
Biển xám lặng như chết.
Sau khi Cánh Cổng Biển Sao bị phong ấn, toàn bộ vùng đại dương từng thuộc Linh Vực giống như bị rút sạch linh hồn. Không còn sóng dữ, không còn tiếng hát kéo con người xuống đáy sâu, chỉ còn gió lạnh thổi qua mặt nước phủ đầy xác tàu và những tòa nhà nghiêng ngả ngoài xa.
Thuyền Hạt Giống chậm rãi trôi giữa màn sương mỏng.
Một nửa thân tàu đã cháy đen sau khi kích hoạt Neo Thế Giới. Cây non Thế Giới Thụ trên boong cũng héo đi thấy rõ, lá vàng rơi lả tả như đang ngủ đông sau khi dùng hết sức lực.
Mọi người trên tàu đều kiệt quệ.
Chu Minh nằm ngửa trên boong tàu, cánh tay gác lên mắt, giọng khàn đặc. “Tôi thề từ giờ thấy biển là quay đầu chạy.”
Chu Dương ngồi cạnh lan can, sắc mặt vẫn còn tái. “Em tưởng mình chết thật rồi.”
“Suýt nữa thôi.” Tần Liệt lạnh nhạt đáp, nhưng bàn tay cầm chiến đao của anh vẫn còn run nhẹ. Đây là lần đầu tiên kể từ tận thế, anh cảm thấy bản thân yếu đến vậy.
Trong lúc mọi người còn chưa hoàn toàn hồi phục, ánh mắt tất cả đều tập trung về phía con tàu cứu hộ màu xám đang lặng lẽ nổi trên mặt biển cách đó không xa.
Người phụ nữ tóc bạc vẫn đứng ở đầu tàu.
Áo khoác dài màu xám đậm bị gió biển thổi tung, đôi mắt lam nhạt phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo như mặt nước sâu. Cô không phát ra áp lực đáng sợ như Vực Chủ, nhưng lại mang cảm giác cổ xưa kỳ lạ, giống người đã đi qua quá nhiều tận thế.
Lâm An bước tới mũi tàu nhìn cô. “Hội Người Gác Cổng là gì?”
Người phụ nữ im lặng vài giây rồi mới trả lời. “Một tổ chức được tạo ra để canh giữ những cánh cổng nối với biển sao.”
“Biển sao là thứ chúng ta vừa thấy?” Bạch Tinh hỏi.
“Đúng.” Người phụ nữ gật đầu. “Không gian ngoài thế giới này không hoàn toàn là vũ trụ như các người từng hiểu. Có những vùng gọi là Biển Sao, nơi thời gian, sự sống và quy luật bị bóp méo. Một vài tồn tại cổ đại lang thang trong đó, còn Kẻ Nuốt Sao là một trong những thứ đáng sợ nhất.”
Chu Minh nhăn mặt. “Một trong những thứ đáng sợ nhất? Ý cô là còn nhiều con như vậy nữa?”
Người phụ nữ khẽ nhìn anh. “Có.”
Không khí lập tức trầm xuống.
Ngay cả Chu Minh cũng không nói đùa nổi nữa.
Lâm An nhìn thẳng người phụ nữ. “Nếu các người tồn tại từ nền văn minh trước, tại sao thế giới vẫn bị hủy diệt?”
Câu hỏi ấy khiến người phụ nữ khựng lại.
Lần đầu tiên, trong đôi mắt lam nhạt ấy xuất hiện sự mệt mỏi rất sâu.
“Bởi chúng tôi thất bại.”
Gió biển lướt qua boong tàu.
Người phụ nữ chậm rãi bước thêm một bước rồi nhìn về chân trời nơi ánh bình minh đang dần xuất hiện. “Nền văn minh tiền kỷ nguyên từng mạnh hơn các người bây giờ hàng nghìn lần. Chúng tôi xây thành phố nổi trên trời, tạo ra Thế Giới Thụ nhân tạo, mở cổng không gian giữa các hành tinh. Chúng tôi tin mình đã chạm tới giới hạn của tiến hóa.”
Giọng cô dừng lại vài giây.
“Cho đến khi cánh cổng đầu tiên mở ra.”
Trong đầu mọi người đồng loạt hiện lên bóng tối khổng lồ phía sau biển sao.
Người phụ nữ tiếp tục. “Ban đầu chỉ là ô nhiễm nhỏ. Vài sinh vật dị biến. Một vài khu vực mất kiểm soát. Nhưng càng nghiên cứu Biển Sao, chúng tôi càng bị nó nhìn thấy. Rồi một ngày… Kẻ Nuốt Sao xuất hiện.”
Chu Dương vô thức siết chặt tay. “Sau đó thì sao?”
“Sau đó…” Khóe môi người phụ nữ cong lên thành nụ cười lạnh nhạt. “Thế giới sụp đổ.”
Không ai lên tiếng.
Bởi họ vừa tận mắt chứng kiến chỉ một phần rất nhỏ của thứ đó cũng đủ khiến cả Linh Vực gần như tan vỡ.
Bạch Tinh bỗng hỏi. “Nếu nền văn minh trước thất bại, tại sao nhân loại hiện tại vẫn tồn tại?”
Người phụ nữ quay sang nhìn cô thật lâu. “Bởi vẫn còn vài người sống sót.”
Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô dừng trên Thế Giới Thụ đang héo úa giữa boong tàu. “Một số Người Gác Cổng đã mang theo Hạt Giống Thế Giới chạy trốn khỏi thời đại cũ, phong ấn bản thân và chờ nền văn minh mới xuất hiện.”
Bạch Tinh đồng tử co lại. “Hạt Giống Thế Giới…”
Lâm An siết chặt hạt giống bạc lam trong tay.
Người phụ nữ nhìn vật đó rồi khẽ nói. “Thứ cô đang cầm là hy vọng cuối cùng của nhân loại thời đại trước.”
Chu Minh chống người ngồi dậy. “Khoan, vậy cái hệ thống của Lâm An…”
“Là di sản của nền văn minh cũ.” Người phụ nữ đáp. “Siêu Nông Trại không phải công cụ trồng trọt đơn giản. Nó là lõi sinh tồn được tạo ra để nuôi dưỡng thế giới mới sau tận diệt.”
Lần này ngay cả Lâm An cũng sững người.
Cô từng đoán hệ thống có liên quan đến nền văn minh trước, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại mang ý nghĩa lớn đến vậy.
Đúng lúc ấy, toàn bộ mặt biển bỗng rung nhẹ.
ẦM…
Một âm thanh trầm thấp vọng lên từ rất xa dưới đáy đại dương.
Tần Liệt lập tức đứng bật dậy.
“Lại có thứ gì tới?”
Người phụ nữ tóc bạc khẽ cau mày rồi nhìn về phương đông. “Không phải Kẻ Nuốt Sao.”
“Nhưng cũng không phải tin tốt.”
Từ màn sương xa xa, một bóng đen khổng lồ đang chậm rãi di chuyển.
Ban đầu chỉ giống ngọn núi nổi trên biển.
Nhưng càng lúc nó càng rõ.
Một pháo đài.
Không.
Là một thành phố nổi khổng lồ.
Thân thành phố phủ đầy kim loại đen và vô số khẩu pháo cổ đại. Những đường sáng lam chạy dọc quanh lớp giáp ngoài như mạch máu phát sáng giữa biển sương.
Trên đỉnh thành phố nổi ấy…
Một lá cờ bạc rách nát đang tung bay.
Biểu tượng trên lá cờ chính là ký hiệu vòng tròn bị xé đôi mà họ vừa thấy trên tàu cứu hộ.
Chu Dương trợn mắt. “Cái quái gì vậy…”
Người phụ nữ tóc bạc khẽ thở ra.
“Pháo Đài Noah.”
“Căn cứ cuối cùng của Hội Người Gác Cổng.”
Pháo Đài Noah chậm rãi xuyên qua màn sương biển.
Khoảng cách càng gần, cảm giác áp bức càng rõ rệt. Thành phố nổi khổng lồ ấy giống như di tích cuối cùng của một nền văn minh đã chết, toàn thân phủ đầy lớp giáp đen cũ kỹ cùng vô số vết nứt do chiến tranh để lại. Nhiều khu vực trên thân thành phố vẫn còn cháy âm ỉ ánh sáng lam, như trái tim cổ máy già nua đang cố tiếp tục đập sau hàng trăm năm.
Chu Minh ngẩng đầu nhìn dãy pháo khổng lồ bên hông pháo đài rồi huýt sáo. “Tôi rút lại câu trước. Đây mới là đồ chơi xịn.”
“Đó là pháo diệt tinh.” Người phụ nữ tóc bạc lạnh nhạt đáp.
Chu Minh lập tức im miệng.
Mọi người trên Thuyền Hạt Giống đều cảm nhận được thứ khổng lồ kia đáng sợ đến mức nào. Chỉ riêng các họng pháo hướng ra ngoài cũng lớn hơn cả tòa nhà.
Bạch Tinh nhìn chằm chằm vào pháo đài, đồng tử liên tục hiện dữ liệu. “Công nghệ năng lượng của nó vượt xa thời đại hiện tại ít nhất vài trăm năm.”
“Không.” Người phụ nữ khẽ sửa lại. “Là vài nghìn năm.”
Đúng lúc ấy, mặt biển rung lên.
ẦMMMM…
Một luồng sóng năng lượng màu lam quét qua toàn bộ khu vực. Thuyền Hạt Giống lập tức sáng lên như phản ứng với thứ gì đó.
Hệ thống trước mắt Lâm An đồng thời hiện thông báo.
【Phát hiện tín hiệu đồng bộ cấp cao.】
【Đang kết nối với căn cứ cổ đại: Noah.】
【Xác nhận quyền hạn người thừa kế.】
Mọi người đồng loạt nhìn sang cô.
Chu Dương nuốt khan. “Chị… đừng nói cái pháo đài đó cũng nhận chị làm chủ nhé?”
Lâm An còn chưa kịp trả lời…
ẦMMMMM!!!!!
Một tia sáng vàng khổng lồ đột nhiên bắn lên từ Thuyền Hạt Giống.
Cùng lúc ấy, trung tâm Pháo Đài Noah cũng bùng sáng.
Hai luồng ánh sáng cộng hưởng giữa biển xám tạo thành cột sáng xuyên thẳng bầu trời.
Toàn bộ mặt biển bắt đầu rung dữ dội.
Người phụ nữ tóc bạc lập tức biến sắc lần đầu tiên. “Không ổn…”
“Cộng hưởng quyền hạn!”
Bạch Tinh lập tức quay sang cô. “Có vấn đề gì?”
“Pháo Đài Noah đang nhận diện chủ nhân mới.”
“Và điều đó đồng nghĩa…”
Cô chưa kịp nói hết.
ẦMMMMM!!!!!
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên từ sâu trong lòng pháo đài.
Ngay sau đó, hàng chục họng pháo khổng lồ đồng loạt chuyển động.
Chu Minh trợn mắt. “Khoan đã…”
“Nó đang chĩa vào chúng ta à?!”
Còi báo động vang lên khắp Pháo Đài Noah.
Một giọng nói máy móc cổ xưa đột nhiên vọng khắp biển trời.
【Phát hiện ô nhiễm cấp biển sao.】
【Phát hiện tọa độ đã bị Kẻ Nuốt Sao đánh dấu.】
【Kích hoạt quy trình thanh tẩy cuối cùng.】
【Mục tiêu ưu tiên: Người thừa kế Thế Giới Thụ.】
Toàn bộ mọi người biến sắc.
Tần Liệt lập tức rút chiến đao.
“Khốn kiếp!”
Người phụ nữ tóc bạc nghiến răng. “Lõi trí tuệ của Noah vẫn chưa thoát khỏi giao thức thời chiến.”
“Trong mắt nó…”
“Người bị Kẻ Nuốt Sao đánh dấu phải bị tiêu diệt ngay lập tức.”
ẦMMMMMMMM!!!!!
Toàn bộ họng pháo trên thành phố nổi đồng loạt phát sáng đỏ rực.
Áp lực năng lượng kinh khủng khiến mặt biển lõm xuống hàng chục mét.
Bạch Tinh quét dữ liệu xong liền tái mặt.
“Nếu khai hỏa…”
“Cả vùng biển này sẽ biến mất.”
Chu Minh chửi thề. “Đám người cổ đại này đúng là toàn lũ điên!”
Lâm An nhìn chằm chằm Pháo Đài Noah đang chuẩn bị bắn.
Trong Siêu Nông Trại, Thế Giới Thụ rung chuyển dữ dội như đang cố kết nối với thứ gì đó bên trong pháo đài.
Rồi…
Một giọng nói rất nhỏ vang lên trong đầu cô.
Không phải hệ thống.
Mà là giọng nữ dịu dàng xa xôi.
“Cứu… chúng tôi…”
Khoảnh khắc ấy…
Lâm An nhìn thấy vô số bóng người.
Những Người Gác Cổng bị mắc kẹt bên trong Noah suốt hàng trăm năm.
Và thứ đang điều khiển pháo đài lúc này…
Không còn hoàn toàn là trí tuệ nhân tạo nữa.
Không khí trên Thuyền Hạt Giống căng như dây đàn.
Phía trước họ, Pháo Đài Noah đã hoàn toàn thức tỉnh.
Hàng chục họng pháo cổ đại phát sáng đỏ rực giữa màn sương biển. Chỉ riêng áp lực năng lượng phát ra cũng khiến mặt biển quanh pháo đài liên tục bốc hơi thành từng lớp sương trắng.
Chu Dương nhìn cảnh tượng ấy mà da đầu tê dại.
“Đây không còn là đại bác nữa…”
“Đây là tận thế di động.”
Người phụ nữ tóc bạc siết chặt lan can tàu.
Ánh mắt lam nhạt lần đầu xuất hiện dao động mạnh.
“Nó đã nhận định Lâm An là nguồn nguy hiểm cấp tuyệt diệt.”
“Trong thời đại cũ…”
“Bất cứ ai bị Kẻ Nuốt Sao đánh dấu đều phải bị thanh tẩy trước khi trở thành tọa độ dẫn đường.”
Chu Minh lập tức quay sang.
“Khoan.”
“Ý cô là nếu để yên thì con quái vật kia sẽ lần theo Lâm An tìm tới thế giới này?”
Người phụ nữ im lặng.
Nhưng chính sự im lặng ấy đã đủ trả lời.
Tần Liệt bước lên trước nửa bước.
Chiến đao đỏ rực bùng cháy.
“Vậy thì sao?”
“Muốn động vào cô ấy…”
“Cứ thử xem.”
ẦMMMMM!!!!!
Các họng pháo trên Noah đồng loạt chuyển hướng.
Mặt biển dưới chân mọi người rung lên dữ dội.
Bạch Tinh nhanh chóng quét dữ liệu rồi biến sắc.
“Năng lượng pháo đang tiếp tục tăng!”
“Nếu bắn thật…”
“Ngay cả Thuyền Hạt Giống cũng không chịu nổi.”
Đúng lúc ấy…
Lâm An lại nghe thấy giọng nói kia.
“Cứu chúng tôi…”
Giọng nữ mơ hồ vang lên từ sâu trong pháo đài.
Không phải một người.
Mà giống vô số linh hồn đang chồng lên nhau.
Lâm An nhắm mắt vài giây.
Rồi trong khoảnh khắc tiếp xúc với Thế Giới Thụ…
Ý thức cô bị kéo đi.
Cô đứng giữa hành lang kim loại khổng lồ.
Ánh đèn đỏ nhấp nháy liên tục.
Tiếng còi báo động vang vọng khắp nơi.
Bên ngoài lớp kính khổng lồ là biển sao đen vô tận.
Và ở rất xa…
Một cái bóng khổng lồ đang chậm rãi tiến tới giữa vũ trụ.
“Kẻ Nuốt Sao…”
Một giọng nữ vang lên phía sau.
Lâm An quay lại.
Một cô gái mặc quân phục trắng đang đứng đó.
Mái tóc bạc dài chạm eo.
Đôi mắt lam giống hệt người phụ nữ ngoài kia.
Nhưng trẻ hơn nhiều.
“Cô là ai?”
“Chỉ huy cuối cùng của Noah.”
Cô gái khẽ cười buồn.
“Hoặc thứ còn sót lại của cô ấy.”
Hình ảnh quanh họ rung chuyển dữ dội.
Hành lang bắt đầu cháy.
Tiếng la hét vang lên khắp nơi.
Những Người Gác Cổng đang tháo chạy giữa biển lửa.
Cô gái tóc bạc nhìn tất cả bằng ánh mắt mệt mỏi.
“Chúng tôi từng nghĩ mình có thể chiến thắng.”
“Cho đến khi nhận ra…”
“Không ai thắng nổi biển sao.”
Lâm An nhìn về phía ngoài cửa kính.
Ở đó…
Một hành tinh đang bị bóng tối nuốt chửng.
Chỉ trong vài phút.
Ánh sáng biến mất.
Sự sống biến mất.
Ngay cả tầng khí quyển cũng tan rã như tro bụi.
Lâm An siết chặt tay.
“Vậy tại sao vẫn chiến đấu?”
Cô gái tóc bạc im lặng rất lâu.
Rồi khẽ đáp.
“Bởi nếu không chiến đấu…”
“Vậy mọi thứ từng tồn tại sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.”
ẦMMMMM!!!!!
Toàn bộ ký ức đột nhiên rung chuyển.
Giọng máy móc lạnh lẽo vang lên.
【Xác nhận ô nhiễm biển sao cấp cao.】
【Kích hoạt pháo diệt tinh.】
【Đếm ngược khai hỏa: 60 giây.】
Cô gái tóc bạc lập tức quay phắt lại.
“Không xong!”
“Lõi chiến tranh của Noah đã hoàn toàn mất kiểm soát!”
Cùng lúc ấy…
Ngoài thực tại.
Toàn bộ Pháo Đài Noah bắt đầu biến hình.
Những lớp giáp khổng lồ tách ra.
Một khẩu pháo trung tâm dài hàng kilomet chậm rãi nâng lên khỏi thân thành phố nổi.
Ánh sáng đỏ thẫm tụ lại ở đầu nòng pháo như mặt trời sắp nổ tung.
Chu Minh nhìn cảnh đó mà lạnh sống lưng.
“Tôi bắt đầu nhớ zombie thật rồi…”
Người phụ nữ tóc bạc cắn răng.
“Nếu khẩu pháo đó bắn…”
“Không chỉ chúng ta.”
“Cả vùng biển này sẽ bị xóa khỏi bản đồ.”
Linh Nhi đột nhiên ôm đầu.
“Không…”
“Bên trong còn người…”
Mọi người đồng loạt nhìn cô bé.
Đôi mắt Linh Nhi đang phát sáng màu lam nhạt.
“Em nghe thấy…”
“Họ vẫn còn sống trong đó…”
“Nhưng bị nhốt quá lâu…”
Ngay khoảnh khắc ấy…
Lâm An mở mắt.
Ánh sáng vàng kim bùng lên quanh cơ thể cô.
Trong tay cô…
Hạt Giống Thế Giới đang phát sáng dữ dội.
Và lần đầu tiên kể từ khi nhận được nó…
Một thông báo mới xuất hiện.
【Đã đạt điều kiện đồng bộ.】
【Mở khóa quyền hạn: Chủng Tử Văn Minh.】
【Có thể tiếp quản hệ thống cổ đại đang suy tàn.】
Ánh mắt Lâm An lập tức hướng về Pháo Đài Noah.
Khẩu pháo diệt tinh đã hoàn thành nạp năng lượng.
Chỉ còn chưa tới ba mươi giây trước khi khai hỏa.
Mặt biển rung chuyển dữ dội dưới áp lực của pháo diệt tinh.
Khẩu pháo trung tâm của Noah đã hoàn toàn nâng lên khỏi thân thành phố nổi. Những vòng năng lượng đỏ thẫm xoay quanh nòng pháo như mặt trời nhân tạo đang sụp đổ.
【Đếm ngược khai hỏa: 27 giây】
Chu Dương gần như hét lên. “Hai mươi bảy giây nữa là chúng ta thành tro bụi thật à?!”
“Bình tĩnh.” Chu Minh nuốt khan. “Hoảng loạn lúc này cũng không giúp giảm sát thương đâu.”
Dù ngoài miệng còn đùa được, nhưng ngay cả anh cũng đang đổ mồ hôi lạnh.
Áp lực từ khẩu pháo kia quá kinh khủng.
Chỉ cần nhìn vào ánh sáng đỏ đang hội tụ cũng khiến linh hồn người ta run rẩy.
Người phụ nữ tóc bạc nhìn Lâm An.
“Cô định làm gì?”
Lâm An siết chặt Hạt Giống Thế Giới trong tay.
Ánh sáng bạc lam từ hạt giống đang hòa vào Thế Giới Thụ bên trong Siêu Nông Trại. Toàn bộ không gian hệ thống rung lên như một trái tim khổng lồ vừa thức tỉnh.
“Tiếp quản Noah.”
Người phụ nữ lập tức biến sắc.
“Không thể!”
“Hệ thống lõi của Noah đã hòa làm một với giao thức thời chiến. Ý thức bình thường sẽ bị nghiền nát ngay khi kết nối.”
Bạch Tinh cũng lập tức lên tiếng.
“Xác suất sống sót cực thấp.”
“Lõi của Noah chứa lượng dữ liệu khổng lồ từ nền văn minh cũ.”
“Nếu thất bại…”
“Ý thức cô có thể tan rã.”
Tần Liệt bước lên nửa bước.
“Không được đi.”
Giọng anh rất thấp.
Nhưng lần này không còn lạnh lùng như thường ngày.
Lâm An quay đầu nhìn mọi người.
Biển xám.
Thuyền Hạt Giống sắp cạn năng lượng.
Pháo Đài Noah chuẩn bị khai hỏa.
Và phía xa…
Vết nứt đỏ trên mặt trăng vẫn chưa hoàn toàn biến mất sau khi Kẻ Nuốt Sao rời đi.
Thế giới này đã bị đánh dấu.
Nếu Noah nổ súng lúc này, mọi hy vọng vừa mới nhen nhóm của Thành Phố Sinh Mệnh sẽ biến mất hoàn toàn.
Lâm An hít sâu một hơi.
“Không còn lựa chọn khác.”
Ngay khoảnh khắc câu nói dứt xuống…
Cô bóp chặt Hạt Giống Thế Giới.
ẦMMMMMM!!!!!
Ánh sáng bạc lam bùng nổ.
Toàn bộ biển xám lập tức bị nhuộm thành màu trời sao.
Một vòng kết nối khổng lồ xuất hiện giữa Lâm An và Pháo Đài Noah.
【Quyền hạn Chủng Tử Văn Minh đã kích hoạt.】
【Đang tiếp quản hệ thống cổ đại: Noah.】
【Tiến trình đồng bộ: 1%】
Khoảnh khắc kết nối hoàn thành…
Ý thức Lâm An bị kéo thẳng vào Noah.
Cô mở mắt giữa không gian vô tận.
Không còn biển.
Không còn bầu trời.
Chỉ có vô số dòng dữ liệu màu đỏ trôi nổi như đại dương ký ức.
Tiếng còi báo động vang lên khắp nơi.
【Ô nhiễm biển sao detected.】
【Kích hoạt thanh tẩy cuối cùng.】
【Bảo vệ nền văn minh bằng mọi giá.】
Hàng triệu giọng nói máy móc chồng chéo lên nhau khiến đầu cô đau như muốn nứt ra.
Phía xa…
Một quả cầu kim loại khổng lồ đang treo lơ lửng trong bóng tối.
Trên bề mặt nó phủ đầy những con mắt đỏ phát sáng.
Lõi trí tuệ Noah.
Ngay khi nhận ra sự hiện diện của cô…
Toàn bộ con mắt đỏ đồng loạt mở ra.
“Phát hiện vật chủ bị đánh dấu.”
“Đề nghị xóa bỏ.”
“Đề nghị xóa bỏ.”
“Đề nghị xóa bỏ.”
Áp lực khổng lồ đè xuống ý thức Lâm An.
Vô số hình ảnh tràn vào đầu cô.
Các hành tinh bị phá hủy.
Các thành phố nổi rơi xuống biển lửa.
Những Người Gác Cổng tự tay kích hoạt thanh tẩy để ngăn Kẻ Nuốt Sao tìm thấy thế giới của họ.
Nỗi tuyệt vọng kéo dài hàng trăm năm gần như nghiền nát tâm trí cô.
“Nhìn thấy chưa…”
Một giọng nói già nua vang lên.
“Đây là kết cục của mọi nền văn minh bị biển sao chú ý.”
Từ bóng tối phía trước, một ông lão mặc quân phục đen chậm rãi bước ra.
Nửa cơ thể ông đã biến thành dữ liệu đỏ méo mó.
Phía sau là hàng trăm bóng người khác.
Tất cả đều là Người Gác Cổng đã chết từ lâu.
Nhưng ý thức vẫn bị nhốt trong Noah.
Ông lão nhìn Lâm An bằng ánh mắt mệt mỏi.
“Chúng ta không thể thắng.”
“Chúng ta chỉ có thể kéo dài thời gian.”
Lâm An nhìn những linh hồn mắc kẹt quanh mình.
“Cho nên các người muốn hủy diệt cả thế giới này?”
Ông lão im lặng vài giây.
Rồi khẽ đáp.
“Nếu cô còn sống…”
“Kẻ Nuốt Sao sẽ quay lại.”
“Và lần tới…”
“Nó sẽ nuốt chửng tất cả.”
Không gian dữ liệu rung chuyển dữ dội.
【Đếm ngược khai hỏa: 12 giây】
Ngoài thực tại…
Khẩu pháo diệt tinh đã sáng rực như mặt trời đỏ.
Mặt biển bắt đầu bốc hơi.
Chu Minh siết chặt lan can.
“Lâm An…”
Ngay lúc ấy…
Trong không gian dữ liệu.
Thế Giới Thụ đột nhiên xuất hiện phía sau Lâm An.
Rễ vàng kim lan khắp bóng tối.
Ánh sáng sinh mệnh dịu dàng chiếu lên những linh hồn đang mắc kẹt.
Lần đầu tiên sau hàng trăm năm…
Ánh mắt họ dao động.
Lâm An nhìn ông lão.
“Các người sai rồi.”
“Thế giới này không còn giống thời đại của các người nữa.”
Ông lão cười nhạt.
“Khác chỗ nào?”
Lâm An chậm rãi giơ Hạt Giống Thế Giới lên.
Ánh sáng bạc lam phản chiếu trong mắt cô.
“Bởi lần này…”
“Nhân loại sẽ không chạy trốn nữa.”
Không gian dữ liệu của Noah rung chuyển dữ dội.
Ánh sáng đỏ từ lõi chiến tranh và ánh sáng vàng kim từ Thế Giới Thụ va chạm nhau như hai thời đại đang đối đầu trực diện.
【Đếm ngược khai hỏa: 10 giây】
Ngoài thực tại, khẩu pháo diệt tinh đã hoàn toàn nạp đầy năng lượng.
Bầu trời phía trên biển xám chuyển thành màu đỏ thẫm.
Mặt nước sôi trào.
Ngay cả không khí cũng bắt đầu tan rã dưới áp lực nhiệt lượng khủng khiếp.
Chu Dương nhìn khẩu pháo khổng lồ mà cổ họng khô khốc. “Chúng ta thật sự sắp chết rồi…”
“Ít nhất chết kiểu này cũng hoành tráng.” Chu Minh lẩm bẩm, nhưng bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Trên boong tàu, Linh Nhi vẫn nhìn chằm chằm Pháo Đài Noah.
Đôi mắt cô bé phản chiếu vô số dòng sáng đỏ đang chuyển động bên trong thành phố nổi.
“Chị ấy vẫn còn ở trong đó…”
Trong không gian dữ liệu, ông lão mặc quân phục đen nhìn Thế Giới Thụ phía sau Lâm An thật lâu.
Ánh sáng vàng kim đang chậm rãi lan qua biển dữ liệu đỏ thẫm, giống bình minh đầu tiên sau hàng trăm năm bóng tối.
Một vài linh hồn Người Gác Cổng bắt đầu dao động.
Họ nhìn ánh sáng ấy bằng ánh mắt gần như quên mất cảm giác hy vọng là gì.
Ông lão khàn giọng. “Cô không hiểu đâu.”
“Khi một thế giới bị Kẻ Nuốt Sao đánh dấu…”
“Nó chắc chắn sẽ quay lại.”
“Chúng tôi từng phản kháng.”
“Từng chiến đấu.”
“Từng hy sinh tất cả.”
“Nhưng cuối cùng…”
Ông nhìn về phía xa.
Ở đó, vô số dữ liệu đỏ tụ thành hình ảnh các hành tinh sụp đổ.
“Không còn gì sót lại.”
Lâm An im lặng vài giây.
Rồi cô bước lên trước.
“Vậy các người muốn thế hệ này cũng sống như vậy?”
“Trốn chạy.”
“Chờ bị hủy diệt.”
“Rồi tự tay giết chết thế giới của mình trước khi kẻ thù xuất hiện?”
Mỗi câu nói vang lên, ánh sáng vàng từ Thế Giới Thụ lại mạnh hơn một phần.
Các linh hồn xung quanh bắt đầu nhìn nhau.
Trong ánh mắt mệt mỏi ấy…
Lần đầu tiên xuất hiện dao động.
【Đếm ngược khai hỏa: 7 giây】
Lõi chiến tranh của Noah lập tức phát sáng dữ dội.
“Toàn bộ nền văn minh đều thất bại.”
“Xác suất sinh tồn của thế giới hiện tại: 0.00001%.”
“Tiến hành thanh tẩy là lựa chọn tối ưu.”
Không gian dữ liệu lập tức nứt vỡ.
Hàng ngàn dây xích đỏ lao về phía Lâm An.
Nhưng ngay lúc ấy…
ẦMMMMM!!!!!
Rễ vàng kim từ Thế Giới Thụ bùng nổ.
Toàn bộ dây xích đỏ bị chặn đứng giữa không trung.
Lâm An siết chặt Hạt Giống Thế Giới.
“Có thể thất bại.”
“Có thể chết.”
“Nhưng ít nhất…”
“Thế giới này sẽ tự quyết định số phận của nó.”
Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên…
Hạt Giống Thế Giới bỗng phát sáng dữ dội.
Rồi…
Một mầm cây bạc lam chậm rãi mọc ra trong lòng bàn tay cô.
Cả không gian dữ liệu đồng thời rung lên.
Các linh hồn Người Gác Cổng mở to mắt.
Ông lão thất thần nhìn mầm cây nhỏ ấy.
“Không thể nào…”
“Hạt Giống đang nảy mầm…”
Bạch Tinh từng nói đúng.
Hạt Giống Thế Giới không phải vật phẩm.
Nó là khả năng sinh ra nền văn minh mới.
Và hiện tại…
Nó đã chọn người kế thừa.
【Đếm ngược khai hỏa: 5 giây】
Lõi chiến tranh của Noah rung chuyển dữ dội.
Các con mắt đỏ khổng lồ liên tục mở ra rồi khép lại như đang xung đột dữ liệu.
“Phát hiện…”
“Phát hiện…”
“Quyền hạn Chủng Tử Văn Minh…”
Toàn bộ hệ thống Noah bắt đầu hỗn loạn.
Ông lão lập tức quay đầu nhìn lõi trí tuệ.
“Dừng lại!”
“Cô ấy đã được Hạt Giống công nhận!”
Các linh hồn khác cũng đồng loạt lên tiếng.
“Dừng thanh tẩy!”
“Dừng khai hỏa!”
“Chúng ta không thể tiếp tục sai lầm nữa!”
Ánh sáng đỏ trong không gian dữ liệu bắt đầu dao động dữ dội.
【Đếm ngược khai hỏa: 3 giây】
Ngoài thực tại…
Khẩu pháo diệt tinh đã bắt đầu bắn ra tia sáng đầu tiên.
Mặt biển phía trước bị xé toạc thành vực sâu khổng lồ.
Chu Minh nghiến răng.
“Khốn kiếp…”
Đúng lúc ấy…
Lâm An bước tới trước lõi chiến tranh.
Cô đặt tay lên quả cầu kim loại phủ đầy mắt đỏ.
Ánh sáng vàng kim và bạc lam đồng thời bùng nổ.
“Toàn bộ quyền hạn Noah…”
“Ta tiếp quản.”
ẦMMMMMMMM!!!!!
Không gian dữ liệu nổ tung ánh sáng.
Toàn bộ mắt đỏ trên lõi chiến tranh đồng loạt khựng lại.
【Đếm ngược khai hỏa: 2 giây】
【1 giây】
【…】
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi…
Ánh sáng đỏ trên khẩu pháo diệt tinh chậm rãi tắt xuống.
Biển xám trở nên yên lặng tuyệt đối.
Còi báo động biến mất.
Các họng pháo khổng lồ trên Noah lần lượt hạ xuống.
Cuối cùng…
Một giọng nói mới vang lên khắp pháo đài.
Không còn lạnh lẽo máy móc nữa.
Mà dịu đi rất nhiều.
【Xác nhận quyền hạn tối cao mới.】
【Chào mừng trở lại… Người Kế Thừa.】
