
Biển xám dần yên tĩnh trở lại sau khi hệ thống chiến tranh của Noah ngừng hoạt động. Ánh sáng đỏ trên khẩu pháo diệt tinh chậm rãi tắt xuống, để lại từng vòng nhiệt năng vẫn còn làm không khí méo mó phía trên mặt biển.
Thuyền Hạt Giống lặng lẽ trôi giữa những con sóng nhỏ.
Không ai nói gì trong vài giây.
Bởi tất cả vẫn chưa thật sự tin rằng mình còn sống.
Chu Minh là người đầu tiên ngồi phịch xuống boong tàu rồi thở dài như vừa nhặt lại cái mạng từ tay tử thần. “Tôi bắt đầu nghĩ chúng ta nên đổi nghề. Làm nông thật sự nghe có vẻ an toàn hơn.”
Chu Dương cười khan. “Giờ em thấy zombie hiền lành hẳn.”
Ngay lúc ấy, toàn bộ Pháo Đài Noah phát ra âm thanh trầm thấp.
ẦMMMM…
Những lớp giáp kim loại khổng lồ bên ngoài thành phố nổi bắt đầu khép lại. Các họng pháo lần lượt hạ xuống, ánh sáng đỏ chuyển thành lam nhạt dịu hơn rất nhiều.
Giọng nói máy móc cổ đại vang lên lần nữa, nhưng không còn lạnh lẽo như trước.
【Quyền hạn tối cao đã chuyển giao.】
【Mở cổng tiếp đón Người Kế Thừa.】
Một khe sáng khổng lồ chậm rãi mở ra ở trung tâm Noah.
Con đường kim loại kéo dài từ pháo đài tới tận mặt biển trước Thuyền Hạt Giống.
Người phụ nữ tóc bạc nhìn cảnh ấy rất lâu.
Trong mắt cô xuất hiện cảm xúc cực kỳ phức tạp.
“Một trăm bảy mươi năm…”
“Cuối cùng Noah cũng mở lại quyền hạn chủ.”
Lâm An nhìn cô. “Trước đây chưa từng có ai tiếp quản?”
Người phụ nữ lắc đầu. “Sau khi nền văn minh cũ sụp đổ, tất cả Người Gác Cổng còn sống đều không đủ điều kiện.”
“Chỉ người được Hạt Giống Thế Giới công nhận mới có thể chạm vào lõi cuối cùng của Noah.”
Chu Minh lập tức quay sang Lâm An. “Vậy giờ cô là… thuyền trưởng vũ trụ?”
“Là chủ căn cứ.” Bạch Tinh sửa lại, nhưng chính cô cũng chưa hoàn toàn bình tĩnh. Ánh mắt cô nhìn Noah giống như nhà khảo cổ vừa tận mắt thấy thần thoại bước ra đời thật.
Mọi người nhanh chóng rời Thuyền Hạt Giống rồi tiến vào con đường tiếp dẫn.
Khoảnh khắc bước lên mặt kim loại màu bạc đen ấy, tất cả đều cảm nhận được rung động rất nhỏ dưới chân.
Không phải máy móc thông thường.
Mà giống nhịp tim.
Noah vẫn còn sống.
Bên trong pháo đài rộng lớn đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Hành lang kim loại kéo dài như vô tận, hai bên là vô số ký hiệu cổ đại phát sáng màu lam. Trần nhà cao hàng chục mét, các đường năng lượng chạy dọc như mạch máu khổng lồ.
Chu Dương nhìn quanh rồi hạ thấp giọng. “Em cảm giác mình vừa đi vào phim khoa học viễn tưởng.”
“Không.” Người phụ nữ tóc bạc khẽ nói. “Đây từng là chiến trường cuối cùng của nhân loại.”
Không khí lập tức trầm xuống.
Dọc hành lang vẫn còn vô số dấu vết chiến đấu.
Vết cháy.
Kim loại bị xé rách.
Thậm chí có những bộ giáp cổ đại vẫn nằm bất động nơi góc tường như chủ nhân chưa bao giờ kịp đứng dậy lần nữa.
Linh Nhi chậm rãi bước tới cạnh một bộ giáp bạc đã nứt vỡ.
Cô bé khẽ chạm vào nó.
Ngay khoảnh khắc ấy…
Một hình ảnh lóe lên trong đầu mọi người.
Tiếng còi báo động.
Biển sao đỏ rực.
Các chiến hạm khổng lồ đang bắn phá điên cuồng vào bóng tối ngoài không gian.
Rồi…
Một con mắt đỏ khổng lồ mở ra giữa vũ trụ.
ẦMMMMM!!!!!
Toàn bộ hạm đội bị nghiền nát chỉ trong khoảnh khắc.
Linh Nhi lập tức rụt tay lại, khuôn mặt tái nhợt.
“Đây là ký ức còn sót lại…”
Người phụ nữ tóc bạc nhìn bộ giáp rồi khẽ nhắm mắt. “Người Gác Cổng số 23.”
“Anh ta chết trong trận chiến bảo vệ Noah cuối cùng.”
Chu Minh khàn giọng. “Các người chiến đấu tới tận lúc thế giới diệt vong?”
“Ừ.” Người phụ nữ mở mắt. “Bởi nếu Noah sụp đổ, toàn bộ Hạt Giống Thế Giới cuối cùng cũng sẽ biến mất.”
Bạch Tinh chợt dừng bước.
Ánh mắt cô khóa chặt vào một bức tường dữ liệu khổng lồ phía trước.
“Không thể nào…”
Hàng triệu dòng ký tự cổ đại đang chạy liên tục trên bề mặt tinh thể.
Và giữa chúng…
Là bản đồ thế giới.
Nhưng không phải thế giới hiện tại.
Trên bản đồ xuất hiện hàng chục điểm đỏ khổng lồ đang nhấp nháy liên tục.
Lâm An lập tức cảm thấy lạnh sống lưng.
“Đó là gì?”
Người phụ nữ tóc bạc nhìn lên bản đồ rồi chậm rãi đáp.
“Các Cánh Cổng Biển Sao.”
Chu Dương mở to mắt. “Nhiều như vậy?”
“Trước đây còn nhiều hơn.” Người phụ nữ nói bằng giọng bình tĩnh đáng sợ. “Một số đã bị phá hủy. Một số đã ngủ yên.”
“Và một số…”
Ánh mắt cô dừng tại ba điểm đỏ đang nhấp nháy dữ dội.
“Đang chuẩn bị mở ra.”
Không khí xung quanh lập tức lạnh xuống.
Ngay lúc ấy, hệ thống Noah vang lên.
【Đang đồng bộ dữ liệu với Người Kế Thừa.】
【Mở khóa quyền hạn cấp một.】
【Kích hoạt trung tâm điều khiển Noah.】
ẦMMMMM…
Sàn nhà phía trước chậm rãi mở ra.
Một thang máy hình trụ xuất hiện giữa ánh sáng lam.
Người phụ nữ tóc bạc nhìn Lâm An. “Từ giờ, cô phải tự quyết định.”
“Bởi sau khi tiếp quản Noah…”
“Cô đã chính thức trở thành Người Gác Cổng mới.”
Gió lạnh từ đáy thang máy thổi lên.
Xa phía dưới…
Một ánh sáng vàng khổng lồ đang nhịp nhàng dao động như trái tim của cả pháo đài.
Và trong khoảnh khắc bước vào thang máy ấy…
Lâm An có cảm giác rất rõ ràng.
Kể từ bây giờ…
Cuộc chiến của cô sẽ không còn chỉ là sinh tồn sau tận thế nữa.
Thang máy hình trụ chậm rãi hạ xuống lòng Noah.
Không gian xung quanh gần như tối đen, chỉ còn những vòng sáng lam chạy dọc theo thành giếng thang máy như dòng năng lượng đang lưu động trong cơ thể một sinh vật khổng lồ.
Mọi người đứng im lặng.
Càng xuống sâu, áp lực càng rõ rệt.
Không phải áp lực sức mạnh.
Mà là cảm giác đang tiến gần trái tim của một thời đại đã chết.
Chu Minh nhìn ánh sáng vàng phía dưới càng lúc càng rõ rồi thấp giọng. “Tôi bắt đầu hiểu vì sao đám Người Gác Cổng này toàn nói chuyện như tận thế đến nơi.”
“Vì tận thế thật sự đã từng đến.” Người phụ nữ tóc bạc đáp.
Không ai phản bác.
Sau những gì đã nhìn thấy ở biển sao, không còn ai nghi ngờ lời cô nữa.
ẦMMMM…
Cuối cùng thang máy dừng lại.
Cánh cửa kim loại mở ra chậm rãi.
Một không gian khổng lồ hiện ra trước mắt mọi người.
Chu Dương gần như nín thở.
Trung tâm Noah giống một mặt trời nhân tạo nằm sâu dưới lòng pháo đài. Hàng ngàn vòng kim loại khổng lồ xoay quanh một quả cầu ánh sáng vàng bạc lơ lửng giữa không trung.
Các rễ năng lượng kéo dài từ quả cầu ấy lan khắp mọi hướng như hệ thần kinh của cả thành phố nổi.
Mỗi lần ánh sáng dao động…
Toàn bộ Noah lại rung nhẹ.
“Đây là…” Bạch Tinh nhìn chằm chằm quả cầu ánh sáng, giọng hiếm khi xuất hiện rung động. “Lõi Văn Minh.”
Người phụ nữ tóc bạc khẽ gật đầu. “Nguồn năng lượng cuối cùng duy trì Noah suốt hàng trăm năm.”
Linh Nhi bỗng siết chặt tay Lâm An.
“Chị…”
“Có người ở đó.”
Mọi người đồng loạt nhìn lên.
Bên trong quả cầu ánh sáng vàng bạc…
Có một bóng người.
Một cô gái đang ngủ.
Mái tóc dài bạc trắng trôi nổi giữa dòng năng lượng, cơ thể được bao phủ bởi vô số ký hiệu cổ đại.
Chu Minh chớp mắt liên tục. “Khoan…”
“Đừng nói cô ấy còn sống nhé?”
Người phụ nữ tóc bạc nhìn cô gái trong lõi thật lâu.
Ánh mắt cô lần đầu tiên xuất hiện sự mềm xuống.
“Người Gác Cổng số Một.”
“Người tạo ra Noah.”
Không khí lập tức yên lặng.
Lâm An cảm thấy trái tim mình khẽ siết lại.
Cô gái kia trông không lớn hơn cô bao nhiêu.
Nhưng lại ngủ một mình giữa bóng tối hàng trăm năm để duy trì pháo đài cuối cùng của nhân loại.
Ngay lúc ấy…
Toàn bộ trung tâm Noah bỗng sáng lên.
Các vòng kim loại quanh lõi đồng loạt tăng tốc.
Một giọng nói máy móc vang vọng khắp không gian.
【Đồng bộ quyền hạn tối cao.】
【Xác nhận Người Kế Thừa đã tới trung tâm lõi.】
【Bắt đầu chuyển giao Noah.】
ẦMMMMM!!!!!
Ánh sáng vàng bạc từ Lõi Văn Minh lập tức bắn thẳng về phía Lâm An.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc…
Ý thức cô bị kéo vào một không gian hoàn toàn khác.
Cô đứng giữa biển sao.
Không phải biển đen của Kẻ Nuốt Sao.
Mà là bầu trời đầy vô số tinh cầu phát sáng.
Và trước mặt cô…
Là cô gái tóc bạc trong lõi Noah.
Lần này đôi mắt cô ấy đã mở.
Màu vàng kim nhạt như ánh bình minh.
“Cuối cùng…” Cô gái khẽ cười. “Cũng có người đi tới đây.”
Giọng nói của cô rất nhẹ.
Nhưng lại mang cảm giác cô độc đến mức khiến người ta nghẹn lòng.
Lâm An nhìn cô. “Cô thật sự còn sống?”
“Chỉ còn một phần ý thức thôi.”
Cô gái tóc bạc ngẩng đầu nhìn biển sao phía xa.
“Khi Kẻ Nuốt Sao xuất hiện…”
“Tôi đã dùng bản thân làm lõi để duy trì Noah.”
“Bởi nếu Noah sụp đổ…”
“Toàn bộ Hạt Giống Thế Giới còn lại cũng sẽ biến mất.”
Lâm An im lặng vài giây rồi hỏi điều quan trọng nhất.
“Có cách nào ngăn Kẻ Nuốt Sao không?”
Cô gái tóc bạc khẽ cười buồn.
“Nếu có…”
“Thế giới của chúng tôi đã không diệt vong.”
Biển sao quanh họ chậm rãi dao động.
Những hình ảnh cổ xưa lần lượt hiện lên.
Các hành tinh cháy rực.
Các nền văn minh sụp đổ.
Những Người Gác Cổng chiến đấu đến giây cuối cùng.
Và giữa tất cả…
Một cây khổng lồ xuyên qua biển sao vô tận.
Thế Giới Thụ.
Khổng lồ hơn bất cứ thứ gì Lâm An từng thấy.
Cành cây của nó trải dài như dải ngân hà.
Rễ cây đâm xuyên các hành tinh.
Ánh sáng vàng kim soi sáng cả bóng tối biển sao.
Lâm An mở to mắt.
“Đó là…”
“Thế Giới Thụ hoàn chỉnh.” Cô gái tóc bạc nhìn cây khổng lồ với ánh mắt phức tạp. “Nguồn gốc thật sự của mọi Hạt Giống Thế Giới.”
“Và cũng là thứ duy nhất từng khiến Kẻ Nuốt Sao dừng lại.”
Không gian im lặng vài giây.
Rồi cô gái tóc bạc nhìn thẳng Lâm An.
“Nhưng Thế Giới Thụ hiện tại trong cô…”
“Vẫn còn quá nhỏ.”
“Muốn đối kháng biển sao…”
“Cô phải khiến nó trưởng thành.”
Lâm An khẽ siết tay. “Bằng cách nào?”
Cô gái tóc bạc chậm rãi giơ tay lên.
Ngay lập tức, vô số điểm sáng hiện ra quanh biển sao.
Mỗi điểm sáng…
Là một cánh cổng đỏ.
Một Linh Vực.
Một vùng ô nhiễm đang ngủ yên trên thế giới.
“Đi tìm những Hạt Giống còn sót lại.”
“Thanh tẩy các cánh cổng.”
“Thu hồi lõi của những Người Gác Cổng đã ngã xuống.”
Ánh mắt cô dần trở nên nghiêm túc.
“Bởi ba năm sau…”
“Kẻ Nuốt Sao sẽ thật sự tới.”
Biển sao dần tan biến.
Ý thức Lâm An bị kéo trở lại trung tâm Noah trong tiếng rung trầm thấp của lõi năng lượng khổng lồ.
Ánh sáng vàng bạc quanh quả cầu trung tâm chậm rãi dịu xuống.
Nhưng lần này…
Toàn bộ Noah đã thay đổi.
Các ký hiệu cổ đại trên tường không còn nhấp nháy hỗn loạn nữa mà chuyển sang màu vàng lam ổn định. Hệ thống năng lượng của pháo đài bắt đầu vận hành lại từng tầng một.
ẦMMMM…
Tiếng động cơ cổ đại vang vọng khắp lòng biển.
Bạch Tinh lập tức nhìn bảng dữ liệu rồi hít sâu một hơi.
“Các khu vực ngủ đông đang khởi động lại…”
“Xưởng chế tạo.”
“Kho dữ liệu.”
“Vườn sinh thái.”
“Cả hệ thống phòng thủ nữa…”
Chu Minh nhíu mày. “Nói ngắn gọn dễ hiểu?”
Bạch Tinh nhìn quanh pháo đài rộng lớn.
“Thành phố này… đang sống lại.”
Ngay lúc ấy, hệ thống Noah vang lên lần nữa.
【Quyền hạn cấp một đã mở khóa.】
【Cho phép truy cập cơ sở dữ liệu sơ cấp.】
【Cho phép khởi động khu dân cư số 3.】
【Cho phép kích hoạt hạm đội bảo trì tự động.】
Chu Dương lập tức trợn mắt.
“Hạm đội?”
ẦMMMM!!!
Mặt biển phía trên Noah rung chuyển dữ dội.
Từ hai bên thân pháo đài, hàng chục khoang chứa khổng lồ chậm rãi mở ra.
Rồi…
Từng chiếc phi thuyền màu bạc bay lên.
Không phải chiến hạm khổng lồ như trong ký ức biển sao.
Mà là các phi thuyền bảo trì cỡ nhỏ, nhưng với nhân loại hiện tại vẫn giống công nghệ ngoài hành tinh.
Ánh sáng lam từ động cơ phản chiếu khắp mặt biển xám.
Chu Minh há hốc miệng.
“Chúng ta thật sự bắt đầu đi theo hướng sci-fi vũ trụ luôn rồi à…”
Người phụ nữ tóc bạc đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy.
Ánh mắt cô hơi run.
“Đã rất lâu rồi…”
“Noah chưa từng thức tỉnh đến mức này.”
Lâm An nhìn cô. “Tên cô là gì?”
Người phụ nữ khựng lại vài giây như đã quá lâu không còn ai hỏi câu đó.
“…Hạ Vân.”
“Người Gác Cổng Thứ Bảy.”
Lâm An gật đầu nhẹ.
“Vậy từ giờ chúng ta hợp tác.”
Hạ Vân nhìn cô thật lâu rồi khẽ cười nhạt.
“Một Người Gác Cổng mới…”
“Đúng là thời đại đã thay đổi.”
Mọi người nhanh chóng được dẫn tới khu điều khiển trung tâm của Noah.
Nơi này giống sự kết hợp giữa phòng chỉ huy quân sự và thành phố tương lai. Hàng trăm màn hình ánh sáng lơ lửng giữa không trung, vô số dữ liệu đang chạy liên tục.
Ở trung tâm…
Một bản đồ thế giới khổng lồ hiện ra.
Nhưng điều khiến mọi người lạnh người chính là các điểm đỏ trên bản đồ.
Rất nhiều.
Nhiều hơn họ tưởng tượng.
Tô Nhược Lan cau mày. “Toàn bộ đều là Linh Vực?”
Hạ Vân gật đầu.
“Phần lớn đang ngủ yên.”
“Một số chỉ rò rỉ ô nhiễm nhẹ.”
“Nhưng…” Ánh mắt cô dừng tại ba khu vực đang nhấp nháy đỏ rực. “Ba cánh cổng này đang thức tỉnh nhanh bất thường.”
Chu Dương lập tức nhìn tọa độ.
Một ở vùng núi tuyết phía bắc.
Một nằm sâu dưới sa mạc phía tây.
Và cái cuối cùng…
Ở giữa đại dương.
Ngay dưới đáy Thái Bình Dương.
Linh Nhi vừa nhìn thấy điểm đỏ cuối cùng liền tái mặt.
“Em nghe thấy…”
“Tiếng gọi…”
Không khí quanh phòng lập tức nặng xuống.
Hạ Vân chậm giọng. “Đó là nơi nguy hiểm nhất.”
“Cánh cổng cấp đại dương.”
“Nếu nó mở hoàn toàn…”
“Thủy triều ô nhiễm sẽ nhấn chìm hơn nửa hành tinh.”
Chu Minh day trán. “Sao nhiệm vụ toàn kiểu diệt thế giới vậy…”
Ngay lúc ấy…
Một âm báo lạ vang lên trong phòng điều khiển.
【Phát hiện tín hiệu cầu cứu cổ đại.】
【Nguồn phát: Khu vực Bắc Cực số 09.】
【Xác nhận danh tính: Người Gác Cổng Thứ Ba.】
Toàn bộ mọi người đồng loạt quay đầu.
Trên màn hình chính…
Một hình ảnh mờ nhòe hiện ra.
Đó là một thành phố băng khổng lồ bị chôn vùi dưới tuyết trắng.
Giữa bão tuyết vô tận…
Một cánh cổng đỏ đang phát sáng.
Và ngay trước cánh cổng ấy…
Một bóng người mặc giáp trắng đứng bất động giữa tuyết.
Dù tín hiệu rất mờ…
Mọi người vẫn nhìn thấy thanh trường thương băng lam trong tay người đó vẫn còn cắm dưới nền tuyết như đang canh giữ thứ gì suốt hàng trăm năm.
Hạ Vân biến sắc.
“Không thể nào…”
“Cô ấy vẫn còn sống?”
Lâm An nhìn hình ảnh trên màn hình.
Một cảm giác kỳ lạ lướt qua trong lòng.
Bởi ngay khoảnh khắc nhìn thấy Người Gác Cổng Thứ Ba…
Thế Giới Thụ trong cơ thể cô rung lên rất mạnh.
Giống như đang cộng hưởng với thứ gì đó ở Bắc Cực.
Rồi hệ thống hiện thông báo mới.
【Nhiệm vụ khẩn cấp đã kích hoạt.】
【Tiến tới Bắc Cực số 09.】
【Giải cứu Người Gác Cổng Thứ Ba.】
【Ngăn cánh cổng băng giá thức tỉnh.】
【Thời gian còn lại trước khi cổng mở hoàn toàn: 21 ngày.】
Phòng điều khiển trung tâm của Noah rung chuyển dữ dội.
Đèn cảnh báo đỏ lập tức phủ kín toàn bộ không gian.
【Cảnh báo!】
【Phát hiện dao động biển sâu cấp cao!】
【Khoảng cách: 12.000 mét dưới đáy biển!】
Chu Dương gần như bật dậy khỏi ghế điều khiển. “Mười hai nghìn mét?! Dưới đó còn có thứ sống được à?”
“Sau những gì vừa gặp…” Chu Minh khàn giọng. “Tôi bắt đầu thấy câu hỏi đó không còn ý nghĩa nữa.”
Màn hình sonar khổng lồ giữa phòng điều khiển nhanh chóng hiện lên hình ảnh đáy đại dương.
Ban đầu chỉ là một vùng tối vô tận.
Rồi…
Một điểm sáng đỏ xuất hiện.
Sau đó là điểm thứ hai.
Rồi hàng trăm điểm đồng loạt mở ra giữa bóng tối.
Mọi người lập tức lạnh sống lưng.
Đó không phải tín hiệu năng lượng.
Mà là…
Con mắt.
Hàng trăm con mắt đỏ đang mở ra dưới đáy biển sâu.
Linh Nhi ôm đầu.
“Em nghe thấy…”
“Tiếng bò…”
Ngay lúc ấy…
ẦMMMMMMMM!!!!!
Toàn bộ Noah rung mạnh lần nữa.
Một cánh tay khổng lồ đột nhiên lao lên khỏi mặt biển phía xa.
Không phải xúc tu như trước.
Mà là cánh tay người.
Nhưng được tạo thành từ vô số xác chết và lớp vỏ biển đen kết dính với nhau.
Các ngón tay dài dị dạng cắm mạnh vào thân ngoài Noah khiến cả pháo đài phát ra tiếng kim loại rít chói tai.
Chu Minh trợn mắt. “Khốn kiếp…”
“Nó đang trèo lên!”
Hạ Vân lập tức biến sắc.
“Không thể nào…”
“Thứ này lẽ ra đã ngủ yên cùng Linh Vực biển sâu.”
Mặt biển phía ngoài Noah bắt đầu nổ tung liên tục.
ẦM! ẦM! ẦM!
Từng cánh tay khổng lồ khác lao lên khỏi nước đen.
Rồi…
Một cái đầu chậm rãi trồi lên giữa biển.
Đó là gương mặt người phụ nữ khổng lồ.
Không.
Là vô số khuôn mặt chồng lên nhau.
Hàng ngàn gương mặt bị hòa tan thành một sinh vật biển sâu méo mó.
Miệng nó mở rộng tới tận mang tai.
Tiếng hát quen thuộc lại vang lên.
Buồn bã.
Cô độc.
Và lần này…
Mang theo oán hận điên cuồng.
“Toàn bộ…”
“Đều bỏ rơi chúng ta…”
Mặt biển quanh Noah lập tức chuyển đen.
Ô nhiễm chưa biến mất hoàn toàn.
Một phần Linh Vực biển sâu vẫn còn sống.
Bạch Tinh nhanh chóng quét dữ liệu rồi lạnh giọng.
“Nó đang hấp thụ tàn dư của cánh cổng biển sao.”
“Nếu để tiếp tục…”
“Nó có thể tiến hóa thành Vực Chủ mới.”
Chu Dương cứng mặt. “Lại nữa?”
Tần Liệt rút chiến đao.
Lửa đỏ bùng lên quanh người anh giữa ánh sáng lam của Noah.
“Lần này xử lý tận gốc.”
Ngay lúc ấy…
Toàn bộ pháo đài Noah chợt sáng lên.
Giọng hệ thống vang khắp phòng điều khiển.
【Phát hiện ô nhiễm biển sâu còn sót lại.】
【Cho phép kích hoạt quyền hạn chiến đấu cấp một.】
【Mở khóa: Đội Cận Vệ Noah.】
ẦMMMMM!!!!!
Sàn kim loại hai bên phòng điều khiển đồng loạt mở ra.
Từng khoang ngủ đông khổng lồ chậm rãi nâng lên.
Bên trong…
Là các chiến binh mặc giáp bạc.
Không.
Là người máy chiến đấu cổ đại.
Đôi mắt lam của chúng lần lượt sáng lên.
Một.
Mười.
Một trăm.
Tiếng kim loại chuyển động vang vọng khắp Noah.
Chu Minh há hốc miệng.
“Chúng ta có robot quân đoàn luôn à?!”
Hạ Vân nhìn đội quân cổ đại thức tỉnh mà ánh mắt phức tạp.
“Cận Vệ Noah…”
“Đội quân cuối cùng từng chiến đấu với biển sao.”
Các chiến binh máy đồng loạt quỳ một gối về phía Lâm An.
【Xin chờ mệnh lệnh, Người Kế Thừa.】
Ngay khoảnh khắc ấy…
Sinh vật biển sâu bên ngoài Noah bắt đầu leo lên cao hơn.
Nửa thân nó trồi khỏi mặt biển.
Khổng lồ đến mức che khuất cả bầu trời phía sau.
Vô số khuôn mặt trên cơ thể đồng loạt mở mắt.
Rồi nhìn về Noah.
“Ánh sáng…”
“Trả biển sâu lại cho chúng ta…”
ẦMMMMMMM!!!!!
Nó đập mạnh cánh tay xuống mặt biển.
Sóng thần cao hàng trăm mét lập tức lao thẳng về phía pháo đài.
