Chương 20: Chiến Dịch Bình Minh

Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây đỏ, toàn bộ căn cứ số 17 đã bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Trong sân trung tâm, ba chiếc xe tải được đỗ thành hàng ngay ngắn dưới ánh sáng của Tháp Sinh Mệnh. Các tấm giáp hợp kim mới được hàn thêm vào thân xe phản chiếu sắc vàng lục dịu nhẹ, khiến chúng trông giống như những con thú thép đang nằm yên chờ lệnh xuất phát. Thùng xe chứa đầy thực phẩm, nước sạch, thuốc men, dây cáp, máy phát điện dự phòng và vật liệu xây dựng. Đây không chỉ là một đoàn cứu viện, mà còn là hạt giống đầu tiên của Vùng Sinh Mệnh mà Lâm An sắp gieo xuống giữa thành phố đổ nát.

Lâm An đứng trước đoàn xe, ánh mắt lần lượt lướt qua từng thành viên. Chu Minh mang theo cây gậy hợp kim đã được gia cố bằng lõi chấn động mới. Tần Liệt đeo trường đao bên hông, phía sau anh là sáu chiến binh tinh nhuệ của Thiên Sơn. Chu Dương và Vương Gia Bảo khoác trên lưng bộ pin năng lượng cỡ nhỏ do Lưu Đức Thành cải tiến, giúp hai thiếu niên có thể duy trì dị năng lâu hơn. Lý Tiểu Lan mang theo một túi hạt giống biến dị được Tô Nhược Lan xử lý đặc biệt. Hoàng Thu Hà phụ trách toàn bộ vật tư cứu trợ. Vương Quốc Huy và Trần Mỹ Linh chuẩn bị đầy đủ dụng cụ y tế. Lưu Đức Thành chịu trách nhiệm thiết lập nguồn điện và phòng thủ khi tiếp quản mục tiêu.

Bạch Tinh chiếu bản đồ chiến dịch lên không trung. Một tuyến đường màu xanh kéo dài từ căn cứ đến khu công nghiệp phía đông, đi qua ba nút giao lớn và hai khu dân cư bị ô nhiễm nặng. Cô giải thích rằng sau khi Thi Vương Dị Biến bị tiêu diệt, mật độ zombie dọc tuyến đường đã giảm đáng kể, nhưng trong kho hậu cần vẫn tồn tại một tín hiệu năng lượng bất thường có mức độ uy hiếp rất cao. Theo phân tích, đó có thể là nguyên nhân khiến hơn một trăm người sống sót bị mắc kẹt nhiều ngày mà không thể thoát ra.

Lâm An gật đầu và đưa ra mệnh lệnh cuối cùng. Mục tiêu ưu tiên số một là cứu người. Mục tiêu thứ hai là tiếp quản kho hậu cần. Mục tiêu thứ ba là thiết lập Tháp Sinh Mệnh tiền đồn để mở rộng phạm vi thanh lọc của Thế Giới Thụ. Nếu tình huống vượt quá khả năng kiểm soát, toàn đội sẽ lập tức rút lui. Không ai được hành động đơn độc.

Chu Dương hít sâu một hơi, trong mắt cậu vừa có hồi hộp vừa có phấn khích. Vương Gia Bảo huých nhẹ vào vai bạn, nở nụ cười tự tin. Hai thiếu niên đều hiểu rằng đây là chiến dịch lớn nhất họ từng tham gia.

Khi mọi người đồng loạt lên xe, Lâm An nhìn lại căn cứ số 17 lần cuối. Ánh sáng từ Tháp Sinh Mệnh và Thế Giới Thụ hòa vào nhau, phủ lên khu biệt thự một quầng sáng ấm áp như lời tiễn đưa thầm lặng. Cô siết chặt chuôi đao và bước vào ghế phụ của chiếc xe dẫn đầu.

Động cơ đồng loạt gầm lên.

Cánh cổng hợp kim từ từ mở ra.

Ba chiếc xe lao ra khỏi khu biệt thự, chính thức bắt đầu chiến dịch phản công đầu tiên của nhân loại trong thành phố này.

Con đường phía trước phủ đầy xe cộ bỏ hoang và dấu tích của sự sụp đổ. Tuy nhiên, nhờ Radar Sinh Mệnh và sự dẫn đường của Bạch Tinh, đoàn xe liên tục tránh được những khu vực tập trung đông zombie. Mỗi khi gặp các nhóm xác sống nhỏ, Chu Minh và đội chiến đấu nhanh chóng phối hợp tiêu diệt mà không làm chậm tiến độ.

Sau gần một giờ di chuyển, khu công nghiệp phía đông dần hiện ra trước mắt.

Những nhà kho khổng lồ nối tiếp nhau như những con tàu thép nằm bất động giữa biển bê tông. Hàng rào bảo vệ xung quanh đã hư hỏng ở nhiều vị trí, nhưng khu nhà kho trung tâm vẫn còn sáng đèn. Trên mái nhà, vài bóng người đang vẫy cờ cầu cứu trong tuyệt vọng.

Hoàng Thu Hà nhìn qua ống nhòm và khẽ thở phào.

“Họ vẫn còn sống.”

Nhưng đúng lúc ấy, mặt đất phía trước đột nhiên rung lên.

Một chiếc container dài hơn mười mét bị hất tung khỏi mặt đất như món đồ chơi.

Từ bên dưới lớp thép vặn xoắn, một sinh vật khổng lồ chậm rãi ngẩng đầu.

Toàn thân nó được bao phủ bởi lớp giáp đen bóng như kim loại. Hai càng trước to lớn có thể dễ dàng cắt đứt thép tấm. Phần đuôi dài kéo lê trên mặt đất, để lại những rãnh sâu như bị cày xới.

Tô Nhược Lan tái mặt khi nhìn qua thiết bị quét.

“Đó là một biến dị thể cấp cao.”

Bạch Tinh lập tức hoàn tất phân tích.

“Đặt tên tạm thời: Giáp Trùng Dị Biến.”

“Khả năng phòng ngự cực mạnh.”

“Có thể đào xuyên nền bê tông và giáp xe.”

“Đánh giá uy hiếp: Rất cao.”

Sinh vật khổng lồ ngẩng đầu, phát ra tiếng rít chói tai.

Hàng trăm con giáp trùng nhỏ hơn đồng loạt bò ra từ các khe nứt xung quanh như thủy triều đen.

Trên mái nhà, những người sống sót hoảng loạn kêu cứu.

Chu Minh nắm chặt vũ khí.

“Xem ra chúng ta phải mở đường trước.”

Lâm An bước xuống xe.

Ánh sáng vàng lục từ Lĩnh Vực Sinh Mệnh chậm rãi lan ra dưới chân cô.

Gió buổi sáng thổi tung mái tóc đen phía sau lưng.

Cô nhìn con quái vật khổng lồ đang chắn giữa cổng kho hậu cần, trong mắt không có chút dao động.

“Đội một bảo vệ xe và chuẩn bị tiếp nhận người sống sót.”

“Đội hai theo tôi.”

Trường đao trong tay cô chậm rãi rời khỏi vỏ, để lộ lưỡi đao phản chiếu ánh mặt trời.

Cuộc chiến giành lấy kho hậu cần đầu tiên của thành phố chính thức bắt đầu.

Giáp Trùng Dị Biến phát ra một tiếng rít chói tai, âm thanh sắc nhọn đến mức lớp kính trên hai chiếc xe phía trước rung lên bần bật. Ngay sau tiếng rít ấy, hàng trăm con giáp trùng nhỏ đồng loạt tăng tốc, những chiếc chân sắc như móc câu cào xuống mặt bê tông tạo thành vô số tia lửa. Chúng không lao vào tấn công trực diện như zombie, mà tản ra theo nhiều hướng, rõ ràng mang theo bản năng săn mồi và khả năng phối hợp đáng sợ hơn nhiều.

Lâm An bước lên trước một bước. Ánh sáng vàng lục dưới chân cô nhanh chóng lan rộng, phủ lên toàn bộ khu vực chiến đấu. Trong phạm vi của Lĩnh Vực Sinh Mệnh, tinh thần mọi người lập tức ổn định, nhịp tim chậm lại và nguồn năng lượng trong cơ thể trở nên mạnh mẽ hơn. Chu Minh là người đầu tiên xông lên. Cây gậy hợp kim trong tay anh vung ra thành một vòng cung mạnh mẽ, đập nát ba con giáp trùng vừa lao đến. Những chiếc mai cứng như thép vỡ tung thành từng mảnh, chất dịch màu xanh sẫm bắn tung tóe trên mặt đất.

Tần Liệt và đội tinh nhuệ Thiên Sơn đồng thời tản ra hai bên. Các chiến binh phối hợp cực kỳ ăn ý, từng nhát đao chính xác chém vào các khớp nối mềm giữa lớp giáp. Chu Dương đứng trên nóc xe tải, tập trung toàn bộ tinh thần vào đầu ngón tay. Một tia Lôi Châm Xuyên Kích bắn xuống, xuyên thủng đầu một con giáp trùng cỡ lớn đang tìm cách leo lên thân xe. Vương Gia Bảo không hề chậm hơn. Cậu ném ra một quả cầu điện rực sáng, tiếng nổ dữ dội khiến hơn mười con giáp trùng nhỏ bị hất tung khỏi mặt đất.

Lý Tiểu Lan nhanh chóng cắm các hạt giống biến dị xuống những khe nứt quanh khu vực. Chỉ trong vài giây, hàng loạt dây leo bạc phá đất vươn lên, quấn lấy chân và càng của đám giáp trùng. Những sinh vật nhỏ điên cuồng vùng vẫy, nhưng lớp gai trên dây leo dễ dàng xuyên qua các khớp giáp, hút cạn sinh lực của chúng. Tô Nhược Lan và Hoàng Thu Hà tranh thủ tổ chức khu tiếp nhận cứu hộ ở phía sau. Vương Quốc Huy và Trần Mỹ Linh chuẩn bị băng ca, thuốc cầm máu và nước uống. Lưu Đức Thành kết nối máy phát dự phòng với hệ thống chiếu sáng ngoài trời của nhà kho, giúp toàn bộ khu vực trở nên sáng rõ hơn.

Trong lúc đồng đội chặn đứng đám giáp trùng nhỏ, Lâm An tập trung toàn bộ sự chú ý vào Giáp Trùng Dị Biến. Con quái vật cao gần hai tầng nhà, phần mai trước ngực dày đặc những đường vân đỏ rực như mạch máu. Hai càng khổng lồ liên tục va vào nhau, tạo ra những âm thanh kim loại lạnh người. Nó bất ngờ bổ nhào về phía Lâm An với tốc độ hoàn toàn không tương xứng với thân hình đồ sộ. Một chiếc càng sắc bén quét ngang, đủ sức cắt đôi một chiếc xe tải.

Lâm An nghiêng người né tránh. Lưỡi càng xé toạc mặt đất phía sau cô, để lại một rãnh sâu dài hơn ba mét. Cô không lùi lại, mà tận dụng quán tính lao sát đến bên hông quái vật. Trường đao trong tay cô chém mạnh vào khớp nối ở chân trước bên trái. Tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa. Lớp giáp chỉ xuất hiện một vết nứt mảnh.

Bạch Tinh lập tức truyền dữ liệu qua tai nghe. Điểm yếu của Giáp Trùng Dị Biến nằm ở phần bụng mềm và lõi năng lượng nằm gần gốc đuôi. Tuy nhiên, chỉ khi lớp giáp trước ngực bị phá hủy hoặc con quái vật bị lật ngửa, những vị trí này mới lộ ra. Chu Minh nghe thấy liền quát lớn. Anh và Tần Liệt lập tức đổi hướng tấn công, liên tục dùng những đòn mạnh nhất đánh vào chân phải của quái vật để phá vỡ thế thăng bằng.

Giáp Trùng Dị Biến gầm lên dữ dội. Nó vung đuôi quét ngang, đánh bay hai chiến binh Thiên Sơn ra xa. Vương Quốc Huy và Trần Mỹ Linh lập tức lao tới sơ cứu. Chu Dương và Vương Gia Bảo đồng loạt phóng điện vào phần đầu của con quái vật. Dòng điện khiến cơ thể khổng lồ khựng lại trong tích tắc. Ngay lúc ấy, Lý Tiểu Lan dồn toàn bộ dị năng vào hệ thống dây leo. Những bộ rễ bạc dày đặc như mạng nhện trồi lên từ dưới nền bê tông, quấn chặt quanh cả sáu chân của Giáp Trùng Dị Biến.

“Ngay bây giờ!” Bạch Tinh thông báo với giọng dứt khoát.

Chu Minh gầm lên, kích hoạt Trọng Kích Chấn Động và nện thẳng vào đầu gối phải của quái vật. Cùng lúc đó, Tần Liệt bổ một đao rực lửa vào cùng vị trí. Khớp chân vốn đã bị nứt cuối cùng cũng vỡ tung. Thân hình khổng lồ mất thăng bằng, nghiêng mạnh sang một bên.

Lâm An không bỏ lỡ cơ hội. Cô đạp lên một đoạn dây leo, mượn lực bật lên không trung. Toàn bộ sức mạnh của Lĩnh Vực Sinh Mệnh và Quả Thế Giới dồn vào lưỡi đao đang tỏa sáng rực rỡ. Trong ánh mắt mọi người, cô giống như một vệt sao vàng xé toạc bầu trời u ám. Trường đao đâm thẳng vào khe nứt ở ngực quái vật, xuyên qua lớp giáp cuối cùng và chạm đến lõi năng lượng màu đỏ sẫm.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể Giáp Trùng Dị Biến.

Con quái vật giật mạnh, phát ra tiếng rít cuối cùng đầy đau đớn. Các đường sáng đỏ trên lớp giáp nhanh chóng tắt lịm. Thân hình khổng lồ run rẩy vài giây rồi đổ sập xuống giữa khu công nghiệp, tạo nên một đám bụi lớn và khiến mặt đất rung chuyển.

Ngay khi thủ lĩnh bị tiêu diệt, đàn giáp trùng nhỏ lập tức hỗn loạn. Một số bỏ chạy về phía các đường cống, số khác bị đội chiến đấu nhanh chóng tiêu diệt. Chưa đầy mười phút sau, khu vực quanh kho hậu cần hoàn toàn được kiểm soát.

Trên mái nhà, những người sống sót òa lên trong tiếng khóc và tiếng reo mừng. Nhiều người quỳ xuống ngay tại chỗ vì quá xúc động. Cánh cửa thép nặng nề của kho hậu cần từ từ mở ra. Hơn một trăm con người gầy gò, xanh xao nhưng vẫn còn ánh sáng hy vọng trong mắt, lặng lẽ bước ra dưới sự hướng dẫn của Hoàng Thu Hà và đội y tế.

Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi tiến lên phía trước. Gương mặt cô đầy mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại rực sáng khi nhìn thấy Lâm An.

“Cảm ơn… chúng tôi đã nghĩ rằng mình không thể sống qua ngày hôm nay.”

Lâm An lau vệt máu trên lưỡi đao, sau đó nhìn những con người đang run rẩy vì đói khát và kiệt sức. Cô nhớ rất rõ cảm giác tuyệt vọng của kiếp trước, khi không một ai đến cứu họ.

Lần này, mọi thứ đã khác.

Cô chậm rãi gật đầu, giọng nói bình tĩnh nhưng ấm áp.

“Kể từ hôm nay, các anh chị không còn phải chiến đấu một mình nữa.”

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mặt trời xuyên qua lớp mây đỏ, chiếu xuống khu công nghiệp vừa được giải phóng. Giữa thành phố đổ nát, lá cờ đầu tiên của Vùng Sinh Mệnh đã được dựng lên. Và cùng với nó, hy vọng của nhân loại bắt đầu bén rễ trên mảnh đất từng thuộc về tận thế.

Khi những người sống sót cuối cùng rời khỏi nhà kho và được đưa đến khu vực sơ cứu tạm thời, cả khu công nghiệp dần ổn định sau trận chiến dữ dội. Tiếng khóc, tiếng cười và tiếng gọi tên người thân hòa lẫn vào nhau, tạo nên một âm thanh ồn ào nhưng ấm áp đến lạ. Giữa tận thế lạnh lẽo, khoảnh khắc ấy giống như một đốm lửa nhỏ vừa được nhóm lên trong màn đêm kéo dài tưởng chừng vô tận.

Hoàng Thu Hà nhanh chóng tổ chức phát nước sạch, bánh nén năng lượng và chăn giữ nhiệt cho từng người. Vương Quốc Huy cùng Trần Mỹ Linh xử lý các trường hợp bị thương nặng và suy kiệt nghiêm trọng. Tô Nhược Lan mang theo máy quét sinh học để kiểm tra nguy cơ lây nhiễm, đồng thời ghi nhận tình trạng sức khỏe của từng người. Mọi thứ diễn ra có trật tự, không hề hỗn loạn như những căn cứ mà các nạn nhân từng biết đến trước đây.

Người phụ nữ đã gửi tín hiệu cầu cứu tự giới thiệu tên là Hạ Vân. Trước tận thế, cô là quản lý hậu cần của toàn bộ khu công nghiệp. Sau khi hệ thống an ninh bị tê liệt, cô cùng nhân viên và một số gia đình gần đó đã cố thủ trong kho trung tâm. Nhờ nguồn lương thực dự trữ dồi dào, họ cầm cự được gần hai tuần. Tuy nhiên, khi Giáp Trùng Dị Biến xuất hiện và biến khu vực này thành tổ săn mồi, số người còn sống chỉ biết chờ đợi một phép màu.

Hạ Vân đưa cho Lâm An thẻ quyền quản trị tối cao của toàn bộ khu kho vận. Theo lời cô, ngoài lương thực và thuốc men, nơi đây còn lưu trữ nhiều máy móc nâng hạ, xe chuyên dụng, vật liệu xây dựng và hàng loạt container niêm phong chưa được kiểm kê. Chỉ riêng giá trị chiến lược của khu vực này cũng đủ để biến nó thành điểm tựa quan trọng nhất phía đông thành phố.

Bạch Tinh nhanh chóng kết nối với hệ thống máy chủ nội bộ. Sau vài phút, cô hoàn tất việc khôi phục dữ liệu và trình chiếu bản đồ chi tiết của toàn bộ khu công nghiệp. Những kho chứa được đánh dấu theo từng loại tài nguyên. Số lượng hiển thị trên màn hình khiến ngay cả Hoàng Thu Hà cũng phải mở to mắt kinh ngạc. Nếu tính cả lượng hàng chưa sử dụng, nơi này có thể nuôi sống hàng trăm người trong nhiều tháng và cung cấp đủ vật tư để xây dựng thêm nhiều công trình phòng thủ quy mô lớn.

Lâm An nhìn quanh khu công nghiệp đang dần hồi sinh. Những người sống sót đã bắt đầu phụ giúp vận chuyển hàng hóa. Chu Minh và đội chiến đấu tuần tra vòng ngoài để bảo đảm không còn giáp trùng ẩn nấp. Lưu Đức Thành chỉ đạo lắp đặt máy phát điện và kết nối nguồn điện cho các nhà kho. Lý Tiểu Lan gieo hạt giống quanh hàng rào, để các dây leo phòng thủ mọc lên thay thế những đoạn tường bị phá hủy. Tần Liệt điều động đội Thiên Sơn củng cố các điểm canh gác trên cao.

Khi mặt trời đứng bóng, Lâm An lấy từ hệ thống ra lõi năng lượng dự phòng mà cô đã chuẩn bị sẵn từ trước. Dưới sự hướng dẫn của hệ thống, Lưu Đức Thành cùng vài công nhân có kinh nghiệm nhanh chóng dựng khung nền cho một Tháp Sinh Mệnh cỡ nhỏ ngay giữa sân trung tâm. Đây sẽ là tiền đồn đầu tiên của Vùng Sinh Mệnh bên ngoài căn cứ số 17.

Công trình hoàn thành vào cuối buổi chiều.

Khi viên tinh thạch trung tâm được đặt vào lõi, thân tháp cao năm mét lập tức phát sáng. Một cột sáng vàng lục vươn lên trời, rồi lan tỏa thành những vòng sóng dịu nhẹ bao phủ toàn bộ khu công nghiệp. Không khí vốn nồng nặc mùi ẩm mốc và máu tươi nhanh chóng trở nên dễ thở hơn. Những người kiệt sức bất ngờ cảm thấy cơ thể nhẹ hơn, cơn đau và cảm giác tuyệt vọng cũng dịu đi rõ rệt.

Nhiều người đứng lặng dưới ánh sáng ấy, nước mắt chảy dài trên gương mặt hốc hác. Đối với họ, đây không chỉ là một công trình kỳ lạ. Nó giống như bằng chứng đầu tiên cho thấy thế giới này vẫn còn tương lai.

Bạch Tinh cập nhật dữ liệu mới nhất. Với sự hỗ trợ của Tháp Sinh Mệnh, vùng kiểm soát của họ đã mở rộng thêm gần hai mươi kilômét vuông. Tỷ lệ ô nhiễm trong khu công nghiệp giảm mạnh, tốc độ phục hồi của người sống sót tăng lên rõ rệt, còn xác suất hoàn thành giai đoạn đầu của nhiệm vụ Giành Lại Thành Phố tăng lên đáng kể.

Đúng lúc mọi người đang vui mừng, hệ thống an ninh vừa được khôi phục đột nhiên phát ra cảnh báo. Một tín hiệu mã hóa xuất hiện trên màn hình điều khiển. Không giống tín hiệu cầu cứu trước đó, đây là một thông điệp được gửi bằng giao thức quân sự cũ.

Bạch Tinh giải mã dữ liệu trong vài giây rồi ngẩng đầu nhìn Lâm An. Trong đôi mắt bạc của cô lần đầu tiên xuất hiện sự ngạc nhiên rõ rệt.

“Người gửi là Căn cứ Phòng thủ số 1.”

Cả căn phòng lập tức im lặng.

Đó là căn cứ quân sự lớn nhất thành phố, nơi mà trong ký ức của kiếp trước, Lâm An chỉ nghe đến qua lời đồn. Họ sở hữu vũ khí hạng nặng, hệ thống phòng thủ hiện đại và hàng nghìn người sống sót. Nhưng đồng thời, đây cũng là một thế lực mà không ai dám xem nhẹ.

Bạch Tinh tiếp tục mở nội dung thông điệp.

“Chúng tôi đã phát hiện sự xuất hiện của Vùng Sinh Mệnh tại khu phía đông. Nếu các bạn nhận được tín hiệu này, xin hãy phản hồi. Chúng tôi muốn thiết lập liên lạc chính thức.”

Lâm An lặng lẽ nhìn dòng chữ đang phát sáng trên màn hình. Trong ký ức của kiếp trước, Căn cứ Phòng thủ số 1 là lực lượng có thể quyết định cán cân quyền lực của cả thành phố. Việc họ chủ động liên lạc sớm hơn dự kiến chứng tỏ ảnh hưởng của Thế Giới Thụ đã vượt xa phạm vi một căn cứ nhỏ.

Cô khẽ hít sâu, rồi nhìn về phía những con người đang tất bật bên ngoài dưới ánh sáng của Tháp Sinh Mệnh. Chỉ trong một ngày, họ đã giải cứu hơn một trăm người, tiếp quản kho hậu cần và thiết lập tiền đồn đầu tiên. Con đường phía trước vẫn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng giờ đây, cuộc phản công của họ đã thực sự thu hút sự chú ý của toàn thành phố.

Lâm An quay sang Bạch Tinh, giọng nói bình tĩnh nhưng dứt khoát.

“Gửi phản hồi.”

“Chúng ta sẽ gặp họ.”