
Radar Sinh Mệnh vẫn không ngừng nhấp nháy.
Giữa giao diện ba chiều đang lơ lửng trước mắt Lâm An, một chấm đỏ đậm hiện lên rõ ràng tại vị trí trung tâm của biệt thự số 17.
Không phải ở khu vực hàng rào.
Không phải bên ngoài cổng.
Mà ở sâu bên trong căn cứ.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả âm thanh của chiến trường dường như bị kéo ra xa.
Lâm An đứng lặng, đôi mắt khóa chặt vào điểm sáng đỏ đang nhấp nháy đều đặn.
Một sinh mệnh xa lạ đã lọt vào căn cứ mà không kích hoạt bất kỳ cảnh báo nào.
Điều đó chỉ có hai khả năng.
Hoặc đối phương sở hữu năng lực ẩn nấp cực mạnh.
Hoặc trong căn cứ có thứ gì đó đã chủ động mở đường cho hắn.
Tần Liệt là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi trên gương mặt Lâm An.
Anh cau mày.
“Có chuyện gì?”
Lâm An không giấu giếm.
“Có người lạ xuất hiện trong căn cứ của tôi.”
Chu Minh lập tức siết chặt cây gậy hợp kim.
“Bên trong biệt thự số 17?”
Lưu Đức Thành nhìn nhanh vào dữ liệu truyền về, sắc mặt thoáng tái.
“Tín hiệu xuất hiện ngay gần phòng điều khiển trung tâm.”
Không khí xung quanh tức thì đông cứng.
Phòng điều khiển trung tâm là trái tim của toàn bộ căn cứ.
Tại đó lưu trữ:
- Cốt Lõi Căn Cứ.
- Quyền điều khiển hệ thống năng lượng.
- Radar Sinh Mệnh.
- Dữ liệu nâng cấp cấp 3.
- Bản ghi nghiên cứu và các hạt giống quý hiếm.
Nếu nơi đó xảy ra chuyện, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng.
Lâm An không chần chừ.
“Chu Minh, Chu Dương, Gia Bảo lên xe với tôi.”
“Tiểu Lan, Đức Thành và Thu Hà tiếp tục giữ liên lạc với căn cứ.”
“Tần Liệt, nếu anh thật sự muốn hợp tác, hãy cùng tôi quay về.”
Tần Liệt gần như trả lời ngay lập tức.
“Tôi đi cùng.”
Trong ánh mắt anh không có chút do dự.
Lâm An gật đầu.
“Lên xe.”
Hai chiếc bán tải quay đầu trong tiếng động cơ gầm rú.
Bánh xe ma sát với mặt đường tạo ra những vệt lửa dài.
Sau vài giây, đoàn xe phóng hết tốc lực về phía biệt thự số 17.
Gió đêm rít lên bên ngoài cửa kính.
Những tòa nhà đổ nát lùi nhanh về phía sau.
Trong xe, không ai nói lời nào.
Chỉ có tiếng máy quét của Radar Sinh Mệnh liên tục phát ra âm thanh cảnh báo.
Chấm đỏ vẫn di chuyển.
Chậm rãi.
Chính xác.
Như thể đối phương hoàn toàn không vội vàng.
Hoặc hắn biết chắc rằng sẽ không ai ngăn cản được mình.
Chu Dương nuốt nước bọt.
“Người đó đang ở đâu?”
Lưu Đức Thành nhanh chóng gửi dữ liệu qua bộ đàm.
“Tầng một. Hành lang phía tây.”
“Khoảng cách đến phòng điều khiển còn chưa đầy ba mươi mét.”
Chu Minh trầm giọng.
“Có phải người của chúng ta không?”
Lâm An lắc đầu.
“Hệ thống đã đánh dấu là mục tiêu không xác định.”
“Điều đó có nghĩa danh tính chưa từng được ghi nhận.”
Tần Liệt ngồi ở ghế sau, ánh mắt càng lúc càng nghiêm trọng.
“Nếu có thể xâm nhập một căn cứ mà không bị phát hiện, đối phương tuyệt đối không đơn giản.”
Bộ đàm đột nhiên vang lên.
Giọng của Hoàng Thu Hà run nhẹ.
“Chị An… hệ thống camera ở hành lang phía tây đã mất tín hiệu.”
Tiếp theo là giọng Lý Tiểu Lan.
“Em đã điều động Dây Leo Phòng Thủ, nhưng chúng không cảm nhận được mục tiêu.”
Ngay cả thực vật biến dị cũng không thể khóa được đối phương.
Trái tim của mọi người đồng loạt trùng xuống.
Một kẻ địch vô hình luôn đáng sợ hơn bất kỳ con quái vật nào.
Hai phút sau, cánh cổng hợp kim của căn cứ hiện ra trong tầm mắt.
Đèn pha quét qua những hàng rào gai, tháp canh và tường hợp kim vừa được nâng cấp.
Tất cả vẫn nguyên vẹn.
Bên ngoài không có dấu hiệu bị xâm nhập.
Điều đó càng chứng tỏ đối phương đã dùng một phương thức đặc biệt để đi thẳng vào bên trong.
Chiếc xe vừa dừng lại, Lâm An đã mở cửa bước xuống.
Cô không vào nhà ngay.
Thay vào đó, cô mở giao diện hệ thống.
Sau khi căn cứ đạt cấp 3, một chức năng mới vừa được kích hoạt nhưng cô chưa kịp sử dụng.
【Chế độ Phong Tỏa Toàn Diện】
Không chút do dự, Lâm An xác nhận kích hoạt.
Ngay lập tức, toàn bộ căn cứ rung lên.
Những cánh cửa hợp kim đồng loạt hạ xuống.
Cửa sổ chống đạn tự động khóa kín.
Tường năng lượng màu lam bao phủ toàn bộ khu vực.
Hệ thống phát ra thông báo.
【Căn cứ đã chuyển sang trạng thái phong tỏa cấp cao nhất.】
【Không một sinh mệnh nào có thể rời đi nếu không được chủ nhân cho phép.】
Trong bóng tối, chấm đỏ trên Radar Sinh Mệnh khựng lại lần đầu tiên.
Rõ ràng đối phương đã nhận ra điều bất thường.
Khóe môi Lâm An khẽ cong lên.
“Bây giờ, ngươi không thể chạy nữa.”
Chấm đỏ trên màn hình lại bắt đầu di chuyển.
Không nhanh.
Không hoảng loạn.
Mà vẫn giữ một tốc độ đều đặn, như thể chủ nhân của nó hoàn toàn không xem việc bị phong tỏa là mối đe dọa thực sự.
Điều đó khiến ánh mắt của Lâm An càng lạnh hơn.
Đối phương không những đủ khả năng xâm nhập căn cứ mà còn sở hữu sự tự tin đáng sợ.
Cánh cửa chính của biệt thự số 17 bật mở.
Lâm An bước vào đầu tiên.
Ngay phía sau cô là Chu Minh, Tần Liệt, Chu Dương và Vương Gia Bảo.
Hoàng Thu Hà, Lưu Đức Thành, Lý Tiểu Lan và những người còn lại nhanh chóng hội quân ở đại sảnh.
Tất cả đều đã vào vị trí chiến đấu.
Hệ thống chiếu ra bản đồ ba chiều giữa không trung.
Chấm đỏ đang dừng lại trước cánh cửa dẫn tới phòng điều khiển trung tâm.
Nhưng điều khiến mọi người cảm thấy bất an là camera giám sát ở hành lang vẫn chỉ hiển thị một khoảng trống hoàn toàn bình thường.
Không có bóng người.
Không có dấu chân.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy có sinh vật sống tồn tại.
Chu Dương khẽ nuốt nước bọt.
“Em không nhìn thấy gì cả.”
Lưu Đức Thành liên tục thao tác trên bảng điều khiển.
“Thiết bị quét nhiệt không phát hiện thân nhiệt.”
“Thiết bị âm thanh cũng không ghi nhận tiếng bước chân.”
Tần Liệt cau mày.
“Có thể là dị năng che giấu.”
Tô Nhược Lan đứng bên cạnh, đôi mắt sáng lên như vừa nhớ ra điều gì đó.
“Không chỉ có dị năng.”
“Trong giai đoạn đầu của tận thế, một số người có thể thức tỉnh năng lực làm nhiễu tín hiệu sinh học.”
“Những năng lực kiểu này cực kỳ hiếm.”
Lâm An không nói gì.
Cô chỉ bước từng bước vững chắc về phía hành lang phía tây.
Mọi người lập tức theo sát.
Ánh đèn cảm ứng trên trần nhà lần lượt sáng lên.
Bầu không khí yên tĩnh đến mức mỗi hơi thở đều trở nên rõ ràng.
Chấm đỏ trên Radar Sinh Mệnh vẫn đứng im.
Khoảng cách giữa hai bên còn hai mươi mét.
Mười lăm mét.
Mười mét.
Năm mét.
Khi chỉ còn cách cánh cửa phòng điều khiển chưa đầy ba mét, Lâm An dừng lại.
Cô đưa tay ra hiệu.
Mọi người lập tức tản sang hai bên.
Chu Dương và Vương Gia Bảo giơ cao hai tay, dòng điện xanh lam không ngừng nhảy múa quanh đầu ngón tay.
Lý Tiểu Lan điều khiển dây leo bò dọc theo chân tường.
Chu Minh nâng gậy hợp kim lên ngang ngực.
Tần Liệt rút chiến đao, lưỡi đao phủ một lớp hỏa quang đỏ sẫm.
Lâm An bước lên một bước.
Giọng nói của cô vang lên rõ ràng.
“Ngươi đã bị bao vây.”
“Xuất hiện ngay.”
Không có phản ứng.
Không khí vẫn im lặng như tờ.
Lâm An nhìn thẳng vào cánh cửa.
“Ta cho ngươi ba giây.”
“Một.”
“Hai.”
Ngay khi cô chuẩn bị đếm đến ba, một giọng nói nhẹ nhàng bất ngờ vang lên từ bên trong phòng điều khiển.
“Cuối cùng cô cũng trở về.”
Đó là giọng của một cô gái trẻ.
Không mang sát ý.
Không có sự hoảng loạn.
Mà bình tĩnh đến khó tin.
Mọi người đồng loạt siết chặt vũ khí.
Cánh cửa phòng điều khiển trung tâm chậm rãi mở ra.
Bên trong căn phòng tràn ngập ánh sáng xanh lam của Cốt Lõi Căn Cứ.
Ngay phía trước lõi điều khiển, một thiếu nữ khoảng mười bảy, mười tám tuổi đang đứng lặng.
Cô mặc chiếc váy màu xám bạc, mái tóc dài trắng như tuyết rủ xuống tận eo.
Làn da tái nhợt gần như trong suốt.
Đôi mắt màu bạc phản chiếu ánh sáng của Cốt Lõi Căn Cứ, khiến người khác có cảm giác như đang nhìn vào một mặt hồ đóng băng.
Điều kỳ lạ nhất là xung quanh cô không hề có dao động năng lượng mạnh mẽ.
Nhưng chỉ riêng sự hiện diện ấy đã khiến tất cả mọi người cảm nhận được một áp lực khó tả.
Thiếu nữ khẽ nghiêng đầu.
Ánh mắt bạc dừng lại trên gương mặt Lâm An.
Một nụ cười rất nhẹ xuất hiện trên môi cô.
“Xin chào.”
“Tôi đã chờ cô rất lâu rồi, chủ nhân của Siêu Nông Trại.”
Trong khoảnh khắc ấy, đồng tử của Lâm An co rút mạnh.
Ngoài cô ra, chưa từng có bất kỳ ai biết được tên thật của hệ thống.
Ngay lập tức, hệ thống phát ra âm thanh cảnh báo dồn dập.
【Cảnh báo tối cao!】
【Phát hiện sinh mệnh đặc biệt chưa xác định.】
【Mức độ ưu tiên: Tuyệt mật.】
【Đề nghị chủ nhân duy trì cảnh giác tối đa.】
Không khí trong phòng điều khiển trung tâm đông cứng.
Tiếng cảnh báo của hệ thống vẫn đều đặn vang lên trong đầu Lâm An, nhưng cô không hề tỏ ra hoảng loạn. Sau vô số lần đối mặt với tử vong kể từ khi trọng sinh, cô đã học được rằng càng gặp tình huống khó lường, càng phải giữ cho tâm trí tỉnh táo.
Chu Minh là người phản ứng đầu tiên.
Anh bước lên nửa bước, thân hình cao lớn che chắn trước mặt Lâm An. Cây gậy hợp kim trong tay anh hơi nâng lên, sẵn sàng tung ra đòn chí mạng bất cứ lúc nào.
“Cô là ai?”
Giọng anh trầm thấp, đầy cảnh giác.
Thiếu nữ tóc trắng vẫn đứng yên cạnh Cốt Lõi Căn Cứ.
Dưới ánh sáng xanh lam, vẻ ngoài của cô gần như không giống một con người bình thường, mà giống một sinh thể được tạo ra từ băng tuyết và ánh trăng.
“Tên của tôi là Bạch Tinh.”
Giọng nói của cô trong trẻo nhưng lại mang theo cảm giác xa xăm.
“Ít nhất, đó là cái tên mà người sáng tạo đã đặt cho tôi.”
Tô Nhược Lan nghe thấy câu nói ấy thì đồng tử chợt co lại.
Người phụ nữ bước lên phía trước, ánh mắt ngập tràn kinh ngạc.
“Bạch Tinh?”
“Không thể nào…”
Lâm An nghiêng đầu nhìn cô.
“Tô Nhược Lan, cô biết người này?”
Tô Nhược Lan hít sâu một hơi, cố trấn định tâm trạng.
“Trong dữ liệu của Dự Án Hạt Giống Khởi Nguyên có nhắc đến một chương trình tuyệt mật.”
“Dự án trí tuệ sinh học bán hữu cơ.”
“Mục tiêu là tạo ra một thực thể có thể đồng bộ với các hệ thống sinh thái và hỗ trợ con người tái thiết môi trường.”
Giọng cô run lên.
“Nhưng theo tài liệu, dự án này đã bị đình chỉ trước khi hoàn thành.”
Bạch Tinh khẽ mỉm cười.
“Bề ngoài là đình chỉ.”
“Trên thực tế, tôi vẫn tồn tại.”
Lâm An không hạ cảnh giác.
“Nếu cô là trí tuệ sinh học, vì sao có thể rời khỏi cơ sở nghiên cứu và xâm nhập căn cứ của tôi?”
Bạch Tinh nhìn thẳng vào cô.
“Bởi vì tôi không chỉ là một chương trình.”
Thiếu nữ nhẹ nhàng giơ bàn tay trắng mịn lên.
Không khí xung quanh chợt dao động.
Những hạt sáng màu bạc xuất hiện giữa các đầu ngón tay cô, giống hệt ánh sáng phát ra từ Nguyên Mẫu Cây Sinh Mệnh.
“Sau khi dị biến xảy ra, tôi dung hợp với năng lượng sinh mệnh.”
“Tôi đã trở thành một sinh thể mới.”
Tần Liệt đứng phía sau quan sát, ánh mắt ngày càng nghiêm trọng.
Anh từng thấy nhiều dị năng kỳ lạ, nhưng chưa từng gặp tồn tại nào như vậy.
Một nửa là công nghệ.
Một nửa là sinh mệnh.
Một nửa còn lại là điều mà không ai hiểu rõ.
Lâm An chậm rãi bước lên một bước.
“Cô vào căn cứ của tôi để làm gì?”
Bạch Tinh im lặng vài giây.
Lần đầu tiên, vẻ mặt cô xuất hiện một chút dao động.
“Tôi đến để tìm người có thể hoàn thành sứ mệnh cuối cùng.”
Đôi mắt bạc của cô dừng lại trên người Lâm An.
“Và tôi tin rằng người đó chính là cô.”
Lâm An không đáp ngay.
“Chứng minh đi.”
Bạch Tinh khẽ gật đầu.
Cô giơ tay đặt lên không trung.
Một màn hình ánh sáng màu bạc lập tức hiện ra giữa căn phòng.
Trên đó là bản đồ toàn bộ thành phố.
Nhưng điều khiến tất cả mọi người đồng loạt biến sắc là khu vực trung tâm thành phố đang bị bao phủ bởi một khối màu đỏ khổng lồ.
Một sinh mệnh có kích thước và năng lượng vượt xa bất kỳ mục tiêu nào họ từng gặp.
Lưu Đức Thành nhìn vào dữ liệu, giọng nói gần như nghẹn lại.
“Chỉ số năng lượng này… không thể đo đếm.”
Bạch Tinh nói chậm rãi.
“Ba ngày nữa, thực thể đó sẽ thức tỉnh hoàn toàn.”
“Nếu không bị ngăn chặn, toàn bộ khu vực trong phạm vi hàng trăm kilômét sẽ trở thành vùng chết.”
Chu Dương nuốt nước bọt.
“Đó là thứ gì?”
Bạch Tinh đáp.
“Nguyên Thể Dị Biến.”
“Vật chủ đầu tiên tiếp xúc với lõi năng lượng ngoài hành tinh.”
Trong phòng điều khiển, không ai lên tiếng.
Thông tin này vượt xa trí tưởng tượng của tất cả mọi người.
Lâm An vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Tại sao cô chọn tôi?”
Bạch Tinh nhìn về phía Cốt Lõi Căn Cứ, rồi lại nhìn vào mắt Lâm An.
“Bởi vì chỉ người sở hữu Siêu Nông Trại mới có khả năng nuôi dưỡng Thế Giới Thụ.”
“Và chỉ Thế Giới Thụ trưởng thành mới có thể thanh tẩy Nguyên Thể Dị Biến.”
Nhịp tim của Lâm An chậm lại.
Mọi mảnh ghép dường như bắt đầu liên kết với nhau.
Hạt Giống Truyền Thuyết.
Nguyên Mẫu Cây Sinh Mệnh.
Và sự xuất hiện của Bạch Tinh.
Tất cả không phải ngẫu nhiên.
Bạch Tinh tiếp tục.
“Tôi không đến để chiếm đoạt.”
“Tôi đến để trợ giúp.”
Nói xong, cô chủ động lùi lại hai bước, rời xa Cốt Lõi Căn Cứ.
Đó là hành động thể hiện thiện chí rõ ràng nhất.
“Chủ nhân căn cứ có thể quyết định số phận của tôi.”
“Nếu cô không tin tưởng, cô có thể xóa bỏ tôi ngay bây giờ.”
Cả căn phòng rơi vào im lặng.
Chu Minh nhìn Lâm An.
Tần Liệt cũng chờ đợi quyết định của cô.
Tô Nhược Lan không giấu được vẻ kích động. Nếu Bạch Tinh thực sự đứng về phía họ, đây sẽ là tài sản chiến lược vượt xa bất kỳ công nghệ nào hiện có.
Lâm An nhìn thiếu nữ tóc trắng thật lâu.
Trong đôi mắt bạc ấy, cô không cảm nhận được dối trá.
Chỉ có sự cô độc kéo dài suốt nhiều năm và một niềm hy vọng mong manh.
Cuối cùng, Lâm An mở giao diện hệ thống.
Một lựa chọn mới xuất hiện trước mắt cô.
【Có chấp nhận thực thể đặc biệt “Bạch Tinh” gia nhập căn cứ không?】
【Lưu ý: Sau khi tiếp nhận, Bạch Tinh sẽ liên kết với Cốt Lõi Căn Cứ và không thể phản bội.】
Lâm An nhìn dòng thông báo vài giây.
Sau đó, cô nhấn xác nhận.
Một luồng sáng xanh lam từ Cốt Lõi Căn Cứ bắn ra, bao phủ toàn thân Bạch Tinh.
Thiếu nữ khẽ nhắm mắt.
Khi ánh sáng tan đi, giọng hệ thống vang lên.
【Đinh! Thu nhận thành công nhân tài đặc biệt cấp Truyền Thuyết.】
【Bạch Tinh】
【Danh hiệu: Người Dẫn Đường Khởi Nguyên】
【Chuyên môn: Trí tuệ sinh học, phân tích dữ liệu, đồng bộ hệ sinh thái】
【Độ trung thành: Tuyệt đối】
Ngay sau đó, hàng loạt thông báo mới đồng loạt xuất hiện.
【Mở khóa chức năng: Bản Đồ Dị Biến Toàn Thành Phố】
【Mở khóa chức năng: Phân Tích Kẻ Địch Cấp Cao】
【Mở khóa nhiệm vụ sử thi: Nuôi Dưỡng Thế Giới Thụ】
Bạch Tinh mở mắt.
Lần đầu tiên, vẻ mặt cô thực sự dịu lại.
“Cảm ơn cô.”
“Bây giờ, chúng ta đã có cùng một mục tiêu.”
Lâm An khẽ gật đầu.
“Vậy hãy bắt đầu.”
Cô xoay người nhìn tất cả mọi người trong phòng.
Chu Minh.
Lý Tiểu Lan.
Chu Dương.
Vương Gia Bảo.
Tô Nhược Lan.
Tần Liệt.
Và cả Bạch Tinh.
Giọng nói của cô bình tĩnh nhưng chứa đựng sức mạnh khiến bất kỳ ai cũng phải tin tưởng.
“Ba ngày tới sẽ quyết định số phận của thành phố này.”
“Chúng ta sẽ tận dụng từng phút để trở nên mạnh hơn.”
Ánh sáng xanh từ Cốt Lõi Căn Cứ phản chiếu lên gương mặt từng người.
Trong khoảnh khắc ấy, không ai còn nghi ngờ.
Một trận chiến vượt xa tất cả những gì họ từng trải qua đang chờ phía trước.
Và lần đầu tiên, Lâm An cảm nhận rõ rằng mình không chỉ đang xây dựng một căn cứ.
Cô đang từng bước gieo xuống hạt giống cho tương lai của cả thế giới.
