Chương 39: Thanh Kiếm Chém Vỡ Hư Không

Kẻ Canh Giữ Phong Ấn bước lên giữa đại dương đang tan rã.

Mỗi bước chân hắn hạ xuống, nước biển quanh đáy vực lập tức hóa thành hư vô đen rồi lại bị ánh sáng vàng từ Thế Giới Thụ cưỡng ép kéo trở về thực tại. Hai nguồn sức mạnh đối nghịch va chạm liên tục quanh cơ thể hắn tạo thành vô số vết nứt không gian như tia sét đen vàng xé dọc biển sâu.

Thanh kiếm trong tay hắn rung lên khe khẽ.

Một nửa thân kiếm phủ ánh vàng cổ xưa của Thế Giới Thụ.

Nửa còn lại là bóng tối tuyệt đối.

Ngay cả ánh sáng quanh nó cũng bị nuốt mất.

Chu Dương nhìn mà da đầu tê dại. “Thứ đó thật sự là kiếm à…”

“Không.” Người Gác Cổng số Một khẽ đáp. “Đó là mảnh vỡ thực tại bị hắn cưỡng ép định hình.”

Không khí quanh Noah lập tức lạnh xuống.

Kẻ Canh Giữ không còn nhìn mọi người nữa.

Đôi mắt vàng cổ xưa của hắn đang khóa chặt ngón tay đen ngoài biển sao.

Thứ Ăn Mòn Biển Sao cũng cảm nhận được hắn.

Hàng ngàn con mắt đen phía sau khe nứt đồng loạt co rút lại như sinh vật săn mồi vừa nhìn thấy thứ có thể gây nguy hiểm cho mình.

Giọng nói chồng chéo vang vọng khắp thế giới.

“Phát hiện…”

“Vật chứa cấp cao…”

“Xác nhận ô nhiễm…”

“Tiến hành xóa bỏ…”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Ngón tay đen ngoài bầu trời ép xuống lần nữa.

Toàn bộ đại dương phía trên Noah trực tiếp biến mất thành khoảng trống đen khổng lồ. Áp lực hư vô đè ép xuống khiến lớp giáp Noah nứt toác từng mảng.

【Kết cấu pháo đài tổn hại 47%!】

【Không gian tầng biển sâu mất ổn định!】

【Chuẩn bị tan rã thực tại!】

Chu Minh nghiến răng chống gậy xuống sàn mới giữ được cơ thể không bị áp lực cuốn bay. “Nếu còn tiếp tục thế này, cả hành tinh sẽ bị xóa mất!”

Kẻ Canh Giữ cuối cùng cũng động.

Hắn giơ thanh kiếm đen lên.

Khoảnh khắc ấy…

Toàn bộ biển sâu tối sầm.

Không phải do bóng tối ngoài biển sao.

Mà bởi ánh sáng quanh thanh kiếm đang bị hút sạch.

Ngay cả các con mắt đen trên trời cũng khựng lại.

Rồi…

Kẻ Canh Giữ chém xuống.

Không có kiếm khí.

Không có vụ nổ.

Chỉ là một nhát chém cực kỳ đơn giản.

Nhưng ngay khi lưỡi kiếm hạ xuống…

Không gian trước mặt hắn bị cắt đôi.

ẦMMMMMMMMMMMM!!!!!

Một đường nứt đen vàng khổng lồ xé dọc đại dương lao thẳng lên bầu trời. Mọi thứ trên đường đi đều bị tách khỏi thực tại rồi nghiền nát thành vô số mảnh sáng.

Ngón tay đen ngoài biển sao lần đầu tiên bị chém đứt.

KENGGGGGGG!!!!!

Âm thanh như vũ trụ nổ tung vang vọng khắp thế giới.

Một đoạn ngón tay khổng lồ rơi khỏi bầu trời.

Nhưng thứ khiến mọi người kinh hãi là…

Nơi vết cắt xuất hiện không có máu.

Không có vật chất.

Chỉ có bóng tối vô tận đang bò lúc nhúc như vực sâu sống.

Giọng nói chồng chéo ngoài khe nứt lần đầu tiên xuất hiện biến động.

“Phát hiện…”

“Kháng cự…”

“Xác nhận nguy hiểm…”

Hàng ngàn con mắt đen đồng loạt mở lớn.

Rồi…

Toàn bộ bầu trời bắt đầu nứt thêm.

Hạ Vân tái mặt. “Không xong…”

“Nó đang thật sự chú ý tới thế giới này!”

Kẻ Canh Giữ nhìn đoạn ngón tay đen đang rơi xuống biển rồi khẽ cười.

“Cuối cùng…”

“Ngươi cũng biết đau sao.”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Đoạn ngón tay đen rơi xuống mặt biển.

Khoảnh khắc nó chạm nước…

Cả đại dương phát nổ.

Hư vô đen lan rộng với tốc độ khủng khiếp, nuốt sạch mọi thứ xung quanh. Các lớp kết giới ngoài Noah tan rã liên tục như giấy bị lửa đốt.

Lâm An lập tức cảm nhận được Thế Giới Thụ cổ đại rung lên dữ dội.

Nó đang sợ hãi.

Không…

Là phẫn nộ.

Hàng tỷ rễ cây vàng dưới đáy biển bắt đầu lao về phía đoạn ngón tay đen như muốn phong ấn nó.

Nhưng ngay khi chạm vào…

Từng đoạn rễ lập tức biến mất.

Người Gác Cổng số Một khàn giọng.

“Không thể để mảnh cơ thể đó ở lại thế giới này!”

“Nếu không nó sẽ ăn mòn toàn bộ tầng thực tại!”

Kẻ Canh Giữ chậm rãi siết chuôi kiếm.

“Ta biết.”

Hắn bước thêm một bước.

Xiềng xích vàng còn sót trên cơ thể đồng loạt đứt tung.

ẦMMMMMMMM!!!!!

Bóng tối quanh cánh tay hắn lan rộng hơn.

Các ký hiệu đỏ cổ xưa bắt đầu bò lên cổ hắn như sinh vật sống.

Chu Dương lạnh sống lưng. “Hắn đang mất kiểm soát…”

“Không.” Người Gác Cổng số Một nhìn hắn rất lâu. “Hắn đang giải phóng toàn bộ sức mạnh.”

Ngay lúc ấy…

Kẻ Canh Giữ quay đầu nhìn Lâm An.

Đôi mắt vàng cổ xưa phản chiếu ánh sáng từ cây non Thế Giới Thụ phía sau cô.

“Người kế thừa.”

“Ta sẽ mở đường.”

“Còn lại…”

“Phụ thuộc vào ngươi.”

Lâm An siết chặt tay.

Cô hiểu hắn đang nói gì.

Trong lúc hắn giữ chân Thứ Ăn Mòn Biển Sao…

Cô phải hoàn thành dung hợp với Thế Giới Thụ cổ đại.

Nếu thất bại…

Tất cả sẽ kết thúc.

Người Gác Cổng số Một chậm rãi nâng tay.

Quan tài vàng phía sau cô vỡ tan thành vô số hạt sáng.

Cơ thể cô bắt đầu hòa vào lõi Thế Giới Thụ.

“Lâm An.”

Giọng cô rất nhẹ.

“Đừng chống lại cây.”

“Hãy lắng nghe nó.”

Khoảnh khắc ấy…

Toàn bộ thế giới trong mắt Lâm An biến đổi.

Biển sâu biến mất.

Noah biến mất.

Thay vào đó là một không gian vàng vô tận.

Cô đang đứng dưới Thế Giới Thụ khổng lồ cao đến tận cuối bầu trời.

Các nhánh cây kéo dài xuyên qua tinh không như đang ôm lấy vô số thế giới.

Nhưng giờ đây…

Phần lớn cành cây đã héo úa.

Nhiều nhánh thậm chí bị thứ gì đó ăn mòn thành màu đen.

Và giữa thân cây…

Có một vết thương khổng lồ.

Giống như từng bị ai đó xé toạc.

Lâm An chậm rãi bước tới.

Ngay khi chạm vào thân cây…

Vô số ký ức tràn vào đầu cô.

Cô nhìn thấy các nền văn minh cổ đại.

Những thế giới từng rực rỡ ánh sáng.

Các Người Gác Cổng chiến đấu giữa biển sao.

Rồi từng thế giới lần lượt biến mất.

Không phải do chiến tranh.

Mà như bị bóng tối nuốt mất khỏi lịch sử.

Cuối cùng…

Lâm An nhìn thấy một cảnh tượng khác.

Một vùng biển sao đỏ rực.

Kẻ Canh Giữ khi còn trẻ đang đứng giữa chiến trường ngập xác chết. Trước mặt hắn là một khe nứt đen khổng lồ.

Và từ bên trong khe nứt ấy…

Một bàn tay vươn ra.

Hắn đã chạm vào nó.

Khoảnh khắc ấy…

Bóng tối bò lên cánh tay hắn.

Biển sao phía sau bắt đầu biến mất.

Nhưng hắn không lùi.

Ngược lại…

Hắn chém xuống khe nứt bằng thanh kiếm đen.

ẦMMMMMMMM!!!!!

Khe nứt bị đóng lại.

Còn hắn…

Trở thành vật chứa đầu tiên sống sót sau khi tiếp xúc với Thứ Ăn Mòn Biển Sao.

Ký ức vỡ tan.

Lâm An mở mắt giữa không gian vàng vô tận.

Rồi cô nghe thấy.

Một giọng nói rất khẽ.

Không phải Người Gác Cổng.

Không phải Kẻ Canh Giữ.

Mà là chính Thế Giới Thụ.

“Cứu…”

“Thế giới…”

Giọng nói của Thế Giới Thụ vang vọng khắp không gian vàng vô tận, yếu ớt nhưng cổ xưa đến mức giống như âm thanh từ lúc thế giới vừa ra đời. Khoảnh khắc ấy, toàn bộ ký ức trong đầu Lâm An bắt đầu hòa lẫn với biển ánh sáng quanh cô. Cô nhìn thấy vô số nền văn minh đã biến mất, vô số hành tinh từng bùng cháy giữa biển sao, nhìn thấy các Người Gác Cổng ngã xuống dưới bóng tối đang ăn mòn thực tại. Nhưng giữa tất cả những hình ảnh tuyệt vọng ấy, Thế Giới Thụ vẫn luôn tồn tại. Nó giống ngọn lửa cuối cùng được truyền từ thời đại này sang thời đại khác, dù liên tục bị hủy diệt vẫn chưa từng hoàn toàn tắt đi.

Lâm An chậm rãi đặt tay lên thân cây khổng lồ. Ngay lập tức, ánh sáng vàng tràn vào cơ thể cô như thủy triều. Thế Giới Thụ trong nông trại bắt đầu sinh trưởng điên cuồng. Rễ cây lan rộng khắp hồ Sinh Mệnh, cành lá vươn cao xuyên qua bầu trời ý thức. Nhưng cùng lúc đó, cô cũng cảm nhận được một thứ khác đang tiến vào bản thân mình. Đó là ký ức của cây. Hàng tỷ năm cô độc. Hàng tỷ năm chứng kiến vô số thế giới sinh ra rồi biến mất. Cảm giác ấy khổng lồ đến mức đầu óc cô gần như bị nghiền nát.

Ngoài thực tại, đáy biển đã hoàn toàn hóa thành chiến trường tận thế. Kẻ Canh Giữ Phong Ấn đứng giữa đại dương đang tan rã, thanh kiếm đen trong tay không ngừng phát ra các vết nứt hư không. Hắn nhìn lên khe nứt ngoài biển sao rồi lại chém xuống. Mỗi nhát kiếm đều xé đôi không gian, chặt đứt từng phần cơ thể đang tiến vào thế giới này. Nhưng càng chiến đấu, bóng tối trên cơ thể hắn càng lan rộng. Các ký hiệu đỏ cổ xưa bò kín cổ và nửa khuôn mặt như thứ gì đó bên trong đang dần thức tỉnh.

Hàng ngàn con mắt đen ngoài biển sao đồng loạt rung chuyển. Giọng nói chồng chéo vang lên khắp tầng không gian. “Xác nhận vật cản. Bắt đầu thanh trừ.” Khoảnh khắc ấy, toàn bộ khe nứt mở rộng thêm hàng trăm mét. Không còn chỉ một bàn tay nữa. Một phần cánh tay đen khổng lồ đang chậm rãi vươn qua khe nứt như thực tại không còn đủ sức ngăn cản nó.

Hạ Vân nhìn cảnh tượng ấy mà toàn thân lạnh ngắt. “Nếu cánh tay kia tiến vào hoàn toàn… tầng thế giới sẽ sụp đổ.” Bạch Tinh liên tục thao tác trên màn hình Noah nhưng mọi dữ liệu đều đang biến mất khỏi hệ thống nhanh hơn tốc độ cô cập nhật. Ngay cả trí tuệ nhân tạo của Noah cũng bắt đầu bị ăn mòn nhận thức.

Chu Minh siết chặt cây gậy hợp kim rồi nhìn về phía Lâm An đang đứng giữa ánh sáng vàng của Thế Giới Thụ. Anh biết cô đang ở thời khắc nguy hiểm nhất. Nếu lúc này bị quấy nhiễu, ý thức của cô có thể tan vào cây mãi mãi. Vì thế anh chỉ quay người nhìn lên bầu trời đen rồi khàn giọng nói. “Dù là thứ quái quỷ gì, muốn chạm vào cô ấy thì bước qua xác tôi trước.”

Ngay lúc ấy, một con mắt đen phía trên bầu trời chợt mở lớn hơn. Ánh nhìn vô hình lập tức phủ xuống Noah. Toàn bộ boong tàu rung mạnh. Một góc pháo đài trực tiếp biến mất khỏi thực tại như bị ai đó cắt đi khỏi bức tranh thế giới.

Tần Liệt lao lên trước, chiến đao bùng cháy đỏ rực. Anh chém mạnh về phía khoảng không vừa méo mó. Ngọn lửa va chạm với hư vô lập tức nổ tung thành biển lửa đỏ đen. Dù chỉ giữ được vài giây, nó vẫn đủ khiến ánh nhìn kia lệch đi.

Chu Dương cười gằn. “Muốn ăn cả thế giới? Hôm nay ông đây cho ngươi nghẹn chết.”

Các pháo năng lượng còn sót lại của Noah đồng loạt khai hỏa. Hàng trăm luồng sáng lam bắn thẳng lên khe nứt ngoài biển sao. Chúng không gây tổn thương thật sự, nhưng ít nhất cũng khiến tốc độ xâm nhập chậm lại đôi chút.

Kẻ Canh Giữ chợt bật cười giữa biển sâu. “Một đám nhân loại yếu ớt…” Hắn siết chuôi kiếm, ánh mắt vàng cổ xưa lần đầu tiên xuất hiện chiến ý mãnh liệt. “Vậy mà vẫn dám đứng trước thứ này.”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Hắn chém thêm một kiếm.

Lần này, cả đại dương bị tách làm đôi. Đường kiếm đen vàng xé xuyên tầng trời rồi chém thẳng vào cánh tay ngoài biển sao. Tiếng nứt khổng lồ vang vọng như vũ trụ bị bổ đôi. Một phần cánh tay đen trực tiếp rơi xuống khỏi khe nứt.

Nhưng khoảnh khắc mảnh cơ thể ấy rơi vào thế giới, hư vô bắt đầu lan rộng nhanh hơn. Các vùng biển quanh Noah liên tục biến mất. Thậm chí vài dãy núi ngoài đại lục cũng bị xóa sạch khỏi bản đồ thế giới.

Kẻ Canh Giữ nhìn cảnh ấy rồi khẽ chửi. “Phiền phức thật.”

Bóng tối trên cơ thể hắn đột nhiên bùng phát mạnh. Một con mắt đen rất nhỏ chậm rãi mở ra giữa lòng bàn tay hắn rồi lập tức bị các ký hiệu vàng ép xuống. Người Gác Cổng số Một nhìn thấy cảnh ấy liền biến sắc. “Hắn sắp không giữ nổi nữa…”

Nếu tiếp tục dùng sức mạnh của Thứ Ăn Mòn Biển Sao, chính hắn sẽ trở thành cánh cổng mới cho nó tiến vào thế giới.

Trong không gian vàng vô tận, Lâm An cũng cảm nhận được chuyện đó. Cô nghe thấy tiếng chiến đấu ngoài thực tại, nghe thấy tiếng Thế Giới Thụ rung chuyển đau đớn. Và rồi cô nhìn thấy thứ nằm sâu nhất trong lõi cây.

Một hạt sáng.

Rất nhỏ.

Nhưng bên trong nó là vô số thế giới đang xoay tròn.

Lâm An chậm rãi đưa tay chạm vào hạt sáng ấy. Khoảnh khắc tiếp xúc, toàn bộ không gian vàng nổ tung ánh sáng. Thế Giới Thụ cổ đại dưới đáy biển lập tức phát ra tiếng rung động khổng lồ. Các cành cây héo úa bắt đầu hồi sinh. Lá vàng mọc lại với tốc độ kinh người. Hàng tỷ rễ cây đồng loạt sáng rực khắp đại dương như mạng lưới thần linh bao phủ hành tinh.

Ngoài bầu trời, hàng ngàn con mắt đen lần đầu tiên dao động dữ dội.

Giọng nói chồng chéo vang lên. “Phát hiện… Thế Giới Thụ hoàn chỉnh…”

Kẻ Canh Giữ ngẩng đầu rồi bật cười thật lớn. “Cuối cùng cũng thành công.”

Ngay lúc ấy, Lâm An mở mắt.

Đôi mắt cô giờ đây phản chiếu ánh vàng như mặt trời mới sinh. Phía sau lưng cô, cây non trong nông trại đã biến thành Thế Giới Thụ thật sự, cành lá vươn xuyên qua không gian, nối liền với cây cổ đại dưới đáy biển.

Khoảnh khắc hai cây hợp nhất…

Một luồng ánh sáng vàng khổng lồ bùng nổ khắp hành tinh.

Ánh sáng vàng từ Thế Giới Thụ bùng nổ xuyên qua đại dương rồi lao thẳng lên bầu trời như cột chống trời khổng lồ nối liền mặt đất với biển sao. Khoảnh khắc ấy, toàn bộ hành tinh rung chuyển. Những cánh cổng biển sao đang mở khắp thế giới đồng loạt khựng lại giữa chừng. Ô nhiễm đỏ đen phủ trên bầu trời nhiều khu vực bắt đầu tan rã như sương khói gặp ánh mặt trời.

Ở khu công nghiệp phía đông, những người sống sót đang tuyệt vọng trốn trong hầm trú ẩn đột nhiên nhìn thấy bầu trời đỏ máu nứt ra bởi ánh sáng vàng khổng lồ. Tại vùng băng tuyết phương bắc, các khe nứt biển sao vừa xuất hiện đã bị rễ cây vàng xuyên qua rồi cưỡng ép đóng lại. Giữa đại dương, vô số sinh vật dị biến đồng loạt phát ra tiếng gào đau đớn rồi chìm xuống đáy biển như bản năng đang sợ hãi thứ ánh sáng cổ xưa ấy.

Thế Giới Thụ đã thật sự thức tỉnh.

Trong đáy biển sâu, Noah rung chuyển dữ dội dưới áp lực năng lượng khổng lồ. Các hệ thống từng sụp đổ bắt đầu hoạt động trở lại. Những dòng dữ liệu đỏ biến thành vàng kim, toàn bộ kết giới ngoài pháo đài đồng loạt phục hồi với tốc độ kinh người.

Bạch Tinh nhìn màn hình trước mặt mà giọng run lên lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh trí tuệ cảm xúc. “Năng lượng tầng thế giới đang được ổn định lại…”

“Các cánh cổng biển sao đang đóng.”

Chu Dương bật cười khàn đặc rồi ngồi phịch xuống boong tàu. “Mẹ nó… cuối cùng cũng thấy chút hy vọng rồi.”

Nhưng ngay lúc ấy…

THÌNH!!!!!

Âm thanh ngoài biển sao lại vang lên.

Lần này không còn xa xôi nữa.

Nó giống như tiếng tim đập của một thứ khổng lồ đang nằm sát bên ngoài thế giới.

Toàn bộ bầu trời lập tức méo mó.

Các con mắt đen phía trên đồng loạt mở rộng thêm. Hàng ngàn ánh nhìn lạnh lẽo khóa chặt vào cột sáng vàng của Thế Giới Thụ như bầy thú săn mồi vừa phát hiện ngọn lửa cuối cùng giữa bóng tối.

Giọng nói chồng chéo vang vọng khắp hành tinh.

“Xác nhận…”

“Lõi sinh mệnh cấp cao…”

“Bắt đầu xóa bỏ ưu tiên tối đa…”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Cả bầu trời nổ tung.

Lần này không chỉ một cánh tay.

Hai.

Ba.

Rồi vô số bàn tay đen bắt đầu vươn ra khỏi khe nứt biển sao như thực tại đã không còn đủ sức giam giữ chúng. Mỗi bàn tay đều phủ đầy vết nứt hư vô, nơi chúng đi qua, ánh sáng lẫn bóng tối đều biến mất.

Hạ Vân tái mặt hoàn toàn. “Không thể nào…”

“Nó đang thật sự tiến vào tầng thế giới.”

Người Gác Cổng số Một nhìn lên khe nứt rồi khẽ nhắm mắt. “Thức tỉnh Thế Giới Thụ đã khiến nó chú ý hoàn toàn tới nơi này.”

Kẻ Canh Giữ Phong Ấn bật cười khàn khàn giữa biển sâu đang rung chuyển. “Vậy thì cuối cùng cũng tới lúc rồi.”

Hắn chậm rãi nâng thanh kiếm đen lên vai. Bóng tối trên cánh tay phải bắt đầu lan mạnh hơn. Các ký hiệu vàng quanh cơ thể liên tục rung lên như sắp không giữ nổi sức mạnh bên trong.

Lâm An bước tới cạnh hắn.

Giờ đây, khí tức quanh cô đã hoàn toàn khác trước. Ánh vàng trong mắt không còn chỉ là năng lượng. Nó giống sinh mệnh cổ xưa đang thức tỉnh bên trong cơ thể cô. Phía sau lưng, vô số nhánh rễ ánh sáng chậm rãi lan ra trong không khí như đôi cánh khổng lồ của Thế Giới Thụ.

Kẻ Canh Giữ nhìn cô vài giây rồi khẽ cười. “Ngươi bắt đầu giống bọn họ rồi đấy.”

“Bọn họ?”

“Các Người Gác Cổng đầu tiên.”

Ánh mắt vàng cổ xưa của hắn phản chiếu vô số ký ức xa xăm. “Những kẻ từng nghĩ mình có thể chặn được tận thế.”

Chu Minh bước tới phía sau Lâm An, vẫn nắm chặt cây gậy hợp kim đầy vết nứt. “Và cuối cùng?”

Kẻ Canh Giữ im lặng vài giây.

“Cuối cùng họ chết.”

Không khí chợt nặng xuống.

Nhưng hắn lại tiếp tục.

“Dù vậy…”

“Bọn họ vẫn lao lên.”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Một bàn tay đen khổng lồ ngoài biển sao đột nhiên xuyên qua tầng mây rồi chộp xuống cột sáng của Thế Giới Thụ.

Khoảnh khắc nó chạm vào ánh sáng vàng…

Cả hành tinh rung chuyển.

Các thành phố đổ nát phía xa bắt đầu tan biến từng góc như bị ai đó xóa khỏi bức tranh. Mặt biển nứt toác, hàng tỷ tấn nước bị hút lên trời rồi biến mất vào hư vô.

Lâm An lập tức giơ tay.

Toàn bộ rễ cây vàng trên thế giới đồng loạt bùng sáng.

ẦMMMMMMMM!!!!!

Một nhánh Thế Giới Thụ khổng lồ lao thẳng lên bầu trời, quấn quanh cánh tay đen kia như xiềng xích thần linh. Ánh sáng vàng và hư vô đen va chạm khiến cả không gian liên tục nổ tung rồi tái tạo.

Giọng nói chồng chéo phía trên bầu trời lần đầu tiên xuất hiện biến động mạnh.

“Kháng cự…”

“Xác nhận nguy hiểm cấp cao…”

“Điều chỉnh xóa bỏ…”

Ngay sau đó, toàn bộ các con mắt đen đồng loạt chuyển động.

Rồi nhìn xuống Lâm An.

Khoảnh khắc hàng ngàn ánh mắt khóa chặt cô, toàn bộ Thế Giới Thụ rung lên dữ dội. Một áp lực kinh khủng ép xuống linh hồn cô như muốn trực tiếp xóa ý thức khỏi tồn tại.

Máu chảy xuống khóe môi Lâm An.

Nhưng cô không lùi.

Rễ cây vàng quanh cô bùng nổ dữ dội hơn, vô số ký hiệu cổ xưa hiện lên trên da như Thế Giới Thụ đang hoàn toàn hòa vào cơ thể.

Kẻ Canh Giữ nhìn cảnh ấy rồi khẽ bật cười.

“Được.”

“Ít nhất thế giới này không còn chỉ có một mình ta.”

Hắn bước lên.

ẦMMMMMMMM!!!!!

Biển sâu nổ tung dưới chân hắn.

Thanh kiếm đen lần nữa được nâng lên.

Nhưng lần này…

Không gian quanh lưỡi kiếm bắt đầu sụp đổ thật sự.

Chu Dương biến sắc. “Khoan đã… hắn định làm gì?”

Người Gác Cổng số Một nhìn thanh kiếm rồi đồng tử co lại.

“Không được!”

“Kỹ năng đó sẽ xé luôn cả tầng thế giới!”

Kẻ Canh Giữ không quay đầu lại.

“Vậy thì sao?”

Giọng hắn khàn đặc giữa tiếng biển gào.

“Nếu không chém thứ ngoài kia…”

“Thế giới này cũng chẳng còn.”

Thanh kiếm đen bắt đầu phát sáng.

Không phải ánh sáng vàng.

Không phải bóng tối.

Mà là màu xám kỳ lạ như ranh giới giữa tồn tại và hư vô.

Ngay khoảnh khắc ấy…

Toàn bộ các con mắt đen phía trên bầu trời đồng loạt co rút mạnh.

Lần đầu tiên…

Thứ ngoài biển sao xuất hiện phản ứng giống sợ hãi.

Giọng nói chồng chéo vang lên dữ dội hơn bao giờ hết.

“Cảnh báo…”

“Phát hiện Vết Chém Diệt Giới…”

“Xác nhận mối đe dọa…”

“Bắt đầu ưu tiên xóa bỏ…”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Hàng chục bàn tay đen đồng loạt lao xuống thế giới.

Bầu trời vỡ vụn.

Biển cả tan rã.

Ngay cả không gian quanh Noah cũng bắt đầu biến mất từng mảng lớn.

Chu Minh nghiến răng hét lên. “Lâm An!”

Cô lập tức hiểu ý.

Thế Giới Thụ bùng sáng.

Vô số rễ vàng lao lên bầu trời, tạo thành tấm khiên khổng lồ bao phủ Noah và phần đại dương còn sót lại.

Khoảnh khắc tiếp theo…

Kẻ Canh Giữ chém xuống.

Không có tiếng nổ ngay lập tức.

Mọi thứ bỗng im lặng tuyệt đối.

Rồi…

Một đường sáng xám xuất hiện giữa thế giới.

Nó chậm rãi mở rộng.

Xuyên qua đại dương.

Xuyên qua bầu trời.

Xuyên qua cả khe nứt biển sao.

ẦMMMMMMMMMMMMMMMM!!!!!

Toàn bộ thực tại rung chuyển.

Hàng chục bàn tay đen bị cắt lìa cùng lúc. Các con mắt đen trên bầu trời đồng loạt nứt vỡ. Khe nứt biển sao kéo dài hàng ngàn kilomet trực tiếp bị chém đôi.

Quan trọng nhất…

Đường kiếm ấy không dừng lại ở tầng thế giới.

Nó tiếp tục lao vào sâu trong biển sao vô tận.

Một giây sau…

Tiếng gào đầu tiên vang lên từ phía ngoài biển sao.

Không còn giọng nói lạnh lẽo vô cảm nữa.

Mà là âm thanh hỗn loạn khiến toàn bộ vũ trụ rung chuyển.

Kẻ Canh Giữ thật sự đã làm nó bị thương.

Nhưng cùng lúc ấy…

RẮC!!!

Một vết nứt xuất hiện trên cơ thể hắn.

Rồi cái thứ hai.

Thứ ba.

Bóng tối đen tuyệt đối bắt đầu tràn ra từ lồng ngực hắn như vực sâu đang mở bên trong cơ thể.

Người Gác Cổng số Một tái mặt. “Không xong…”

“Hắn vượt quá giới hạn rồi!”

Kẻ Canh Giữ khụy xuống một gối giữa biển sâu. Thanh kiếm đen cắm vào mặt biển đang tan rã. Các ký hiệu vàng trên cơ thể hắn lần lượt vỡ nát như phong ấn cuối cùng đã mất tác dụng.

Rồi…

Một con mắt đen chậm rãi mở ra trên trán hắn.