Chương 32: Cánh Cổng Biển Sao

Bóng tối phía sau cánh cổng biển sâu bắt đầu chuyển động.

Không nhanh.

Không dữ dội.

Nhưng chỉ riêng việc nó cử động cũng đủ khiến toàn bộ đại dương rung lên như thế giới sắp nứt vỡ.

THÌNH…

Nhịp tim cổ xưa lại vang lên.

Mặt biển đen phía dưới Thuyền Hạt Giống đồng loạt lõm xuống hàng chục mét rồi bùng nổ thành sóng lớn.

Bạch Tinh nhìn chằm chằm vào màn hình dữ liệu đã gần như hỗn loạn hoàn toàn.

“Không thể phân tích…”

“Mọi chỉ số đều vượt giới hạn nhận diện.”

Chu Minh siết cây gậy hợp kim.

“Vậy dịch sang ngôn ngữ con người là gì?”

Bạch Tinh im lặng vài giây.

Rồi cô đáp.

“Nếu thứ đó thật sự đi qua cánh cổng…”

“Nhân loại hiện tại không có khả năng chống lại.”

Không khí trên boong tàu lập tức nặng như chì.

Không ai phản bác.

Bởi tất cả đều cảm nhận được áp lực kinh khủng ấy.

Ngay cả linh hồn cũng như đang bị đại dương vô tận kéo chìm xuống đáy sâu.


ẦMMMMM!!!

Người khổng lồ biển cả đột nhiên đứng dậy khỏi tư thế quỳ.

Nó quay đầu nhìn về phía Thuyền Hạt Giống.

Con mắt lam khổng lồ lần đầu tiên xuất hiện dao động mãnh liệt.

Không còn chỉ là lạnh lẽo hay cô độc.

Mà là…

Sợ hãi.

Linh Nhi run giọng.

“Nó… đang sợ.”

Lâm An lập tức nhìn sang cô bé.

“Em cảm nhận được gì?”

Linh Nhi ôm chặt cánh tay mình.

“Thứ phía sau cánh cổng…”

“Không phải chủ nhân của nó.”

“Là thứ đã đuổi giết nó.”

Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên…

Toàn bộ mọi người đều lạnh sống lưng.

Chu Dương há miệng vài giây mới bật ra được một câu.

“Chờ đã…”

“Ý em là…”

“Con quái vật to bằng thành phố kia…”

“Đang chạy trốn?”

Không ai trả lời.

Bởi đáp án đã quá rõ.

Sinh vật mà họ gọi là Vực Chủ…

Chỉ là kẻ sống sót.

Và thứ đang tiến tới từ phía sau cánh cổng mới là tai họa thật sự.


THÌNH…

Nhịp tim tiếp theo vang lên.

Nhưng lần này…

Không chỉ có âm thanh.

Một bàn tay xuất hiện.

Từ phía sau cánh cổng biển sâu.

Đó là bàn tay màu đen khổng lồ phủ đầy những đường sáng đỏ như dung nham.

Chỉ riêng đầu ngón tay đã lớn hơn một tòa nhà chọc trời.

Nó chậm rãi bám vào mép cánh cổng.

Rồi…

KÉTTTTTT!!!!!

Không gian bắt đầu nứt vỡ.

Những vết rạn đỏ như thủy tinh lan khắp bầu trời.

Mặt biển bên dưới sôi trào dữ dội.

Hàng ngàn xác chết chìm đồng loạt phát ra tiếng gào thét kinh hoàng.

Người khổng lồ biển cả lập tức lùi lại.

Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện…

Nó định bỏ chạy.

ẦM!!!!!

Sinh vật khổng lồ quay người lao thẳng xuống biển sâu như muốn trốn khỏi cánh cổng.

Nhưng đã quá muộn.

Bàn tay đen phía sau cánh cổng chợt siết lại.

Không gian quanh người khổng lồ biển cả lập tức méo mó.

Rồi…

ẦMMMMMMM!!!!!

Nửa cơ thể nó bị kéo ngược lên trời.

Tiếng gào vang vọng khắp đại dương.

Không còn là tiếng gọi mê hoặc hay ô nhiễm tinh thần nữa.

Mà là tiếng kêu đau đớn thật sự.

Một sinh vật khổng lồ đang hoảng loạn.

Chu Minh chết lặng.

“…Thứ đó đang bị săn.”

Ngay lúc ấy…

Trong Siêu Nông Trại.

Thế Giới Thụ bùng sáng dữ dội hơn bao giờ hết.

Toàn bộ lá cây hóa thành vàng rực.

Hồ Sinh Mệnh dậy sóng.

Rồi một giọng nói cổ xưa vang lên trong ý thức Lâm An.

Không phải hệ thống.

Mà giống ký ức của chính Thế Giới Thụ.

“Đừng để nó tiến vào thế giới này.”

Hình ảnh tràn vào đầu cô.

Những hành tinh chết.

Biển sao đen.

Các nền văn minh bị bóp nát như cát bụi.

Và một cái tên…

Xuất hiện trong ý thức cô.

【Kẻ Nuốt Sao】

Lâm An mở to mắt.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Thứ phía sau cánh cổng không phải sinh vật biển.

Nó đến từ ngoài thế giới này.

Một tồn tại đã nuốt chửng vô số nền văn minh.


“Lâm An!”

Tiếng Bạch Tinh kéo cô trở lại thực tại.

Cánh cổng biển sâu đang mở rộng nhanh hơn.

Bàn tay đen đã vươn ra gần hoàn toàn.

Nếu thứ đó thật sự tiến vào…

Mọi thứ sẽ kết thúc.

Bạch Tinh nghiến răng.

“Chúng ta phải đóng cánh cổng ngay!”

“Bằng cách nào?” Tần Liệt hỏi.

Cả boong tàu im lặng.

Không ai biết.

Bởi đây không còn là chiến đấu thông thường nữa.

Nhưng đúng lúc ấy…

Người khổng lồ biển cả đột nhiên quay đầu nhìn về phía Thuyền Hạt Giống.

Con mắt lam của nó dao động dữ dội.

Rồi…

Một luồng ý thức truyền tới.

“Ánh Sáng…”

“Giúp ta…”

“Ta không muốn bị kéo trở lại…”

Khoảnh khắc ấy…

Lâm An hiểu ra.

Vực Chủ không muốn hủy diệt thế giới này.

Nó chỉ đang tuyệt vọng tìm nơi trốn chạy.

Nhưng chính sự tồn tại của nó đã dẫn thứ khủng khiếp kia tới đây.

ẦMMMMM!!!!!

Bàn tay đen siết mạnh hơn.

Máu lam khổng lồ phun trào từ cơ thể người khổng lồ biển cả.

Cả đại dương rung chuyển.

Tiếng gào đau đớn vang vọng tận chân trời.

Linh Nhi bật khóc.

“Nó sẽ chết…”

“Và nếu nó chết…”

“Cánh cổng sẽ mở hoàn toàn…”

Biển đen đang sụp đổ.

Không còn là sóng biển bình thường nữa.

Toàn bộ đại dương như bị một lực vô hình kéo ngược lên trời về phía cánh cổng khổng lồ. Những tòa nhà chìm dưới nước bắt đầu bật gốc, xoay tròn rồi tan thành bụi giữa không trung.

THÌNH…

Nhịp tim của Kẻ Nuốt Sao vang lên lần nữa.

Nhưng lần này…

Mặt trăng trên bầu trời xuất hiện vết nứt.

Chu Dương nhìn lên trời, sắc mặt trắng bệch.

“…Không thể nào.”

Một đường rạn đỏ thẫm đang lan qua mặt trăng như vết thương bị xé toạc khỏi thực tại.

Không gian quanh Linh Vực bắt đầu mất ổn định hoàn toàn.

Bạch Tinh lập tức hét lớn.

“Cấu trúc thế giới đang bị ăn mòn!”

“Nó không chỉ mở cổng…”

“Nó đang kéo cả thế giới về phía mình!”

ẦMMMMM!!!!!

Bàn tay đen phía sau cánh cổng siết mạnh.

Nửa thân người khổng lồ biển cả lập tức bị kéo lên cao thêm hàng trăm mét.

Máu lam khổng lồ đổ xuống đại dương như mưa.

Tiếng gào đau đớn vang vọng khắp biển sâu.

Nhưng trong tiếng gào ấy…

Không còn sự điên loạn.

Chỉ còn tuyệt vọng.

Linh Nhi ôm đầu bật khóc.

“Nó không muốn quay lại nơi đó…”

“Ở bên kia cánh cổng…”

“Toàn là chết chóc…”

Lâm An siết chặt trường đao.

Trong đầu cô, ký ức từ Thế Giới Thụ vẫn đang hiện lên liên tục.

Những nền văn minh bị nuốt chửng.

Những hành tinh hóa thành biển xác.

Các Thế Giới Thụ cháy rực giữa hư không.

Và bóng đen khổng lồ lang thang giữa biển sao vô tận.

Kẻ Nuốt Sao.

Một tồn tại cổ xưa đến mức ngay cả nền văn minh tiền kỷ nguyên cũng chỉ có thể chạy trốn.

Nhưng đúng lúc ấy…

Thuyền Hạt Giống rung lên dữ dội.

Cây non Thế Giới Thụ trên boong tàu đột nhiên phát triển điên cuồng.

Rễ cây vàng kim đâm xuyên mặt boong.

Cành cây vươn thẳng lên trời.

Ánh sáng sinh mệnh bùng nổ dữ dội đến mức biển đen quanh tàu bị ép lùi hàng kilomet.

Một thông báo đỏ vàng xuất hiện.

【Đã đạt điều kiện đồng bộ.】

【Mở khóa quyền hạn khẩn cấp: Neo Thế Giới.】

【Có thể phong ấn tạm thời cánh cổng biển sao.】

【Điều kiện kích hoạt: Hy sinh lõi năng lượng Thuyền Hạt Giống.】

Bạch Tinh lập tức biến sắc.

“Nếu dùng…”

“Thuyền Hạt Giống sẽ bị phá hủy.”

“Và chúng ta có khả năng bị mắc kẹt trong Linh Vực.”

Chu Minh nhìn cánh cổng đang mở rộng rồi cười gằn.

“Không dùng thì cả thế giới cũng toi thôi.”

Không ai phản bác.

Bởi tất cả đều hiểu.

Đây không còn là lựa chọn.

Mà là cái giá phải trả.

Tần Liệt bước tới cạnh Lâm An.

“Ra lệnh đi.”

Gió biển đen thổi tung mái tóc mọi người.

Phía trước…

Người khổng lồ biển cả vẫn đang bị kéo về phía cánh cổng.

Phía sau…

Bóng tối của Kẻ Nuốt Sao càng lúc càng rõ.

Chỉ riêng hơi thở của nó cũng khiến bầu trời nứt vỡ.

Lâm An nhắm mắt vài giây.

Rồi chậm rãi mở ra.

Trong đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng vàng kim của Thế Giới Thụ.

“Chuẩn bị Neo Thế Giới.”

Ngay khoảnh khắc mệnh lệnh vang lên…

Toàn bộ Thuyền Hạt Giống phát sáng.

ẦMMMMMM!!!!!

Rễ cây vàng kim từ thân tàu đâm thẳng xuống biển sâu.

Không.

Chúng đang xuyên qua không gian.

Mỗi sợi rễ như xích thần linh khóa chặt thực tại đang rạn nứt.

Cánh cổng biển sâu lập tức rung chuyển dữ dội.

Lần đầu tiên…

Bàn tay đen phía sau cánh cổng khựng lại.

Một tiếng gầm khổng lồ vang lên từ biển sao.

Không phải âm thanh.

Mà là sự phẫn nộ trực tiếp đè xuống linh hồn tất cả mọi người.

PHỤT!

Ba binh sĩ phía sau đồng thời phun máu rồi ngã gục.

Ngay cả Chu Minh cũng quỳ một gối.

“Khốn…”

“Thứ này phạm quy thật rồi…”

Nhưng Thế Giới Thụ vẫn tiếp tục phát sáng.

Rễ vàng kim càng lúc càng nhiều.

Chúng quấn quanh cánh cổng như xiềng xích phong ấn.

Kẻ Nuốt Sao bắt đầu giãy giụa phía sau.

Không gian nứt vỡ điên cuồng.

Bầu trời như sắp sụp xuống.

Đúng lúc ấy…

Người khổng lồ biển cả chợt quay đầu nhìn Lâm An lần cuối.

Con mắt lam khổng lồ phản chiếu ánh sáng vàng kim từ Thế Giới Thụ.

Rồi…

Một luồng ý thức truyền tới.

“Cảm ơn…”

Khoảnh khắc tiếp theo…

Nó tự cắt đứt cánh tay mình.

ẦMMMMM!!!!!

Biển đen nổ tung.

Cơ thể khổng lồ lao mạnh về phía cánh cổng.

Không phải để trốn.

Mà để đẩy nó trở lại.

“Không!” Linh Nhi bật khóc.

Nhưng đã muộn.

Người khổng lồ biển cả dùng toàn bộ thân thể mình va vào cánh cổng biển sao.

ẦMMMMMMMMMM!!!!!!!

Cả thế giới rung chuyển.

ẦMMMMMMMMMM!!!!!!!

Khoảnh khắc người khổng lồ biển cả va vào cánh cổng…

Toàn bộ đại dương phát nổ.

Sóng thần cao hàng nghìn mét bùng lên khắp Linh Vực. Những thành phố ngập nước bị nghiền nát hoàn toàn giữa luồng va chạm kinh hoàng ấy.

Cánh cổng biển sao rung chuyển dữ dội.

Các xiềng xích vàng kim từ Thế Giới Thụ lập tức siết chặt hơn.

KẺT… KẺTTTTT…

Không gian phát ra âm thanh rạn nứt khiến da đầu mọi người tê dại.

Bàn tay đen của Kẻ Nuốt Sao vừa định xuyên qua cánh cổng thì bị hàng vạn rễ vàng quấn chặt.

ẦMMMM!

Ánh sáng vàng kim và bóng tối đỏ đen va chạm.

Cả bầu trời bị xé thành hai màu đối lập.

Một bên là sinh cơ rực rỡ.

Một bên là vực sâu nuốt chửng mọi thứ.

THÌNH!!!!!

Nhịp tim của Kẻ Nuốt Sao vang lên dữ dội hơn bao giờ hết.

Mặt biển đồng loạt nổ tung.

Máu từ tai nhiều người chảy xuống.

Chu Dương ngã quỵ.

Ngay cả Tần Liệt cũng phải cắm chiến đao xuống boong tàu để giữ cơ thể đứng vững.

Nhưng Neo Thế Giới vẫn đang hoạt động.

Rễ cây vàng kim tiếp tục xuyên qua không gian, khóa chặt khe nứt đang mở rộng.

Người khổng lồ biển cả gầm lên lần cuối.

Cơ thể khổng lồ của nó bắt đầu tan rã.

Không phải bị hủy diệt.

Mà đang tự phân giải thành vô số dòng năng lượng lam.

Những dòng sáng ấy lao vào cánh cổng như dòng thủy triều cuối cùng.

ẦMMMMMMM!!!!!

Cánh cổng biển sao lập tức rung mạnh.

Kẻ Nuốt Sao phía sau dường như nổi giận thật sự.

Một con mắt đỏ khổng lồ mở ra giữa bóng tối.

Lần này…

Không còn khoảng cách vô tận nữa.

Nó đã nhìn thấy thế giới này.

Một luồng áp lực kinh hoàng đè xuống.

Mọi người cảm giác như cả bầu trời đang sập xuống đầu.

Linh Nhi hét lên đau đớn.

“Đừng nhìn nó!”

Nhưng đã quá muộn.

Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau…

Lâm An nhìn thấy biển sao.

Một vùng hư không vô tận phủ đầy xác các hành tinh chết.

Những Thế Giới Thụ khổng lồ bị xé nát trôi nổi giữa không gian.

Các nền văn minh cháy rực như tro bụi.

Và giữa tất cả…

Một thực thể khổng lồ đang bò qua biển sao vô tận.

Mỗi nơi nó đi qua…

Ánh sáng biến mất.

Sự sống biến mất.

Ngay cả thời gian cũng bị nuốt chửng.

Kẻ Nuốt Sao.

Nó không săn giết vì thù hận.

Không hủy diệt vì ác ý.

Mà bởi đó là bản năng.

Giống như bóng tối nuốt ánh sáng.

Giống như biển sâu kéo mọi thứ chìm xuống đáy.

Một giọng nói khổng lồ vang lên trong ý thức Lâm An.

“Ánh Sáng…”

“Cuối cùng…”

“Ta tìm thấy ngươi…”

PHỤT!

Máu lập tức trào khỏi khóe miệng cô.

Thế Giới Thụ trong Siêu Nông Trại rung chuyển dữ dội.

Lá vàng rơi như mưa.

Hồ Sinh Mệnh xuất hiện vô số vết nứt.

Bạch Tinh lập tức hét lớn.

“Nó đang định khóa tọa độ thế giới này!”

“Nhanh lên!”

Lâm An siết chặt chuôi đao.

Toàn bộ sinh lực từ Thế Giới Thụ bắt đầu dồn vào Neo Thế Giới.

Ánh sáng vàng kim bùng nổ.

Rễ cây hóa thành hàng vạn xiềng xích quấn chặt lấy cánh cổng.

Kẻ Nuốt Sao gầm lên.

Bàn tay đen cố xé toạc phong ấn.

Nhưng đúng lúc ấy…

Những dòng sáng lam cuối cùng từ người khổng lồ biển cả hoàn toàn dung nhập vào cánh cổng.

Một giọng nói mơ hồ vang lên giữa biển sâu.

“Đóng lại…”

“Trước khi nó bước qua…”

ẦMMMMMMMMMMMM!!!!!!!!

Cánh cổng biển sao bắt đầu khép lại.

Bàn tay đen phía sau điên cuồng giãy giụa.

Không gian vỡ vụn hàng loạt.

Nhưng Neo Thế Giới đã khóa chặt thực tại.

Rễ vàng kim siết mạnh.

Cánh cổng càng lúc càng nhỏ.

Con mắt đỏ phía sau nhìn chằm chằm vào Lâm An.

Không giận dữ.

Không căm hận.

Mà như đã ghi nhớ cô.

“Ánh Sáng…”

“Ta sẽ tìm thấy ngươi…”

ẦM!!!!!!!!!

Cánh cổng biển sao hoàn toàn đóng lại.

Trong khoảnh khắc ấy…

Toàn bộ Linh Vực nổ tung ánh sáng.

Biển đen tan rã.

Bầu trời xám vỡ vụn như tấm kính khổng lồ.

Tiếng sóng biến mất.

Tiếng hát từ đáy biển cũng dần tan theo gió.

Rồi…

Mọi thứ chìm vào im lặng.

Một sự im lặng kéo dài rất lâu.

Không ai nói gì.

Không ai cử động.

Chỉ có tiếng thở nặng nề vang lên trên boong Thuyền Hạt Giống đã gần như bị phá hủy hoàn toàn.

Cây non Thế Giới Thụ giữa boong tàu giờ chỉ còn lại vài chiếc lá vàng yếu ớt.

Hệ thống hiện thông báo cuối cùng.

【Neo Thế Giới hoàn thành.】

【Cánh cổng biển sao đã bị phong ấn tạm thời.】

【Cảnh báo: Kẻ Nuốt Sao đã ghi nhận tọa độ thế giới hiện tại.】

【Đếm ngược phong ấn: 3 năm 172 ngày.】

Chu Minh đọc xong liền ngồi phịch xuống boong tàu.

“…Tôi nhớ zombie rồi.”

Không ai cười nữa.

Bởi tất cả đều hiểu.

Những gì họ đối mặt trước giờ…

Có lẽ chỉ là khởi đầu.

Không khí trên Thuyền Hạt Giống đông cứng.

Chỉ còn tiếng biển xám vỗ nhẹ vào thân tàu đã cháy đen một nửa.

Người phụ nữ tóc bạc đứng trên boong tàu cứu hộ cũ kỹ, ánh mắt lam nhạt phản chiếu mặt nước lạnh lẽo như thể cô đã nhìn thấy cảnh tượng này quá nhiều lần.

Chu Minh là người đầu tiên lấy lại giọng.

“…Khoan.”

“Chúng ta vừa suýt bị một con quái vật cấp vũ trụ nghiền chết.”

“Và bây giờ cô bảo còn rất nhiều cái cổng như vậy?”

Người phụ nữ không phủ nhận.

Cô chỉ nhìn về phương xa nơi cánh cổng biển sao từng tồn tại.

“Nền văn minh của các người…”

“Đã bắt đầu bước vào giai đoạn bị đánh dấu.”

Tần Liệt cau mày.

“Bị đánh dấu?”

Người phụ nữ chậm rãi gật đầu.

“Khi một thế giới lần đầu tiếp xúc với biển sao…”

“Kẻ Nuốt Sao sẽ nhớ tới nó.”

“Sau đó…”

“Nó sẽ quay lại.”

Gió biển thổi qua boong tàu.

Không ai lên tiếng.

Bởi tất cả đều đã nhìn thấy thứ nằm sau cánh cổng kia.

Một tồn tại đủ sức nghiền nát cả nền văn minh như bóp vụn hạt cát.

Lâm An nhìn thẳng người phụ nữ.

“Ba năm.”

“Phong ấn chỉ còn ba năm.”

Ánh mắt lam của người phụ nữ khẽ dao động.

“Vậy là các người đã dùng Neo Thế Giới.”

Bạch Tinh lập tức cảnh giác.

“Cô biết công nghệ đó?”

“Biết.”

Người phụ nữ khẽ cười nhạt.

“Một trăm ba mươi hai năm trước…”

“Chúng tôi cũng từng dùng nó.”

Mọi người đồng loạt biến sắc.

Chu Dương nuốt khan.

“Khoan…”

“Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

Người phụ nữ im lặng vài giây.

Rồi đáp.

“Tôi quên rồi.”

Một câu nói khiến cả boong tàu lạnh đi.


Ngay lúc ấy…

Mặt biển phía dưới đột nhiên xuất hiện gợn sóng.

Linh Nhi lập tức ôm đầu.

“Có thứ gì đó…”

“Đang tới.”

Tần Liệt đứng bật dậy.

Chiến đao bùng cháy.

Nhưng người phụ nữ tóc bạc lại giơ tay ngăn lại.

“Không cần.”

“Mấy đứa nhỏ đó không nguy hiểm.”

ẦM…

Mặt biển nứt ra.

Một cái bóng khổng lồ chậm rãi nổi lên dưới nước.

Chu Minh lập tức lùi nửa bước.

“Đừng nói lại có boss mới nhé…”

Nhưng thứ nổi lên lần này không phải quái vật.

Mà là xác của người khổng lồ biển cả.

Không.

Chỉ là phần còn sót lại.

Nửa cánh tay khổng lồ bị cắt đứt trước đó đang trôi nổi giữa mặt biển xám.

Cơ thể khổng lồ ấy không còn ô nhiễm.

Không còn áp lực đáng sợ.

Chỉ còn ánh sáng lam nhạt dịu dàng như biển đêm.

Và quanh cánh tay ấy…

Vô số đốm sáng xanh đang bay lên trời.

Giống linh hồn.

Linh Nhi ngơ ngác nhìn cảnh tượng ấy.

“Nó…”

“Đang tan biến.”

Người phụ nữ tóc bạc khẽ nhắm mắt.

“Không.”

“Nó đang trở về biển sao.”

Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên…

Một giọng nói rất nhỏ chợt xuất hiện trong ý thức mọi người.

Không còn khổng lồ.

Không còn méo mó.

Chỉ là giọng nói bình yên đến lạ.

“Cảm ơn…”

“Đã cho ta nhìn thấy ánh sáng lần nữa…”

Ánh sáng lam trên mặt biển dần tan vào bầu trời.

Rồi biến mất hoàn toàn.

Biển chết cuối cùng cũng yên lặng.

Không còn tiếng hát.

Không còn tiếng gọi kéo con người xuống đáy sâu.

Chỉ còn gió.

Và bình minh đang chậm rãi xuất hiện phía chân trời.


Ánh nắng đầu tiên chiếu xuống biển xám.

Sau nhiều ngày bị Linh Vực bao phủ, bầu trời cuối cùng cũng hiện ra màu xanh nhạt thật sự.

Chu Dương nhìn mặt trời rồi ngẩn người.

“…Đẹp thật.”

Không ai phản bác.

Bởi sau tất cả những gì vừa trải qua…

Ánh sáng lúc này giống kỳ tích hơn là bình minh.

Đúng lúc ấy, hệ thống của Lâm An vang lên âm báo.

【Nhiệm vụ hoàn thành.】

【Đã phong ấn Cánh Cổng Biển Sao.】

【Đã sống sót sau tiếp xúc cấp Vũ Trụ đầu tiên.】

【Nhận thưởng: Hạt Giống Thế Giới sơ cấp.】

Một hạt sáng nhỏ chậm rãi xuất hiện trong lòng bàn tay cô.

Khác với Hạt Giống Văn Minh trước đó…

Hạt giống này mang màu bạc pha lam.

Bên trong giống như có cả bầu trời sao đang xoay chuyển.

Bạch Tinh nhìn thấy vật đó liền đổi sắc mặt.

“Không thể nào…”

Lâm An nhìn cô.

“Cô biết thứ này?”

Bạch Tinh im lặng vài giây.

Rồi lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện…

Cô lộ ra vẻ phức tạp thật sự.

“Đây là thứ mà nền văn minh tiền kỷ nguyên từng cố tạo ra suốt hàng nghìn năm.”

“Một hạt giống có thể sinh ra thế giới mới.”

Không khí trên boong tàu lập tức yên lặng.

Chu Minh chớp mắt.

“…Tôi cảm giác cốt truyện bắt đầu vượt cấp hơi nhanh rồi đấy.”