Chương 24: Trái Tim Của Tổ Máu

Nhát đao của Lâm An xé rách màn mưa ánh sáng và bổ thẳng vào lõi trung tâm của Huyết Mẫu Ký Sinh.

Khoảnh khắc lưỡi đao chạm vào khối tinh thể đỏ đen đang co bóp, toàn bộ không gian quanh Bệnh viện Trung Tâm như đông cứng lại trong một giây ngắn ngủi. Sau đó, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ sâu bên trong cơ thể thủ vệ thứ hai.

Ầm!

Sóng xung kích đỏ đen bùng phát dữ dội từ lõi trung tâm, quét ngang toàn bộ mái bệnh viện. Hàng loạt cửa kính vỡ tung thành mưa mảnh sắc bén. Những xúc tu khổng lồ điên cuồng quật loạn trong không trung như một con quái vật hấp hối đang cố kéo tất cả xuống địa ngục cùng nó.

Lâm An bị luồng chấn động đánh bật ra phía sau.

Ngay khi cơ thể cô mất thăng bằng giữa không trung, một dây leo bạc từ phía dưới lập tức vươn lên quấn quanh cánh tay cô. Lý Tiểu Lan cắn chặt môi, dùng toàn bộ dị năng kéo mạnh, giúp Lâm An đáp xuống phần mái còn nguyên vẹn.

Nhưng trận chiến vẫn chưa kết thúc.

Lõi trung tâm đã bị chém nứt, song chưa hoàn toàn vỡ tan.

Từ khe nứt trên bề mặt lõi, vô số mạch máu đỏ sẫm bắt đầu điên cuồng lan ra, cắm ngược trở lại cơ thể Huyết Mẫu Ký Sinh như muốn tự vá lại vết thương. Khối quái vật phát ra tiếng gào chói tai đến mức nhiều người phải ôm đầu đau đớn.

Bạch Tinh lập tức phân tích dữ liệu.

“Năng lượng lõi đang mất ổn định.”

“Nếu nó hoàn thành tái cấu trúc, toàn bộ khu nội đô sẽ bị ô nhiễm lần hai.”

Chu Minh vừa đập nát một ký sinh thể lao tới vừa quát lớn.

“Phải phá hủy hoàn toàn cái lõi đó!”

Trên bầu trời, Mưa Sinh Mệnh vẫn không ngừng rơi xuống. Những giọt mưa ánh vàng liên tục ăn mòn lớp mô thịt đỏ đen quanh lõi trung tâm, khiến tốc độ hồi phục của Huyết Mẫu Ký Sinh bị chậm lại đáng kể.

Tần Liệt dẫn đội Thiên Sơn lao lên tầng thượng từ phía tây. Người đàn ông cầm chiến đao bằng cả hai tay, ánh mắt lạnh như thép. Anh chém đứt hàng loạt xúc tu chắn đường, mở ra một lối tiến thẳng đến lõi trung tâm.

Trong khi đó, Chu Dương và Vương Gia Bảo đồng thời dồn toàn bộ điện năng còn lại vào đòn hợp kích cuối cùng. Những tia sét tím xanh đan xen thành một lưới điện khổng lồ giữa bầu trời đêm, liên tục đánh vào phần lõi đang nứt vỡ.

Từng vết nứt trên bề mặt tinh thể đỏ đen càng lúc càng lan rộng.

Nhưng đúng lúc ấy, toàn bộ bệnh viện rung chuyển dữ dội.

Một phần tường ngoài ở tầng mười ba bất ngờ nổ tung.

Từ bên trong, một sinh vật khổng lồ bò ra.

Nó từng là con người.

Ít nhất, phần áo blouse rách nát và chiếc bảng tên còn đeo trên ngực cho thấy điều đó.

Nhưng giờ đây, cơ thể nó đã phình to gấp ba lần bình thường. Hai cánh tay biến thành những lưỡi dao thịt đỏ rực, còn phần đầu bị bao phủ bởi lớp mô ký sinh đang co giật liên tục. Trên lưng sinh vật là hàng chục ống dẫn mạch máu nối thẳng vào Huyết Mẫu Ký Sinh phía trên mái nhà.

Tô Nhược Lan nhìn hình ảnh qua màn hình giám sát, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Đó là…”

Cô khựng lại vài giây.

“Là viện trưởng Trương Khải Minh.”

Không khí chợt nặng xuống.

Trương Khải Minh từng là chuyên gia virus học hàng đầu thành phố, cũng là người đứng đầu dự án nghiên cứu dịch bệnh trước tận thế. Không ai ngờ rằng ông ta lại bị biến thành dạng quái vật này.

Con quái vật phát ra âm thanh gào rú méo mó rồi lao thẳng về phía nhóm của Tần Liệt.

Tốc độ của nó cực nhanh.

Một chiến binh Thiên Sơn chưa kịp phản ứng đã bị lưỡi dao thịt xuyên thủng vai, hất văng xuống mái tầng dưới.

“Tản ra!” Tần Liệt quát lớn.

Anh đón trực diện một nhát chém từ quái vật. Hai nguồn sức mạnh va chạm khiến nền bê tông dưới chân nứt toác. Tần Liệt bị ép lùi nửa bước, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm trọng.

Con quái vật này mạnh hơn toàn bộ ký sinh thể trước đó.

Bạch Tinh nhanh chóng cập nhật dữ liệu.

“Đây là cá thể hộ vệ cuối cùng của Huyết Mẫu Ký Sinh.”

“Đặt tên tạm thời: Huyết Bác Sĩ.”

“Mục tiêu của nó là bảo vệ lõi trung tâm.”

Lâm An lau vết máu nơi khóe môi rồi chậm rãi đứng dậy.

Lõi trung tâm vẫn đang hồi phục.

Huyết Bác Sĩ lại chặn ngay lối tiến cuối cùng.

Nếu kéo dài thêm, toàn bộ chiến dịch có thể thất bại.

Cô hít sâu một hơi.

Trong Siêu Nông Trại, Thế Giới Thụ rung lên dữ dội hơn bao giờ hết. Ánh sáng từ thân cây lan khắp không gian xanh thẳm. Từng chiếc lá vàng kim rơi xuống quanh cô như vô số đốm sao nhỏ.

Một thông báo mới hiện lên trước mắt.

【Đã hấp thụ đủ năng lượng sinh mệnh.】

【Tiến hóa giai đoạn hai đạt 79%.】

【Kích hoạt trạng thái cộng hưởng tạm thời.】

Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ Lĩnh Vực Sinh Mệnh quanh Lâm An bùng nổ.

Ánh sáng vàng lục dâng lên như thủy triều.

Những giọt Mưa Sinh Mệnh trên không trung đồng loạt xoay quanh cơ thể cô, tạo thành vô số vòng sáng lơ lửng.

Chu Minh mở to mắt.

“Khí tức này…”

Ngay cả Đại tá Trần Quốc Phong đang chỉ huy dưới tầng trệt cũng ngẩng đầu nhìn lên mái bệnh viện với vẻ chấn động.

Trong trung tâm ánh sáng, mái tóc đen của Lâm An tung bay trong gió. Trường đao trong tay cô được bao phủ bởi tầng năng lượng rực rỡ chưa từng xuất hiện trước đó.

Cô nhìn Huyết Bác Sĩ đang gầm rú trước mặt.

Giọng nói bình tĩnh vang lên giữa cơn mưa.

“Tránh ra.”

Con quái vật điên cuồng lao tới.

Nhưng lần này, tốc độ của Lâm An còn nhanh hơn.

Thân hình cô hóa thành một vệt sáng vàng xuyên qua màn đêm.

Một nhát chém.

Không có tiếng va chạm dữ dội.

Không có vụ nổ.

Chỉ có một đường sáng lướt qua giữa không trung.

Cơ thể Huyết Bác Sĩ khựng lại giữa động tác tấn công.

Một giây sau, từ giữa ngực nó xuất hiện một đường nứt hoàn hảo.

Toàn bộ thân hình khổng lồ tách đôi và đổ sập xuống mái bệnh viện.

Lâm An không dừng lại.

Cô lao thẳng về phía lõi trung tâm đang co bóp dữ dội.

Huyết Mẫu Ký Sinh phát ra tiếng gào cuối cùng đầy tuyệt vọng.

Ánh sáng vàng lục trong tay Lâm An bùng lên chói mắt.

Rồi trường đao đâm xuyên hoàn toàn trái tim đỏ đen của Tổ Máu.

Khoảnh khắc trường đao của Lâm An đâm xuyên lõi trung tâm, toàn bộ Bệnh viện Trung Tâm rung chuyển dữ dội như vừa bị một cơn động đất đánh trúng.

Tiếng tim đập khổng lồ từng vang vọng khắp khu nội đô đột ngột dừng lại.

Một giây im lặng ngắn ngủi bao trùm chiến trường.

Sau đó, vô số vết nứt màu vàng lục bắt đầu lan ra từ vị trí lưỡi đao cắm vào trái tim đỏ đen của Huyết Mẫu Ký Sinh. Những đường nứt ấy giống như rễ cây ánh sáng đang xuyên qua lớp mô thịt tà dị, nhanh chóng lan khắp toàn bộ cơ thể thủ vệ thứ hai.

Huyết Mẫu Ký Sinh phát ra tiếng gào cuối cùng.

Âm thanh ấy không còn dữ dội như trước, mà mang theo cảm giác méo mó và tan rã, giống như một sinh vật khổng lồ đang bị xóa khỏi thế giới từng chút một.

Ầm!!!

Lõi trung tâm nổ tung.

Một cột sáng đỏ đen bắn thẳng lên bầu trời, nhưng ngay lập tức bị Mưa Sinh Mệnh trên cao áp chế. Những giọt mưa vàng lục liên tục rơi xuống, cuốn lấy nguồn ô nhiễm rồi thiêu hủy nó giữa không trung thành vô số hạt sáng nhỏ li ti.

Toàn bộ xúc tu bao phủ bệnh viện đồng loạt co rút.

Các lớp mô thịt trên tường nhanh chóng khô héo rồi bong tróc như xác lá mục.

Những ký sinh thể còn sót lại phát ra tiếng rú đau đớn trước khi gục xuống bất động.

Từ mái nhà đến tầng hầm, toàn bộ Tổ Máu bắt đầu sụp đổ.

“Rút khỏi khu vực nguy hiểm!” Đại tá Trần Quốc Phong lập tức ra lệnh qua hệ thống liên lạc.

Chu Minh dẫn theo đội chiến đấu nhanh chóng hộ tống các bác sĩ và người sống sót ra ngoài. Tần Liệt cùng đội Thiên Sơn phá đường, chém đứt những mảng kết cấu đang đổ xuống để mở lối thoát. Chu Dương và Vương Gia Bảo dùng điện năng còn sót lại kích hoạt hệ thống đèn khẩn cấp, giúp mọi người nhìn rõ đường di chuyển giữa hành lang đang rung chuyển dữ dội.

Trong tầng hầm nghiên cứu, Tô Nhược Lan ôm chặt thiết bị lưu trữ dữ liệu vào lòng. Dù bụi và mảnh vỡ liên tục rơi xuống xung quanh, cô vẫn không buông những thành quả nghiên cứu vừa cứu được.

“Đi thôi!” Lưu Đức Thành kéo mạnh cánh tay cô.

Cả nhóm lao ra ngoài ngay trước khi một đoạn trần lớn đổ sập xuống phía sau.

Trên mái bệnh viện, Lâm An vẫn đứng giữa tâm vụ nổ.

Ánh sáng vàng lục quanh cơ thể cô dần yếu đi sau trạng thái cộng hưởng. Những mảnh năng lượng đỏ đen bị Mưa Sinh Mệnh hòa tan từng chút một trong không khí.

Ngay lúc ấy, một vật thể đỏ thẫm từ phần lõi đã vỡ chậm rãi rơi xuống trước mặt cô.

Đó là một tinh thể hình trái tim, lớn bằng hai bàn tay, bên trong vẫn còn dòng ánh sáng đỏ đang lưu động chậm rãi.

Bạch Tinh lập tức phân tích.

“Hạch Tâm Ký Sinh.”

“Độ tinh khiết năng lượng cực cao.”

“Có thể dùng để tăng tốc tiến hóa của Thế Giới Thụ.”

Lâm An đưa tay bắt lấy tinh thể.

Ngay khi cô chạm vào nó, giao diện hệ thống đồng loạt sáng lên.

【Đã tiêu diệt thủ vệ thứ hai: Huyết Mẫu Ký Sinh.】

【Tiến độ nhiệm vụ Giành Lại Thành Phố tăng mạnh.】

【Tiến hóa giai đoạn hai của Thế Giới Thụ đạt 91%.】

【Mở khóa công trình mới: Hồ Sinh Mệnh.】

【Mở khóa công nghệ mới: Hệ thống thanh lọc sinh học cao cấp.】

【Uy tín liên minh tăng mạnh trong toàn thành phố.】

Một luồng năng lượng ấm áp tràn qua cơ thể Lâm An.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Màu đỏ u ám bao phủ khu nội đô đã nhạt đi đáng kể. Những đám mây đen bị Mưa Sinh Mệnh xé mở từng khoảng, để lộ ánh trăng mờ bạc phía sau.

Lần đầu tiên sau tận thế, khu vực quanh Bệnh viện Trung Tâm không còn mang cảm giác nghẹt thở nữa.

Khi Lâm An rời khỏi mái bệnh viện, toàn bộ liên minh đã tập kết bên ngoài quảng trường.

Những người sống sót vừa được cứu đứng chen nhau dưới cơn mưa ánh sáng đang dần dịu lại. Nhiều người vẫn chưa hết run rẩy vì sợ hãi, nhưng trong mắt họ giờ đây đã có thứ ánh sáng khác.

Ánh sáng của hy vọng.

Đại tá Trần Quốc Phong nhìn tòa bệnh viện đang dần sụp đổ phía sau rồi quay sang Lâm An.

“Cô đã làm được điều mà không ai trong thành phố này từng nghĩ đến.”

Lâm An lắc đầu rất nhẹ.

“Không phải một mình tôi.”

Ánh mắt cô lướt qua từng người.

Chu Minh với bộ áo giáp đầy vết nứt.

Tần Liệt và đội Thiên Sơn nhuốm máu khắp người.

Chu Dương cùng Vương Gia Bảo gần như kiệt sức vì tiêu hao dị năng.

Lý Tiểu Lan với đôi tay vẫn còn run vì điều khiển quá nhiều dây leo.

Tô Nhược Lan ôm chặt dữ liệu nghiên cứu như báu vật.

Hoàng Thu Hà, Vương Quốc Huy, Trần Mỹ Linh và những người khác đang hỗ trợ sơ cứu cho thương binh.

Chính họ mới là lý do khiến liên minh có thể đi đến hôm nay.

Đúng lúc ấy, Bạch Tinh đột nhiên lên tiếng.

“Phát hiện dao động năng lượng cực mạnh từ trung tâm thành phố.”

Không khí lập tức yên xuống.

Màn hình ba chiều nhanh chóng hiện lên trước mặt mọi người.

Ở chính giữa vùng đỏ thẫm trên bản đồ, nơi Nguyên Thể Dị Biến đang tồn tại, một cột năng lượng đỏ đen khổng lồ vừa bùng lên trời cao.

Khác với trước đây, lần này dao động mạnh hơn gấp nhiều lần.

Bạch Tinh nhanh chóng hoàn tất phân tích.

“Sau khi mất thủ vệ thứ hai, Nguyên Thể Dị Biến đã bắt đầu thức tỉnh sớm.”

“Tiến trình tiến hóa của nó đang tăng tốc.”

Đại tá Trần Quốc Phong siết chặt bàn tay.

“Tức là…”

Bạch Tinh gật đầu.

“Trận chiến cuối cùng đang đến gần.”

Đêm đó, liên minh không lập tức rời khỏi khu nội đô.

Sau trận chiến với Huyết Mẫu Ký Sinh, toàn bộ khu vực quanh Bệnh viện Trung Tâm vẫn còn đầy nguy hiểm. Những tòa nhà bị ký sinh nhiều ngày liên tục phát ra tiếng nứt vỡ, từng mảng tường phủ mô thịt đỏ đen đổ xuống đường như xác sinh vật chết khô. Tuy nhiên, khác với trước đây, bầu không khí ngột ngạt đã biến mất. Mưa Sinh Mệnh vẫn lặng lẽ rơi xuống, từng giọt ánh sáng cuốn đi phần ô nhiễm còn sót lại.

Đội hậu cần nhanh chóng thiết lập khu sơ cứu dã chiến ngay trước quảng trường bệnh viện.

Hoàng Thu Hà dẫn người phân phát nước sạch và thuốc men cho những người vừa được giải cứu. Vương Quốc Huy cùng Trần Mỹ Linh xử lý các trường hợp nhiễm độc nhẹ và kiệt sức. Nhiều bác sĩ trong bệnh viện dù vừa thoát chết vẫn lập tức quay sang hỗ trợ cứu thương cho người khác, khiến khu quảng trường hỗn loạn dần ổn định trở lại.

Tô Nhược Lan gần như không rời khỏi khu vực bảo quản dữ liệu nghiên cứu. Cô cùng các nhà khoa học vừa được cứu liên tục kiểm tra những ổ cứng và mẫu vật sinh học. Khi nhìn thấy nhiều dữ liệu quan trọng vẫn còn nguyên vẹn, ánh mắt cô sáng lên rõ rệt.

“Nếu chúng ta phân tích được cơ chế biến dị của virus…”

Cô siết chặt thiết bị lưu trữ trong tay.

“Có thể sẽ tìm ra cách làm chậm quá trình ô nhiễm.”

Chu Minh ngồi tựa vào một chiếc xe tải gần đó, lặng lẽ lau vết máu trên cây gậy hợp kim. Chu Dương và Vương Gia Bảo nằm vật xuống nền bê tông, thở hồng hộc như hai cỗ máy vừa hoạt động quá tải. Lý Tiểu Lan mang nước đến cho cả hai, nhưng chính sắc mặt cô cũng tái nhợt vì tiêu hao dị năng quá mức.

Tần Liệt bước đến bên cạnh Lâm An.

Hai người cùng nhìn về phía trung tâm thành phố đang chìm trong ánh đỏ dữ dội.

Cột năng lượng đỏ đen vừa bùng lên vẫn chưa biến mất.

Ngược lại, nó còn đang chậm rãi mở rộng như một cơn bão khổng lồ sắp hình thành.

“Nguyên Thể Dị Biến đang hấp thụ năng lượng từ toàn bộ thành phố.” Tần Liệt trầm giọng.

“Có lẽ nó đã nhận ra chúng ta.”

Lâm An không trả lời ngay.

Trong ký ức kiếp trước, cô chưa từng nhìn thấy dao động năng lượng khủng khiếp như thế này. Điều đó chỉ có thể chứng minh một chuyện.

Sự tồn tại của liên minh và Thế Giới Thụ đã thật sự thay đổi dòng thời gian.

Nguyên Thể Dị Biến đang bị ép phải thức tỉnh sớm hơn dự kiến.

Bạch Tinh nhanh chóng hoàn tất mô phỏng chiến thuật mới. Trên màn hình ba chiều, vùng đỏ ở trung tâm thành phố đang lan rộng từng phút. Nếu quá trình tiến hóa hoàn tất, toàn bộ nội đô sẽ biến thành ổ ô nhiễm cấp hủy diệt, đồng thời tạo ra thi triều lớn nhất kể từ khi tận thế bắt đầu.

Nhưng đồng thời, việc thức tỉnh sớm cũng khiến Nguyên Thể Dị Biến chưa hoàn toàn ổn định.

“Chúng ta vẫn còn cơ hội.” Bạch Tinh nói.

“Một cơ hội duy nhất.”

Mọi ánh mắt lập tức tập trung vào cô.

Bạch Tinh phóng lớn khu vực trung tâm thành phố. Bên cạnh lõi đỏ đen khổng lồ, chỉ còn một điểm sáng màu đen cuối cùng chưa bị xóa khỏi bản đồ.

Thủ vệ thứ ba.

Nhà ga tàu điện ngầm trung tâm.

“Nếu tiêu diệt thủ vệ cuối cùng trước khi Nguyên Thể Dị Biến hoàn tất tiến hóa, chúng ta có thể buộc nó lộ lõi thật.”

Đại tá Trần Quốc Phong nhìn bản đồ vài giây rồi khẽ thở ra.

“Tức là trận chiến tiếp theo sẽ quyết định tất cả.”

Bạch Tinh gật đầu.

Không khí quanh quảng trường dần im lặng.

Mọi người đều hiểu ý nghĩa của điều đó.

Không còn các chiến dịch nhỏ.

Không còn thời gian mở rộng chậm rãi.

Cuộc chiến cuối cùng đang bị kéo đến gần hơn bao giờ hết.

Đúng lúc ấy, mặt đất dưới chân mọi người khẽ rung lên.

Một tiếng gầm trầm thấp vang vọng từ sâu dưới lòng đất.

Âm thanh ấy không giống tiếng zombie hay thú biến dị.

Nó giống như tiếng kim loại khổng lồ đang bị kéo lê trong đường hầm vô tận.

Bạch Tinh lập tức đổi sắc mặt.

“Dao động phát ra từ hệ thống tàu điện ngầm.”

“Có thứ gì đó đang di chuyển về phía chúng ta.”

Gần như cùng lúc, toàn bộ nắp cống quanh quảng trường bệnh viện đồng loạt rung mạnh.

Ầm!

Một chiếc nắp thép bị hất tung lên cao.

Từ bên dưới bóng tối sâu hun hút, một bàn tay tái nhợt phủ đầy lớp giáp kim loại chậm rãi bám lên mép cống.

Sau đó là cánh tay thứ hai.

Rồi một thân hình cao lớn từ từ bò lên khỏi mặt đất.

Nó mặc đồng phục nhân viên tàu điện ngầm đã rách nát, nhưng toàn bộ cơ thể bị bao phủ bởi lớp kim loại đen như thép nóng chảy. Những đường sáng đỏ chạy dọc dưới lớp giáp như mạch máu phát sáng.

Đôi mắt sinh vật mở ra.

Hai đốm đỏ lạnh lẽo lập tức khóa chặt lấy Lâm An.

Bạch Tinh phân tích chưa đến nửa giây đã phát ra cảnh báo lớn nhất từ trước tới nay.

“Phát hiện thủ vệ thứ ba.”

“Danh hiệu: Thiết Vệ Ngầm.”

“Độ nguy hiểm…”

Giọng cô khựng lại lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh hệ thống.

“…Cực hạn.”

Tiếng cảnh báo của Bạch Tinh còn chưa dứt, toàn bộ quảng trường bệnh viện đã rung chuyển dữ dội.

Không chỉ một.

Từng chiếc nắp cống quanh khu vực liên tiếp bật tung như bị thứ gì đó đẩy mạnh từ bên dưới. Âm thanh kim loại va chạm vang vọng giữa màn đêm khiến sống lưng mọi người lạnh buốt. Từ trong các đường hầm tối om, từng bóng người cao lớn chậm rãi bò lên mặt đất.

Tất cả đều mang cùng một đặc điểm.

Cơ thể bị kim loại hóa.

Da thịt của chúng hòa lẫn với thép đen, những khớp xương phát ra tiếng ma sát nặng nề mỗi khi chuyển động. Một số sinh vật vẫn còn mặc đồng phục công nhân tàu điện ngầm hoặc cảnh vệ ga tàu, nhưng gương mặt đã hoàn toàn biến dạng dưới lớp giáp kim loại đang nóng đỏ như than.

Thiết Vệ Ngầm đầu tiên bước hẳn lên quảng trường.

Mỗi bước chân của nó đều để lại dấu lõm trên nền bê tông.

Không khí quanh cơ thể sinh vật méo mó vì nhiệt lượng cực cao tỏa ra từ lớp giáp đen.

Đôi mắt đỏ lạnh lẽo của nó vẫn khóa chặt lấy Lâm An.

Rồi nó mở miệng.

Một âm thanh méo mó như kim loại cào lên kính vang ra.

“Kẻ… xâm nhập…”

Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ Thiết Vệ Ngầm phía sau đồng loạt ngẩng đầu.

Hàng chục đôi mắt đỏ sáng lên trong bóng tối.

Chu Minh lập tức đứng chắn trước nhóm dân thường vừa được giải cứu. Tần Liệt cùng đội Thiên Sơn đồng loạt rút vũ khí. Đại tá Trần Quốc Phong ra lệnh cho binh sĩ dựng tuyến phòng thủ vòng ngoài.

Nhưng lần này, ngay cả những người dày dạn kinh nghiệm nhất cũng cảm nhận được áp lực khác thường.

Những sinh vật này không giống zombie.

Cũng không giống thú biến dị.

Chúng mang cảm giác như những cỗ máy chiến tranh được tạo ra chỉ để giết chóc.

Bạch Tinh liên tục cập nhật dữ liệu.

“Thiết Vệ Ngầm có khả năng cộng hưởng với hệ thống tàu điện ngầm.”

“Lớp giáp kim loại có thể tự tái tạo.”

“Cường độ phòng ngự vượt xa Giáp Trùng Dị Biến.”

“Tốc độ phản ứng cực cao.”

Đại tá Trần Quốc Phong cau chặt mày.

“Nói cách khác…”

Bạch Tinh trả lời ngắn gọn.

“Đây là thủ vệ mạnh nhất trong ba thủ vệ.”

Không ai còn thời gian để suy nghĩ thêm.

Thiết Vệ Ngầm đầu tiên đột nhiên biến mất khỏi vị trí.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên giữa quảng trường.

Sinh vật khổng lồ đã xuất hiện ngay trước mặt tuyến phòng thủ quân đội với tốc độ gần như không thể nhìn rõ. Cánh tay kim loại của nó quét ngang như lưỡi búa máy khổng lồ, trực tiếp nghiền nát một xe barricade thép thành đống sắt vụn.

Hai binh sĩ bị hất văng ra xa.

May mắn thay, Mưa Sinh Mệnh vẫn còn duy trì hiệu lực, giúp họ giữ được mạng sống.

“Bắn!” Đại tá Trần Quốc Phong quát lớn.

Hàng loạt họng súng đồng loạt khai hỏa.

Đạn xuyên giáp bắn vào cơ thể Thiết Vệ Ngầm tóe ra vô số tia lửa, nhưng chỉ để lại các vết lõm nông trên lớp giáp đen.

Con quái vật gần như không hề chậm lại.

Chu Minh gầm lên lao tới.

Cây gậy hợp kim mang theo Trọng Kích Chấn Động nện mạnh vào phần vai của Thiết Vệ Ngầm. Sóng xung kích làm nền đất nứt toác, nhưng chỉ khiến sinh vật lùi nửa bước.

Ngay sau đó, cánh tay kim loại khổng lồ đập ngược lại.

Chu Minh lập tức đưa gậy chắn ngang.

Ầm!!!

Âm thanh va chạm vang lên như hai khối thép khổng lồ đâm vào nhau.

Chu Minh bị đánh bật hơn mười mét, hai tay tê dại đến mức gần như mất cảm giác.

“Tốc độ và sức mạnh đều quá cao!” anh nghiến răng.

Tần Liệt lập tức xuất hiện phía sau Thiết Vệ Ngầm. Chiến đao rực lửa chém mạnh vào khe nối ở gáy đối phương.

Tia lửa bắn tung tóe.

Lớp giáp xuất hiện một vết cắt sâu.

Nhưng chưa đầy hai giây sau, kim loại đỏ nóng chảy quanh vết thương bắt đầu tự động khép lại.

“Khả năng tái tạo thật sự tồn tại…” Tần Liệt lạnh giọng.

Trong lúc mọi người bị giữ chân, những Thiết Vệ Ngầm khác tiếp tục bò lên từ hệ thống cống ngầm.

Mười con.

Mười lăm con.

Hai mươi con.

Không khí quanh quảng trường dần trở nên ngột ngạt.

Nếu bị bao vây tại đây, toàn bộ liên minh sẽ lâm vào nguy hiểm.

Lâm An nhìn xuống những đường cống tối om đang không ngừng rung chuyển.

Trong đầu cô chợt hiện lên một đoạn ký ức mơ hồ từ kiếp trước.

Thiết Vệ Ngầm…

Không phải sinh vật tự nhiên.

Chúng từng là đội bảo vệ tự động của tuyến tàu điện ngầm trung tâm trước tận thế. Sau khi bị Nguyên Thể Dị Biến đồng hóa, hệ thống điều khiển của chúng đã biến thành một mạng lưới chiến đấu tập thể.

Điều đó có nghĩa là…

“Lõi điều khiển không nằm trên cơ thể chúng.” Lâm An đột ngột lên tiếng.

Mọi người lập tức nhìn về phía cô.

Ánh mắt Lâm An trở nên sắc lạnh.

“Nó nằm dưới ga tàu điện ngầm trung tâm.”

Bạch Tinh gần như ngay lập tức hiểu ra.

“Đúng rồi…”

“Các cá thể này chỉ là đơn vị chiến đấu.”

“Nếu không phá hủy lõi điều khiển trung tâm, chúng sẽ liên tục tái tạo.”

Ngay lúc ấy, mặt đất dưới chân mọi người rung lên mạnh hơn trước.

Một tiếng gầm kim loại khổng lồ vang lên từ sâu trong lòng đất.

Rồi toàn bộ quảng trường bệnh viện nứt toác.

Từ khe nứt khổng lồ, một cánh tay cơ giới đỏ đen khổng lồ chậm rãi vươn lên.

Nó lớn gấp mười lần Thiết Vệ Ngầm bình thường.

Trên bề mặt kim loại là hàng trăm khuôn mặt người đang đông cứng trong đau đớn như bị nung chảy vào lớp thép.

Bạch Tinh lập tức phát cảnh báo đỏ trên toàn bộ màn hình.

“Phát hiện cá thể chủ thể.”

“Thiết Vệ Chủ.”

“Thủ vệ thứ ba đã hoàn toàn thức tỉnh.”