
Bình minh ngày thứ hai đến trong tiếng gió thổi qua những tán cây bạc của Nguyên Mẫu Cây Sinh Mệnh.
Ánh nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính cường lực của khu nhà kính, rơi thành những dải sáng lấp lánh trên lá cây, trên mặt đất ẩm và trên những giọt sương còn đọng lại sau một đêm dài.
Toàn bộ căn cứ đã thức dậy từ rất sớm.
Không ai cần chờ tiếng chuông báo thức.
Ba ngày chuẩn bị giống như một chiếc đồng hồ vô hình treo lơ lửng trên đầu tất cả mọi người.
Mỗi phút trôi qua đều quý giá.
Mỗi giờ trôi qua đều có thể quyết định vận mệnh của cả thành phố.
Lâm An đứng trong không gian Siêu Nông Trại, lặng lẽ quan sát Thế Giới Thụ.
Chỉ sau một đêm, mầm cây vàng kim đã cao hơn đầu gối cô.
Thân cây mảnh mai nhưng vô cùng vững chắc.
Những chiếc lá phát ra ánh sáng dịu nhẹ như được dệt nên từ ngọc lục bảo và ánh mặt trời.
Các đường vân cổ xưa trên thân cây chuyển động chậm rãi, giống như mạch máu đang mang sinh lực đi khắp cơ thể.
Hệ thống hiện lên hàng chữ quen thuộc.
【Thế Giới Thụ】
【Tiến độ sinh trưởng: 51%】
【Thời gian còn lại: 31 giờ 12 phút】
【Hiệu ứng bị động: Hào Quang Cường Hóa】
【Hiệu ứng chủ động: Rễ Trói Cổ Thụ】
【Trạng thái: Tăng tốc phát triển】
Lâm An khẽ đặt bàn tay lên thân cây.
Một luồng cảm xúc non nớt nhưng rõ ràng lập tức truyền vào tâm trí cô.
Tin tưởng.
Thân thuộc.
Và một khát vọng mạnh mẽ muốn trưởng thành thật nhanh.
Khóe môi cô khẽ cong lên.
“Cố lên.”
“Chúng ta chỉ còn hai ngày.”
Những chiếc lá rung nhẹ như đáp lại lời cô.
Khi Lâm An rời khỏi không gian nông trại, Bạch Tinh đã đứng chờ trong phòng điều khiển.
Mái tóc bạc của cô buông xuống vai, phản chiếu ánh sáng xanh dịu dàng.
Trước mặt cô, bản đồ thành phố vẫn không ngừng thay đổi.
Vùng đỏ khổng lồ ở trung tâm đô thị đã lan rộng hơn trước.
Bạch Tinh khẽ nói.
“Nguyên Thể Dị Biến tăng tốc hấp thu năng lượng.”
“Thời gian thức tỉnh có thể đến sớm hơn sáu giờ.”
Lâm An dừng bước.
Điều đó đồng nghĩa với việc khoảng thời gian chuẩn bị của họ đã bị rút ngắn.
Nhưng vẻ mặt cô không hề thay đổi.
“Vậy chúng ta sẽ nhanh hơn nó.”
Bạch Tinh nhìn cô, trong đôi mắt bạc xuất hiện một tia cảm xúc khó tả.
“Xác suất thành công tăng thêm 4% mỗi lần cô đưa ra quyết định như vậy.”
Lâm An bật cười.
“Đó là cách duy nhất để sống sót.”
Đúng lúc ấy, Tần Liệt dẫn theo mười hai chiến binh tinh nhuệ từ căn cứ Thiên Sơn tiến vào biệt thự số 17.
Những người này đều mặc trang bị chiến đấu thống nhất, ánh mắt sắc bén và bước chân chắc chắn.
Khí chất của họ khác hẳn những người sống sót thông thường.
Tần Liệt giới thiệu ngắn gọn.
“Đây là đội chủ lực mạnh nhất của tôi.”
“Bắt đầu từ hôm nay, họ sẽ phối hợp cùng căn cứ của cô.”
Chu Minh bước tới, chủ động đưa tay.
“Chào mừng mọi người.”
Một người đàn ông cao lớn đứng đầu đội hình bắt tay anh thật chặt.
“Nghe danh đã lâu.”
“Cuối cùng cũng được tận mắt thấy căn cứ số 17.”
Sự khách sáo ban đầu nhanh chóng tan biến.
Hai thế lực sống sót mạnh nhất khu vực chính thức liên kết.
Ở phòng thí nghiệm, Tô Nhược Lan mang đến một tin tốt.
“Dung Dịch Sinh Mệnh phiên bản cải tiến đã hoàn thành.”
Cô đặt ba lọ dung dịch màu lục sáng lên bàn.
“Hiệu quả hồi phục tăng gấp đôi.”
“Đồng thời có thể giảm độc tố và ổn định dị năng.”
Vương Quốc Huy kiểm tra kết quả rồi không giấu được sự phấn khích.
“Nếu sử dụng đúng lúc, loại thuốc này có thể cứu mạng trong chiến đấu.”
Hoàng Thu Hà cũng cập nhật báo cáo tài nguyên.
“Sau khi nhận thêm vật tư từ Thiên Sơn, kho dự trữ đã vượt kế hoạch.”
“Chúng ta đủ nguồn lực để duy trì chiến đấu cường độ cao trong ít nhất bảy ngày.”
Lưu Đức Thành hoàn tất việc lắp đặt bốn máy phát năng lượng phụ.
Hiệu suất cung cấp điện tăng thêm gần gấp đôi.
Hai Tháp Điện Từ đã được nâng cấp.
Hệ thống phòng thủ ngoài vi được gia cố bằng các lớp hàng rào hợp kim mới.
Lý Tiểu Lan tiếp tục đồng bộ với Nguyên Mẫu Cây Sinh Mệnh.
Nhờ Hào Quang Cường Hóa của Thế Giới Thụ, dị năng hệ Mộc của cô tiến bộ với tốc độ chưa từng có.
Đến buổi trưa, cô thành công thúc đẩy Dây Leo Phòng Thủ tiến hóa.
Những thân dây màu xanh bạc mọc đầy gai nhọn như thép.
Mỗi đoạn dây đều đủ sức nghiền nát một zombie biến dị cấp thấp.
Chu Dương và Vương Gia Bảo cũng không ngừng luyện tập.
Dưới sự hướng dẫn của Tần Liệt và Lâm An, hai thiếu niên dần biết cách phối hợp dị năng thay vì chiến đấu riêng lẻ.
Một người tập trung khống chế.
Một người phụ trách bộc phát.
Khi kết hợp, sức công phá tăng lên đáng kể.
Chu Minh sau nhiều giờ giao đấu đã hoàn toàn làm chủ kỹ năng Trọng Kích Chấn Động.
Mỗi cú đánh của anh đều mang theo lực chấn động đủ khiến nền bê tông nứt vỡ.
Đến chiều tối, Bạch Tinh đột ngột phát hiện một tín hiệu bất thường.
Đôi mắt bạc của cô nhanh chóng quét qua hàng loạt dữ liệu.
“Tại phía bắc thành phố xuất hiện dao động năng lượng cao.”
Một chấm sáng màu vàng hiện lên trên bản đồ.
Khác với tín hiệu đỏ của zombie, chấm sáng này phát ra năng lượng ổn định và thuần khiết.
Tô Nhược Lan vừa nhìn thấy liền kinh ngạc.
“Đó có thể là một kho lưu trữ sinh học.”
Bạch Tinh gật đầu.
“Xác suất 82%.”
“Bên trong có thể chứa chất dinh dưỡng đặc biệt giúp Thế Giới Thụ tăng tốc trưởng thành.”
Lâm An nhìn bộ đếm thời gian.
Nếu thu được tài nguyên ấy, khả năng thành công của họ sẽ tăng mạnh.
Nhưng thời gian không còn nhiều.
Cô đưa ra quyết định gần như ngay lập tức.
“Tôi sẽ dẫn đội đi.”
Chu Minh lập tức bước lên.
“Tôi đi cùng.”
Tần Liệt cũng không chần chừ.
“Đội Thiên Sơn sẽ hỗ trợ.”
Lâm An suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu.
“Chúng ta xuất phát trong mười phút.”
Bạch Tinh nhanh chóng lập tuyến đường tối ưu.
Hoàng Thu Hà chuẩn bị vật tư.
Tô Nhược Lan đóng gói dung dịch sinh mệnh.
Lưu Đức Thành kiểm tra xe.
Chu Dương và Vương Gia Bảo hưng phấn đến mức gần như không đứng yên.
Khi mặt trời khuất hẳn sau đường chân trời, một đội đặc nhiệm gồm tám người rời khỏi căn cứ.
Đèn pha của ba chiếc xe xuyên qua màn đêm đỏ thẫm.
Phía trước họ là một nhiệm vụ có thể quyết định thành bại của toàn bộ chiến dịch.
Trong phòng điều khiển, Bạch Tinh nhìn theo tín hiệu của đoàn xe trên màn hình.
Cô khẽ thì thầm bằng giọng nói chỉ mình nghe thấy.
“Xác suất chiến thắng… đang tiếp tục tăng.”
Ngoài thành phố hoang tàn, những đám mây đỏ cuồn cuộn che kín bầu trời.
Ở nơi sâu nhất của khu trung tâm, Nguyên Thể Dị Biến vẫn đang ngủ yên.
Nhưng từng nhịp năng lượng phát ra từ nó đã mạnh hơn trước.
Một cơn bão thực sự đang đến gần.
Và trong bóng tối ấy, Lâm An cùng đồng đội tiếp tục lao về phía trước.
Nhanh hơn.
Mạnh hơn.
Và quyết tâm hơn bao giờ hết.
Ba chiếc xe xuyên qua màn đêm như những mũi tên lao về phía bắc thành phố.
Đèn pha quét qua các tòa nhà đổ nát, những biển quảng cáo gãy đôi và vô số chiếc xe bị bỏ lại giữa đường. Bóng tối hai bên con phố dày đặc như một đại dương không đáy, nơi bất kỳ chuyển động nào cũng có thể báo hiệu nguy hiểm đang rình rập.
Lâm An ngồi ở ghế phụ của chiếc xe dẫn đầu, mắt dõi theo bản đồ do Bạch Tinh truyền trực tiếp đến thiết bị cầm tay. Chấm sáng màu vàng đại diện cho kho lưu trữ sinh học vẫn ổn định, nhưng quanh khu vực ấy đang xuất hiện ngày càng nhiều tín hiệu đỏ.
Bạch Tinh truyền giọng nói qua tai nghe.
“Khoảng cách còn lại: sáu cây số.”
“Có hai đàn zombie đang di chuyển về cùng một hướng.”
“Xác suất xảy ra giao tranh tại mục tiêu: tám mươi bảy phần trăm.”
Tần Liệt ngồi sau lưng Lâm An, giọng trầm ổn.
“Chúng ta không có nhiều thời gian. Nếu nơi đó bị phá hủy, mọi công sức sẽ thành vô ích.”
Lâm An gật đầu.
“Tốc độ tối đa.”
Động cơ gầm lên mạnh mẽ hơn. Những chiếc xe lướt qua màn sương đỏ, để lại phía sau hai vệt sáng trắng xé toạc màn đêm.
Khoảng hơn mười phút sau, đoàn xe dừng lại trước một khu công nghiệp sinh học nằm sát bờ sông.
Hàng rào thép cao hơn ba mét bao quanh toàn bộ khu vực.
Bên trong là những tòa nhà kính và kim loại mang phong cách hiện đại, nhưng phần lớn đều đã bị hư hại sau nhiều ngày tận thế.
Ở trung tâm khu phức hợp, một tòa tháp nghiên cứu hình trụ phát ra ánh sáng vàng nhạt, giống như ngọn hải đăng giữa biển đêm.
Tô Nhược Lan vừa nhìn thấy công trình ấy đã nín thở.
“Đúng là trung tâm lưu trữ mẫu cấp cao.”
“Bên trong chắc chắn còn rất nhiều tài nguyên quý giá.”
Lâm An giơ tay ra hiệu.
“Toàn đội triển khai đội hình.”
Chu Minh và bốn chiến binh Thiên Sơn phụ trách tuyến đầu.
Chu Dương cùng Vương Gia Bảo đứng ở vị trí yểm trợ.
Lý Tiểu Lan âm thầm rải hạt giống xuống mặt đất.
Tô Nhược Lan đi cùng Lâm An để nhận diện tài liệu và mẫu vật.
Vương Quốc Huy mang theo hộp cứu thương.
Tần Liệt chịu trách nhiệm chỉ huy đội hỗ trợ.
Mọi người vừa vào vị trí, mặt đất trước cổng bỗng rung nhẹ.
Một bóng đen khổng lồ chậm rãi bước ra từ phía sau cabin bảo vệ.
Đó là một zombie cao gần ba mét.
Lớp da của nó cứng như thép, toàn thân phủ đầy những mảng xương nhô ra sắc nhọn. Trong hốc mắt đen ngòm, hai đốm sáng đỏ lạnh lẽo lập lòe như than hồng.
Bạch Tinh lập tức phân tích.
“Thi Biến Dị cấp Tinh Anh.”
“Loại: Thiết Giáp.”
“Khả năng phòng ngự cực cao.”
Chu Minh siết chặt gậy hợp kim.
“Để tôi mở đường.”
Con quái vật gầm lên, lao tới với những bước chân nặng nề làm mặt đất rung chuyển.
Chu Minh không lùi.
Anh đạp mạnh xuống đất, toàn thân dồn lực vào cánh tay và kích hoạt Trọng Kích Chấn Động.
Tiếng va chạm vang lên như tiếng búa nện vào chuông đồng.
Lớp giáp xương trên ngực quái vật nứt ra, nhưng nó vẫn tiếp tục tiến lên.
Ngay lúc ấy, Chu Dương phóng Lôi Châm Xuyên Kích xuyên vào khe nứt vừa xuất hiện.
Vương Gia Bảo đồng thời ném ra Lôi Cầu Bạo Phá.
Hai nguồn điện hội tụ trong cơ thể quái vật, tạo ra tiếng nổ dữ dội.
Con Thiết Giáp lảo đảo.
Lý Tiểu Lan vung tay.
Những dây leo bạc từ dưới mặt đất bùng lên, quấn chặt hai chân quái vật như những con trăn khổng lồ.
Lâm An lao tới.
Thanh trường đao lóe sáng trong không trung.
Một nhát chém chính xác cắt sâu vào vị trí vừa bị phá vỡ.
Đầu con quái vật rơi xuống nền bê tông.
Thân hình khổng lồ đổ sập, phát ra tiếng động nặng nề như một tòa tháp nhỏ bị đánh gục.
Hệ thống vang lên.
【Đinh! Tiêu diệt Thi Biến Dị cấp Tinh Anh.】
【Nhận được Tinh Hạch cấp 3.】
【Nhận được Hợp Kim Sinh Học x12.】
Lâm An nhặt tinh hạch, sau đó nhìn về tòa tháp nghiên cứu ở phía trước.
“Tiếp tục.”
Cánh cửa chính của trung tâm nghiên cứu vẫn khóa chặt.
Tô Nhược Lan kết nối bảng điều khiển phụ.
Các ngón tay của cô lướt nhanh trên màn hình.
Sau vài giây, hệ thống nhận diện danh tính của cô và mở quyền truy cập.
Cánh cửa kim loại dày nặng chậm rãi tách sang hai bên.
Một luồng khí lạnh từ bên trong tràn ra.
Các dãy đèn tự động bật sáng.
Phía trước họ là một đại sảnh sạch sẽ đến khó tin, như thể nơi này vẫn đang vận hành bình thường.
Tô Nhược Lan khẽ thì thầm.
“Hệ thống dự phòng vẫn hoạt động.”
Bạch Tinh lập tức gửi cảnh báo.
“Phát hiện tín hiệu năng lượng mạnh ở tầng hầm sâu nhất.”
“Rất có thể đó là lõi lưu trữ.”
Lâm An bước lên trước.
“Chúng ta xuống dưới.”
Tiếng bước chân vang vọng giữa hành lang kim loại lạnh lẽo.
Ở cuối lối đi, thang máy đặc biệt vẫn còn điện.
Khi cánh cửa đóng lại và cabin bắt đầu hạ xuống, tất cả đều cảm thấy bầu không khí dần trở nên nặng nề.
Con số trên bảng hiển thị giảm liên tục.
Tầng -1.
Tầng -2.
Tầng -3.
Tầng -4.
Đến tầng -5, thang máy dừng lại.
Cửa mở ra.
Phía trước họ là một khoang hình tròn khổng lồ.
Ở chính giữa căn phòng, một bể thủy tinh cao hơn ba mét phát ra ánh sáng xanh lục dịu dàng.
Bên trong bể chứa, một khối tinh thể màu ngọc bích đang lơ lửng trong chất lỏng.
Hàng nghìn tia sáng nhỏ xoay quanh nó như những đốm sao.
Tô Nhược Lan run giọng.
“Dinh Dưỡng Tâm Hạch.”
“Nếu đưa vật này về căn cứ, tốc độ trưởng thành của Thế Giới Thụ sẽ tăng lên đáng kể.”
Lâm An vừa bước thêm một bước thì toàn bộ căn phòng đột ngột rung chuyển.
Một giọng nói điện tử méo mó vang lên từ hệ thống loa.
“Cảnh báo.”
“Đơn vị bảo vệ cuối cùng đã được kích hoạt.”
Từ phía sau bể chứa, hai mắt đỏ rực bất ngờ sáng lên trong bóng tối.
Một thân hình kim loại khổng lồ chậm rãi đứng dậy.
Tiếng bánh răng chuyển động vang lên trầm thấp như tiếng thú dữ vừa thức giấc.
Bạch Tinh lập tức phân tích.
“Đơn vị bảo vệ cấp quân sự.”
“Đánh giá uy hiếp: cực cao.”
Con quái vật máy móc nâng cánh tay phải.
Một lưỡi đao năng lượng dài hơn hai mét bùng lên trong ánh sáng xanh lam chói mắt.
Lâm An siết chặt chuôi đao.
Ánh mắt cô trở nên sắc lạnh.
Phía sau cô, đồng đội đồng loạt bước lên.
Trong tầng hầm sâu nhất của khu nghiên cứu, trận chiến quyết định vận mệnh của Thế Giới Thụ sắp sửa bắt đầu.
Đơn vị bảo vệ khổng lồ bước ra khỏi bóng tối bằng những bước chân nặng nề.
Mỗi bước tiến của nó đều khiến mặt sàn hợp kim rung lên. Các khớp nối bằng thép phát ra âm thanh ken két lạnh lẽo, còn lưỡi đao năng lượng trong tay phải tỏa ánh sáng xanh lam chói mắt, để lại từng dải quang ảnh kéo dài trong không khí.
Bạch Tinh gần như lập tức hoàn tất phân tích.
“Đơn vị bảo vệ mang mã số A-09.”
“Chiều cao: ba mét sáu.”
“Lớp giáp hợp kim nhiều tầng.”
“Trung tâm năng lượng đặt trong khoang ngực.”
“Khả năng chiến đấu cận chiến cực mạnh.”
“Điểm yếu duy nhất là lõi năng lượng.”
Lâm An nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ của cỗ máy, giọng nói vẫn bình tĩnh.
“Chu Minh giữ chính diện.”
“Tần Liệt hỗ trợ đánh lạc hướng.”
“Chu Dương và Gia Bảo tập trung phá lớp giáp.”
“Tiểu Lan khống chế chân.”
“Tôi sẽ kết liễu.”
Mọi người đồng thanh đáp lại.
“Rõ!”
Cỗ máy đột ngột tăng tốc.
Thân hình khổng lồ của nó bộc phát một tốc độ vượt xa tưởng tượng, giống như một chiếc xe bọc thép lao thẳng về phía đội hình.
Lưỡi đao năng lượng quét ngang.
Chu Minh gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh vào cây gậy hợp kim và kích hoạt Trọng Kích Chấn Động.
Tiếng va chạm vang lên như sấm nổ.
Một luồng xung kích dữ dội bùng ra.
Chu Minh bị đẩy lùi hơn ba mét, hai bàn chân kéo dài những vệt trượt trên nền kim loại. Cánh tay anh tê rần, lòng bàn tay rách toạc, nhưng cuối cùng vẫn chặn được đòn tấn công trực diện.
Tần Liệt lập tức lao vòng sang bên trái.
Chiến đao phủ đầy hỏa quang đỏ rực bổ mạnh vào khớp vai của cỗ máy.
Tia lửa tung tóe.
Một vết chém sâu xuất hiện trên lớp giáp, nhưng vẫn chưa đủ để làm lộ cấu trúc bên trong.
Ngay lúc ấy, Chu Dương và Vương Gia Bảo đồng loạt xuất thủ.
Một tia Lôi Châm Xuyên Kích mảnh như kim thép xuyên chính xác vào vết nứt.
Quả Lôi Cầu Bạo Phá theo sát phía sau.
Ầm!
Một tiếng nổ vang lên.
Lớp giáp bên trái của cỗ máy nứt toác, lộ ra những bó dây dẫn và kết cấu kim loại đang phát sáng.
Lý Tiểu Lan giơ hai tay.
Những dây leo bạc mọc lên từ nền kim loại, quấn chặt lấy hai chân và thắt lưng của cỗ máy.
Đơn vị bảo vệ gầm lên bằng âm thanh điện tử chói tai.
Nó dùng lực giật mạnh, xé đứt hàng loạt dây leo như xé những sợi cỏ mỏng manh.
Nhưng chỉ cần chậm lại một nhịp là đã đủ.
Lâm An biến mất khỏi vị trí.
Thân ảnh cô lướt đi như một tia chớp.
Trường đao trong tay phát ra ánh sáng xanh vàng do năng lượng từ Thế Giới Thụ gia trì.
Cô xuất hiện trước ngực cỗ máy và tung ra một nhát chém cực mạnh.
Keng!
Lớp giáp ngực rạn nứt nhưng chưa vỡ hoàn toàn.
Đôi mắt Lâm An lóe lên.
Con quái vật này mạnh hơn bất kỳ kẻ địch nào cô từng gặp kể từ khi trọng sinh.
Đơn vị bảo vệ vung cánh tay trái, đấm thẳng về phía cô.
Lâm An xoay người né tránh, nhưng luồng xung kích vẫn quét qua, khiến cô bị hất lùi vài mét.
Cổ tay cô tê rần.
Hơi thở hơi gấp hơn bình thường.
Bạch Tinh lập tức truyền dữ liệu.
“Lõi năng lượng đang chuyển sang chế độ quá tải.”
“Nếu không phá hủy trong vòng ba phút, nó sẽ tự kích nổ.”
Tô Nhược Lan tái mặt.
“Vụ nổ có thể phá hủy toàn bộ tầng hầm.”
Không ai cần giải thích thêm.
Nếu thất bại, không chỉ Dinh Dưỡng Tâm Hạch bị hủy, mà tất cả họ có thể bị chôn vùi dưới lòng đất.
Lâm An hít sâu.
Tinh thần cô kết nối với Thế Giới Thụ.
Trong khoảnh khắc ấy, một nguồn năng lượng ấm áp tràn qua toàn thân.
Lá vàng của Thế Giới Thụ rung nhẹ trong không gian nông trại như đáp lại lời gọi của cô.
Hệ thống phát ra thông báo.
【Kích hoạt kỹ năng: Rễ Trói Cổ Thụ.】
Từ mặt sàn kim loại, những bộ rễ vàng kim khổng lồ bất ngờ xuyên lên.
Không giống dây leo của Lý Tiểu Lan, những bộ rễ này dày như cánh tay người trưởng thành và cứng chắc như hợp kim.
Chúng quấn chặt lấy toàn thân cỗ máy.
Lần đầu tiên, Đơn vị bảo vệ bị khóa cứng tại chỗ.
Tần Liệt mở to mắt.
“Đây là sức mạnh của Thế Giới Thụ sao?”
Lâm An không trả lời.
Cô giơ trường đao lên.
“Chu Dương!”
“Chu Dương!”
Hai tiếng gọi đồng thời vang lên từ cô và Chu Minh.
Chu Dương hiểu ngay.
Cậu tập trung toàn bộ dị năng, nén dòng điện thành một mũi kim sáng chói.
Vương Gia Bảo dồn toàn bộ năng lượng còn lại vào quả cầu sét lớn nhất từ trước tới nay.
Hai luồng điện hội tụ vào điểm duy nhất trên ngực cỗ máy.
Ầm!
Lớp giáp trước ngực nổ tung.
Một lõi năng lượng màu lam đậm hiện ra, liên tục chớp sáng như trái tim máy móc đang đập cuồng loạn.
Lâm An lao tới.
Thời gian dường như chậm lại.
Cô cảm nhận được ánh mắt của đồng đội.
Tiếng cảnh báo chói tai của hệ thống.
Nguồn sức mạnh đang dâng trào trong cơ thể.
Và nhịp rung của Thế Giới Thụ ở tận sâu trong linh hồn.
Cô xoay người, dồn toàn bộ sức mạnh vào cánh tay.
Trường đao chém xuống.
Một đường sáng xanh vàng xé đôi không khí.
Phập!
Lưỡi đao xuyên thẳng vào lõi năng lượng.
Trong một giây ngắn ngủi, toàn bộ căn phòng chìm vào im lặng tuyệt đối.
Sau đó, ánh sáng trong mắt Đơn vị bảo vệ tắt hẳn.
Cơ thể khổng lồ rung lên dữ dội.
Những cánh tay máy buông thõng.
Lưỡi đao năng lượng tan biến thành vô số hạt sáng.
Cỗ máy lùi lại nửa bước rồi đổ sập xuống nền kim loại bằng một tiếng động nặng nề.
Mọi người đứng bất động vài giây.
Rồi hệ thống đồng loạt vang lên.
【Đinh! Tiêu diệt Đơn Vị Bảo Vệ A-09.】
【Nhận được Bản Thiết Kế Robot Hộ Vệ.】
【Nhận được Hợp Kim Quân Sự x50.】
【Nhận được Tinh Thạch Năng Lượng Cao Cấp x20.】
【Nhận được Dinh Dưỡng Tâm Hạch.】
Lâm An chống đao xuống đất, thở ra một hơi dài.
Mồ hôi thấm ướt sau lưng cô, nhưng trong mắt chỉ có ánh sáng rực rỡ.
Tô Nhược Lan bước tới bên bể chứa, đôi tay run nhẹ vì kích động.
“Chúng ta thành công rồi.”
Chu Dương và Vương Gia Bảo ôm chầm lấy nhau, vừa cười vừa thở dốc.
Chu Minh lau máu trên lòng bàn tay, ánh mắt tràn đầy tự hào.
Tần Liệt nhìn Lâm An thật lâu.
Trong lòng anh càng thêm chắc chắn rằng lựa chọn liên minh với cô là quyết định đúng đắn nhất kể từ khi tận thế bắt đầu.
Lâm An bước đến trước bể chứa.
Khi tay cô chạm vào lớp thủy tinh, toàn bộ Dinh Dưỡng Tâm Hạch hóa thành một luồng sáng xanh ngọc và bay thẳng vào không gian lưu trữ của hệ thống.
Ngay lập tức, thông báo hiện lên trước mắt cô.
【Phát hiện vật phẩm tương thích với Thế Giới Thụ.】
【Sau khi hấp thụ, tiến độ sinh trưởng sẽ tăng thêm 35%.】
Trái tim Lâm An khẽ rung lên.
Điều đó có nghĩa Thế Giới Thụ có thể trưởng thành sớm hơn dự kiến.
Khoảnh khắc hy vọng bỗng sáng rực như một ngọn đèn giữa đêm tận thế.
