Chương 13: Đoàn Xe Bí Ẩn

Động cơ của hai chiếc xe bán tải gầm lên giữa màn đêm tàn đỏ.

Lâm An ngồi ở ghế phụ của chiếc xe dẫn đầu, ánh mắt không rời khỏi màn hình Radar Sinh Mệnh đang lơ lửng trước mặt. Những chấm sáng đại diện cho đoàn xe lạ vẫn không ngừng di chuyển về phía biệt thự số 17.

Khoảng cách giữa hai bên đang nhanh chóng rút ngắn.

Mười hai cây số.

Chín cây số.

Bảy cây số.

Chu Minh ngồi sau vô thức siết chặt cây gậy hợp kim. Sau nhiều trận chiến sinh tử, anh đã không còn là người đàn ông chỉ biết lo cho gia đình. Nhưng lần này, đối thủ có thể là những con người sống sót giống như họ.

Và điều đó khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Phía sau xe, Chu Dương và Vương Gia Bảo kiểm tra lại vũ khí và các thiết bị liên lạc. Hai thiếu niên đều tỏ ra căng thẳng, nhưng trong ánh mắt đã có thêm sự trưởng thành mà trước đây chưa từng xuất hiện.

Ở chiếc xe thứ hai, Lý Tiểu Lan, Tô Nhược Lan, Hoàng Thu Hà, Lưu Đức Thành, Vương Quốc Huy và Trần Mỹ Linh tiếp tục theo dõi dữ liệu từ căn cứ.

Bầu không khí trong đoàn xe yên lặng đến mức chỉ còn tiếng động cơ và tiếng bánh xe nghiền lên mặt đường.

Lâm An là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.

“Nhớ kỹ. Mục tiêu của chúng ta không phải chiến đấu.”

Cô nhìn qua gương chiếu hậu, giọng nói bình tĩnh nhưng dứt khoát.

“Trước tiên phải xác định ý đồ của đối phương.”

“Nếu họ đến để trao đổi, chúng ta giữ thái độ hợp tác.”

“Nếu họ có ý đồ chiếm đoạt căn cứ…”

Cô không nói hết câu.

Nhưng tất cả mọi người đều hiểu ý nghĩa của sự im lặng ấy.

Chu Minh khẽ gật đầu.

“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cướp đi những gì đã xây dựng.”

Lâm An nhìn lại màn hình.

Khoảng cách chỉ còn ba cây số.

Cô ra lệnh.

“Dừng xe.”

Hai chiếc bán tải đồng thời giảm tốc và dừng lại giữa ngã tư dẫn vào khu biệt thự.

Đây là vị trí chiến lược tốt nhất.

Hai bên là những dãy nhà thấp tầng và hàng cây rậm rạp, đủ để ẩn nấp nếu tình huống xấu xảy ra.

Phía trước là con đường duy nhất dẫn vào căn cứ.

Nếu đối phương muốn tiếp cận, họ buộc phải đi qua nơi này.

Mọi người nhanh chóng xuống xe.

Lưu Đức Thành triển khai thiết bị quét tín hiệu.

Hoàng Thu Hà kết nối hệ thống liên lạc với căn cứ.

Tô Nhược Lan đứng cạnh Lâm An, quan sát bản đồ.

Lý Tiểu Lan âm thầm cắm những hạt giống biến dị xuống nền đất.

Chỉ trong vài phút, những dây leo mảnh đã len lỏi xuống lòng đất, sẵn sàng bùng phát bất cứ lúc nào.

Chu Dương và Vương Gia Bảo đứng trên nóc xe, tay vẫn lóe lên ánh điện nhàn nhạt.

Vương Quốc Huy và Trần Mỹ Linh chuẩn bị phòng y tế dã chiến phía sau.

Mỗi người đều ở đúng vị trí của mình.

Không ai cần nhắc nhở lần thứ hai.

Tô Nhược Lan nhìn khung cảnh ấy, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Chỉ mới vài giờ trước, cô vẫn còn bị mắc kẹt trong phòng thí nghiệm, tuyệt vọng chờ chết.

Còn bây giờ, cô đang đứng giữa một tập thể có tổ chức, có kỷ luật và có một thủ lĩnh khiến mọi người hoàn toàn tin tưởng.

Người phụ nữ khẽ lên tiếng.

“Cô xây dựng căn cứ này nhanh hơn bất kỳ ai tôi từng tưởng tượng.”

Lâm An không rời mắt khỏi con đường phía trước.

“Tận thế không cho chúng ta nhiều thời gian.”

Đúng lúc ấy, năm cặp đèn pha xuất hiện ở cuối đường.

Từng chùm sáng xuyên qua màn sương đỏ, chiếu lên những thân cây đổ nát và mặt đường loang lổ vết máu.

Đoàn xe đã tới.

Năm chiếc xe dần giảm tốc.

Ánh đèn pha quét qua những thân cây đổ nát, phản chiếu trên lớp thép của hai chiếc bán tải đang chặn ngang con đường. Động cơ của đoàn xe đối phương vẫn nổ đều, nhưng không ai tiến thêm dù chỉ một mét.

Hai bên giữ khoảng cách hơn năm mươi mét.

Đó là một cự ly đủ an toàn để quan sát lẫn nhau, đồng thời cũng đủ gần để bất kỳ hành động bất thường nào đều có thể bị phát hiện ngay lập tức.

Lâm An đứng ở vị trí trung tâm.

Gió đêm thổi tung mái tóc đen sau lưng cô. Một tay cô đặt trên chuôi trường đao, tay còn lại giữ thiết bị liên lạc. Dáng vẻ bình tĩnh của cô khiến toàn bộ đội ngũ phía sau giữ được sự ổn định.

Cánh cửa chiếc xe đi đầu mở ra.

Một người đàn ông cao lớn bước xuống trước.

Anh ta khoảng hơn ba mươi tuổi, vóc dáng rắn rỏi, mặc áo giáp chiến thuật màu xám đen. Trên lưng đeo một thanh đao dài, ánh mắt sắc bén như đã trải qua vô số trận chiến.

Theo sau anh ta là một người phụ nữ tóc ngắn, mặc áo khoác da màu nâu sẫm, bên hông đeo hai khẩu súng ngắn. Khí chất lạnh lùng của cô ta khiến người khác có cảm giác nguy hiểm ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Sau đó, thêm hơn hai mươi người lần lượt xuống xe.

Đội hình của họ chỉnh tề và kỷ luật.

Một số người mang súng trường.

Một số người cầm vũ khí lạnh cải tiến.

Một số khác đứng yên nhưng trên cơ thể tỏa ra dao động năng lượng rõ rệt.

Đó là dị năng giả.

Lưu Đức Thành nhìn vào thiết bị quét và khẽ hạ giọng.

“Có ít nhất tám người sở hữu dị năng.”

Chu Minh siết chặt cây gậy hợp kim hơn.

“Không hề yếu.”

Người đàn ông dẫn đầu dừng lại ở khoảng cách ba mươi mét.

Anh ta giơ hai tay ra khỏi người để thể hiện không có ý định tấn công.

Giọng nói trầm ổn vang lên giữa màn đêm.

“Tôi là Tần Liệt.”

“Thủ lĩnh của khu trú ẩn Thiên Sơn.”

“Chúng tôi không đến để gây chiến.”

Lâm An vẫn đứng yên.

“Tôi là Lâm An.”

“Thủ lĩnh của căn cứ này.”

“Anh có ba phút để nói rõ mục đích.”

Người đàn ông tên Tần Liệt thoáng ngạc nhiên.

Anh ta dường như không ngờ thủ lĩnh của một căn cứ có thể khiến cả đoàn người thiện chiến như vậy tuân phục lại là một cô gái trẻ.

Nhưng sự ngạc nhiên chỉ thoáng qua.

Tần Liệt khẽ gật đầu.

“Ba ngày trước, chúng tôi nhận được tín hiệu vô tuyến cho thấy khu vực này xuất hiện một căn cứ có tổ chức.”

“Sau đó, máy quét của chúng tôi phát hiện sự dao động năng lượng rất mạnh.”

“Chúng tôi đoán ở đây đã xuất hiện một thế lực đủ khả năng chống lại thi triều.”

Anh dừng lại một nhịp rồi nói tiếp.

“Chúng tôi muốn thiết lập quan hệ hợp tác.”

Một tia dao động nhỏ xuất hiện trong ánh mắt Lâm An.

Cô không trả lời ngay.

Tô Nhược Lan đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát đoàn người đối diện. Dựa vào thiết bị, vũ khí và cách bố trí đội hình, cô có thể xác định đây là một lực lượng được tổ chức rất bài bản.

Nếu hợp tác thành công, căn cứ của Lâm An sẽ có thêm một đồng minh đáng giá.

Nhưng nếu xử lý sai, họ sẽ phải đối đầu với một đối thủ cực kỳ nguy hiểm.

Lâm An lên tiếng.

“Hợp tác trên cơ sở nào?”

Tần Liệt nhìn thẳng vào cô.

“Trao đổi vật tư.”

“Chia sẻ thông tin.”

“Liên thủ khi đối mặt với thi triều quy mô lớn.”

“Và nếu một trong hai bên bị thế lực khác tấn công, bên còn lại sẽ hỗ trợ trong phạm vi khả năng.”

Lời đề nghị rất rõ ràng.

Nhưng Lâm An không bỏ qua chi tiết nào.

Cô biết rõ trong tận thế, không ai vô cớ chạy hàng chục cây số giữa đêm chỉ để kết bạn.

“Anh còn điều gì chưa nói.”

Giọng cô bình tĩnh đến mức khiến người đối diện không thể che giấu.

Tần Liệt im lặng vài giây.

Sau đó, anh ta thẳng thắn đáp.

“Đúng.”

“Ba ngày nữa, khu trung tâm thành phố sẽ xuất hiện một đợt thi triều quy mô lớn.”

“Chúng tôi cần thêm đồng minh.”

Cả đội phía sau Lâm An đồng loạt biến sắc.

Thi triều vừa rồi đã đủ đáng sợ.

Nếu quy mô còn lớn hơn, mức độ nguy hiểm chắc chắn vượt xa tưởng tượng.

Lâm An nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.

“Anh biết thông tin này từ đâu?”

Tần Liệt lấy ra một thiết bị quét tinh thể.

“Một dị năng giả hệ Tinh Thần trong đội của chúng tôi đã cảm nhận được biến động bất thường.”

“Đồng thời, nhiều đàn zombie trong thành phố đang di chuyển theo cùng một hướng.”

Lưu Đức Thành nhanh chóng kiểm tra dữ liệu từ radar căn cứ.

Vài giây sau, anh trầm giọng nói.

“Dữ liệu của chúng ta cũng cho thấy xu hướng tương tự.”

Điều đó có nghĩa Tần Liệt không nói dối.

Nhưng đúng lúc ấy, Chu Dương bất ngờ lên tiếng qua bộ đàm nội bộ.

“Chị An, có người đang lén di chuyển sang sườn trái.”

Lâm An không quay đầu lại.

Khóe mắt cô khẽ liếc về phía bóng tối bên đường.

Radar Sinh Mệnh cũng đã đánh dấu ba tín hiệu đang âm thầm áp sát.

Ánh mắt cô lạnh đi.

“Đó là ý của anh?”

Tần Liệt lập tức xoay người.

Khi nhìn thấy ba cấp dưới của mình đang lén tiến về phía hàng cây, gương mặt anh tối sầm lại.

“Lập tức quay về vị trí!”

Ba người kia khựng lại.

Một thanh niên tóc vàng bước ra trước, ánh mắt đầy vẻ bất mãn.

“Thủ lĩnh, căn cứ này rõ ràng vừa thu được tài nguyên lớn.”

“Nếu chiếm được nơi này, sức mạnh của chúng ta sẽ tăng mạnh.”

Không khí trong nháy mắt trở nên căng thẳng.

Chu Dương và Vương Gia Bảo đã giơ tay, những tia điện xanh lam không ngừng nhảy múa trên đầu ngón tay.

Dây leo dưới lòng đất bắt đầu rung chuyển.

Chu Minh hạ thấp trọng tâm.

Lâm An vẫn đứng yên, nhưng khí tức quanh người đã thay đổi hoàn toàn.

Lạnh lẽo.

Sắc bén.

Giống như một lưỡi đao vừa được rút khỏi vỏ.

Tần Liệt nhìn cấp dưới của mình bằng ánh mắt nghiêm khắc.

“Tôi đã ra lệnh rõ ràng.”

Người thanh niên cắn răng.

“Thủ lĩnh, cơ hội này quá tốt.”

“Chúng ta—”

Anh ta chưa kịp nói hết câu.

Một bóng người đã xuất hiện trước mặt.

Không ai nhìn rõ Lâm An di chuyển thế nào.

Chỉ thấy ánh đao lóe lên.

Thanh niên kia mở to mắt.

Một lọn tóc trước trán chậm rãi rơi xuống đất.

Lưỡi đao lạnh lẽo dừng ngay trước cổ họng anh ta.

Chỉ cần tiến thêm một phân, đầu anh ta sẽ lìa khỏi cổ.

Giọng nói bình thản của Lâm An vang lên.

“Lần đầu tiên, tôi cắt tóc.”

“Lần thứ hai, tôi cắt đầu.”

Toàn bộ đoàn xe chìm vào im lặng tuyệt đối.

Người thanh niên tái mặt, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Tần Liệt nhìn Lâm An thật lâu.

Trong mắt anh ta lần đầu tiên xuất hiện sự đánh giá hoàn toàn nghiêm túc.

Anh biết rất rõ, vừa rồi nếu cô gái này thực sự muốn giết người, không ai trong đội anh kịp cứu viện.

Tần Liệt bước tới, kéo cấp dưới lùi lại.

Sau đó, anh cúi đầu.

“Xin lỗi.”

“Đây là sai sót của tôi.”

Thái độ thẳng thắn ấy khiến bầu không khí dịu xuống đôi chút.

Lâm An thu đao về.

“Quản tốt người của anh.”

Tần Liệt quay sang cấp dưới, giọng nói lạnh như thép.

“Từ giờ phút này, Trịnh Hào bị tước quyền chỉ huy và cấm phát biểu trong cuộc đàm phán.”

Người thanh niên cúi đầu, không dám phản đối.

Tần Liệt nhìn lại Lâm An.

“Bây giờ, chúng ta có thể tiếp tục nói chuyện chứ?”

Lâm An gật đầu nhẹ.

Nhưng đúng lúc ấy, Radar Sinh Mệnh đồng loạt phát cảnh báo đỏ.

Hơn một trăm chấm đỏ bất ngờ xuất hiện ở phía đông.

Tốc độ di chuyển cực nhanh.

Lưu Đức Thành biến sắc.

“Một đàn zombie đang lao tới!”

Chu Dương nhìn dữ liệu rồi hét lên.

“Không chỉ có zombie thường!”

“Có ít nhất bốn cá thể tiến hóa!”

Tần Liệt cũng nhận được cảnh báo tương tự.

Anh nhìn Lâm An.

“Có vẻ chúng ta phải quyết định nhanh hơn dự kiến.”

Lâm An ngẩng đầu nhìn về con đường phía đông.

Trong màn sương đỏ, những bóng đen đang tràn đến như thủy triều.

Cô chỉ im lặng trong một giây.

Sau đó, giọng nói của cô vang lên rõ ràng giữa màn đêm.

“Cùng chiến đấu.”

“Sau trận chiến này, chúng ta sẽ bàn về hợp tác.”

Khóe môi Tần Liệt khẽ cong lên.

Anh rút thanh chiến đao sau lưng.

“Thỏa thuận.”

Trong khoảnh khắc ấy, hai thế lực vừa còn đối đầu đã đồng thời quay người về phía thi triều đang lao tới.

Ánh điện xanh lam bùng lên trong tay Chu Dương và Vương Gia Bảo.

Dây leo của Lý Tiểu Lan âm thầm bò dưới lòng đất.

Tần Liệt giơ cao chiến đao.

Những thành viên của khu trú ẩn Thiên Sơn nhanh chóng triển khai đội hình chiến đấu.

Lâm An đứng ở tuyến đầu.

Gió đêm cuốn tung mái tóc đen của cô.

Phía sau là căn cứ mà cô đã dốc hết tâm huyết xây dựng.

Phía trước là thi triều và một tương lai đầy biến số.

Nhưng lần này, cô không còn chiến đấu một mình.

Tiếng gầm của zombie ngày càng gần.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Lâm An siết chặt chuôi đao.

Đôi mắt cô sáng lên dưới ánh đèn pha chói lòa.

“Bắt đầu.”

Tiếng quát của Lâm An vừa dứt, toàn bộ chiến trường lập tức vận hành như một cỗ máy đã được chuẩn bị từ trước.

Lý Tiểu Lan là người ra tay đầu tiên.

Hai bàn tay cô ấn mạnh xuống mặt đường nứt nẻ. Dị năng hệ Mộc dọc theo những hạt giống đã được chôn sẵn bùng phát dữ dội. Chỉ trong vài giây, mặt đất hai bên con đường rung chuyển. Hàng chục dây leo màu xanh sẫm phá vỡ lớp nhựa đường, đan thành một bức tường gai sống chắn ngang lối đi.

Những con zombie đi đầu lao tới quá nhanh, không kịp dừng lại.

Phập! Phập! Phập!

Gai nhọn xuyên thủng đầu và ngực của chúng, treo lơ lửng hàng chục thân xác đang co giật trên không.

Chu Dương và Vương Gia Bảo đứng trên nóc xe bán tải.

Hai thiếu niên đồng thời giơ cao cánh tay.

Sét xanh lam bùng lên như hai con rồng điện, quét dọc theo bức tường dây leo.

Điện năng truyền qua thân cây ẩm, lập tức lan rộng ra toàn bộ chướng ngại.

Trong nháy mắt, hàng chục zombie bị mắc kẹt đồng loạt co giật dữ dội. Khói đen bốc lên nghi ngút, mùi thịt cháy khét lan khắp chiến trường.

Ở bên cạnh, những dị năng giả của khu trú ẩn Thiên Sơn cũng đồng loạt xuất thủ.

Một người đàn ông lực lưỡng vung chiếc búa khổng lồ, mỗi cú nện đều nghiền nát đầu zombie như dập nát một quả dưa hấu.

Người phụ nữ tóc ngắn với hai khẩu súng ngắn liên tục bóp cò. Mỗi viên đạn như được gia cố bằng dị năng, xuyên thủng chính xác giữa hai hốc mắt mục rữa.

Một dị năng giả hệ Thổ giậm mạnh xuống mặt đường, dựng lên các bức tường đất thấp để phân tán dòng tiến công.

Lần đầu tiên, hai thế lực xa lạ chiến đấu cạnh nhau với nhịp độ gần như hoàn hảo.

Nhưng đây chỉ là đợt tấn công mở màn.

Trong màn sương đỏ phía sau, bốn bóng đen to lớn đang lao tới với tốc độ vượt xa zombie thường.

Hệ thống lập tức hoàn tất phân tích.

【Thi Biến Dị Tốc Hành × 2】

【Thi Biến Dị Lực Sĩ × 1】

【Thi Biến Dị Gầm Rú × 1】

Tô Nhược Lan nhìn màn hình dữ liệu, giọng nói căng thẳng.

“Con Thi Biến Dị Gầm Rú có khả năng phát sóng âm khiến zombie xung quanh cuồng hóa!”

Lâm An lập tức đưa ra quyết định.

“Gia Bảo, Chu Dương, ưu tiên con Gầm Rú.”

“Chu Minh, anh đi với tôi.”

“Tần Liệt, chặn con Lực Sĩ.”

Tần Liệt không hề do dự.

“Được.”

Con Thi Biến Dị Gầm Rú xuất hiện giữa thi đàn.

Cổ họng nó phình to bất thường, phần lồng ngực rung lên dữ dội như một chiếc loa sống.

Ngay khi nó há miệng, Chu Dương và Vương Gia Bảo đã đồng thời phóng ra hai tia sét cực mạnh.

Ầm!

Dòng điện đánh trúng phần cổ đang phồng lên.

Tiếng nổ vang dội xé toạc màn đêm.

Nửa đầu con quái vật bị thổi bay, phần thân khổng lồ vẫn chạy thêm vài bước rồi đổ gục xuống giữa đàn zombie.

Lâm An không hề ngoảnh lại.

Cô đã lao thẳng về phía hai con Thi Biến Dị Tốc Hành.

Bóng dáng của chúng chỉ còn là những vệt đen mờ lướt qua mặt đường.

Một con bất ngờ đổi hướng, xuất hiện phía sau lưng cô.

Nhưng Chu Minh đã chờ sẵn.

Cây gậy hợp kim rít lên trong không khí.

Ầm!

Đòn đánh chuẩn xác giáng vào xương sườn con quái vật, khiến nó bị hất lệch quỹ đạo.

Lâm An xoay người.

Trường đao phủ đầy ánh sáng xanh ngọc.

Một nhát chém sắc lạnh xé ngang cổ đối phương.

Đầu con Thi Biến Dị Tốc Hành bay lên, xoay vài vòng giữa không trung rồi rơi xuống mặt đường.

Con còn lại gầm lên, lao tới như tia chớp.

Lâm An đột ngột khom người.

Lưỡi vuốt của đối phương chỉ sượt qua trên đỉnh đầu cô.

Trong khoảnh khắc chúng lướt qua nhau, bàn tay trái của Lâm An đã đặt lên lưng quái vật.

“Mộc Thứ Xuyên Tâm.”

Hàng chục gai gỗ xanh ngọc bùng nổ từ bên trong cơ thể đối thủ.

Con quái vật bị xuyên thủng từ trong ra ngoài, ngã gục ngay tại chỗ.

Ở phía bên kia, trận chiến giữa Tần Liệt và Thi Biến Dị Lực Sĩ cũng bước vào cao trào.

Thanh chiến đao của anh phủ đầy ánh sáng đỏ sẫm, liên tục để lại những vết chém sâu trên lớp cơ bắp cứng như thép của con quái vật.

Dị năng của Tần Liệt rõ ràng là cường hóa hệ Hỏa.

Mỗi nhát chém đều mang theo sức nóng khủng khiếp.

Tuy nhiên, Thi Biến Dị Lực Sĩ quá mạnh.

Một cú đấm trực diện của nó phá vỡ thế công của Tần Liệt, khiến anh lùi liên tiếp mấy bước, khóe miệng trào máu.

Con quái vật gầm lên, giơ cánh tay khổng lồ chuẩn bị tung ra đòn kết liễu.

Đúng lúc ấy, một dây leo gai bất ngờ quấn chặt lấy mắt cá chân nó.

Lý Tiểu Lan đã ra tay.

Chỉ một nhịp chậm lại ấy đã đủ.

Tần Liệt bật mạnh khỏi mặt đất.

Chiến đao đỏ rực bổ xuống như một tia lửa xé trời.

Phập!

Lưỡi đao cắm sâu vào giữa trán con quái vật.

Ngay sau đó, Lâm An xuất hiện bên cạnh.

Trường đao của cô chém ngang.

Phần đầu to lớn của Thi Biến Dị Lực Sĩ tách khỏi cổ và lăn trên mặt đường.

Tần Liệt chống đao xuống đất, thở dốc nặng nề.

Anh nhìn Lâm An, trong mắt hiện rõ sự kinh ngạc.

Nếu không có cô, anh rất khó kết thúc trận chiến nhanh đến vậy.

Nhưng chiến đấu vẫn chưa kết thúc.

Dù bốn cá thể tiến hóa đã bị tiêu diệt, thi triều vẫn ùn ùn tràn tới.

Mặt đường trước ngã tư dần bị xác chết phủ kín.

Chu Dương mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt sáng rực.

Vương Gia Bảo cắn răng, tiếp tục ép dị năng vượt qua giới hạn.

Những thành viên của khu trú ẩn Thiên Sơn càng đánh càng kinh ngạc.

Họ chưa từng thấy một đội ngũ nhỏ nhưng phối hợp chặt chẽ và hiệu quả đến như vậy.

Trong suốt hơn nửa giờ, hai bên liên thủ tiêu diệt từng đợt zombie như sóng triều liên tiếp.

Cuối cùng, khi con xác sống cuối cùng bị viên đạn của người phụ nữ tóc ngắn xuyên thủng đầu, chiến trường mới thực sự yên tĩnh trở lại.

Chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng xác chết cháy âm ỉ và tiếng động cơ xe vẫn nổ đều trong đêm.

Chu Dương ngồi phịch xuống nóc xe, cười lớn.

“Lần đầu tiên em thấy đánh cùng người lạ mà lại ăn ý như vậy.”

Tần Liệt lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt nhìn về phía Lâm An trở nên hoàn toàn khác.

Không còn là sự dò xét.

Mà là sự công nhận thật sự.

Anh bước tới trước mặt cô.

“Bây giờ, tôi tin rằng hợp tác với cô là quyết định đúng đắn.”

Lâm An tra đao vào vỏ, giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.

“Điều đó còn phải xem thành ý của anh.”

Tần Liệt bật cười trầm thấp.

Anh tháo chiếc nhẫn kim loại màu đen trên tay, đưa cho Lâm An.

“Đây là tín vật chỉ huy của khu trú ẩn Thiên Sơn.”

“Cầm nó, cô có thể liên lạc trực tiếp với tôi bất cứ lúc nào.”

Lâm An nhận lấy chiếc nhẫn.

Ngay khi đầu ngón tay cô chạm vào bề mặt kim loại, hệ thống đột nhiên phát ra thông báo.

【Phát hiện vật phẩm đặc biệt.】

【Thiết Bị Định Vị Căn Cứ Cấp Cao.】

【Có thể kết nối và chia sẻ tín hiệu chiến lược giữa hai căn cứ.】

Ánh mắt Lâm An hơi dao động.

Tần Liệt quả thực đã thể hiện thiện chí vượt ngoài dự kiến.

Nhưng trước khi cô kịp lên tiếng, Radar Sinh Mệnh lại xuất hiện một biểu tượng hoàn toàn mới.

Một chấm đỏ đậm đang lặng lẽ xuất hiện ở khu vực biệt thự số 17.

Không phải ở bên ngoài.

Mà là ở bên trong căn cứ.