Chương 27: Thế Giới Thụ Thức Tỉnh

Ánh sáng từ Thế Giới Thụ bùng nổ trong Siêu Nông Trại như một mặt trời xanh vàng vừa được sinh ra giữa tận thế.

Toàn bộ không gian nông trại rung chuyển dữ dội.

Hồ Sinh Mệnh dâng lên từng đợt sóng ánh sáng. Những dòng năng lượng khổng lồ từ mặt hồ lao thẳng lên thân Thế Giới Thụ, khiến từng nhánh cây, từng phiến lá và từng đường vân trên thân cổ thụ đồng loạt phát sáng.

Một luồng sinh cơ chưa từng có tràn qua cơ thể Lâm An.

Mệt mỏi.

Đau đớn.

Kiệt sức.

Tất cả đều bị cuốn sạch trong khoảnh khắc ấy.

Trong khi đó, dưới lòng đất, Nguyên Thể Dị Biến lần đầu tiên dao động mạnh.

Con mắt đỏ khổng lồ co rút lại.

“Toàn bộ sinh mệnh…”

“Không thể…”

Giọng nói méo mó vang vọng khắp tổ kén.

Nhưng lời nó còn chưa dứt, ánh sáng vàng lục đã lan khắp hang động như thủy triều.

Những “rễ Dị Thụ” đỏ đen đang bò trên trần hang đồng loạt bốc khói.

Các zombie tinh thể phát ra tiếng rú đau đớn.

Ngay cả thi triều bên ngoài mặt đất cũng bắt đầu hỗn loạn.

Bạch Tinh nhìn dữ liệu trên màn hình rồi mở to mắt.

“Năng lượng của Thế Giới Thụ đang áp chế toàn bộ ô nhiễm cấp thành phố!”

Chu Minh chống gậy đứng dậy giữa đống đổ nát, bật cười đầy máu.

“Cuối cùng cũng đến lượt chúng ta phản công rồi!”

Ầm!!!

Một xúc tu khổng lồ của Nguyên Thể Dị Biến đập xuống từ phía trên như thiên thạch đỏ đen.

Nhưng lần này…

Lâm An chỉ giơ tay lên.

Một lớp kết giới vàng lục lập tức xuất hiện phía trên đội đột kích.

Xúc tu va vào kết giới.

Toàn bộ tổ kén rung chuyển dữ dội.

Nhưng lớp lá ánh sáng trên kết giới chỉ dao động nhẹ rồi nhanh chóng ổn định lại.

Ánh mắt mọi người đồng loạt thay đổi.

Sức mạnh của Thế Giới Thụ sau tiến hóa đã vượt sang một cấp độ hoàn toàn mới.

Trong Siêu Nông Trại, một giao diện khổng lồ chậm rãi hiện lên trước mặt Lâm An.

【Thế Giới Thụ giai đoạn hai hoàn tất.】

【Mở khóa năng lực đặc biệt: Lĩnh Vực Sự Sống.】

【Mở khóa quyền năng: Triệu Hồi Linh Thụ.】

【Mở khóa công trình tối cao: Thành Sinh Mệnh.】

【Mở khóa quyền truy cập: Hạt Giống Văn Minh sơ cấp.】

Thông tin liên tục xuất hiện.

Nhưng ánh mắt Lâm An chỉ dừng lại ở một dòng cuối cùng.

【Có thể thanh lọc hoàn toàn Nguyên Thể Dị Biến.】

Trái tim cô khẽ rung lên.

Không phải tiêu diệt.

Mà là thanh lọc.

Điều đó có nghĩa…

Nguyên Thể Dị Biến vốn không hoàn toàn là “quái vật”.

Đúng lúc ấy, Tô Nhược Lan đột nhiên hét lớn.

“Lâm An!”

Cô chỉ vào phần lõi đen đang đập giữa cơ thể Nguyên Thể Dị Biến.

Trong lớp tinh thể đỏ đen đang nứt ra, một bóng người mờ nhạt xuất hiện.

Một con người.

Không.

Là một thiếu nữ.

Cô gái ấy bị vô số mạch máu đỏ đen xuyên qua cơ thể, lơ lửng trong trung tâm lõi như bị phong ấn.

Chu Dương sững sờ.

“Bên trong… có người?”

Bạch Tinh nhanh chóng phân tích rồi lập tức biến sắc.

“Không thể nào…”

“Nguyên Thể Dị Biến có lõi ý thức con người.”

Toàn bộ đội đột kích đồng loạt im lặng.

Trong khi đó, giọng nói của Nguyên Thể Dị Biến bắt đầu trở nên hỗn loạn hơn.

“Đau đớn…”

“Cô độc…”

“Bị bỏ rơi…”

“Ta chỉ muốn…”

“Toàn bộ cùng tồn tại…”

Lần đầu tiên, trong âm thanh méo mó ấy xuất hiện cảm xúc thật sự.

Không còn đơn thuần là ác ý.

Mà là nỗi tuyệt vọng méo mó kéo dài vô tận.

Tô Nhược Lan run giọng.

“Nó… có thể từng là vật thí nghiệm.”

Bạch Tinh lập tức truy xuất dữ liệu cũ từ bệnh viện.

Một hồ sơ bảo mật cấp cao hiện lên.

【Dự án Eden.】

【Mục tiêu: Dung hợp tế bào sinh mệnh cấp cao với vật chủ con người.】

【Đối tượng thử nghiệm số 01: Linh Nhi.】

Ngay khoảnh khắc cái tên xuất hiện, toàn bộ tổ kén rung lên dữ dội.

Nguyên Thể Dị Biến phát ra tiếng gào khủng khiếp.

“KHÔNG!!!”

Hàng trăm xúc tu đồng loạt lao xuống như bão tố.

Nó đang hoảng loạn.

Không…

Nó đang sợ hãi.

Lâm An lập tức hiểu ra.

Nguyên Thể Dị Biến không hoàn chỉnh ngay từ đầu.

Nó được sinh ra từ thí nghiệm thất bại của con người trước tận thế.

Và “Linh Nhi” chính là ý thức cuối cùng còn sót lại bên trong con quái vật này.

“Không được giết lõi!” Lâm An quát lớn.

Mọi người đồng loạt sững lại.

Ngay lúc ấy, toàn bộ tổ kén bắt đầu sụp đổ.

Nguyên Thể Dị Biến điên cuồng hấp thụ năng lượng ô nhiễm xung quanh. Dị Thụ đỏ đen phía sau nó bắt đầu phát triển với tốc độ khủng khiếp, xuyên thủng cả trần hang và vươn lên mặt đất.

Bên ngoài thành phố, hàng triệu zombie đồng loạt gào rú.

Bạch Tinh lập tức cảnh báo.

“Nó đang tiến vào trạng thái tự hủy tiến hóa!”

“Nếu mất kiểm soát, toàn bộ thành phố sẽ bị ô nhiễm cấp hủy diệt!”

Không còn nhiều thời gian nữa.

Lâm An nhìn cô gái đang bị phong ấn trong lõi đỏ đen.

Rồi cô chậm rãi giơ trường đao lên.

Ánh sáng vàng lục từ Thế Giới Thụ bắt đầu hội tụ quanh lưỡi đao.

Không phải để hủy diệt.

Mà để cứu lấy ý thức cuối cùng còn sót lại giữa tận thế này.

Những xúc tu đỏ đen khổng lồ lao xuống như cơn bão tận diệt.

Cả tổ kén rung chuyển điên cuồng.

Các vách hang bắt đầu nứt toác, từng mảng mô thịt khổng lồ rơi xuống như mưa. Dị Thụ đỏ đen phía sau Nguyên Thể Dị Biến tiếp tục sinh trưởng với tốc độ kinh hoàng. Những nhánh cây méo mó xuyên thủng mặt đất, đâm lên giữa các tòa nhà ngoài nội đô như hàng ngàn móng vuốt muốn bóp nát cả thành phố.

Bên ngoài mặt đất, thi triều hoàn toàn mất kiểm soát.

Zombie bắt đầu tự cắn xé lẫn nhau.

Một số quỳ rạp xuống đất gào rú đau đớn.

Một số khác lao điên cuồng về phía trung tâm thành phố như bị thứ gì đó cưỡng ép triệu hồi.

Cả thành phố đang bước vào bờ vực sụp đổ cuối cùng.

Trong lòng đất, đội đột kích gần như bị biển xúc tu ép đến góc chết.

Chu Minh gầm lên liên tục nện Trọng Kích Chấn Động vào lớp mô đỏ đang tràn tới như thủy triều. Tần Liệt cùng đội Thiên Sơn chiến đấu đến mức toàn thân nhuốm máu, từng bước giữ cho xúc tu không thể chạm đến tuyến giữa.

Chu Dương và Vương Gia Bảo gần như kiệt sức hoàn toàn.

Những tia điện quanh họ đã yếu đi rõ rệt.

Lý Tiểu Lan quỳ một chân xuống đất, đôi tay run dữ dội nhưng vẫn cố duy trì dây leo bạc đối kháng với Dị Thụ đỏ đen đang mọc khắp hang động.

Còn ở trung tâm chiến trường…

Lâm An bước từng bước về phía lõi.

Ánh sáng từ Thế Giới Thụ bao phủ quanh cô như dòng sông sinh mệnh chảy giữa địa ngục đỏ thẫm.

Nguyên Thể Dị Biến gầm lên dữ dội.

“Không được…”

“Không được chạm vào nàng…”

“Nàng sẽ đau…”

Giọng nói méo mó ấy khiến tất cả mọi người sững lại.

Nó không còn giống quái vật.

Mà giống một kẻ đang cố tuyệt vọng bảo vệ thứ cuối cùng của mình.

Bạch Tinh liên tục phân tích dữ liệu.

“Ý thức chủ đạo đang phân tách…”

“Ô nhiễm và ý thức vật chủ đang xung đột trực tiếp.”

Tô Nhược Lan siết chặt tay.

“Nếu thanh lọc thất bại…”

Cô không nói hết câu.

Bởi ai cũng hiểu hậu quả.

Nguyên Thể Dị Biến sẽ nổ tung cùng toàn bộ nội đô.

Nhưng Lâm An vẫn không dừng lại.

Cô nhìn cô gái bên trong lõi đỏ đen.

Linh Nhi.

Một vật thí nghiệm bị bỏ quên trước tận thế.

Một con người đã bị biến thành cội nguồn của thảm họa.

Ánh mắt Lâm An dần mềm lại.

Nếu đổi vị trí…

Có lẽ cô gái ấy cũng từng chỉ muốn được sống.

Ngay lúc ấy, toàn bộ Dị Thụ phía sau Nguyên Thể Dị Biến đồng loạt rung lên.

Một gương mặt khổng lồ từ thân cây đỏ đen chậm rãi hiện ra.

Không phải Linh Nhi.

Mà là phần ý thức ô nhiễm đã hoàn toàn trưởng thành.

Nó mở mắt.

Hai con ngươi đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào Lâm An.

“Con người…”

“Luôn phá hủy mọi thứ…”

“Chúng ta chỉ tạo ra thế giới không còn đau khổ…”

Âm thanh ấy vang vọng khắp tổ kén như lời tuyên án.

Rồi toàn bộ xúc tu đồng loạt hợp nhất.

Một cánh tay đỏ đen khổng lồ hình thành giữa không trung và đập thẳng xuống đội đột kích.

ẦM!!!!!!!!!

Lần này, ngay cả kết giới sinh mệnh cũng rung chuyển dữ dội.

Chu Minh bị đánh văng.

Tần Liệt quỳ xuống vì áp lực.

Máu chảy khỏi khóe môi Đại tá Trần Quốc Phong.

Cả đội gần như đến giới hạn.

Nhưng đúng lúc ấy…

Trong Siêu Nông Trại, Hạt Giống Văn Minh sơ cấp đột nhiên phát sáng.

Một giao diện hoàn toàn mới hiện lên trước mắt Lâm An.

【Kích hoạt quyền năng tối cao: Đồng Hóa Sinh Mệnh.】

【Có chấp nhận kết nối ý thức với vật chủ lõi?】

【Cảnh báo: Nguy cơ mất kiểm soát cực cao.】

Bạch Tinh lập tức đổi sắc mặt.

“Không được!”

“Nếu kết nối trực tiếp với lõi ô nhiễm, ý thức của cô có thể bị nuốt chửng!”

Nhưng Lâm An đã hiểu.

Đây là cách duy nhất để cứu Linh Nhi.

Cũng là cách duy nhất kết thúc tận thế ở thành phố này mà không biến tất cả thành tro bụi.

Cô khẽ hít sâu.

Rồi đặt tay lên lõi đỏ đen đang đập dữ dội.

Ngay khoảnh khắc tiếp xúc…

Toàn bộ thế giới biến mất.

Lâm An mở mắt giữa khoảng không trắng xóa vô tận.

Ở phía xa…

Một cô gái nhỏ đang ngồi co ro giữa bóng tối đỏ thẫm.

Mái tóc dài.

Chiếc váy bệnh nhân cũ kỹ.

Và đôi mắt đầy sợ hãi.

Cô bé ngẩng đầu nhìn Lâm An.

Giọng run run vang lên như đứa trẻ bị bỏ quên quá lâu giữa tận thế.

“Chị…”

“Có phải… em đã làm mọi người đau không…”

Lâm An đứng lặng giữa khoảng không trắng xóa.

Không còn tiếng chiến đấu.

Không còn tiếng tim đập của Nguyên Thể Dị Biến.

Chỉ còn cô gái nhỏ đang ngồi co ro giữa biển đỏ vô tận như một đứa trẻ bị bỏ quên khỏi thế giới.

Linh Nhi.

Nhìn cô bé lúc này, không ai có thể liên tưởng đến quái vật đang bao phủ cả thành phố bên ngoài.

Cô bé chỉ khoảng mười ba, mười bốn tuổi.

Gầy gò.

Yếu ớt.

Đôi mắt đỏ hoe vì sợ hãi.

“Chị…”

“Có phải… em đã làm mọi người đau không…”

Giọng nói run rẩy ấy khiến lòng Lâm An khẽ thắt lại.

Cô chậm rãi bước tới.

Nhưng ngay lập tức, vô số bóng đen đỏ thẫm trồi lên quanh Linh Nhi như bùn sống. Chúng gào rú, vặn vẹo và tạo thành hàng trăm cánh tay muốn kéo cô bé trở lại bóng tối.

“Không được đến gần!”

“Con người sẽ lại bỏ rơi ngươi!”

“Chúng chỉ muốn giết ngươi!”

Giọng nói của ý thức ô nhiễm vang lên điên cuồng khắp không gian tinh thần.

Những ký ức hỗn loạn bắt đầu tràn vào đầu Lâm An.

Phòng thí nghiệm trắng lạnh.

Những ống nghiệm chứa dịch đỏ.

Tiếng khóc của trẻ em.

Tiếng các nhà nghiên cứu tranh cãi.

【Dự án Eden thất bại.】

【Tế bào sinh mệnh mất kiểm soát.】

【Đối tượng số 01 bắt đầu dị biến.】

【Phong tỏa toàn bộ khu nghiên cứu!】

Rồi…

Bóng tối.

Đau đớn.

Cô độc kéo dài vô tận.

Linh Nhi bị nhốt một mình trong phòng thí nghiệm khi tận thế bắt đầu. Không ai quay lại cứu cô bé. Trong tuyệt vọng và đau đớn, tế bào sinh mệnh bên trong mất kiểm soát hoàn toàn, hấp thụ virus dị biến rồi sinh ra Nguyên Thể Dị Biến đầu tiên.

Thứ hủy diệt thành phố…

Ban đầu chỉ là một đứa trẻ bị bỏ quên.

Ánh mắt Lâm An dần lạnh xuống.

Không phải với Linh Nhi.

Mà với những con người đã tạo ra tất cả chuyện này.

Trong khi đó, bóng đen đỏ thẫm quanh cô bé ngày càng điên cuồng hơn.

“Không cần đau đớn nữa…”

“Dung hợp tất cả…”

“Không còn cô độc…”

“Toàn bộ sẽ trở thành một…”

Những cánh tay đỏ đen kéo lấy Linh Nhi như muốn nuốt cô bé trở lại.

Cô gái nhỏ run rẩy ôm đầu.

“Em không muốn…”

“Em không muốn làm ai đau nữa…”

Ngay khoảnh khắc ấy, bên ngoài thế giới tinh thần, Nguyên Thể Dị Biến bắt đầu mất kiểm soát hoàn toàn.

Trong tổ kén dưới lòng đất, Dị Thụ đỏ đen phát triển điên cuồng. Các xúc tu đâm xuyên trần hang, nghiền nát đường ray tàu điện ngầm và lan thẳng lên mặt đất.

Bạch Tinh nhìn dữ liệu rồi tái mặt.

“Ô nhiễm đang tăng vọt!”

“Nếu ý thức Linh Nhi sụp đổ, toàn bộ lõi sẽ nổ tung!”

Chu Minh gầm lên đánh vỡ một xúc tu lao tới.

“Lâm An đâu rồi?!”

Ở trung tâm tổ kén, cơ thể Lâm An vẫn đứng yên trước lõi đỏ đen, nhưng ánh sáng quanh cô bắt đầu dao động dữ dội.

Ý thức của cô đang trực tiếp chiến đấu bên trong lõi.

Tần Liệt siết chặt chiến đao.

“Chúng ta phải giữ cho không gian này không sụp trước khi cô ấy quay lại.”

Mọi người lập tức liều mạng chiến đấu lần nữa.

Máu.

Lửa.

Điện quang.

Dây leo bạc.

Tiếng súng.

Tất cả hòa thành trận chiến cuối cùng giữa sinh mệnh và ô nhiễm.

Trong thế giới tinh thần, Lâm An cuối cùng bước tới trước mặt Linh Nhi.

Cô quỳ xuống.

Rồi chậm rãi đưa tay ra.

“Em không sai.”

Linh Nhi mở to mắt.

Những cánh tay đỏ đen quanh cô bé đồng loạt khựng lại.

“Nhưng chị… đã giết rất nhiều người…”

“Đó không phải em.”

Lâm An nhìn thẳng vào đôi mắt run rẩy ấy.

“Là nỗi đau của em biến thành quái vật.”

Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên, toàn bộ không gian trắng xóa rung chuyển dữ dội.

Ý thức ô nhiễm gào lên phẫn nộ.

“Dối trá!!!”

“Con người chỉ biết phản bội!!!”

Biển đỏ đen lập tức bùng nổ.

Hàng ngàn cánh tay khổng lồ lao về phía cả hai.

Nhưng đúng lúc ấy…

Một ánh sáng vàng lục dịu dàng chậm rãi xuất hiện quanh Lâm An.

Thế Giới Thụ.

Không còn là cái cây khổng lồ xa xôi trong Siêu Nông Trại.

Mà là một bóng cây ánh sáng hiện diện ngay trong không gian tinh thần.

Từng chiếc lá vàng kim rơi xuống quanh Linh Nhi.

Những cánh tay đỏ đen vừa chạm vào ánh sáng liền tan rã như tro bụi.

Linh Nhi ngẩng đầu.

Trong đôi mắt cô bé lần đầu tiên xuất hiện ánh sáng.

“Đẹp quá…”

Lâm An mỉm cười rất nhẹ.

Rồi cô nắm lấy tay cô bé.

“Về nhà thôi.”

Khoảnh khắc Lâm An nắm lấy tay Linh Nhi, toàn bộ thế giới tinh thần rung lên dữ dội.

ẦM!!!

Biển đỏ đen xung quanh điên cuồng dâng trào như muốn nuốt chửng cả hai. Hàng ngàn cánh tay dị biến lao tới từ bóng tối, phát ra tiếng gào rú méo mó của vô số linh hồn bị ô nhiễm.

“Không được rời đi!!!”

“Nàng là của chúng ta!!!”

“Không ai được mang nàng đi!!!”

Ý thức ô nhiễm cuối cùng đã hoàn toàn phát cuồng.

Nhưng ánh sáng từ Thế Giới Thụ ngày càng rực rỡ.

Những chiếc lá vàng kim xoay quanh Lâm An và Linh Nhi như dòng sông ánh sáng. Mỗi nơi ánh sáng chạm tới, bóng tối đỏ đen đều tan rã thành tro bụi.

Linh Nhi run rẩy siết chặt tay Lâm An.

“Chị…”

“Em sợ…”

Lâm An kéo cô bé đứng dậy.

“Không sao.”

“Lần này sẽ không ai bỏ em lại nữa.”

Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên, đôi mắt Linh Nhi bắt đầu đỏ hoe.

Một giọt nước mắt chậm rãi rơi xuống.

Rồi…

Rắc.

Một vết nứt xuất hiện giữa biển đỏ vô tận.

Tiếp theo là vết thứ hai.

Rồi thứ ba.

Toàn bộ không gian tinh thần bắt đầu sụp đổ.

Ý thức ô nhiễm phát ra tiếng gào rú kinh thiên động địa.

“KHÔNGGGGGG!!!”

Trong thế giới thực, Nguyên Thể Dị Biến đồng loạt co giật dữ dội.

Toàn bộ Dị Thụ đỏ đen đang bao phủ thành phố bắt đầu khô héo từ gốc. Những xúc tu khổng lồ trên mặt đất phát ra tiếng nứt vỡ như hàng loạt tòa nhà đang đổ sập.

Bạch Tinh mở to mắt nhìn dữ liệu.

“Ô nhiễm đang giảm xuống!”

“Lõi trung tâm bắt đầu thanh lọc!”

Chu Minh bật cười lớn giữa chiến trường đầy máu.

“Ha! Cuối cùng cũng tới lượt chúng ta thắng rồi!”

Nhưng đúng lúc ấy…

Toàn bộ tổ kén rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết.

Một luồng năng lượng đỏ đen khổng lồ bùng nổ từ lõi trung tâm.

Bạch Tinh lập tức đổi sắc mặt.

“Không ổn!”

“Ý thức ô nhiễm đang tự hủy!”

“Nó muốn kéo toàn bộ thành phố chết cùng!”

Ngay khoảnh khắc ấy, tất cả các mạch máu đỏ đen dưới lòng đất đồng loạt sáng rực như dung nham.

Bên ngoài mặt đất, các tòa nhà trung tâm bắt đầu nứt toác.

Mặt đất lún xuống.

Thi triều mất kiểm soát hoàn toàn.

Nếu lõi phát nổ…

Không chỉ nội đô.

Cả thành phố sẽ biến mất.

Trong thế giới tinh thần, Lâm An cũng cảm nhận được sự sụp đổ đang đến gần.

Không gian trắng quanh cô và Linh Nhi bắt đầu tan thành từng mảnh.

Thế Giới Thụ phía sau rung chuyển dữ dội.

Một thông báo đỏ thẫm xuất hiện.

【Cảnh báo.】

【Nguồn ô nhiễm lõi chuẩn bị tự hủy.】

【Đề xuất cuối cùng: Dùng Thế Giới Thụ hấp thụ toàn bộ ô nhiễm.】

【Xác suất sống sót của ký chủ: Không xác định.】

Bạch Tinh gần như hét lên trong hệ thống liên lạc.

“Không được làm vậy!”

“Nếu Thế Giới Thụ hấp thụ toàn bộ ô nhiễm cấp thành phố, ngay cả cô cũng có thể bị đồng hóa!”

Nhưng Lâm An đã hiểu.

Không còn lựa chọn nào khác.

Cô nhìn Linh Nhi.

Cô bé đang hoảng loạn nhìn thế giới sụp đổ quanh mình.

“Chị…”

“Em xin lỗi…”

Lâm An khẽ đặt tay lên đầu cô bé.

“Em không cần xin lỗi.”

Rồi cô chậm rãi quay người về phía biển đỏ đang điên cuồng tràn tới.

Ánh sáng vàng lục quanh cơ thể cô bắt đầu bùng cháy.

Trong Siêu Nông Trại, Thế Giới Thụ rung lên dữ dội chưa từng có. Hàng triệu chiếc lá phát sáng cùng lúc, biến cả không gian thành bầu trời sao vàng rực.

Hồ Sinh Mệnh dâng lên như đại dương ánh sáng.

Toàn bộ năng lượng sinh mệnh bắt đầu hội tụ về phía Lâm An.

Ý thức ô nhiễm cuối cùng phát ra tiếng gầm đầy căm hận.

“Con người…”

“Rốt cuộc vẫn chọn hủy diệt…”

Lâm An siết chặt trường đao.

Ánh mắt cô bình tĩnh hơn bao giờ hết.

“Không.”

“Ta chọn kết thúc mọi đau đớn này.”

Rồi cô đâm trường đao xuống biển đỏ vô tận.

ẦM!!!!!!!!!

Ánh sáng vàng lục bùng nổ nuốt chửng toàn bộ thế giới tinh thần.