
Hoàng hôn phủ xuống Thành Phố Sinh Mệnh số 001 trong sắc cam đỏ dịu nhẹ.
Đèn điện đã bắt đầu sáng trở lại ở vài tuyến phố trung tâm. Dù nguồn điện hiện tại chỉ đủ duy trì hoạt động cơ bản, nhưng với những người sống sót, thứ ánh sáng ấy vẫn mang ý nghĩa hoàn toàn khác.
Nó tượng trưng cho nền văn minh vẫn chưa biến mất.
Ở quảng trường trung tâm, cây non vàng kim lặng lẽ tỏa sáng giữa màn đêm đang buông xuống. Những chiếc lá phát ra ánh sáng nhạt như đom đóm, khiến cả khu vực xung quanh luôn được bao phủ bởi cảm giác ấm áp kỳ lạ.
Người dân bắt đầu dựng lều và khu sinh hoạt quanh quảng trường.
Không ai nói ra.
Nhưng tất cả đều vô thức muốn ở gần cây ấy hơn.
Gần hy vọng hơn.
Trong trung tâm chỉ huy, cuộc họp đầu tiên của Kỷ Nguyên Khai Hoang đang diễn ra.
Bản đồ khu vực phía nam hiện rõ trên màn hình lớn.
Điểm tín hiệu cầu cứu vẫn chớp tắt yếu ớt giữa vùng sương đen rộng lớn.
Bạch Tinh nhanh chóng cập nhật dữ liệu mới nhất.
“Tín hiệu phát ra liên tục suốt ba mươi sáu giờ.”
“Điều đó chứng minh căn cứ phía nam vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn.”
Tần Liệt khoanh tay đứng cạnh bàn chiến thuật.
“Khoảng cách?”
“Ba trăm hai mươi bảy kilomet.”
Chu Minh lập tức nhíu mày.
“Đi xa vậy giữa tận thế khác gì du lịch địa ngục.”
“Anh có thể ở nhà trồng rau.” Chu Dương lập tức đáp lại.
“Anh mày là chiến thần hậu cần.” Chu Minh phản bác không chút xấu hổ. “Đi đâu cũng cần người khuân đồ.”
Tiếng cười vang lên khiến bầu không khí bớt căng thẳng hơn đôi chút.
Nhưng ánh mắt Lâm An vẫn dừng trên vùng sương đen ngoài bản đồ.
Linh Vực.
Dạng ô nhiễm hoàn toàn mới.
Ngay cả hệ thống cũng chưa có nhiều dữ liệu.
Điều đó có nghĩa…
Thế giới ngoài kia đang tiến hóa nhanh hơn họ tưởng.
Đúng lúc ấy, cửa phòng mở ra.
Linh Nhi ôm chiếc chăn mỏng bước vào.
Sau vài ngày hồi phục dưới Thế Giới Thụ, sắc mặt cô bé đã tốt hơn nhiều. Tuy nhiên, mỗi khi thấy đông người, cô vẫn vô thức nép sau lưng Lâm An như một thói quen.
Hoàng Thu Hà nhẹ nhàng kéo ghế cho cô bé ngồi xuống.
“Tối rồi còn chưa ngủ sao?”
Linh Nhi khẽ lắc đầu.
“Em… nghe thấy tiếng gọi.”
Cả phòng lập tức yên xuống.
Bạch Tinh nhìn về phía cô bé.
“Tiếng gọi?”
Linh Nhi chậm rãi gật đầu.
“Ở phía nam.”
“Trong màn sương đen đó…”
Giọng cô bé nhỏ dần.
“Có thứ gì đó đang thức dậy.”
Không khí trong phòng lập tức trầm xuống.
Lâm An cau mày.
“Em cảm nhận được gì?”
Linh Nhi ôm chặt mép chăn.
“Nó không giống Nguyên Thể Dị Biến.”
“Lạnh hơn…”
“Giống như rất nhiều người đang ngủ dưới nước.”
Bạch Tinh nhanh chóng ghi nhận dữ liệu.
“Tần số tinh thần của Linh Nhi có độ cộng hưởng rất cao với ô nhiễm.”
“Nếu cô bé cảm nhận được thứ gì đó…”
“Khả năng lớn là thật.”
Chu Minh thở dài thật mạnh.
“Quả nhiên tận thế không cho nghỉ phép mà.”
Ngay lúc ấy, Hạt Giống Văn Minh trong hệ thống phát sáng lần nữa.
Một nhiệm vụ mới hiện lên trước mắt Lâm An.
【Nhiệm vụ chính: Đội Khai Hoang Đầu Tiên.】
【Mục tiêu: Khảo sát thành phố phía nam và thiết lập tuyến liên kết đầu tiên giữa các vùng sống sót.】
【Phần thưởng: Mở khóa công nghệ phương tiện viễn chinh.】
【Cảnh báo: Linh Vực có khả năng ảnh hưởng ý thức sinh mệnh sống.】
Lâm An khẽ siết tay.
Cô hiểu rất rõ ý nghĩa của dòng thông báo cuối cùng.
Ô nhiễm mới không còn đơn thuần là biến dị thể xác.
Nó bắt đầu tác động trực tiếp đến tinh thần con người.
Một cấp độ nguy hiểm hoàn toàn khác.
Đại tá Trần Quốc Phong nhìn mọi người rồi lên tiếng.
“Chúng ta không thể để Thành Phố Sinh Mệnh vừa ổn định đã mất lực lượng chủ chốt.”
“Nhưng cũng không thể bỏ mặc tín hiệu cầu cứu.”
Tần Liệt gật đầu.
“Cần một đội nhỏ tinh nhuệ.”
Chu Minh chỉ vào mình.
“Nghe là biết có tôi.”
“Anh tự tin dữ vậy?” Vương Gia Bảo nhịn cười.
“Đương nhiên.” Chu Minh chống nạnh. “Nhân vật chính phụ mạnh nhất truyện là anh.”
“Anh còn tự phong luôn à…” Chu Dương lập tức che mặt.
Không khí vừa dịu đi đôi chút thì toàn bộ trung tâm chỉ huy đột nhiên rung nhẹ.
ẦM…
Một âm thanh trầm thấp vang lên từ phía ngoài thành phố.
Tất cả đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Phía chân trời xa…
Trong bóng tối ngoài vùng an toàn, một cột sáng lam nhạt vừa chậm rãi bùng lên giữa màn sương đen.
Nó giống như…
Một con mắt khổng lồ vừa mở ra trong đêm.
Cột sáng lam giữa màn sương đen tiếp tục dao động trong bóng tối như tín hiệu từ một thế giới khác.
Khác với ánh đỏ đầy cuồng loạn của Nguyên Thể Dị Biến trước đây, ánh sáng này lạnh đến mức khiến người ta vô thức rùng mình. Nó không bùng nổ dữ dội, mà lặng lẽ lan ra như mặt biển đêm đang mở rộng từng chút một.
Linh Nhi ôm chặt mép chăn.
Sắc mặt cô bé tái đi rõ rệt.
“Nó đang nhìn về phía này…”
Chu Minh lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhìn kiểu gì từ tận ba trăm cây số?”
Nhưng ngay khi câu nói vừa dứt…
Một cảm giác lạnh buốt đột nhiên lướt qua toàn bộ trung tâm chỉ huy.
Đèn điện trong phòng nhấp nháy liên tục.
Màn hình dữ liệu của Bạch Tinh đồng loạt xuất hiện nhiễu sóng.
Ngay cả ánh sáng từ cây non vàng kim ngoài quảng trường cũng dao động nhẹ lần đầu tiên kể từ khi được gieo trồng.
Bạch Tinh lập tức đổi sắc mặt.
“Năng lượng tinh thần đang xâm nhập!”
Toàn bộ mọi người đồng thời siết chặt vũ khí.
ẦM…
Tiếng động trầm thấp lại vang lên.
Nhưng lần này không đến từ bên ngoài thành phố.
Mà từ trong đầu họ.
Chu Dương ôm trán lùi lại nửa bước.
“Em… nghe thấy tiếng nước…”
Vương Gia Bảo cũng nhíu chặt mày.
Không khí trong phòng dần trở nên nặng nề như vừa chìm xuống đáy biển sâu.
Rồi…
Một giọng nói mơ hồ vang lên trong ý thức tất cả mọi người.
“Trả lại…”
“Biển…”
Khoảnh khắc câu nói ấy xuất hiện, toàn bộ cửa kính trung tâm chỉ huy đồng loạt phủ một lớp sương trắng lạnh buốt.
Đại tá Trần Quốc Phong lập tức quát lớn.
“Giữ tỉnh táo!”
Tần Liệt rút chiến đao.
Ánh lửa đỏ lập tức bùng lên quanh lưỡi đao, xua tan phần nào cảm giác lạnh lẽo trong phòng.
Trong khi đó, Lâm An nhìn chằm chằm vào cột sáng lam nơi chân trời.
Một cảm giác quen thuộc chợt xuất hiện.
Không phải ký ức kiếp trước.
Mà là cảm giác cộng hưởng từ Thế Giới Thụ.
Trong Siêu Nông Trại, mặt hồ dưới gốc cổ thụ bắt đầu gợn sóng dữ dội.
Một giao diện mới hiện lên.
【Cảnh báo.】
【Phát hiện Linh Vực cấp trung.】
【Nguồn ô nhiễm có liên quan đến sinh vật đại dương dị biến.】
【Khả năng cao tồn tại “Vực Chủ”.】
Ngay khi dòng chữ cuối cùng xuất hiện…
ẦM!!!!!
Cột sáng lam ngoài chân trời đột nhiên mở rộng.
Một vòng sóng năng lượng màu xanh đen quét ngang bầu trời đêm như thủy triều vô hình.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi người trong thành phố đều nghe thấy tiếng sóng biển.
Dù nơi này cách biển hàng trăm kilomet.
Ngoài quảng trường trung tâm, rất nhiều người sống sót hoảng hốt ngẩng đầu.
Một số người bắt đầu thấy ảo giác.
Họ nghe tiếng ai đó gọi tên mình từ dưới nước.
Một vài người thậm chí vô thức bước về phía nam như bị thôi miên.
Hoàng Thu Hà lập tức dẫn đội y tế ổn định dân thường.
“Không được nhìn lâu về phía cột sáng!”
Bạch Tinh nhanh chóng kích hoạt kết giới tinh thần quanh trung tâm chỉ huy.
“Đây không phải ô nhiễm vật lý.”
“Nó đang ảnh hưởng trực tiếp đến nhận thức.”
Linh Nhi run nhẹ.
“Có rất nhiều tiếng khóc…”
“Rất nhiều người bị chìm…”
Lâm An lập tức đặt tay lên vai cô bé.
Ánh sáng vàng lục từ Thế Giới Thụ nhanh chóng ổn định dao động tinh thần quanh hai người.
Nhưng ngay cả cô cũng cảm nhận rõ…
Thứ đang tồn tại trong Linh Vực phía nam nguy hiểm theo cách hoàn toàn khác Nguyên Thể Dị Biến.
Nếu Nguyên Thể Dị Biến là sự hủy diệt bằng sức mạnh và ô nhiễm…
Thì thứ này đang kéo con người chìm xuống từ tinh thần.
Đúng lúc ấy, một tín hiệu liên lạc đột nhiên xuất hiện trên màn hình chính.
Tín hiệu cực yếu.
Nhiễu loạn nặng.
Sau vài giây méo mó, hình ảnh cuối cùng cũng hiện lên.
Đó là một cô gái mặc áo mưa đen đang đứng giữa màn sương lam dày đặc.
Phía sau cô là mặt biển đen kịt đang dâng sóng giữa thành phố ngập nước.
Một con mắt khổng lồ mờ ảo hiện lên dưới mặt biển phía xa.
Cô gái nhìn thẳng vào màn hình.
Gương mặt tái nhợt đầy tuyệt vọng.
“Làm ơn…”
“Đừng đến đây…”
Tín hiệu giật mạnh.
Tiếng sóng biển vang lên điên cuồng.
Rồi trước khi hình ảnh biến mất hoàn toàn, phía sau cô gái…
Một bàn tay trắng bệch khổng lồ chậm rãi trồi lên khỏi mặt nước đen.
Cả trung tâm chỉ huy chìm vào im lặng chết chóc.
Hình ảnh cuối cùng trên màn hình vẫn còn đọng lại trong đầu mọi người.
Bàn tay trắng bệch khổng lồ ấy…
Không giống sinh vật sống.
Nó giống xác của thứ gì đó đã chìm dưới biển quá lâu rồi lại bị kéo ngược lên mặt nước.
Tín hiệu liên lạc biến mất.
Chỉ còn tiếng rè rè kéo dài trong phòng.
Chu Minh là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí nặng nề.
“…Tôi bắt đầu nhớ zombie rồi đấy.”
Không ai cười nổi.
Ngay cả Chu Dương thường ngày hay phản bác cũng chỉ siết chặt tay đến trắng bệch.
Bạch Tinh liên tục tua lại dữ liệu cuối cùng từ đoạn tín hiệu.
“Phân tích hình ảnh thất bại.”
“Nguồn năng lượng của sinh vật kia vượt ngoài phạm vi nhận diện hiện tại.”
Cô phóng lớn khung hình cuối cùng.
Mặt biển đen phía sau cô gái đang chuyển động bất thường.
Không phải sóng.
Mà giống như…
Cả mặt nước đang thở.
Tô Nhược Lan cảm thấy da đầu tê dại.
“Thành phố ven biển đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…”
Linh Nhi ôm chặt cánh tay Lâm An.
Giọng cô bé rất nhỏ.
“Có thứ gì đó đang ngủ dưới biển.”
“Nó đang mơ…”
“Và tất cả những người trong Linh Vực đều bị kéo vào giấc mơ ấy.”
Bạch Tinh lập tức quay sang cô bé.
“Em chắc chứ?”
Linh Nhi khẽ gật đầu.
“Em nghe thấy họ khóc.”
“Nhưng không tỉnh lại được.”
Không khí trong phòng càng lúc càng lạnh.
Đúng lúc ấy, toàn bộ cửa kính trung tâm chỉ huy đồng loạt rung lên.
ẦM…
Tiếng sóng biển lại vang lên trong đầu mọi người.
Lần này rõ hơn trước.
Tiếng nước va vào bờ.
Tiếng gió biển.
Và tiếng thì thầm vô số người chồng chéo lên nhau.
“Xuống đây…”
“Xuống biển…”
“Chúng ta sẽ không còn cô độc…”
Chu Dương đột ngột ôm đầu quỳ xuống.
“Khốn kiếp… nó đang nói trong đầu em…”
Ngay cả vài binh sĩ ngoài hành lang cũng bắt đầu mất tập trung.
Một số người vô thức bước về phía nam như bị thôi miên.
Lâm An lập tức giơ tay.
Ánh sáng vàng lục từ Thế Giới Thụ bùng lên quanh trung tâm chỉ huy.
ẦM!
Làn sóng tinh thần lạnh buốt bị đẩy lùi trong nháy mắt.
Mọi người đồng thời tỉnh táo lại, thở dốc như vừa bị kéo khỏi mặt nước.
Bạch Tinh nhìn dữ liệu dao động tinh thần rồi nghiêm giọng.
“Không thể kéo dài thế này.”
“Nếu Linh Vực tiếp tục mở rộng, toàn bộ Thành Phố Sinh Mệnh sẽ bị ảnh hưởng.”
Đại tá Trần Quốc Phong siết chặt nắm tay.
“Bao lâu nữa trước khi nó lan tới đây?”
“Ba ngày.”
Cả căn phòng lập tức im lặng.
Ba ngày.
Tận thế vừa kết thúc chưa lâu…
Và một thảm họa mới đã bắt đầu tiến đến.
Lâm An nhìn bản đồ phía nam.
Cột sáng lam vẫn lặng lẽ tồn tại giữa màn sương đen như ngọn hải đăng của địa ngục.
Cô biết.
Nếu không chặn nó từ sớm, Linh Vực sẽ nuốt chửng ngày càng nhiều người.
Khác với thi triều.
Khác với Nguyên Thể Dị Biến.
Thứ này không phá hủy thành phố ngay lập tức.
Nó khiến con người tự chìm xuống.
Từng chút một.
Đúng lúc ấy, hệ thống lại vang lên âm báo mới.
【Nhiệm vụ khẩn cấp cập nhật.】
【Tiến vào Linh Vực phía nam.】
【Mục tiêu: Tìm nguồn ô nhiễm và giải cứu người sống sót.】
【Cảnh báo đặc biệt: Trong Linh Vực, ranh giới giữa ký ức và hiện thực sẽ bị xóa nhòa.】
【Khuyến nghị: Không được tin hoàn toàn vào những gì nhìn thấy.】
Chu Minh đọc xong liền thở mạnh.
“Tôi ghét kiểu nhiệm vụ tâm linh này thật đấy.”
Tần Liệt chậm rãi đứng thẳng người.
“Bao giờ xuất phát?”
Lâm An nhìn ánh đèn ngoài thành phố.
Nhìn những người sống sót cuối cùng cũng có thể ngủ yên sau tận thế.
Rồi cô khẽ đáp.
“Rạng sáng mai.”
Gió đêm lướt qua quảng trường trung tâm.
Dưới tán Cây Bình Minh, những chiếc lá vàng kim rung nhẹ như đang cảnh báo điều gì đó.
Ở phía nam xa xôi…
Tiếng sóng biển vẫn không ngừng vọng tới giữa màn sương đen vô tận.
Rạng sáng hôm sau, Thành Phố Sinh Mệnh số 001 chìm trong màn sương mỏng lạnh nhạt.
Khác với những đêm tận thế trước kia, lần này thành phố yên tĩnh đến lạ.
Không còn tiếng zombie gào rú ngoài phố.
Không còn còi báo động vang lên giữa đêm.
Chỉ có ánh sáng vàng lục từ Cây Bình Minh lặng lẽ phủ xuống quảng trường trung tâm như ngọn đèn dẫn đường cho toàn bộ người sống sót.
Nhưng dưới sự yên bình ấy…
Ai cũng biết một cơn ác mộng mới đang đến gần.
Đội khai hoang đầu tiên đã tập hợp trước cổng phía nam từ rất sớm.
Hai xe bọc thép cải tạo.
Một xe vận tải vật tư.
Vũ khí, nhiên liệu và thiết bị tinh thần ổn định do Bạch Tinh cùng Tô Nhược Lan chuẩn bị suốt đêm.
Đội hình lần này vẫn là những gương mặt quen thuộc.
Lâm An.
Chu Minh.
Tần Liệt.
Chu Dương.
Vương Gia Bảo.
Lý Tiểu Lan.
Cùng thêm sáu chiến binh tinh nhuệ do Đại tá Trần Quốc Phong lựa chọn.
Không ai nói nhiều.
Bởi cảm giác bất an từ Linh Vực phía nam vẫn đè nặng trong lòng tất cả mọi người.
Trước khi xuất phát, Hoàng Thu Hà đưa cho từng người một ống tiêm nhỏ chứa chất lỏng màu vàng nhạt.
“Dung dịch ổn định tinh thần.”
“Nếu bắt đầu xuất hiện ảo giác nghiêm trọng thì dùng ngay.”
Chu Minh cầm ống thuốc lên nhìn dưới ánh đèn rồi nhăn mặt.
“Nhìn giống thuốc chống tăng ca.”
“Anh ngậm miệng rồi lên xe đi.” Chu Dương đáp không chút khách sáo.
Tiếng cười nhỏ vang lên giữa không khí căng thẳng.
Ngay lúc ấy, Linh Nhi từ phía quảng trường chạy tới.
Cô bé ôm một chiếc túi nhỏ màu trắng rồi đứng trước mặt Lâm An.
“Chị…”
Lâm An khẽ cúi xuống.
Linh Nhi chậm rãi lấy ra một chiếc lá vàng kim từ Cây Bình Minh.
“Em cảm thấy phía nam rất nguy hiểm.”
“Cái này… có thể giúp chị tỉnh táo hơn.”
Chiếc lá vừa rời khỏi tay cô bé liền hóa thành ánh sáng vàng nhạt rồi dung nhập vào cổ tay Lâm An như hình xăm nhỏ phát sáng.
Hệ thống lập tức hiện thông báo.
【Nhận được chúc phúc tinh thần từ vật chủ thanh lọc.】
【Khả năng kháng Linh Vực tăng mạnh.】
Bạch Tinh nhìn dữ liệu rồi khẽ gật đầu.
“Có tác dụng thật.”
Chu Minh lập tức quay sang Linh Nhi.
“Anh cũng muốn một cái.”
Linh Nhi chớp mắt vài giây rồi lấy thêm một chiếc lá đưa cho anh.
“Cảm ơn em gái!”
Chu Minh lập tức nhét lá cây vào túi áo như bảo bối.
Tần Liệt đứng cạnh nhìn cảnh đó rồi khẽ day trán.
“Chúng ta đi khai hoang hay đi du lịch…”
Khi trời vừa hửng sáng, cổng thành phía nam chậm rãi mở ra.
Bên ngoài vùng an toàn…
Thế giới vẫn là tận thế.
Những con đường nứt vỡ kéo dài vào màn sương xám.
Các tòa nhà bỏ hoang im lặng như xác chết.
Xa hơn nữa, phía chân trời nam vẫn thấp thoáng ánh lam mờ ảo từ Linh Vực.
Lâm An bước lên xe đầu tiên.
“Xuất phát.”
Động cơ xe bọc thép gầm lên giữa bình minh lạnh nhạt.
Đội khai hoang đầu tiên chính thức rời khỏi Thành Phố Sinh Mệnh.
Phía sau họ, Cây Bình Minh tỏa sáng giữa nội đô như ngọn lửa hy vọng cuối cùng của nhân loại.
Còn phía trước…
Là thế giới chưa ai từng biết tới sau tận thế.
Chiếc xe dần rời xa thành phố.
Hai giờ đầu tiên trôi qua khá yên tĩnh.
Zombie quanh khu vực nội đô đã gần như biến mất hoàn toàn sau khi Nguyên Thể Dị Biến bị thanh lọc. Chỉ còn vài sinh vật biến dị nhỏ lảng vảng bên đường, nhưng đều nhanh chóng bị đội hộ tống xử lý.
Tuy nhiên…
Càng đi về phía nam, không khí càng trở nên kỳ lạ.
Bầu trời bắt đầu phủ màu xám xanh nhạt.
Gió mang theo mùi mặn của biển dù khoảng cách đến bờ biển còn rất xa.
Và quan trọng nhất…
Tiếng sóng.
Ban đầu chỉ rất nhỏ.
Nhưng dần dần, tất cả mọi người trên xe đều nghe thấy rõ tiếng sóng biển đang vỗ vào bờ.
Chu Dương nhìn quanh qua khe cửa xe.
“Chúng ta còn cách biển hơn trăm cây số mà…”
Không ai trả lời.
Bởi ngay lúc ấy…
Một bóng người xuất hiện giữa quốc lộ phía trước.
Cô gái mặc váy trắng đứng quay lưng về phía đoàn xe giữa màn sương xám.
Mái tóc đen dài gần chạm đất.
Đôi chân trần đầy nước biển.
Chu Minh lập tức nổi da gà.
“…Tôi rút lại.”
“Zombie dễ thương hơn nhiều.”
