Chương 21: Cuộc Gặp Gỡ Với Căn Cứ Số 1

Đêm buông xuống trên khu công nghiệp phía đông trong một bầu không khí hoàn toàn khác so với buổi sáng. Những nhà kho từng chìm trong tuyệt vọng giờ đây sáng rực dưới ánh đèn được khôi phục, còn cột sáng vàng lục của Tháp Sinh Mệnh tiền đồn lặng lẽ vươn lên giữa màn đêm như một ngọn hải đăng báo hiệu rằng nơi này đã trở thành lãnh thổ đầu tiên được nhân loại giành lại từ tay tận thế.

Trong phòng điều khiển tạm thời, Bạch Tinh hoàn tất quá trình mã hóa phản hồi gửi đến Căn cứ Phòng thủ số 1. Nội dung ngắn gọn nhưng rõ ràng: Căn cứ số 17 chấp nhận thiết lập liên lạc chính thức và đề nghị tổ chức cuộc gặp tại khu trung chuyển phía nam thành phố vào sáng hôm sau. Đó là một địa điểm tương đối trung lập, đủ xa trung tâm ô nhiễm nhưng vẫn nằm giữa vùng ảnh hưởng của hai bên.

Chưa đầy mười phút sau, tín hiệu xác nhận được gửi trở lại.

Người đại diện của Căn cứ Phòng thủ số 1 là Đại tá Trần Quốc Phong, chỉ huy tối cao lực lượng phòng thủ còn lại trong thành phố. Ông đồng ý tham dự cuộc gặp và sẽ mang theo một đội hộ tống giới hạn.

Khi thông tin này được công bố, bầu không khí trong phòng trở nên nghiêm túc hơn.

Tần Liệt khoanh tay trước ngực, giọng trầm thấp.

“Đây có thể là cơ hội, nhưng cũng có thể là phép thử.”

Chu Minh gật đầu đồng tình.

“Nếu họ thật sự muốn hợp tác, chúng ta sẽ có thêm đồng minh mạnh mẽ. Nếu họ muốn kiểm soát chúng ta, mọi chuyện sẽ phức tạp hơn.”

Lâm An nhìn bản đồ trên màn hình, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ sâu.

Trong ký ức kiếp trước, Căn cứ Phòng thủ số 1 là lực lượng lớn nhất và có tổ chức nhất của thành phố. Tuy nhiên, chính quy mô đồ sộ cũng khiến nội bộ của họ tồn tại nhiều mâu thuẫn. Một số người thật sự muốn bảo vệ dân thường, nhưng cũng có những kẻ coi tận thế là cơ hội để xây dựng quyền lực cho riêng mình.

Lần này, cô sẽ trực tiếp đối diện với họ.

“Ngày mai tôi sẽ đi.”

Giọng nói của Lâm An dứt khoát, không để lại khoảng trống cho sự phản đối.

“Tần Liệt, Chu Minh và Bạch Tinh đi cùng.”

“Những người còn lại tiếp tục củng cố tiền đồn.”

Không ai lên tiếng phản đối. Mọi người đều hiểu rằng đây là quyết định quan trọng có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện của thành phố.


Đêm hôm đó, Lâm An trở về Siêu Nông Trại.

Thế Giới Thụ sau khi hấp thụ Hạch Tâm Sinh Mệnh Biến Dị đã cao thêm đáng kể. Các nhánh cây xòe rộng hơn, từng chiếc lá phát ra ánh sáng vàng lục dịu dàng. Phía xa, khu vực vừa được mở khóa đã hiện ra với những luống đất màu mỡ hơn và một nền móng bằng đá trắng đang dần thành hình. Đó chính là Vườn Dược Cao Cấp.

Hệ thống hiển thị tiến độ tiến hóa giai đoạn hai đã đạt 37%.

Lâm An đặt tay lên thân cây.

Một cảm giác ấm áp và bình ổn truyền vào tâm trí cô.

Từ khi trọng sinh đến nay, cô luôn bước đi với nỗi ám ảnh về thất bại trong quá khứ. Nhưng càng tiến về phía trước, cảm giác ấy càng nhường chỗ cho một niềm tin rõ ràng hơn.

Cô không còn chỉ đang chạy trốn khỏi tương lai.

Cô đang xây dựng một tương lai mới.

Thế Giới Thụ khẽ rung lên, như một lời đáp lại lặng lẽ.


Sáng hôm sau, bốn chiếc xe rời khỏi khu công nghiệp phía đông và hướng về khu trung chuyển phía nam.

Trên đường đi, Bạch Tinh liên tục quét dữ liệu để bảo đảm không có phục kích. Chu Minh và Tần Liệt ngồi ở hai xe khác nhau, luôn duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Khu trung chuyển từng là một quảng trường logistics rộng lớn, nơi các đoàn xe container thường xuyên tập kết trước tận thế. Giờ đây, nơi này trống trải và đầy dấu vết đổ nát, nhưng vẫn có đủ không gian để hai bên gặp mặt mà không phải lo ngại bị bao vây.

Khi đoàn xe của Lâm An đến nơi, phía đối diện đã có ba chiếc xe bọc thép đang đợi sẵn.

Những chiếc xe được gia cố bằng giáp quân sự và trang bị súng máy hạng nặng. Xung quanh là các binh sĩ mặc quân phục chỉnh tề, vũ khí hiện đại và đội hình vô cùng kỷ luật.

Ngay giữa đội hình ấy, một người đàn ông trung niên bước xuống xe.

Ông mặc quân phục đã bạc màu, gương mặt nghiêm nghị nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi của một người đã gánh vác quá nhiều.

Đại tá Trần Quốc Phong.

Người từng được xem là bức tường cuối cùng của thành phố.

Lâm An mở cửa xe và bước xuống.

Ánh mắt của hai người gặp nhau giữa khoảng không yên tĩnh.

Một bên là vị chỉ huy quân đội từng bảo vệ hàng ngàn người sống sót.

Một bên là người phụ nữ trẻ đang tạo ra Vùng Sinh Mệnh đầu tiên trong thành phố.

Gió thổi qua quảng trường hoang tàn.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu rằng cuộc gặp hôm nay có thể quyết định vận mệnh của toàn bộ thành phố.

Đại tá Trần Quốc Phong bước thêm vài bước về phía trước. Đôi giày quân đội của ông dẫm lên nền bê tông nứt vỡ, phát ra âm thanh khô khốc giữa quảng trường rộng lớn. Hai sĩ quan hộ tống theo phản xạ muốn tiến sát hơn, nhưng ông khẽ giơ tay ra hiệu dừng lại. Đó là một cử chỉ nhỏ, song đủ để Lâm An nhận ra rằng người đàn ông này không có ý định mở đầu cuộc gặp bằng sự phô trương quyền lực.

Lâm An cũng bước lên phía trước. Cô không mang theo vẻ cảnh giác quá mức, nhưng từng sợi thần kinh vẫn căng như dây cung. Lĩnh Vực Sinh Mệnh được duy trì ở trạng thái mỏng nhất, gần như hòa vào không khí, vừa đủ để cô cảm nhận rõ mọi biến động trong phạm vi vài chục mét quanh mình. Chu Minh đứng cách cô nửa bước, cây gậy hợp kim trong tay vẫn hạ thấp, còn Tần Liệt khoanh tay quan sát đội hình của đối phương với ánh mắt sắc bén. Bạch Tinh ngồi trong xe chỉ huy, kết nối đồng thời với toàn bộ thiết bị quét và hệ thống liên lạc, sẵn sàng can thiệp nếu xuất hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Đại tá Trần Quốc Phong dừng lại ở khoảng cách vừa đủ lịch sự rồi đưa tay chào theo nghi thức quân đội. “Tôi là Trần Quốc Phong, chỉ huy Căn cứ Phòng thủ số 1. Rất vui vì cuối cùng cũng được gặp người đã tạo ra Vùng Sinh Mệnh.”

Lâm An khẽ gật đầu đáp lễ. “Tôi là Lâm An, phụ trách căn cứ số 17 và các tiền đồn trực thuộc.”

Ánh mắt của Đại tá Trần Quốc Phong thoáng dừng lại trên cô lâu hơn một nhịp. Có lẽ trong tưởng tượng của ông, người có thể giải cứu hàng trăm người, tiêu diệt quái vật cấp cao và thiết lập một vùng thanh lọc giữa tận thế phải là một nhân vật lớn tuổi, dày dạn hơn. Tuy nhiên, sự ngạc nhiên ấy nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự tập trung của một người đã quen đánh giá người khác bằng năng lực thực tế chứ không phải vẻ ngoài.

“Cô trẻ hơn tôi nghĩ,” ông nói, giọng điềm tĩnh. “Nhưng thành quả của cô khiến toàn bộ hệ thống trinh sát của chúng tôi phải điều chỉnh lại mọi giả định.”

Lâm An mỉm cười rất nhẹ. “Trong tận thế, kết quả quan trọng hơn tuổi tác.”

Khóe môi Đại tá Trần Quốc Phong khẽ động, như thể ông đồng ý với câu trả lời ấy.

Sau phần chào hỏi ngắn gọn, hai bên cùng tiến vào khu vực hội đàm đã được chuẩn bị giữa quảng trường. Một bàn gấp đơn giản được đặt giữa hai hàng ghế kim loại, xung quanh là khoảng trống đủ rộng để bảo đảm không bên nào cảm thấy bị áp sát. Bản đồ thành phố được chiếu lên màn hình di động. Những vùng đỏ đại diện cho khu vực ô nhiễm, những chấm xanh biểu thị các căn cứ sống sót, còn hai vùng vàng lục sáng nhất chính là căn cứ số 17 và tiền đồn khu công nghiệp phía đông.

Đại tá Trần Quốc Phong mở lời trước. Ông không vòng vo, cũng không che giấu sự cấp bách của tình hình. Theo báo cáo của ông, Căn cứ Phòng thủ số 1 hiện đang bảo vệ hơn ba nghìn người sống sót, nhưng áp lực ngày càng gia tăng. Dự trữ nhiên liệu và đạn dược không còn dồi dào như trước. Một số khu vực trong nội thành đã xuất hiện những tín hiệu năng lượng bất thường, cho thấy Nguyên Thể Dị Biến đang tiếp tục tiến hóa. Dù sở hữu hỏa lực mạnh, họ không có khả năng thanh lọc môi trường và cũng không thể mở rộng an toàn ra bên ngoài.

“Những gì cô đang xây dựng,” ông nói, ngón tay chỉ vào hai cột sáng xanh trên bản đồ, “là thứ mà chúng tôi không có.”

Lâm An lặng lẽ quan sát ông. Trong giọng nói của Đại tá Trần Quốc Phong không có sự kiêu ngạo hay toan tính thâu tóm, mà chỉ có sự thẳng thắn của một người hiểu rõ giới hạn của mình. Điều đó khiến cô âm thầm hạ thấp thêm một phần cảnh giác.

“Còn các ông,” cô đáp, “là lực lượng sở hữu quy mô và kỷ luật mà chúng tôi chưa có.”

Một khoảng im lặng ngắn xuất hiện, nhưng đó không phải sự đối đầu, mà giống như khoảnh khắc hai người chơi cờ cùng nhận ra rằng bàn cờ trước mặt đủ lớn để họ chiến thắng chỉ khi phối hợp với nhau.

Đại tá Trần Quốc Phong lấy từ cặp tài liệu ra một tập hồ sơ đã được niêm phong. Ông đẩy nó về phía Lâm An. “Đây là dữ liệu trinh sát của chúng tôi về trung tâm thành phố trong hai tuần qua. Tôi tin rằng cô sẽ quan tâm.”

Lâm An mở tập hồ sơ. Trên những trang giấy và dữ liệu điện tử là hình ảnh vệ tinh, bản đồ nhiệt và các báo cáo chiến đấu. Ở chính giữa trung tâm thành phố, một vùng đỏ thẫm xoáy tròn như con mắt khổng lồ. Nhưng điều khiến cô chú ý nhất là ba điểm sáng màu đen nằm xung quanh Nguyên Thể Dị Biến, giống như những vệ tinh đang bảo vệ một hành tinh chết.

Bạch Tinh lập tức phân tích và truyền kết quả đến thiết bị cầm tay của cô. “Ba nguồn năng lượng độc lập. Mức độ nguy hiểm cực cao. Có thể là các cá thể hộ vệ cấp thủ lĩnh.”

Đại tá Trần Quốc Phong gật đầu. “Chúng tôi đã mất hai đội trinh sát để xác nhận điều này. Nếu muốn tiêu diệt Nguyên Thể Dị Biến, chúng ta không chỉ phải phá hủy lõi trung tâm, mà còn phải xử lý ba thủ vệ trước.”

Lâm An khép hồ sơ lại. Những thông tin này trùng khớp với một phần ký ức rời rạc của cô ở kiếp trước. Khi ấy, nhân loại trong thành phố không bao giờ đủ sức chạm tới trung tâm, vì vậy ba thủ vệ ấy gần như chỉ tồn tại dưới dạng truyền thuyết. Còn bây giờ, chúng đã có hình dạng cụ thể, vị trí cụ thể và một con đường khả thi để đối mặt.

Đại tá Trần Quốc Phong nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi không muốn kiểm soát căn cứ của cô. Tôi cũng không có thời gian cho những trò tranh giành quyền lực. Thành phố này hoặc sẽ được giành lại, hoặc tất cả chúng ta sẽ bị nuốt chửng. Vì vậy, tôi đề nghị thiết lập liên minh chính thức.”

Ông đặt lên bàn một huy hiệu quân đội cùng thẻ nhận diện tạm thời dành cho đối tác chiến lược. “Chúng tôi chia sẻ tình báo, cung cấp vũ khí, nhiên liệu và nhân lực. Đổi lại, chúng tôi cần sự hỗ trợ của Vùng Sinh Mệnh và khả năng thanh lọc mà cô sở hữu.”

Chu Minh và Tần Liệt trao đổi ánh mắt. Đây là lời đề nghị hào phóng hơn họ dự đoán. Tuy nhiên, quyết định cuối cùng vẫn thuộc về Lâm An.

Cô không trả lời ngay. Trong tâm trí cô, ký ức của kiếp trước và thực tại hiện tại chồng lên nhau như hai bản đồ khác biệt. Căn cứ số 1 từng là thành trì cuối cùng, nhưng cũng là nơi sụp đổ trong tuyệt vọng. Nếu liên minh thành công, toàn bộ thành phố sẽ có cơ hội thật sự. Nếu thất bại, mọi nỗ lực có thể bị kéo vào một cuộc xung đột mới.

Đúng lúc ấy, Thế Giới Thụ trong Siêu Nông Trại khẽ rung lên. Một luồng ấm áp lan qua ý thức của cô, như một lời nhắc nhở lặng lẽ rằng sự sống chỉ phát triển mạnh mẽ nhất khi các bộ rễ kết nối với nhau.

Lâm An ngẩng đầu. Ánh mắt cô bình tĩnh, nhưng sâu trong đó là quyết tâm sắc bén như lưỡi đao vừa được mài.

Cô đưa tay về phía Đại tá Trần Quốc Phong.

“Chúng ta hợp tác.”

Người đàn ông trung niên siết chặt tay cô. Trong khoảnh khắc hai bàn tay chạm vào nhau, không có tiếng reo hò, cũng không có nghi thức long trọng. Nhưng trên bản đồ thành phố đầy những vùng đỏ, hai điểm sáng của hy vọng cuối cùng đã nối liền thành một đường thẳng.

Và từ thời khắc ấy, cuộc phản công của nhân loại không còn là nỗ lực của một vài căn cứ rời rạc nữa. Nó đã trở thành một liên minh đủ sức thách thức trái tim đen tối đang chiếm giữ cả thành phố.

Ngay sau khi hai bàn tay buông ra, màn hình chiến thuật giữa quảng trường đồng loạt cập nhật. Một đường liên kết màu vàng lục nối từ căn cứ số 17, tiền đồn khu công nghiệp phía đông đến Căn cứ Phòng thủ số 1. Trên bản đồ rộng lớn phủ đầy sắc đỏ, đường liên kết ấy trông giống như một mạch máu mới vừa được nối vào cơ thể đang hấp hối của thành phố.

Đại tá Trần Quốc Phong không để thời gian trôi qua lãng phí. Ông ra hiệu cho một sĩ quan trẻ mang đến một thiết bị lưu trữ quân sự đã được mã hóa nhiều lớp. Khi Bạch Tinh kết nối thử nghiệm, lượng dữ liệu bên trong lớn đến mức giao diện của cô hiện lên hàng chục cửa sổ cùng lúc. Đó là bản đồ đường hầm ngầm, danh sách kho nhiên liệu, báo cáo về các khu dân cư còn tín hiệu sinh mệnh và cả vị trí những điểm phòng thủ đã bị bỏ hoang nhưng vẫn còn giá trị chiến lược.

“Đây là tất cả những gì chúng tôi tích lũy được từ khi tận thế bắt đầu.” Đại tá Trần Quốc Phong nói bằng giọng bình tĩnh. “Nếu muốn giành lại thành phố, thông tin phải được chia sẻ hoàn toàn.”

Lâm An nhìn thiết bị lưu trữ trong tay Bạch Tinh, trong lòng không khỏi đánh giá cao sự quyết đoán của người đàn ông này. Việc giao ra toàn bộ dữ liệu chiến lược đồng nghĩa với một mức độ tin tưởng hiếm thấy trong thời kỳ mà mỗi nguồn tài nguyên đều có thể trở thành nguyên nhân của phản bội.

Bạch Tinh nhanh chóng phân tích dữ liệu và lập tức phát hiện nhiều chi tiết quan trọng. Ở phía tây thành phố còn tồn tại một trạm xử lý nước gần như nguyên vẹn. Phía nam có một nhà máy chế tạo pin năng lượng. Dưới lòng đất trung tâm là hệ thống tàu điện ngầm chưa hoàn toàn sụp đổ, có thể trở thành tuyến tiếp cận bí mật trong tương lai. Nhưng đáng chú ý nhất là vị trí của ba thủ vệ đang bảo vệ Nguyên Thể Dị Biến. Mỗi thủ vệ kiểm soát một khu vực chiến lược và đồng thời đóng vai trò như cột trụ năng lượng ổn định cho lõi trung tâm.

Đại tá Trần Quốc Phong chạm vào ba điểm đen trên bản đồ. Điểm thứ nhất nằm ở khu tài chính, nơi từng tập trung các tòa cao ốc chọc trời. Điểm thứ hai ở bệnh viện trung tâm. Điểm thứ ba nằm dưới nhà ga tàu điện ngầm lớn nhất thành phố. Theo dữ liệu của quân đội, cả ba nơi đều có mật độ ô nhiễm cực cao và nhiều lần khiến các đội trinh sát không thể quay trở về.

“Muốn đánh vào trung tâm,” ông nói, “chúng ta phải lần lượt phá vỡ ba trụ bảo vệ này.”

Lâm An chăm chú quan sát bản đồ. Kế hoạch trong đầu cô dần trở nên rõ ràng hơn. Thế Giới Thụ sẽ tiếp tục mở rộng Vùng Sinh Mệnh. Căn cứ số 1 cung cấp hỏa lực và nhân lực. Các tiền đồn đóng vai trò bàn đạp. Mỗi thắng lợi nhỏ sẽ làm suy yếu Nguyên Thể Dị Biến cho đến khi toàn bộ thành phố đủ điều kiện tiến hành trận chiến cuối cùng.

Tần Liệt khẽ gật đầu. “Nếu chúng ta phối hợp tốt, đây không còn là điều bất khả thi.”

Chu Minh siết chặt cây gậy hợp kim, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Vậy thì hãy bắt đầu càng sớm càng tốt.”

Đại tá Trần Quốc Phong mở tập tài liệu cuối cùng. Bên trong là hình ảnh một khu vực được đánh dấu màu vàng thay vì đỏ. Đó là trạm xử lý nước phía tây, nơi hiện đang có hơn hai trăm người sống sót cố thủ và nắm giữ nguồn nước sạch quan trọng nhất của thành phố. Tuy nhiên, khu vực này đang bị một đàn thú biến dị bao vây, và hệ thống phòng thủ của họ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

“Nếu giải cứu được nơi này,” ông giải thích, “chúng ta sẽ đảm bảo nguồn nước cho toàn bộ liên minh.”

Bạch Tinh nhanh chóng tính toán và hiển thị kết quả. Sau khi tiếp quản trạm xử lý nước, khả năng duy trì lâu dài của liên minh sẽ tăng mạnh, đồng thời tiến độ hoàn thành giai đoạn đầu của nhiệm vụ Giành Lại Thành Phố sẽ tiến thêm một bước quan trọng.

Lâm An nhìn bản đồ một lần nữa. Cô hiểu rất rõ ý nghĩa của việc này. Lương thực, thuốc men, năng lượng và nước sạch là bốn trụ cột của bất kỳ nền văn minh nào. Họ đã giành được kho hậu cần. Họ đang sở hữu nguồn nghiên cứu và sản xuất. Và giờ đây, mục tiêu tiếp theo chính là mạch nước của cả thành phố.

Cô khép tập hồ sơ lại, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng sự chắc chắn không thể lay chuyển.

“Chúng ta sẽ mở chiến dịch thứ hai.”

Đại tá Trần Quốc Phong nhìn cô và khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi của một người đã quá lâu không nhìn thấy hy vọng.

“Chiến dịch Dòng Nước Sinh Mệnh.”

Tên gọi ấy nhanh chóng được Bạch Tinh ghi vào hệ thống liên minh. Trên màn hình chiến thuật, trạm xử lý nước phía tây sáng lên như mục tiêu tiếp theo của toàn bộ lực lượng sống sót trong thành phố.

Khi cuộc họp kết thúc, hai bên không còn là những nhóm người xa lạ dò xét lẫn nhau. Họ đã trở thành các đồng minh cùng chia sẻ một vận mệnh.

Trên đường trở về khu công nghiệp phía đông, Lâm An ngồi lặng trong xe chỉ huy, mắt nhìn thành phố đang lướt qua bên ngoài cửa kính. Ở nhiều khu vực, cô vẫn nhìn thấy những đám sương đỏ dày đặc, những tòa nhà đổ nát và đàn zombie lang thang vô định. Nhưng khác với những ngày đầu tận thế, trong khung cảnh ấy giờ đây đã xuất hiện những điểm sáng thật sự. Căn cứ số 17. Tiền đồn khu công nghiệp. Căn cứ Phòng thủ số 1. Và sắp tới là trạm xử lý nước phía tây.

Những điểm sáng ấy giống như những hạt giống vừa được gieo xuống đất chết.

Nếu được bảo vệ và nuôi dưỡng, chúng sẽ mọc thành một khu rừng đủ sức xé toạc bóng tối.

Trong Siêu Nông Trại, Thế Giới Thụ khẽ rung lên như hưởng ứng ý nghĩ của cô. Một thông báo mới lặng lẽ hiện ra trước mắt Lâm An.

【Tiến hóa giai đoạn hai của Thế Giới Thụ đạt 52%.】

【Do liên minh được thiết lập, tốc độ phát triển tăng thêm 15%.】

【Kỹ năng mới sắp được mở khóa.】

Khóe môi Lâm An khẽ cong lên.

Con đường phía trước vẫn đầy hiểm nguy, nhưng mỗi bước tiến đều đang khiến tương lai khác đi.

Và ở phía tây thành phố, nơi dòng nước cuối cùng của nhân loại đang hấp hối, chiến dịch tiếp theo đã bắt đầu đếm ngược.