
Cánh cổng hợp kim của căn cứ số 17 chậm rãi mở ra.
Làn gió lạnh mang theo mùi máu tanh và xác thối lập tức ùa vào sân. Ánh sáng mờ đục của buổi sáng đầu tiên sau tận thế phủ lên toàn bộ khu biệt thự một màu xám tro lạnh lẽo.
Lâm An bước đi ở vị trí đầu tiên.
Trong tay cô là thanh trường đao hợp kim sắc bén. Sau khi trải qua Linh Tuyền Thanh Tẩy, khí chất của cô trở nên lạnh lùng và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Mỗi bước chân của cô đều vững vàng và dứt khoát như thể không gì có thể lay chuyển.
Phía sau cô là Chu Minh, Lý Tiểu Lan, Chu Dương, Vương Gia Bảo và Lưu Đức Thành.
Đây là đội chiến đấu đầu tiên của căn cứ.
Mặc dù số lượng không nhiều, nhưng mỗi người đều mang theo hy vọng và niềm tin mãnh liệt rằng họ có thể giành lấy tương lai bằng chính đôi tay của mình.
Lâm An giơ tay ra hiệu.
“Giữ đội hình. Không được tự ý hành động.”
Mọi người đồng loạt gật đầu.
Khoảng cách giữa biệt thự số 17 và biệt thự số 18 chỉ hơn ba mươi mét, nhưng trên con đường lát đá ấy có hơn mười con zombie đang lững thững di chuyển.
Da thịt của chúng tái xám, hai mắt đỏ ngầu và miệng không ngừng phát ra những tiếng gầm khàn khàn.
Ngay khi phát hiện ra người sống, tất cả đồng loạt quay đầu.
Tiếng gào chói tai lập tức xé tan bầu không khí yên tĩnh.
Lâm An không hề do dự.
Cô đạp mạnh xuống mặt đất, thân hình lao vút về phía trước như một mũi tên.
Lưỡi đao trong tay cô xé gió, chém ngang qua cổ con zombie đầu tiên.
Phập!
Đầu của nó lập tức bay lên.
Thân thể không đầu loạng choạng hai bước rồi đổ sập xuống mặt đường.
Hai con zombie khác đồng thời lao tới từ hai bên.
Lâm An xoay người, hạ thấp trọng tâm, rồi tung ra một đường đao hình bán nguyệt.
Máu đen và những mảnh thịt thối rữa bắn tung tóe.
Hai cái đầu rơi xuống gần như cùng lúc.
Chu Minh nhìn cảnh tượng trước mắt mà không khỏi hít sâu một hơi.
Sức chiến đấu của Lâm An đã vượt xa người bình thường.
“Tiến lên!”
Theo tiếng quát của Chu Minh, mọi người đồng loạt tham chiến.
Lý Tiểu Lan giơ bàn tay lên. Những dây leo xanh biếc lập tức phá đất lao ra, quấn chặt chân hai con zombie khiến chúng mất thăng bằng.
Chu Dương và Vương Gia Bảo đồng thời phóng ra những tia điện màu lam.
Ầm!
Dòng điện lóe sáng trong không khí, khiến cơ thể zombie co giật dữ dội rồi đổ gục xuống nền đất.
Chu Minh nhân cơ hội vung gậy hợp kim đập mạnh vào đầu mục tiêu.
Lưu Đức Thành tuy không phải chiến đấu chuyên nghiệp, nhưng vẫn cầm chắc cây búa cứu hộ, dũng cảm đập ngã một con zombie đang bò tới.
Chỉ trong chưa đầy năm phút, toàn bộ zombie trên đoạn đường đã bị tiêu diệt.
Mọi người đứng giữa những thi thể đổ ngổn ngang, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt tràn đầy phấn khích.
Họ vừa tự tay chiến thắng.
Lâm An lau sạch máu đen trên lưỡi đao rồi ngẩng đầu nhìn về phía biệt thự số 18.
Cánh cổng lớn đang khép hờ.
Khoảng sân bên trong hoàn toàn yên tĩnh.
Nhưng sự yên tĩnh ấy lại khiến người ta cảm thấy bất an hơn bao giờ hết.
Hệ thống ngay lập tức hiện lên cảnh báo.
【Mục tiêu đặc biệt đang ở trong phạm vi 20 mét.】
【Khuyển Thi Biến Dị đã phát hiện đội xâm nhập.】
Tiếng gầm trầm thấp bất ngờ vang lên từ sâu trong sân biệt thự.
Grrrr…
Âm thanh ấy không giống zombie bình thường.
Nó mang theo sự hung dữ nguyên thủy của một loài dã thú đang chuẩn bị săn mồi.
Một con chó săn khổng lồ chậm rãi bước ra từ phía sau chiếc xe SUV bị lật.
Bộ lông của nó đã rụng gần hết, để lộ lớp da đỏ sẫm đầy gân máu. Những chiếc nanh sắc nhọn dài gần bằng ngón tay người trưởng thành. Đôi mắt đỏ như than hồng khóa chặt vào Lâm An.
Thân hình của nó lớn gấp ba lần chó thường.
Mỗi bước chân đều để lại những vết nứt nhỏ trên nền gạch.
Vương Gia Bảo nuốt nước bọt, giọng nói run lên.
“Con quái vật này… còn đáng sợ hơn cả zombie.”
Khuyển Thi Biến Dị gầm lên một tiếng dữ dội.
Tiếng gầm của nó khiến những cửa kính xung quanh rung lên bần bật.
Ngay sau đó, con quái vật bất ngờ lao tới.
Tốc độ của nó nhanh đến mức chỉ còn lại một tàn ảnh màu đen.
Đồng tử của Lâm An co rút.
Cô lập tức quát lớn.
“Tản ra!”
Trong khoảnh khắc ấy, trận chiến thực sự đầu tiên kể từ khi tận thế bắt đầu… chính thức bùng nổ.
Khuyển Thi Biến Dị lao tới với tốc độ kinh người.
Trong chớp mắt, thân hình khổng lồ của nó đã vượt qua hơn mười mét, mang theo luồng gió tanh nồng và tiếng gầm đinh tai nhức óc.
Lâm An nghiêng người tránh sang bên phải.
Bóng đen sượt qua trước mặt cô chỉ trong gang tấc. Bộ vuốt sắc bén của Khuyển Thi để lại bốn vết cào sâu trên nền đá hoa cương, khiến những mảnh gạch vỡ tung tóe.
Ngay khi con quái vật vừa đáp xuống đất, Lâm An lập tức xoay người phản công.
Thanh trường đao trong tay cô vẽ nên một đường sáng lạnh lẽo, chém thẳng vào hông của Khuyển Thi.
Keng!
Một âm thanh chói tai vang lên.
Lưỡi đao chỉ rạch được một vết thương dài nhưng không sâu. Lớp da và cơ bắp của con quái vật cứng chắc hơn zombie bình thường rất nhiều.
Khuyển Thi đau đớn gầm lên, quay đầu há miệng cắn ngược về phía Lâm An.
Lâm An nhanh chóng lùi lại, nhưng một mảnh áo ở cánh tay vẫn bị xé toạc.
Ánh mắt của cô trở nên nghiêm nghị hơn.
Sức phòng ngự và tốc độ của con quái vật đều vượt xa dự đoán.
“Tiểu Lan, khống chế chân nó! Gia Bảo, Chu Dương, tập trung đánh vào đầu!”
Theo mệnh lệnh của Lâm An, cả đội lập tức phối hợp.
Lý Tiểu Lan đưa hai tay về phía trước.
Những dây leo xanh biếc đồng loạt xuyên qua nền đất, quấn chặt lấy hai chân sau của Khuyển Thi.
Con quái vật gầm lên dữ dội rồi giật mạnh.
Dây leo nứt toác, nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi đó, Chu Dương và Vương Gia Bảo đã đồng thời phóng ra hai luồng điện chói lòa.
Ầm!
Tia sét đánh trúng đầu Khuyển Thi, khiến bộ lông cháy khét và thân hình đồ sộ của nó run lên dữ dội.
Chu Minh nắm lấy cơ hội, lao tới dùng gậy hợp kim nện mạnh vào mắt trái của con quái vật.
Phập!
Con mắt đỏ rực nổ tung.
Khuyển Thi đau đớn tru lên, điên cuồng vung vuốt về phía trước.
Chu Minh không kịp tránh hoàn toàn. Bộ vuốt sắc bén xé rách cánh tay trái của anh, để lại một vết thương dài khiến máu tươi lập tức chảy ra.
“Anh Minh!”
Chu Dương hét lớn.
Nhưng Chu Minh vẫn nghiến răng lùi về phía sau, không để bản thân mất bình tĩnh.
Lâm An nhìn thấy cơ hội quyết định.
Khuyển Thi đã mất một mắt, đầu óc choáng váng vì điện giật, tốc độ giảm rõ rệt.
Cô dồn toàn bộ sức mạnh vào hai chân rồi lao lên.
Thanh trường đao trong tay cô được siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Trong khoảnh khắc con quái vật vừa mở rộng cái miệng đầy máu để gầm lên, Lâm An tung ra nhát chém mạnh nhất kể từ khi trọng sinh.
Lưỡi đao xé gió lao thẳng vào cổ họng Khuyển Thi.
Phập!
Máu đen nóng hổi phun trào như suối.
Lưỡi đao xuyên sâu vào khí quản, gần như chặt đứt toàn bộ phần cổ.
Khuyển Thi loạng choạng lùi lại vài bước, đôi mắt đỏ ngầu dần mất đi ánh sáng.
Thân hình khổng lồ của nó cuối cùng đổ ầm xuống nền gạch.
Mặt đất rung lên dữ dội.
Toàn bộ khu biệt thự trở nên yên tĩnh.
Mọi người đứng sững trong vài giây, rồi đồng loạt thở phào.
Vương Gia Bảo kích động đến mức hai mắt đỏ hoe.
“Chúng ta… thật sự đã giết được nó.”
Chu Dương nắm chặt nắm tay, gương mặt rạng rỡ chưa từng có.
Lý Tiểu Lan mệt đến mức gần như không đứng vững, nhưng trong mắt cô tràn đầy vui sướng.
Chu Minh ôm cánh tay bị thương, trên môi nở nụ cười đầy tự hào.
Lâm An chậm rãi rút trường đao khỏi xác Khuyển Thi.
Hệ thống lập tức hiện lên trước mắt cô.
【Đinh! Tiêu diệt Khuyển Thi Biến Dị thành công.】
【Hoàn thành nhiệm vụ: Chiếm Lĩnh Biệt Thự Số 18.】
【Thưởng: Tường Năng Lượng Sơ Cấp.】
【Thưởng thêm: Tinh Hạch Hệ Phong (Nhất Giai).】
【Điểm sinh tồn +300.】
Ngay sau đó, trong đầu Khuyển Thi hiện ra một tinh hạch màu xanh nhạt, bên trong có những luồng năng lượng xoáy tròn như gió lốc.
Lâm An cúi xuống nhặt tinh hạch lên.
Ngay khi chạm vào nó, hệ thống phát ra thông báo mới.
【Phát hiện tinh hạch dị năng.】
【Có thể hấp thu để tăng cường thể chất hoặc dùng để nâng cấp căn cứ.】
Lâm An nắm chặt viên tinh hạch trong lòng bàn tay.
Ánh mắt của cô dần sáng lên.
Đây chỉ mới là chiến thắng đầu tiên.
Nhưng kể từ khoảnh khắc này, căn cứ của cô đã thực sự có đủ sức mạnh để chủ động săn giết quái vật và mở rộng lãnh thổ.
Lâm An ngẩng đầu nhìn cánh cửa lớn của biệt thự số 18.
Khóe môi cô chậm rãi cong lên.
“Tiến vào bên trong.”
“Thu toàn bộ vật tư.”
“Bắt đầu mở rộng căn cứ.”
Cánh cửa chính của biệt thự số 18 bị Chu Minh dùng vai đẩy mạnh mở ra.
Một luồng không khí lạnh lẽo pha lẫn mùi máu tanh và bụi bặm lập tức tràn ra ngoài. Nội thất bên trong vẫn giữ nguyên vẻ xa hoa của một căn biệt thự cao cấp, nhưng trên sàn đá cẩm thạch còn vương vãi những vệt máu đã khô và dấu chân hỗn loạn, chứng tỏ nơi này từng xảy ra một cuộc tháo chạy tuyệt vọng.
Lâm An giơ tay ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.
Cô bước lên trước, ánh mắt cảnh giác quét qua từng góc khuất. Sau khi xác nhận tầng một không còn mối nguy, cô mới ra hiệu cho cả đội tiến vào.
Lưu Đức Thành vừa nhìn thấy tủ điện tổng đã sáng mắt lên.
“Máy phát điện phụ vẫn hoạt động. Nếu thu hồi được toàn bộ hệ thống này, chúng ta sẽ có thêm nguồn điện ổn định trong nhiều tháng.”
Lâm An gật đầu.
“Ông đánh dấu toàn bộ thiết bị cần mang về.”
Lưu Đức Thành lập tức bắt đầu kiểm tra từng hạng mục. Máy phát điện diesel, bộ lưu điện công suất lớn, bình nhiên liệu, pin dự phòng và cả sáu tấm pin mặt trời trên mái đều nằm trong danh sách ưu tiên.
Trong khi đó, Chu Minh và hai thiếu niên kiểm tra từng phòng.
Ở phòng bếp, họ phát hiện thêm nhiều thực phẩm đóng hộp, gia vị, nước uống và một số loại thuốc bổ. Trong gara, một chiếc xe bán tải còn đầy nửa bình xăng và vẫn có thể khởi động.
Chu Dương không giấu được sự phấn khích.
“Chị Lâm An, chỉ riêng số vật tư này đã đủ cho căn cứ dùng thêm rất lâu.”
Lâm An khẽ mỉm cười.
“Đây mới chỉ là bước đầu.”
Khi cô bước vào thư phòng ở tầng hai, hệ thống bất ngờ phát ra âm thanh thông báo.
【Đinh! Phát hiện vật phẩm đặc biệt.】
【Vị trí: Két sắt phía sau bức tranh treo tường.】
Lâm An dừng bước.
Kiếp trước, cô chưa từng nghe nói biệt thự số 18 có cất giấu vật phẩm quý hiếm. Nhưng hệ thống chưa bao giờ đưa ra cảnh báo vô ích.
Cô tiến đến bên bức tranh phong cảnh treo sau bàn làm việc. Khi nhấc bức tranh xuống, một chiếc két sắt âm tường hiện ra.
Lâm An đặt bàn tay lên ổ khóa.
【Phát hiện khóa điện tử.】
【Hệ thống hỗ trợ mở khóa.】
【Mở khóa thành công.】
Cánh cửa két sắt bật mở.
Bên trong không phải vàng bạc hay tiền mặt, mà chỉ có ba món đồ.
Một chiếc USB màu đen.
Một khẩu súng ngắn với hai hộp đạn còn nguyên.
Và một viên tinh thạch trong suốt lớn bằng quả trứng gà, bên trong tỏa ra ánh sáng xanh dịu nhẹ.
Ngay khi nhìn thấy viên tinh thạch, trái tim của Lâm An đập mạnh.
【Đinh! Phát hiện Linh Tinh Cấp Một.】
【Vật phẩm quý hiếm dùng để nâng cấp công trình hoặc tăng tốc trưởng thành của nông trại.】
Ánh mắt của Lâm An lập tức sáng lên.
Nếu dùng Linh Tinh này cho Nhà Kính Sơ Cấp, tốc độ sinh trưởng của cây trồng sẽ tăng lên đáng kể. Nếu dùng để nâng cấp công trình, căn cứ sẽ bước vào giai đoạn phát triển hoàn toàn mới.
Cô cẩn thận cất toàn bộ vật phẩm vào không gian hệ thống.
Đúng lúc ấy, Chu Minh từ tầng dưới chạy lên, giọng nói đầy kích động.
“Cô Lâm, chúng tôi phát hiện một kho rượu dưới tầng hầm. Nhưng điều quan trọng hơn là bên trong còn rất nhiều thùng hạt giống được niêm phong.”
“Hạt giống?”
Lâm An lập tức bước xuống tầng hầm.
Khi cánh cửa vừa mở ra, trước mắt cô hiện lên hàng chục thùng carton xếp chồng ngay ngắn. Trên bao bì ghi rõ tên các loại rau củ, lúa mì, ngô, đậu tương và nhiều giống cây ăn quả.
Hệ thống liên tục hiện thông báo.
【Đinh! Phát hiện số lượng lớn hạt giống chất lượng cao.】
【Kho vật tư nông nghiệp của căn cứ được bổ sung.】
【Điểm phát triển nông trại tăng mạnh.】
Lâm An chậm rãi đưa tay chạm vào những thùng hạt giống.
Đối với người khác, đây chỉ là những hạt giống bình thường.
Nhưng đối với cô, đây chính là nền móng để nuôi sống cả một căn cứ trong tương lai.
Lưu Đức Thành từ ngoài sân bước vào, giọng nói không giấu được niềm vui.
“Máy phát điện đã tháo xong. Chiếc xe bán tải cũng hoạt động tốt. Chúng ta có thể vận chuyển toàn bộ vật tư về căn cứ ngay trong hôm nay.”
Lâm An nhìn mọi người.
Trên gương mặt ai nấy đều tràn đầy phấn khởi và niềm tin. Sau chiến thắng đầu tiên, họ không còn là những người sống sót bị động nữa. Họ đã bắt đầu chủ động chiếm lấy tài nguyên và mở rộng thế lực.
Lâm An khẽ siết chặt viên Linh Tinh trong túi áo.
Giọng nói của cô bình tĩnh nhưng dứt khoát.
“Thu dọn toàn bộ vật tư.”
“Từ hôm nay, biệt thự số 18 chính thức trở thành khu phụ trợ của căn cứ.”
Hệ thống lập tức phát ra âm thanh thông báo.
【Đinh! Khu vực kiểm soát mở rộng thành công.】
【Phạm vi căn cứ tăng lên.】
【Độ phồn vinh của căn cứ tăng mạnh.】
【Điều kiện nâng cấp căn cứ lên cấp 2 đã đạt 72%.】
Lâm An ngẩng đầu nhìn bầu trời xám lạnh ngoài khung cửa.
Kiếp trước, cô từng phải giành giật từng mẩu thức ăn để sống sót qua ngày.
Kiếp này, cô đang từng bước thu thập nhân tài, chiếm lĩnh tài nguyên và mở rộng lãnh địa.
Một đế chế sinh tồn thực sự… đang dần thành hình dưới bàn tay của cô.
Khi đoàn người quay trở về, cánh cổng hợp kim của biệt thự số 17 tự động mở ra dưới sự điều khiển của hệ thống. Chiếc xe bán tải chất đầy máy phát điện, bình nhiên liệu, thùng hạt giống và hàng chục kiện vật tư từ từ lăn vào sân trong. Dây Leo Phòng Thủ dọc theo hàng rào khẽ rung động như đang chào đón chiến thắng đầu tiên của căn cứ.
Những người ở lại đã đứng chờ từ sớm.
Vương Quốc Huy, Trần Mỹ Linh và Hoàng Thu Hà nhìn đống vật tư cao gần nửa người mà không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Hoàng Thu Hà dù sắc mặt còn nhợt nhạt nhưng vẫn xúc động đến mức đôi mắt đỏ hoe.
“Chỉ trong một buổi sáng, mọi người đã mang về nhiều tài nguyên như vậy…”
Chu Dương nhảy xuống xe trước tiên, gương mặt tràn đầy phấn khích.
“Không chỉ có vật tư đâu. Chúng ta còn giết được một con quái vật cấp cao.”
Vương Gia Bảo cũng không kìm được sự hưng phấn.
“Chị Lâm An đã tự tay kết liễu nó.”
Trong ánh mắt của mọi người, sự kính phục dành cho Lâm An càng thêm sâu sắc.
Lâm An không để bầu không khí chiến thắng kéo dài quá lâu. Cô bình tĩnh ra lệnh.
“Phân loại vật tư ngay lập tức.”
“Lưu Đức Thành và Chu Minh phụ trách lắp đặt máy phát điện.”
“Hoàng Thu Hà thống kê toàn bộ số hạt giống và thực phẩm.”
“Vương Quốc Huy cùng Trần Mỹ Linh kiểm tra tình trạng sức khỏe của đội chiến đấu.”
“Lý Tiểu Lan chuẩn bị gieo thử những giống cây mới.”
Tất cả đồng loạt hành động.
Trong chưa đầy một giờ, toàn bộ căn cứ trở nên bận rộn nhưng trật tự.
Lưu Đức Thành chỉ huy việc đấu nối máy phát điện công suất lớn vào hệ thống tổng. Khi công tắc chính được bật lên, toàn bộ đèn trong biệt thự sáng rực hơn trước, còn bảng điều khiển hiển thị nguồn điện dự phòng đã tăng lên gấp bốn lần.
Hoàng Thu Hà ngồi trước máy tính xách tay, cẩn thận ghi chép từng loại vật tư. Những con số hiện lên trên màn hình khiến cô nhiều lần phải ngẩng đầu nhìn Lâm An bằng ánh mắt khó tin.
Chỉ riêng số hạt giống mới đã đủ để mở rộng diện tích canh tác lên gấp nhiều lần.
Trong khi đó, Vương Quốc Huy xử lý vết thương trên cánh tay của Chu Minh. Sau khi sát trùng và băng bó cẩn thận, ông mỉm cười.
“Vết thương không sâu. Với thể chất hiện tại, vài ngày là có thể hồi phục.”
Lý Tiểu Lan cùng Chu Dương và Vương Gia Bảo mang từng thùng hạt giống vào Nhà Kính Sơ Cấp. Dưới sự hỗ trợ của hệ thống, các luống đất nhanh chóng được mở rộng. Những hạt giống ngô, lúa mì, đậu tương và rau xanh lần lượt được gieo xuống, mở ra tương lai tự chủ lương thực thực sự cho căn cứ.
Đến buổi chiều, âm thanh thông báo quen thuộc của hệ thống vang lên.
【Đinh! Thu hồi thành công nguồn năng lượng quy mô lớn.】
【Độ ổn định điện năng của căn cứ tăng lên 400%.】
【Điều kiện nâng cấp căn cứ lên cấp 2 đạt 91%.】
Ngay sau đó, hệ thống tiếp tục hiện lên thông báo khác.
【Đinh! Linh Tinh Cấp Một có thể sử dụng để nâng cấp công trình trọng yếu.】
【Khuyến nghị: Nhà Kính Sơ Cấp hoặc Cốt Lõi Căn Cứ.】
Lâm An đứng trước bảng điều khiển, ánh mắt trầm tư.
Nếu nâng cấp Nhà Kính, sản lượng lương thực sẽ tăng mạnh.
Nếu nâng cấp Cốt Lõi Căn Cứ, toàn bộ hệ thống phòng thủ, phạm vi kiểm soát và các chức năng khác sẽ được tăng cường.
Sau vài giây suy nghĩ, cô đưa ra quyết định.
“Nâng cấp Cốt Lõi Căn Cứ.”
Viên Linh Tinh trong tay cô hóa thành hàng ngàn điểm sáng xanh lam rồi tan vào bảng điều khiển.
Toàn bộ biệt thự lập tức rung lên nhè nhẹ.
Ánh sáng xanh lan dọc theo các bức tường, hệ thống camera, dây leo phòng thủ và mạng lưới điện. Năng lượng dồi dào như một dòng suối vô hình chảy khắp từng ngóc ngách của căn cứ.
Mọi người đồng loạt dừng công việc, kinh ngạc nhìn khung cảnh trước mắt.
Một phút sau, hệ thống phát ra âm thanh vang dội.
【Đinh! Cốt Lõi Căn Cứ đã nâng cấp thành công.】
【Phạm vi kiểm soát mở rộng lên 100 mét.】
【Dây Leo Phòng Thủ tiến hóa lên cấp 2.】
【Mở khóa chức năng: Radar Sinh Mệnh.】
【Điều kiện nâng cấp căn cứ cấp 2 đã hoàn tất.】
Trái tim của Lâm An đập mạnh.
Cô vừa định kiểm tra những chức năng mới thì toàn bộ màn hình giám sát đồng loạt chuyển sang màu đỏ.
【Cảnh báo tối cao!】
【Phát hiện hơn 300 sinh vật biến dị đang di chuyển về phía khu biệt thự.】
【Dự kiến thời gian tiếp cận: 2 giờ.】
Không khí trong phòng khách lập tức đông cứng.
Chu Minh siết chặt nắm tay.
“Ba trăm con?”
Vương Quốc Huy tái mặt.
“Đây không còn là một cuộc tấn công nhỏ.”
Lâm An nhìn chằm chằm vào màn hình đỏ rực, nhưng vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh đến lạ thường.
Cô hiểu rất rõ rằng đây là hậu quả của việc căn cứ liên tục mở rộng và tiêu diệt Khuyển Thi Biến Dị. Sự hiện diện của họ đã bắt đầu thu hút những mối đe dọa lớn hơn.
Tuy nhiên, trong mắt cô không hề có sự sợ hãi.
Chỉ có ánh sáng quyết tâm ngày càng mãnh liệt.
Khóe môi của Lâm An chậm rãi cong lên.
“Rất tốt.”
Cô quay người nhìn tất cả mọi người.
“Chúng ta vừa hoàn thành việc xây dựng căn cứ.”
“Bây giờ là lúc kiểm chứng xem thành quả này có đủ để chống lại đàn zombie đầu tiên hay không.”
