
Người khổng lồ bằng biển cả đứng dậy giữa đại dương đen.
Toàn bộ thành phố ven biển rung chuyển dữ dội.
Những tòa nhà cao tầng vốn đã ngập một nửa lập tức sụp đổ thành từng khối bê tông khổng lồ khi sóng biển va vào chân nó.
Mỗi chuyển động của sinh vật ấy đều khiến nước biển dâng lên hàng chục mét.
Đứng trước thứ tồn tại khổng lồ đó, mọi người lần đầu tiên cảm nhận rõ thế nào là nhỏ bé.
Ngay cả Nguyên Thể Dị Biến từng khiến cả thành phố tuyệt vọng cũng không tạo ra cảm giác áp bức đến vậy.
Bởi con quái vật trước mắt không giống sinh vật.
Nó giống thiên tai.
Giống chính đại dương đã có ý thức.
ẦM…
Người khổng lồ chậm rãi cúi đầu.
Con mắt lam giữa khuôn mặt nước biển nhìn thẳng xuống đoàn khai hoang.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau…
Lâm An cảm thấy toàn bộ thế giới biến mất.
Cô đứng giữa bãi biển.
Ánh mặt trời vàng rực trải dài trên mặt nước.
Tiếng sóng vỗ nhẹ bên tai.
Không có tận thế.
Không có chiến đấu.
Không có máu và cái chết.
Xa xa, cha mẹ cô đang đứng trên bờ cười vẫy tay.
Khung cảnh bình yên đến mức khiến người ta muốn khóc.
“Lâm An.”
“Mọi thứ kết thúc rồi.”
“Mau về nhà thôi.”
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Trái tim cô khẽ run.
Nhưng chỉ một giây sau…
Ánh mắt Lâm An trở nên lạnh lẽo.
Bởi cô biết rất rõ.
Cha mẹ cô đã mất từ lâu.
Đây không phải hiện thực.
Đây là giấc mơ.
Là cái bẫy mà Linh Vực dựng lên.
ẦM!
Trường đao bùng nổ ánh sáng vàng lục.
Toàn bộ bãi biển lập tức vỡ vụn như tấm kính khổng lồ.
Lâm An mở mắt.
Cô đã trở lại chiến trường.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cô lập tức biến sắc.
Toàn bộ đội khai hoang đang bất động.
Chu Minh đứng như tượng đá.
Tần Liệt quỳ một gối trên mặt đất.
Chu Dương ngồi sụp xuống, ánh mắt vô hồn.
Tất cả đều bị kéo vào ảo cảnh.
Con mắt khổng lồ trên bầu trời vẫn đang phát sáng.
Bạch Tinh là người đầu tiên tỉnh lại sau Lâm An.
Dữ liệu quanh cô dao động điên cuồng.
“Không ổn!”
“Nó đang kéo ý thức mọi người xuống tầng sâu nhất của Linh Vực!”
Lâm An lập tức lao tới.
Ánh sáng Thế Giới Thụ bùng nổ từ cơ thể cô.
Từng luồng sinh cơ vàng lục nhanh chóng lan tới mọi người.
Chu Minh là người đầu tiên giật mình tỉnh lại.
Anh hít mạnh một hơi như vừa được kéo lên khỏi mặt nước.
“Khốn kiếp…”
“Tôi vừa mơ thấy mình trúng xổ số.”
Chu Dương tỉnh lại ngay sau đó.
“Anh mơ vậy thôi à?”
Chu Minh chớp mắt.
“Chứ còn gì?”
Chu Dương nghiến răng.
“Em vừa thấy mình cưới hoa khôi trường cấp ba.”
“Cô ấy còn đồng ý nữa.”
Chu Minh lập tức vỗ vai cậu.
“Vậy Linh Vực mạnh thật.”
Ngay cả trong hoàn cảnh này, vài người vẫn bật cười.
Tiếng cười ngắn ngủi ấy kéo những người còn lại dần tỉnh táo trở lại.
Nhưng đúng lúc ấy…
Tiếng hát vang lên.
Lần này không còn từ mặt biển.
Mà từ dưới đáy đại dương.
Một giọng nữ dịu dàng.
Buồn bã.
Cô độc.
Như đã hát suốt hàng trăm năm.
Người khổng lồ biển cả chậm rãi ngẩng đầu.
Con mắt lam trên khuôn mặt nó bắt đầu rơi lệ.
Những giọt nước khổng lồ rơi xuống biển tạo thành sóng thần cao hàng chục mét.
Linh Nhi ôm đầu.
Khuôn mặt cô bé tái nhợt.
“Em nghe thấy rồi…”
“Nghe thấy ai đang hát…”
“Không phải nó…”
“Thứ đang hát ở sâu hơn nữa…”
Bạch Tinh lập tức quay sang.
“Sâu hơn?”
Linh Nhi run giọng.
“Người khổng lồ này…”
“Cũng chỉ là một phần.”
Không khí xung quanh lập tức đông cứng.
Tần Liệt siết chặt chuôi đao.
“Ý em là sao?”
Linh Nhi nhìn ra đại dương đen vô tận.
Đôi mắt cô bé tràn ngập sợ hãi.
“Thứ thật sự tạo ra Linh Vực…”
“Vẫn chưa thức tỉnh.”
ẦMMMMM!!!
Toàn bộ mặt biển đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Một vòng xoáy khổng lồ bắt đầu xuất hiện giữa trung tâm thành phố ngập nước.
Các tòa nhà bị kéo nghiêng về phía nó.
Sóng biển dâng lên hàng trăm mét.
Ngay giữa vòng xoáy…
Một cánh cổng khổng lồ màu lam đang từ từ mở ra.
Tiếng hát buồn bã ấy vang lên ngày càng rõ.
Như thể có ai đó đang chờ đợi từ tận đáy đại dương sâu nhất.
Và lần đầu tiên kể từ khi bước vào Linh Vực…
Lâm An cảm nhận được nguy hiểm thật sự.
Bởi hệ thống trước mắt cô vừa hiện lên dòng cảnh báo đỏ rực.
【Cảnh báo tối đa!】
【Phát hiện Vực Chủ chân chính.】
【Mức đe dọa: Thảm họa cấp lục địa.】
【Khuyến nghị: Rút lui ngay lập tức.】
Cảnh báo đỏ rực lơ lửng trước mắt Lâm An.
【Khuyến nghị: Rút lui ngay lập tức.】
Đây là lần đầu tiên kể từ khi có được Siêu Nông Trại, hệ thống trực tiếp đề xuất rút lui.
Không phải chiến đấu.
Không phải lập kế hoạch.
Mà là bỏ chạy.
Điều đó đủ để chứng minh thứ đang nằm sau cánh cổng biển sâu kia đáng sợ đến mức nào.
Nhưng Lâm An không ra lệnh rút quân.
Bởi cô nhìn thấy thứ khác.
Giữa vòng xoáy khổng lồ.
Giữa những cơn sóng cao hàng trăm mét.
Có ánh đèn.
Ánh đèn nhân tạo.
Mờ nhạt nhưng vẫn tồn tại.
Tín hiệu cầu cứu.
Thành phố này vẫn còn người sống.
“Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?” Lâm An hỏi.
Bạch Tinh liên tục phân tích dữ liệu.
“Cánh cổng đang mở với tốc độ gia tăng.”
“Nếu hoàn toàn mở ra…”
Cô dừng lại vài giây.
“Mọi thứ trong phạm vi năm trăm kilomet có thể bị Linh Vực nuốt chửng.”
Chu Minh lập tức huýt sáo.
“Vậy là thành phố nhà mình cũng đi đời.”
Không ai phản bác.
Bởi đó là sự thật.
Nếu bọn họ rút lui ngay bây giờ, Thành Phố Sinh Mệnh số 001 có thể sẽ trở thành thành phố thứ hai bị biển đen nuốt mất.
Tần Liệt nhìn cánh cổng khổng lồ.
“Phương án?”
Lâm An trầm ngâm.
Đúng lúc ấy.
Hạt Giống Văn Minh trong không gian hệ thống đột nhiên phát sáng dữ dội.
Không chỉ vậy.
Toàn bộ Thế Giới Thụ bên trong Siêu Nông Trại cũng rung chuyển.
Lá cây vàng kim rơi xuống như mưa.
Hồ Sinh Mệnh cuộn sóng.
Rồi một giao diện chưa từng xuất hiện hiện ra.
【Đồng bộ Thế Giới Thụ thành công.】
【Mở khóa công trình cổ đại: Thuyền Hạt Giống.】
【Có thể triệu hồi tạm thời.】
【Yêu cầu: 80% năng lượng dự trữ.】
Lâm An khựng lại.
Thuyền Hạt Giống?
Trong khoảnh khắc cô xác nhận.
ẦMMMM!!!
Mặt biển trước mặt đột nhiên nổ tung.
Ánh sáng vàng lục xuyên qua màn sương đen.
Từ không gian phía trên đại dương, một con thuyền khổng lồ chậm rãi xuất hiện.
Không.
Nó giống một pháo đài nổi hơn là con thuyền.
Thân tàu được tạo thành từ gỗ vàng kim xen lẫn kim loại sinh học.
Dây leo xanh ngọc quấn quanh mạn tàu.
Một cây non Thế Giới Thụ mọc ngay giữa boong chính.
Toàn bộ thân tàu tỏa ra sinh cơ khổng lồ.
Biển đen xung quanh vừa chạm vào ánh sáng ấy liền bốc hơi thành từng làn khói đen.
Bạch Tinh mở to mắt.
“Đây là…”
“Di sản của nền văn minh trước.”
Thông báo mới tiếp tục hiện lên.
【Thuyền Hạt Giống.】
【Phương tiện viễn chinh tối cao.】
【Chức năng: Thanh lọc, phòng thủ, vận chuyển văn minh.】
【Trạng thái: Tạm thời kích hoạt.】
Chu Minh há hốc miệng.
“Cuối cùng cũng có đồ chơi xịn.”
Chu Dương lập tức sửa lại.
“Đó là chiến hạm.”
“Không phải đồ chơi.”
“Đồ chơi rất đắt tiền.”
ẦM!!!!
Mặt biển lại rung chuyển dữ dội.
Người khổng lồ bằng biển cả bắt đầu bước về phía họ.
Mỗi bước chân tạo ra sóng thần khổng lồ.
Con mắt lam trên khuôn mặt nó phát sáng ngày càng mạnh.
Phía sau lưng nó.
Cánh cổng biển sâu đã mở được gần một nửa.
Và trong bóng tối bên kia cánh cổng…
Một bóng dáng khổng lồ hơn nữa đang chuyển động.
Chỉ riêng cái bóng đã che phủ nửa bầu trời.
Linh Nhi run rẩy.
“Chị…”
“Nó sắp tỉnh rồi…”
Lâm An bước lên boong Thuyền Hạt Giống.
Gió biển thổi tung mái tóc dài của cô.
Ánh sáng vàng lục từ Thế Giới Thụ phản chiếu trong mắt.
Cô nhìn thành phố ngập nước.
Nhìn người khổng lồ biển cả.
Nhìn cánh cổng tận đáy đại dương.
Rồi chậm rãi rút trường đao.
Lưỡi đao vàng kim phát sáng rực rỡ.
“Đội khai hoang.”
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
“Chúng ta sẽ không rút lui.”
Động cơ sinh mệnh của Thuyền Hạt Giống bắt đầu gầm lên.
Ánh sáng vàng lục bùng nổ trên mặt biển đen.
Con tàu khổng lồ chậm rãi quay mũi.
Hướng thẳng về phía cánh cổng biển sâu.
Và cuộc chiến thật sự của Linh Vực…
Cuối cùng cũng bắt đầu.
Thuyền Hạt Giống lao đi giữa biển đen.
Ánh sáng vàng lục từ thân tàu xé toạc màn sương lam đang bao phủ mặt biển. Mỗi nơi con tàu đi qua, nước biển ô nhiễm lập tức sôi lên rồi tan thành vô số hạt sáng đen.
Nhưng điều đó không khiến tình hình khả quan hơn.
Bởi người khổng lồ biển cả đang tiến đến.
Mỗi bước chân của nó đều làm cả đại dương rung chuyển.
Từ khoảng cách xa hàng chục kilomet, mọi người vẫn có thể cảm nhận được áp lực kinh khủng từ sinh vật ấy.
Tần Liệt đứng ở mũi tàu.
Chiến đao trong tay bùng cháy đỏ rực.
“Khoảng cách còn bao xa?”
Bạch Tinh liên tục xử lý dữ liệu.
“Hai mươi bảy kilomet.”
“Mười phút nữa sẽ tiếp xúc.”
Chu Minh nhìn thân ảnh khổng lồ đang tiến đến từ màn sương rồi lẩm bẩm.
“Chúng ta đúng là không biết sợ chết.”
Vương Gia Bảo cười khan.
“Không.”
“Chúng ta chỉ hết đường lui.”
Lời nói ấy khiến mọi người im lặng.
Bởi đó là sự thật.
Nếu Linh Vực lan rộng, Thành Phố Sinh Mệnh sẽ bị nuốt chửng.
Nếu Vực Chủ hoàn toàn thức tỉnh, hàng triệu người sống sót trong khu vực đều sẽ trở thành một phần của biển đen.
Đây không còn là nhiệm vụ cứu viện nữa.
Mà là chiến tranh sinh tồn.
Giữa nhân loại và một thứ cổ xưa đến từ tận đáy đại dương.
ẦMMMM!
Người khổng lồ biển cả bất ngờ giơ cánh tay lên.
Mặt biển phía trước Thuyền Hạt Giống lập tức nổ tung.
Một bức tường nước cao hơn trăm mét dựng đứng giữa đại dương.
Chu Dương biến sắc.
“Nó định nghiền nát chúng ta!”
Bức tường sóng thần lao đến.
Che khuất cả bầu trời.
Nhưng đúng lúc ấy.
Cây non Thế Giới Thụ trên boong tàu bùng sáng.
Một vòng kết giới vàng kim lập tức mở rộng.
ẦMMMMM!
Sóng thần đập mạnh vào kết giới.
Nước biển đen bắn tung lên không trung.
Toàn bộ con tàu rung chuyển dữ dội.
Nhưng không hề bị đánh lùi.
Thay vào đó…
Nước biển tiếp xúc với ánh sáng sinh mệnh bắt đầu tan rã.
Hàng triệu điểm sáng đen bốc hơi khỏi mặt biển.
Bạch Tinh nhanh chóng phân tích.
“Năng lượng của Thuyền Hạt Giống khắc chế trực tiếp ô nhiễm.”
Lâm An lập tức hiểu ra.
Đây không đơn thuần là phương tiện.
Nó là vũ khí.
Một vũ khí được tạo ra từ thời đại văn minh trước để đối phó những tồn tại tương tự.
Người khổng lồ biển cả dường như cũng nhận ra điều đó.
Con mắt lam trên khuôn mặt nó bắt đầu chuyển động.
Rồi…
Nó nhìn thẳng vào Lâm An.
Một giọng nói khổng lồ vang lên trong tâm trí tất cả mọi người.
“Ánh sáng…”
“Ta ghét ánh sáng…”
Khoảnh khắc ấy.
Mặt biển đen đột nhiên nứt toác.
Hàng ngàn xúc tu khổng lồ lao lên từ đáy đại dương.
Mỗi xúc tu lớn ngang một tòa nhà.
Chúng quấn lấy thân tàu từ mọi hướng.
ẦM!
ẦM!
ẦM!
Tiếng va chạm vang dội.
Chu Minh lao tới đầu tiên.
Trọng Kích Chấn Động nện xuống.
Một xúc tu lập tức nổ tung thành vô số mảnh.
Nhưng ngay sau đó.
Ba xúc tu khác lại lao tới.
“Đông thế này đánh đến bao giờ?”
Tần Liệt không trả lời.
Lửa đỏ bùng nổ quanh người anh.
Chiến đao quét ngang.
Một đường lửa dài hàng trăm mét xé toạc mặt biển.
Hàng chục xúc tu bị chém đứt cùng lúc.
Ở phía sau.
Lý Tiểu Lan triệu hồi rừng dây leo bạc.
Những dây leo quấn chặt xúc tu rồi kéo chúng xuống biển.
Chu Dương cùng đội pháo thủ liên tục khai hỏa.
Tiếng súng và tiếng nổ vang dội khắp đại dương.
Trận chiến chính thức bùng nổ.
Nhưng điều đáng sợ nhất…
Vẫn chưa xuất hiện.
Trong lúc mọi người chiến đấu.
Linh Nhi đột nhiên ôm đầu ngồi sụp xuống.
Khuôn mặt cô bé tái nhợt đến mức gần như trong suốt.
“Linh Nhi!”
Lâm An lập tức lao tới.
Cô bé run rẩy chỉ về phía cánh cổng biển sâu.
“Chị…”
“Nó đang tỉnh lại…”
“Nó đã nhìn thấy chúng ta…”
Ngay khoảnh khắc câu nói kết thúc.
Cả đại dương đột nhiên yên lặng.
Không còn sóng.
Không còn gió.
Không còn tiếng chiến đấu.
Mọi thứ như bị đóng băng.
Rồi…
Một tiếng tim đập vang lên.
THÌNH…
Âm thanh ấy không lớn.
Nhưng lại vang vọng khắp thế giới.
THÌNH…
Mặt biển rung lên.
THÌNH…
Bầu trời rung lên.
THÌNH…
Ngay cả linh hồn mọi người cũng rung theo nhịp đập ấy.
Bạch Tinh nhìn dữ liệu rồi biến sắc.
“Năng lượng tăng đột biến!”
“Cánh cổng đang mở nhanh hơn!”
Tất cả đồng loạt nhìn về phía trước.
Cánh cổng lam khổng lồ giờ đây đã mở gần hoàn toàn.
Và bên trong…
Một con mắt khác đang chậm rãi mở ra.
Lớn hơn.
Sâu hơn.
Cổ xưa hơn.
Người khổng lồ biển cả bên ngoài lập tức quỳ xuống.
Hàng ngàn xác chết chìm trên biển cũng quỳ xuống.
Ngay cả cô gái thuyền trưởng trên con tàu dị biến cũng cúi đầu.
Giống như thần dân đang nghênh đón vị vua của mình.
Linh Nhi bật khóc.
“Đừng nhìn vào nó…”
“Đừng nhìn…”
Nhưng đã quá muộn.
Con mắt trong cánh cổng hoàn toàn mở ra.
Khoảnh khắc ấy.
Mọi người nhìn thấy một phần sự thật.
Bên kia cánh cổng…
Không phải đáy biển.
Không phải thế giới dưới nước.
Mà là một đại dương vô tận trải dài đến cuối chân trời.
Ở giữa đại dương ấy.
Một sinh vật khổng lồ đang ngủ.
Khổng lồ đến mức người khổng lồ biển cả bên ngoài chỉ như một con kiến.
Một phần cơ thể nó đã lớn hơn cả thành phố.
Và thứ vừa mở mắt…
Chỉ là một phần rất nhỏ của nó.
Chu Minh chết lặng.
“Đùa nhau à…”
Không ai còn nói được gì.
Bởi trước tồn tại ấy.
Khái niệm sức mạnh gần như mất ý nghĩa.
Nó không còn là quái vật.
Không còn là sinh vật.
Mà giống một quy luật của thế giới.
Một vị thần đang ngủ dưới đáy biển sâu.
Và giờ đây…
Vị thần ấy bắt đầu thức tỉnh.
Con mắt cổ xưa trong cánh cổng biển sâu hoàn toàn mở ra.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi.
Không phải vì nó dùng năng lực nào đó.
Mà bởi bộ não con người không thể lập tức xử lý được sự tồn tại khổng lồ đến mức ấy.
Mọi nhận thức về kích thước đều sụp đổ.
Người khổng lồ biển cả bên ngoài vốn đã cao hơn những tòa nhà chọc trời, nhưng khi đứng trước sinh vật trong cánh cổng, nó giống một đứa trẻ đang quỳ dưới chân thần linh.
Biển đen gào rú.
Bầu trời vặn vẹo.
Những đám mây xám bị kéo thành vòng xoáy khổng lồ quanh cánh cổng.
THÌNH…
Nhịp tim thứ năm vang lên.
Mặt biển nứt ra.
Hàng ngàn cột nước đen bắn thẳng lên trời.
THÌNH…
Nhịp tim thứ sáu.
Các tòa nhà còn sót lại trong thành phố ngập nước đồng loạt sụp đổ.
Kính vỡ.
Bê tông nứt.
Kim loại cong vặn như giấy.
THÌNH…
Nhịp tim thứ bảy.
Máu từ khóe miệng vài binh sĩ chảy xuống.
Chu Dương quỳ một gối.
Tai cậu ù đặc.
Trước mắt bắt đầu xuất hiện vô số điểm đen.
“Không ổn…”
“Em không chịu nổi…”
Hoàng Thu Hà lập tức đỡ lấy cậu.
Nhưng chính cô cũng đang run rẩy.
Bạch Tinh nhìn dữ liệu rồi nói bằng giọng hiếm khi xuất hiện sự dao động.
“Nó không cố ý tấn công chúng ta.”
“Chỉ riêng việc tồn tại đã tạo ra áp lực tinh thần vượt ngưỡng chịu đựng của nhân loại.”
Tần Liệt siết chặt chuôi đao.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng.
Từ đầu tận thế đến nay, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực.
Không phải vì không đủ sức chiến đấu.
Mà vì khoảng cách giữa hai bên quá lớn.
Lớn đến mức không thể dùng sức mạnh để lấp đầy.
Đúng lúc ấy…
Trong Siêu Nông Trại.
Thế Giới Thụ đột nhiên bùng sáng.
Không còn là ánh sáng vàng lục dịu dàng như trước.
Mà là ánh sáng trắng vàng rực rỡ.
Toàn bộ không gian rung chuyển.
Hồ Sinh Mệnh dâng sóng.
Những cánh rừng sinh mệnh trải dài tới tận chân trời đồng loạt phát sáng.
Một thông báo chưa từng xuất hiện hiện lên trước mắt Lâm An.
【Phát hiện thực thể cấp Hành Tinh.】
【Phát hiện di sản văn minh tiền kỷ nguyên.】
【Đang mở khóa quyền hạn bị phong ấn…】
【1%】
【5%】
【12%】
Lâm An mở to mắt.
Phong ấn?
Trước giờ cô luôn cho rằng Siêu Nông Trại là hệ thống hoàn chỉnh.
Nhưng hiện tại…
Nó giống như chỉ là phần nổi của tảng băng.
ẦM!
Một tia sáng vàng khổng lồ bắn thẳng từ Thế Giới Thụ lên bầu trời.
Rồi xuyên qua Linh Vực.
Xuyên qua biển đen.
Xuyên thẳng vào cánh cổng biển sâu.
Con mắt cổ xưa trong cánh cổng khẽ chuyển động.
Lần đầu tiên…
Nó nhìn về phía Lâm An.
Không còn xem cô như hạt bụi vô nghĩa.
Mà như thứ gì đó đáng để chú ý.
Toàn bộ đội khai hoang đồng thời cảm nhận được điều ấy.
Chu Minh nuốt khan.
“Tôi có cảm giác rất không lành…”
“Lần đầu tiên nó nhìn chúng ta thật sự.”
Ngay sau đó.
Một giọng nói vang lên.
Không phải âm thanh.
Mà là ý niệm trực tiếp xuất hiện trong đầu tất cả mọi người.
Cổ xưa.
Khổng lồ.
Và cô độc đến vô tận.
“Ánh Sáng…”
“Cuối cùng cũng xuất hiện…”
Biển đen ngừng chuyển động.
Người khổng lồ biển cả chậm rãi ngẩng đầu.
Ngay cả cô gái thuyền trưởng cũng kinh ngạc nhìn về cánh cổng.
Dường như điều vừa xảy ra nằm ngoài dự đoán của tất cả.
Linh Nhi ôm đầu.
Nhưng lần này cô bé không còn sợ hãi như trước.
Bởi trong ý thức truyền đến…
Không còn chỉ có sự điên loạn.
Mà còn có ký ức.
Những mảnh ký ức khổng lồ đang tràn tới.
Lâm An nhìn thấy bầu trời.
Một bầu trời khác.
Không có tận thế.
Không có ô nhiễm.
Không có zombie.
Những thành phố nổi giữa không trung.
Những con tàu ánh sáng dài hàng trăm kilomet.
Những cây Thế Giới Thụ khổng lồ mọc trên khắp hành tinh.
Một nền văn minh rực rỡ chưa từng được ghi lại trong lịch sử nhân loại.
Rồi…
Biển xuất hiện.
Từ ngoài bầu trời.
Từ giữa các vì sao.
Một đại dương đen vô tận tràn xuống thế giới.
Các nền văn minh lần lượt sụp đổ.
Những Thế Giới Thụ cháy rực.
Các thành phố bầu trời rơi xuống mặt đất.
Hàng tỷ sinh mạng biến mất.
Và giữa tất cả…
Một sinh vật khổng lồ đang cô độc bơi trong biển sao.
Không phải kẻ xâm lược.
Không phải ác thần.
Mà là kẻ sống sót cuối cùng.
Một thực thể đã tồn tại quá lâu.
Quá cô độc.
Quá mệt mỏi.
Ý thức của nó dần biến dạng theo thời gian.
Biến thành thứ mà ngày nay mọi người gọi là Vực Chủ.
Lâm An mở mắt.
Hơi thở dồn dập.
Xung quanh, những người khác cũng đang dần tỉnh khỏi dòng ký ức.
Bạch Tinh đứng bất động.
Lần đầu tiên trên gương mặt nhân tạo ấy xuất hiện thứ giống cảm xúc.
“Chúng ta…”
“Đã hiểu sai.”
Chu Minh ngơ ngác.
“Ý cô là sao?”
Bạch Tinh nhìn về cánh cổng biển sâu.
“Thứ đó không tạo ra tận thế.”
“Nó chỉ là một phần còn sót lại của một thảm họa còn lớn hơn tận thế.”
Không khí lập tức đông cứng.
Nếu Vực Chủ chỉ là người sống sót…
Vậy thứ đã hủy diệt nền văn minh cổ đại năm xưa là gì?
Đúng lúc ấy…
Con mắt cổ xưa trong cánh cổng lại chậm rãi mở rộng hơn.
Và phía sau nó…
Một bóng tối còn lớn hơn cả đại dương bắt đầu chuyển động.
