Chương 25: Thành Phố Dưới Lòng Đất

Thiết Vệ Chủ chậm rãi đứng dậy từ khe nứt giữa quảng trường bệnh viện.

Mỗi chuyển động của nó đều phát ra âm thanh kim loại ma sát nặng nề khiến mặt đất rung lên như có đoàn tàu khổng lồ đang lao qua bên dưới. Cơ thể quái vật cao gần mười mét, toàn thân bị bao phủ bởi lớp hợp kim đỏ đen đang chảy như dung nham. Giữa lồng ngực là lõi năng lượng hình tròn xoay chậm rãi, phát ra ánh sáng đỏ lạnh lẽo như con mắt máy móc của địa ngục.

Xung quanh Thiết Vệ Chủ, hàng chục Thiết Vệ Ngầm đồng loạt quỳ xuống.

Chúng không còn gầm rú hay lao vào tấn công như trước.

Toàn bộ đám quái vật đứng yên như đội quân cơ giới đang chờ mệnh lệnh từ vị vua dưới lòng đất.

Không khí quanh quảng trường trở nên ngột ngạt đến đáng sợ.

Ngay cả Mưa Sinh Mệnh cũng bị áp lực từ Thiết Vệ Chủ làm cho dao động hỗn loạn.

Bạch Tinh liên tục quét dữ liệu, nhưng biểu cảm của cô lần đầu tiên trở nên căng thẳng rõ rệt.

“Năng lượng phản ứng vượt xa dự đoán.”

“Thiết Vệ Chủ đang kết nối trực tiếp với toàn bộ mạng lưới tàu điện ngầm.”

“Phạm vi hoạt động của nó bao phủ gần nửa thành phố.”

Đại tá Trần Quốc Phong siết chặt khẩu súng trường trong tay.

“Nói cách khác…”

“Nếu thứ này tiến vào khu dân cư…”

Bạch Tinh trả lời ngắn gọn.

“Toàn bộ tuyến phòng thủ hiện tại sẽ sụp đổ.”

Tiếng kim loại vang lên.

Thiết Vệ Chủ chậm rãi quay đầu về phía Lâm An.

Trong khe mặt nạ thép đỏ đen, hai mắt sáng lên như lò nung đang mở cửa.

Sau đó, giọng nói méo mó vang lên từ bên trong cơ thể khổng lồ.

“Phát hiện…”

“Nguồn sinh mệnh cấp cao…”

“Ưu tiên tiêu diệt.”

Ngay khoảnh khắc câu nói kết thúc, Thiết Vệ Chủ biến mất.

Ầm!!!

Một vụ nổ khổng lồ bùng lên ngay vị trí Lâm An vừa đứng.

Nền quảng trường bị đập lõm thành hố sâu rộng hơn mười mét.

Nếu không nhờ phản xạ của Lĩnh Vực Sinh Mệnh, cô đã bị nghiền nát ngay trong đòn đầu tiên.

Nhưng chưa kịp ổn định thân thể, Lâm An đã cảm nhận được luồng áp lực kinh khủng lao tới lần nữa.

Quá nhanh.

Thiết Vệ Chủ hoàn toàn khác cấp độ với các thủ vệ trước.

Cánh tay cơ giới khổng lồ quét ngang như bức tường thép đang nghiền nát không khí. Lâm An lập tức dựng trường đao chắn trước người.

Ầm!!!

Sóng xung kích bùng nổ.

Toàn thân cô bị đánh bật xuyên qua một chiếc xe tải quân dụng, trượt dài hơn hai mươi mét mới miễn cưỡng dừng lại.

Máu tanh tràn lên cổ họng.

Chu Minh và Tần Liệt gần như đồng thời lao tới.

Chu Minh dồn toàn bộ sức mạnh vào Trọng Kích Chấn Động, nện mạnh vào đầu gối Thiết Vệ Chủ. Tần Liệt chém liên tục vào các khớp nối phía sau chân đối thủ.

Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên.

Nhưng lớp giáp đỏ đen chỉ hơi lõm xuống.

Thiết Vệ Chủ gần như không bị ảnh hưởng.

Nó xoay người cực nhanh.

Cánh tay cơ giới khổng lồ đánh trúng Chu Minh như búa tạ.

Anh phun máu, cơ thể bay thẳng vào bức tường bệnh viện đã nứt vỡ phía sau.

“Tản ra!” Tần Liệt quát lớn.

Nhưng đã quá muộn.

Từ lưng Thiết Vệ Chủ, hàng chục dây cáp kim loại đỏ rực đột ngột bắn ra như xúc tu thép. Chúng xuyên thủng mặt đất, xe cộ và tường bê tông dễ dàng như đâm qua giấy.

Ba chiến binh Thiên Sơn bị quấn lấy trong chớp mắt.

Lớp kim loại đỏ bắt đầu lan lên cơ thể họ.

Đồng hóa.

Mọi người lập tức đổi sắc mặt.

Bạch Tinh phát cảnh báo khẩn cấp.

“Không được để dây cáp tiếp xúc quá lâu!”

“Thiết Vệ Chủ có khả năng biến đổi sinh học cơ giới!”

Lâm An đứng dậy từ đống đổ nát.

Cơn đau truyền khắp cơ thể, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lẽo.

Trong Siêu Nông Trại, Thế Giới Thụ rung lên dữ dội như cảm nhận được mối đe dọa khổng lồ. Hồ Sinh Mệnh vừa mở khóa bắt đầu phát sáng dưới gốc cây cổ thụ. Từng dòng năng lượng xanh vàng từ mặt hồ bay lên không trung, hội tụ quanh thân cây.

Một thông báo mới hiện ra.

【Phát hiện năng lượng cơ giới dị biến cấp cao.】

【Đề xuất: Kích hoạt cộng hưởng lõi sinh mệnh.】

【Cảnh báo: Tiêu hao cực lớn.】

Lâm An siết chặt chuôi đao.

Cô hiểu rõ.

Nếu không chặn được Thiết Vệ Chủ tại đây, liên minh sẽ không còn cơ hội tiến vào ga tàu điện ngầm trung tâm.

Mà nếu không phá hủy lõi điều khiển dưới lòng đất…

Thiết Vệ Ngầm sẽ vô tận.

Ngay lúc ấy, Tô Nhược Lan đột nhiên lên tiếng qua hệ thống liên lạc.

“Tôi biết cách làm chậm nó!”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía cô.

Tô Nhược Lan nhanh chóng mở dữ liệu nghiên cứu vừa lấy được từ bệnh viện.

“Trong phòng thí nghiệm cũ có hồ sơ về hệ thống AI quản lý tàu điện ngầm trước tận thế.”

“Thiết Vệ Chủ không hoàn toàn là sinh vật biến dị.”

“Nó là hệ thống phòng thủ bị Nguyên Thể Dị Biến đồng hóa.”

Cô chỉ vào lõi đỏ xoay tròn trong lồng ngực quái vật.

“Nếu dùng xung điện quá tải kết hợp năng lượng thanh lọc, chúng ta có thể khiến lõi điều khiển mất ổn định tạm thời.”

Chu Dương và Vương Gia Bảo lập tức hiểu ý.

Hai thiếu niên nhìn nhau.

“Bọn em có thể tạo xung điện.”

“Nhưng cần thời gian.”

Lâm An không do dự.

“Chu Minh, Tần Liệt.”

“Giữ chân nó.”

Hai người đồng thời gật đầu.

Ngay giây tiếp theo, cả quảng trường bệnh viện lại bùng nổ trận chiến dữ dội hơn trước.

Chu Minh gầm lên lao thẳng vào Thiết Vệ Chủ như một chiếc xe tăng sống. Tần Liệt liên tục di chuyển quanh đối thủ, dùng tốc độ ép quái vật không thể tập trung hoàn toàn vào một mục tiêu.

Trong khi đó, Chu Dương và Vương Gia Bảo bắt đầu tích tụ điện năng giữa quảng trường.

Từng tia sét tím xanh điên cuồng lan khắp mặt đất.

Mưa Sinh Mệnh trên bầu trời bị điện quang phản chiếu thành hàng ngàn tia sáng rực rỡ.

Thiết Vệ Chủ dường như cảm nhận được nguy hiểm.

Nó đột ngột quay đầu.

Lõi đỏ giữa ngực bắt đầu xoay nhanh hơn.

Một âm thanh còi tàu khổng lồ vang lên từ sâu trong lòng đất.

Rồi toàn bộ hệ thống tàu điện ngầm dưới thành phố sáng rực màu đỏ máu.

Ánh sáng đỏ từ hệ thống tàu điện ngầm bùng lên dưới lòng đất như những mạch máu khổng lồ vừa thức tỉnh.

Khắp khu nội đô, mặt đường bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Từng tiếng còi tàu méo mó vang vọng từ dưới sâu, hòa lẫn với tiếng kim loại ma sát khiến không khí như bị kéo căng. Những tuyến đường ray bỏ hoang dưới lòng đất đồng loạt sáng lên ánh đỏ thẫm, tạo thành mạng lưới khổng lồ trải dài khắp thành phố.

Bạch Tinh lập tức thay đổi sắc mặt.

“Thiết Vệ Chủ đang triệu hồi toàn bộ đơn vị cơ giới hóa còn sót lại!”

Màn hình chiến thuật nhanh chóng xuất hiện vô số điểm đỏ di chuyển với tốc độ cao từ các tuyến tàu điện ngầm hướng về Bệnh viện Trung Tâm.

Nếu đám quái vật ấy tràn tới…

Liên minh sẽ bị nuốt chửng ngay tại đây.

“Không còn thời gian nữa!” Đại tá Trần Quốc Phong quát lớn.

Chu Minh lau máu nơi khóe miệng rồi gầm lên lao tiếp vào Thiết Vệ Chủ. Toàn bộ cơ bắp trên cánh tay anh phồng lên dữ dội. Trọng Kích Chấn Động liên tục nện xuống lớp giáp đỏ đen của đối thủ như búa công thành.

Ầm! Ầm! Ầm!

Mỗi cú đánh đều khiến quảng trường rung chuyển.

Nhưng Thiết Vệ Chủ vẫn đứng vững như ngọn núi thép giữa cơn bão.

Nó xoay mạnh cánh tay cơ giới.

Chu Minh vừa kịp đưa gậy chắn ngang thì cả người đã bị đánh bật lần nữa. Bộ giáp trên cánh tay trái nứt toác, máu chảy xuống nền bê tông còn nóng đỏ.

Tần Liệt xuất hiện phía sau Thiết Vệ Chủ ngay khoảnh khắc đó.

Ánh lửa đỏ rực bùng lên quanh chiến đao.

Anh dồn toàn bộ dị năng vào một nhát chém thẳng xuống khớp nối sau gáy quái vật.

Keng!!!

Tiếng va chạm chói tai vang lên.

Một mảng giáp kim loại cuối cùng cũng bị chém bật ra.

Lõi năng lượng đỏ dưới lớp giáp thoáng lộ diện.

“Ngay bây giờ!” Tần Liệt quát lớn.

Ở giữa quảng trường, Chu Dương và Vương Gia Bảo đồng thời mở mắt.

Nguồn điện tích tụ quanh họ đã đạt đến cực hạn.

Không khí xung quanh méo mó vì năng lượng quá tải. Những tia điện tím xanh điên cuồng nhảy múa giữa cơn Mưa Sinh Mệnh, tạo thành cảnh tượng giống như bầu trời đang nổi giận.

Hai thiếu niên đồng thời giơ tay lên.

“Lôi Ngục…”

“Thiên Kích!”

ẦM!!!!!!!!!

Một cột sét khổng lồ rộng gần mười mét giáng xuống từ bầu trời đêm, đánh thẳng vào phần lõi vừa lộ ra sau gáy Thiết Vệ Chủ.

Toàn bộ quảng trường sáng trắng.

Tiếng nổ vang vọng khắp khu nội đô.

Thiết Vệ Chủ lần đầu tiên phát ra tiếng gầm dữ dội thật sự.

Lớp giáp đỏ đen quanh cơ thể nó rung lên điên cuồng. Các đường năng lượng dưới lớp kim loại chớp tắt hỗn loạn như hệ thống máy móc đang quá tải.

Bạch Tinh lập tức hét lên.

“Hiệu quả rồi!”

“Lõi điều khiển mất ổn định trong tám giây!”

Tám giây.

Đó là cơ hội duy nhất.

Lâm An hít sâu.

Trong Siêu Nông Trại, Thế Giới Thụ và Hồ Sinh Mệnh đồng thời phát sáng rực rỡ. Nguồn năng lượng xanh vàng cuồn cuộn tràn vào cơ thể cô như thủy triều.

Những giọt Mưa Sinh Mệnh quanh quảng trường bắt đầu xoay tròn quanh lưỡi đao trong tay cô.

Ánh sáng vàng lục càng lúc càng mạnh.

Mạnh đến mức toàn bộ màu đỏ quanh bệnh viện bị ép lùi từng chút một.

Thiết Vệ Chủ quay đầu nhìn cô.

Lần đầu tiên, trong đôi mắt đỏ máy móc ấy xuất hiện dao động giống như sợ hãi.

Lâm An bước lên một bước.

Nền bê tông dưới chân cô nứt ra vì năng lượng bùng nổ.

Bước thứ hai.

Không khí quanh quảng trường bắt đầu rung động.

Bước thứ ba.

Phía sau cô, hình bóng khổng lồ của Thế Giới Thụ mờ ảo hiện lên giữa trời đêm.

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu.

Chu Minh mở to mắt.

Tần Liệt siết chặt chiến đao.

Ngay cả Đại tá Trần Quốc Phong cũng không giấu nổi vẻ chấn động.

Bởi lúc này, khí tức tỏa ra từ Lâm An đã vượt xa cấp độ dị năng giả thông thường.

Thiết Vệ Chủ đột nhiên gầm lên và lao tới.

Toàn bộ cánh tay cơ giới hóa thành lưỡi đao thép khổng lồ chém thẳng xuống.

Nhưng đúng lúc ấy…

Lâm An biến mất.

Không ai nhìn thấy cô di chuyển như thế nào.

Chỉ thấy một đường sáng vàng lục xé ngang quảng trường như tia chớp xuyên qua màn đêm.

Một giây sau.

Lâm An đã xuất hiện phía sau Thiết Vệ Chủ.

Trường đao trong tay cô chậm rãi hạ xuống.

Két…

Một đường nứt mảnh xuất hiện từ phần gáy Thiết Vệ Chủ.

Rồi lan dần xuống lưng.

Xuống eo.

Xuống tận lõi năng lượng giữa ngực.

Ánh đỏ trong mắt quái vật chớp tắt dữ dội.

“Toàn bộ… hệ thống…”

“Lỗi…”

Ầm!!!!!!!!!

Cơ thể khổng lồ của Thiết Vệ Chủ tách đôi giữa cơn mưa ánh sáng.

Lõi năng lượng đỏ bên trong phát nổ thành vô số mảnh kim loại nóng chảy bắn tung khắp quảng trường.

Cùng lúc đó…

Toàn bộ ánh đỏ trong hệ thống tàu điện ngầm dưới lòng đất đồng loạt tắt ngúm.

Sự im lặng bao trùm.

Rồi từ sâu trong lòng đất, một âm thanh trầm thấp vang lên.

Không còn là tiếng tàu.

Không còn là tiếng kim loại.

Mà giống như…

Một nhịp tim khổng lồ vừa thức tỉnh thật sự dưới trung tâm thành phố.

Tiếng tim đập khổng lồ vang lên từ sâu dưới lòng đất khiến toàn bộ quảng trường bệnh viện chìm vào im lặng tuyệt đối.

Thình.

Thình.

Thình.

Mỗi nhịp vang lên đều làm mặt đất rung chuyển nhẹ như có một sinh vật khổng lồ đang chậm rãi mở mắt dưới trung tâm thành phố.

Sau khi Thiết Vệ Chủ bị tiêu diệt, những Thiết Vệ Ngầm còn sót lại đồng loạt đứng khựng giữa quảng trường. Ánh đỏ trong mắt chúng chớp tắt liên tục rồi dần biến mất. Từng cơ thể kim loại nặng nề đổ sập xuống nền bê tông như những cỗ máy đã mất nguồn năng lượng.

Nhưng không một ai cảm thấy nhẹ nhõm.

Ngược lại, bầu không khí còn căng thẳng hơn trước.

Bạch Tinh nhìn chằm chằm vào bản đồ chiến thuật đang điên cuồng nhấp nháy dữ liệu. Khu vực đỏ ở trung tâm thành phố không thu nhỏ lại sau khi mất thủ vệ thứ ba. Nó đang co rút vào một điểm duy nhất.

Một điểm đỏ đậm đến mức gần như biến thành màu đen.

“Nguyên Thể Dị Biến…” cô khẽ nói.

“Đã hoàn toàn tỉnh lại.”

Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ thành phố mất điện.

Ánh sáng từ các tòa nhà, biển quảng cáo, đèn đường và cả những hệ thống điện còn sót lại đồng loạt tắt ngúm. Bóng tối khổng lồ bao phủ khu nội đô như một tấm màn đen khép lại bầu trời.

Chỉ còn ánh sáng vàng lục từ Mưa Sinh Mệnh và Tháp Sinh Mệnh phía xa vẫn le lói giữa màn đêm.

Rồi…

Một cột sáng đỏ đen khổng lồ bùng lên từ trung tâm thành phố.

ẦM!!!

Mây đen trên bầu trời bị xé toạc.

Nguồn năng lượng khủng khiếp tràn qua toàn bộ nội đô như sóng thần vô hình. Những chiếc xe bỏ hoang bị thổi lật. Cửa kính hàng loạt tòa nhà đồng loạt nổ tung. Ngay cả các chiến binh cấp cao cũng phải lùi lại vì áp lực quá mạnh.

Lâm An ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm thành phố.

Trong đôi mắt cô phản chiếu cột sáng đỏ đang xuyên thẳng lên tầng mây.

Một cảm giác quen thuộc nhưng đáng sợ dâng lên trong lòng.

Đó là khí tức mà cô từng cảm nhận trước khi chết ở kiếp trước.

Nhưng lần này…

Nó còn mạnh hơn.

Bạch Tinh nhanh chóng hoàn tất phân tích cuối cùng. Giọng nói của cô vang lên trong hệ thống liên lạc, lạnh và rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Ba thủ vệ đã bị tiêu diệt.”

“Rào chắn bảo vệ lõi trung tâm đã biến mất.”

“Nguyên Thể Dị Biến bắt đầu tiến vào giai đoạn cuối cùng.”

Trên bản đồ chiến thuật, khu vực trung tâm thành phố từ từ hiện lên một cấu trúc khổng lồ chưa từng được phát hiện trước đó.

Bên dưới khu thương mại trung tâm.

Bên dưới những tòa cao ốc đổ nát.

Bên dưới cả mạng lưới tàu điện ngầm.

Có một khoảng không khổng lồ giống như tổ kén nằm sâu dưới lòng đất.

Ở chính giữa tổ kén ấy…

Một sinh vật đang cuộn mình ngủ say.

Không.

Nó đã bắt đầu tỉnh dậy.

Hình ảnh quét năng lượng chỉ hiện ra vài giây rồi biến dạng hoàn toàn vì nhiễu loạn. Tuy nhiên, chỉ chừng đó cũng đủ khiến tất cả mọi người lạnh sống lưng.

Thứ tồn tại dưới lòng đất lớn đến mức gần bằng cả khu trung tâm thành phố.

Chu Dương tái mặt.

“Đó thật sự là thứ con người có thể đánh bại sao…”

Không ai trả lời.

Ngay cả Đại tá Trần Quốc Phong cũng siết chặt nắm tay đến trắng bệch.

Bởi ai cũng hiểu.

Đây không còn là quái vật cấp thủ lĩnh.

Đây là nguồn gốc của toàn bộ tận thế trong thành phố này.

Đúng lúc ấy, Thế Giới Thụ trong Siêu Nông Trại rung lên dữ dội chưa từng có.

Hồ Sinh Mệnh phát sáng.

Toàn bộ không gian nông trại tràn ngập ánh vàng lục.

Một thông báo đỏ thẫm xuất hiện trước mắt Lâm An.

【Cảnh báo tối cao.】

【Phát hiện Nguyên Thể Dị Biến hoàn chỉnh.】

【Nhiệm vụ cuối cùng đã kích hoạt: Trận Chiến Giành Lại Thành Phố.】

【Điều kiện chiến thắng: Tiêu diệt lõi trung tâm.】

【Điều kiện thất bại: Thế Giới Thụ bị phá hủy hoặc toàn bộ liên minh sụp đổ.】

【Phần thưởng khi hoàn thành: Quyền mở khóa Hạt Giống Văn Minh.】

Đồng tử Lâm An co lại.

Hạt Giống Văn Minh…

Ở kiếp trước, cô chưa từng nghe đến thứ này.

Điều đó có nghĩa là dòng thời gian hiện tại đã đi xa đến mức ngay cả ký ức của cô cũng không còn đủ để dự đoán tương lai.

Ngay khi mọi người còn đang chìm trong chấn động, mặt đất dưới trung tâm thành phố đột nhiên nứt ra.

ẦM! ẦM! ẦM!

Từng tòa nhà cao tầng bắt đầu sụp xuống như bị thứ gì đó khổng lồ đội lên từ bên dưới.

Những con đường chính đồng loạt nứt toác.

Một luồng khí đỏ đen dày đặc phun trào lên trời như núi lửa.

Rồi từ giữa cột sáng…

Một con mắt khổng lồ chậm rãi mở ra trong bóng tối sâu hun hút dưới lòng đất.

Con mắt ấy lạnh lẽo.

Cổ xưa.

Và tràn ngập ác ý đối với toàn bộ sinh mệnh trên mặt đất.

Khoảnh khắc nó mở ra…

Tất cả zombie trong thành phố đồng loạt ngẩng đầu.

Hàng triệu tiếng gào rú vang lên từ mọi ngóc ngách của nội đô như biển chết đang thức tỉnh.

Bạch Tinh nhìn màn hình dữ liệu đang vượt quá giới hạn tính toán.

Giọng cô lần đầu tiên xuất hiện dao động rõ rệt.

“Thi triều cấp thành phố…”

“Đã bắt đầu.”