mặt Trần Hạo hơi cứng lại.
“An An, em vẫn còn giận anh sao?”
“Tôi không giận.”
“Vậy tại sao em cứ tránh mặt anh?”
Lâm An nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói vô cùng bình tĩnh.
“Tôi chỉ thích ở một mình.”
Sắc mặt Trần Hạo dần trở nên khó coi.
Hắn rõ ràng cảm nhận được thái độ xa cách của Lâm An khác hẳn trước kia.
Người đàn ông tóc húi cua đứng phía sau bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn khoanh tay rồi cười nhạt.
“Trần Hạo, cậu phí lời với cô ta làm gì? Người ta không muốn thì thôi.”
Ánh mắt hắn lại liếc về phía số vật tư trong căn hộ, giọng nói mang theo ý tứ sâu xa.
“Dù sao sau này vẫn còn nhiều cơ hội.”
Ánh mắt của Lâm An lập tức lạnh xuống.
Cô hiểu rất rõ câu nói này có ý nghĩa gì.
Đám người này đã bắt đầu tính toán đến số vật tư của cô.
Trong tận thế, thứ đáng sợ nhất chưa bao giờ là zombie.
Mà là lòng người.
Đúng lúc ấy, bên dưới khu chung cư bỗng vang lên tiếng la hét thất thanh.
“A a a!”
“Mọi người mau nhìn bầu trời!”
Tiếng động hỗn loạn lập tức khiến tất cả giật mình.
Ngay sau đó, từng giọt nước đỏ sẫm bắt đầu rơi xuống từ bầu trời âm u.
Lộp bộp.
Lộp bộp.
Những giọt mưa đỏ đập mạnh xuống lan can hành lang, để lại từng vệt chất lỏng giống hệt máu tươi.
Người đàn ông tóc húi cua trợn tròn mắt.
“Máu?”
Người gầy phía sau tái mặt.
“Mưa máu thật sao?”
Khắp khu chung cư nhanh chóng vang lên vô số tiếng hét hoảng loạn.
Rất nhiều người chạy ra ban công nhìn trời đầy kinh ngạc. Có người lấy điện thoại quay video. Có người hoảng sợ bỏ chạy vào trong nhà.
Mùi tanh nồng trong không khí càng lúc càng rõ rệt.
Lâm An siết chặt bàn tay.
Cô biết rất rõ.
Cơn mưa máu đầu tiên đã bắt đầu.
Kiếp trước, trận mưa này chính là khởi đầu thật sự của ngày tận thế.
Những người tiếp xúc trực tiếp với nước mưa sẽ nhanh chóng sốt cao, biến dị rồi mất sạch lý trí.
Chỉ vài giờ sau, cả thành phố sẽ biến thành địa ngục.
Đúng lúc ấy, dưới sân chung cư đột nhiên vang lên tiếng hét thảm thiết.
Một người phụ nữ trung niên đang đứng dưới mưa bỗng ôm đầu quỳ sụp xuống đất. Toàn thân bà ta co giật dữ dội như đang chịu đau đớn cực lớn.
Người bên cạnh hoảng hốt chạy tới đỡ.
“Chị sao vậy?”
“Có cần gọi xe cấp cứu không?”
Nhưng ngay giây tiếp theo, người phụ nữ kia đột nhiên ngẩng đầu lên.
Hai mắt bà ta đã hoàn toàn chuyển sang màu trắng đục.
Gương mặt tái xám vặn vẹo đến đáng sợ.
Máu đen liên tục tràn ra từ khóe miệng.
“A… a…”
Tiếng gào khàn khàn vang lên khiến tất cả mọi người lạnh cả sống lưng.
Chưa kịp để ai phản ứng, người phụ nữ kia đã lao thẳng vào người đàn ông bên cạnh rồi cắn mạnh xuống cổ hắn.
“A a a!”
Tiếng kêu thảm thiết lập tức vang vọng khắp khu dân cư.
Máu tươi phun ra khắp mặt đất.
Đám đông phía dưới hoàn toàn phát điên.
“Quái vật!”
“Mau chạy đi!”
“Cứu mạng!”
Tiếng la hét, tiếng khóc và tiếng va chạm hỗn loạn hòa thành một mớ âm thanh đáng sợ.
Sắc mặt của người đàn ông tóc húi cua trắng bệch như tờ giấy.
“Mẹ kiếp… đó là thứ gì vậy?”
Người gầy phía sau run rẩy lùi về sau vài bước.
“Zombie…”
Ngay cả Trần Hạo cũng hoàn toàn biến sắc.
Hắn nhìn cảnh tượng hỗn loạn dưới sân rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía Lâm An.
Trong đầu hắn bỗng nhớ lại chuyện cô điên cuồng tích trữ vật tư suốt hai ngày qua.
Một suy nghĩ đáng sợ lập tức xuất hiện trong đầu hắn.
Lẽ nào…
Lâm An đã sớm biết trước tất cả chuyện này sẽ xảy ra?
Ánh mắt của Trần Hạo dần trở nên nóng rực.
Nếu thật sự như vậy…
Vậy trên người cô chắc chắn còn đang che giấu một bí mật cực lớn.
Trần Hạo đứng chết lặng trước hành lang tầng mười sáu, ánh mắt dán chặt xuống khoảng sân hỗn loạn bên dưới. Tiếng la hét tuyệt vọng không ngừng vang lên giữa cơn mưa máu đỏ sẫm, từng bóng người điên cuồng chen lấn giẫm đạp lên nhau để bỏ chạy. Nhưng càng chạy, bọn họ càng nhanh chóng bị những kẻ vừa biến dị lao tới cắn xé.
Mùi máu tanh theo gió tràn lên tận tầng cao khiến sắc mặt tất cả mọi người trở nên trắng bệch.
Người đàn ông tóc húi cua vô thức lùi về sau hai bước, giọng nói run rẩy.
“Không thể nào… chuyện này chắc chắn là giả…”
Hắn còn chưa nói hết câu thì phía dưới lại vang lên tiếng kính vỡ chói tai.
Ầm!
Cửa kính tầng một của khu chung cư bị một người đàn ông đầy máu đập vỡ. Hai mắt hắn trắng dã, khuôn mặt tím tái biến dạng đến mức không còn giống người sống. Hắn điên cuồng nhào vào đám cư dân đang bỏ chạy bên trong đại sảnh rồi cắn mạnh xuống vai một cô gái trẻ.
Tiếng thét đau đớn lập tức vang vọng khắp tòa nhà.
Người gầy đứng phía sau Trần Hạo sợ tới mức chân mềm nhũn. Hắn run rẩy bám vào lan can hành lang, cả người không ngừng phát run.
“Zombie… thật sự là zombie…”
Ngay lúc ấy, từ sâu trong hành lang tầng mười sáu bỗng truyền tới tiếng gào khàn khàn quỷ dị.
“A… a…”
Âm thanh giống như có thứ gì đó đang cố kéo hơi thở ra khỏi cổ họng.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Một người đàn ông trung niên sống ở căn hộ cuối hành lang đang lảo đảo bước ra ngoài. Quần áo trên người ông ta đã bị máu nhuộm đỏ, làn da tái xám như xác chết ngâm nước lâu ngày. Hai mắt hoàn toàn mất đi tròng đen, chỉ còn lại màu trắng đục ghê người.
Khóe miệng ông ta không ngừng chảy ra máu đen.
Người đàn ông tóc húi cua kinh hoảng hét lên.
“Ông Vương?”
Nhưng ông ta hoàn toàn không còn phản ứng như người bình thường nữa.
Ngay giây tiếp theo, zombie trung niên đột nhiên gào lên rồi lao thẳng về phía bọn họ.
“A a a!”
Người gầy đứng gần nhất sợ đến mức hét thất thanh rồi quay đầu bỏ chạy. Nhưng hắn vừa xoay người thì chân đã trượt mạnh xuống nền gạch ướt nước mưa.
Phịch!
Cả người hắn ngã nhào xuống đất.
Zombie trung niên lập tức bổ tới.
“Cứu tôi với!”
Người gầy hoảng loạn giơ tay cầu cứu.
Nhưng không một ai dám tiến lên.
Trong tận thế, chỉ cần chậm một giây cũng đủ mất mạng.
Lâm An gần như phản ứng ngay lập tức.
Cô nhanh chóng lùi vào trong căn hộ rồi dùng sức kéo mạnh cánh cửa thép chống trộm.
Rầm!
Cánh cửa đóng sập lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gào thảm thiết khiến người ta sởn tóc gáy.
“A a a!”
Tiếng cắn xé ghê rợn liên tục truyền qua lớp cửa thép dày.
Cả hành lang hoàn toàn rơi vào hỗn loạn.
Trần Hạo và người đàn ông tóc húi cua điên cuồng đập cửa các căn hộ xung quanh để trốn vào bên trong. Có người sợ hãi khóa trái cửa, mặc cho tiếng cầu cứu vang vọng khắp tầng.
Bên trong căn hộ, Lâm An chậm rãi lùi về sau vài bước rồi dựa lưng vào cửa.
Ánh mắt cô bình tĩnh đến lạnh lùng.
Tận thế…
Cuối cùng cũng thật sự bắt đầu rồi.
Kiếp trước, khi thảm họa bùng nổ, cô đã sợ hãi đến mức cả người phát run. Cô từng nghĩ chỉ cần mọi người đoàn kết thì nhất định có thể sống sót.
Nhưng sau này cô mới hiểu…
Trong thế giới không còn pháp luật và trật tự, lòng người mới là thứ đáng sợ nhất.
Lâm An chậm rãi đi tới ban công rồi nhìn xuống thành phố bên ngoài.
Cơn mưa máu vẫn không ngừng rơi xuống.
Xa xa, vô số tiếng nổ liên tiếp vang lên giữa màn đêm đỏ sẫm. Đèn xe va chạm hỗn loạn trên các con đường đông nghịt người bỏ chạy. Tiếng còi báo động, tiếng súng và tiếng khóc thét hòa lẫn với nhau tạo thành khung cảnh địa ngục tận thế chân thật đến đáng sợ.
Đúng lúc ấy, bên tai cô bỗng vang lên âm thanh máy móc quen thuộc.
【Đinh!】
【Phát hiện ký chủ chính thức sống sót qua giai đoạn mở đầu tận thế.】
【Siêu Nông Trại bắt đầu nâng cấp lần đầu tiên.】
【Mở khóa chức năng mới: Linh Tuyền Thanh Tẩy.】
【Mở khóa chức năng mới: Kho Hạt Giống Cao Cấp.】
【Mở khóa chức năng mới: Thương Thành Hệ Thống.】
Đồng tử của Lâm An hơi co lại.
Ngay sau đó, một màn hình màu xanh lam trong suốt lập tức hiện ra trước mắt cô.
Ở góc giao diện, số điểm sinh tồn đang không ngừng tăng lên.
【Điểm sinh tồn +5】
【Điểm sinh tồn +8】
【Điểm sinh tồn +10】
Lâm An khẽ cau mày.
Kiếp trước cô chưa từng có hệ thống, cho nên hoàn toàn không biết những điểm này xuất hiện bằng cách nào.
Cô nhanh chóng mở bảng giải thích.
Một hàng chữ nhỏ lập tức hiện lên.
【Ký chủ thay đổi vận mệnh và sống sót trong tận thế sẽ nhận được điểm sinh tồn. Điểm có thể dùng để đổi vật tư, hạt giống và trang bị đặc biệt trong thương thành hệ thống.】
Trái tim của Lâm An bắt đầu đập nhanh hơn.
Nếu thật sự có thể đổi vật tư vô hạn…
Vậy lần này cô không chỉ có thể sống sót.
Mà còn có thể xây dựng nên căn cứ mạnh nhất tận thế.
Lâm An cố gắng giữ bình tĩnh rồi đưa tay mở giao diện thương thành hệ thống.
Một màn hình ánh sáng màu lam lập tức hiện ra giữa không trung. Vô số ô vật phẩm xếp ngay ngắn trước mắt cô, từ hạt giống rau củ, dụng cụ nông nghiệp cho tới thuốc chữa thương, vũ khí và các loại vật tư sinh tồn quý hiếm.
Chỉ tiếc rằng phần lớn vật phẩm đều đang ở trạng thái khóa.
Hiện tại cấp độ nông trại của cô vẫn còn quá thấp.
Trong góc giao diện chỉ mở khóa vài món đồ cơ bản.
【Hạt giống cà chua biến dị cấp thấp — 5 điểm sinh tồn】
【Hạt giống khoai tây tăng trưởng nhanh — 8 điểm sinh tồn】
【Nước linh tuyền sơ cấp — 10 điểm sinh tồn】
【Dao quân dụng tinh luyện — 20 điểm sinh tồn】
Lâm An nhìn chằm chằm dòng chữ “Nước linh tuyền sơ cấp”, ánh mắt hơi dao động.
Kiếp trước, sau khi tận thế bùng nổ, rất nhiều người bị nhiễm virus chỉ vì uống phải nguồn nước ô nhiễm. Các bệnh viện nhanh chóng sụp đổ, thuốc men trở nên khan hiếm đến đáng sợ.
Nếu linh tuyền thật sự có tác dụng thanh tẩy như hệ thống nói…
Vậy giá trị của nó chắc chắn không thể tưởng tượng nổi.
Đúng lúc ấy, bên ngoài hành lang lại vang lên tiếng đập cửa dồn dập.
Rầm! Rầm! Rầm!
“Lâm An! Mở cửa!”
Giọng nói của Trần Hạo đầy hoảng loạn.
“Con quái vật kia đang ở ngoài hành lang! Mau cho bọn anh vào!”
Người đàn ông tóc húi cua cũng gào lên.
“Chúng ta đều là hàng xóm mà! Cô không thể thấy chết không cứu!”
Ánh mắt của Lâm An lạnh hẳn xuống.
Kiếp trước, khi cô bị zombie cắn trọng thương, cô cũng từng cầu xin đám người này cứu mình.
Nhưng cuối cùng, bọn họ lại trực tiếp khóa cửa bỏ mặc cô bên ngoài.
Lòng người trong tận thế vốn chưa bao giờ đáng tin.
Lâm An không tiến lại gần cửa mà chỉ bình tĩnh mở camera giám sát ngoài hành lang trên điện thoại.
Màn hình nhanh chóng hiện lên cảnh tượng bên ngoài.
Trần Hạo đang liều mạng đập cửa căn hộ của cô, sắc mặt trắng bệch đầy mồ hôi. Người đàn ông tóc húi cua đứng phía sau liên tục quay đầu nhìn về cuối hành lang như thể cực kỳ sợ hãi thứ gì đó.
Mà phía xa xa…
Zombie trung niên kia vẫn đang cúi đầu gặm cắn thi thể người gầy nọ.
Máu tươi nhuộm đỏ cả nền hành lang.
Khung cảnh ghê rợn khiến người ta buồn nôn.
Đúng lúc ấy, zombie trung niên bỗng chậm rãi ngẩng đầu lên.
Gương mặt dính đầy máu thịt của nó trực tiếp quay về phía Trần Hạo.
“A… a…”
Tiếng gào khàn khàn vang lên giữa hành lang lạnh lẽo.
Sắc mặt của người đàn ông tóc húi cua lập tức trắng bệch.
“Nó nhìn thấy chúng ta rồi!”
Trần Hạo cũng hoảng hốt đập cửa mạnh hơn.
“An An! Mau mở cửa đi! Anh xin em!”
Lâm An đứng yên trong phòng khách, ánh mắt không hề dao động.
Cô biết rất rõ.
Một khi mở cửa ra, phiền phức sẽ lập tức kéo tới không ngừng.
Đúng lúc ấy, zombie trung niên đột nhiên lao tới.
“A a a!”
Người đàn ông tóc húi cua sợ đến mức hét thất thanh rồi quay đầu bỏ chạy. Hắn liều mạng đập cửa nhà bên cạnh như kẻ điên.
Trần Hạo cũng hoảng loạn lùi về sau.
Ngay khi zombie sắp nhào tới, cửa căn hộ đối diện bỗng mở hé.
Một đôi tay nhanh chóng kéo người đàn ông tóc húi cua vào trong.
Rầm!
Cánh cửa lập tức đóng sập lại.
Trần Hạo bị bỏ lại bên ngoài.
Sắc mặt hắn hoàn toàn biến đổi.
“Khốn kiếp! Mở cửa ra!”
Nhưng bên trong hoàn toàn không có ai đáp lại.
Zombie trung niên lúc này đã lao tới ngay trước mặt hắn.
Trần Hạo sợ tới mức hai chân mềm nhũn, cả người lảo đảo ngã mạnh xuống nền hành lang.
Ngay thời khắc nguy hiểm nhất, hắn bỗng nhìn thấy cây chổi lau nhà dựng cạnh tường.
Bản năng sinh tồn khiến hắn điên cuồng chộp lấy cán chổi rồi dùng hết sức đâm mạnh vào đầu zombie.
Bốp!
Cú va chạm khiến zombie hơi khựng lại.
Trần Hạo nhân cơ hội bò dậy rồi liều mạng chạy về phía cầu thang bộ.
Tiếng gào khàn khàn nhanh chóng đuổi theo phía sau.
Lâm An nhìn toàn bộ cảnh tượng qua camera mà ánh mắt dần lạnh hơn.
Tận thế vừa mới bắt đầu…
Nhưng nhân tính đã bắt đầu sụp đổ.
Cô tắt màn hình điện thoại rồi chậm rãi bước vào không gian nông trại.
Ngay khi bước qua cánh cổng ánh sáng, không khí thanh mát lập tức ập tới khiến toàn thân cô nhẹ hẳn đi.
Dòng suối linh tuyền vẫn lặng lẽ chảy giữa nông trại.
Mặt đất màu đen dưới chân tỏa ra mùi hương cỏ cây vô cùng dễ chịu, hoàn toàn khác biệt với mùi máu tanh và tử khí ngoài kia.
Lâm An cúi người dùng tay chạm nhẹ xuống dòng nước trong suốt.
Một cảm giác mát lạnh nhanh chóng lan khắp cơ thể.
Cơn mệt mỏi tích tụ suốt nhiều ngày qua dường như cũng tan biến không ít.
Ngay lúc ấy, hệ thống bỗng phát ra âm thanh nhắc nhở.
【Phát hiện vật phẩm có thể thanh tẩy.】
【Ký chủ có muốn nâng cấp cơ thể bằng linh tuyền sơ cấp hay không?】
Ánh mắt của Lâm An lập tức khựng lại.
“Nâng cấp cơ thể?”
【Sau khi hấp thụ linh tuyền, thể chất của ký chủ sẽ vượt xa người bình thường.】
【Tốc độ phản ứng, sức mạnh và khả năng miễn dịch đều sẽ tăng lên.】
Trái tim của Lâm An lập tức đập mạnh.
Trong tận thế…
Điều quan trọng nhất không phải thức ăn.
Mà là thực lực đủ mạnh để bảo vệ mạng sống của chính mình.
