
Ánh sáng vàng yếu ớt trong lồng ngực Vực Chủ biển sâu vẫn đang dao động.
Giữa cơ thể khổng lồ phủ đầy ký hiệu đỏ cổ xưa ấy…
Một đoạn rễ vàng kim cắm xuyên qua trái tim nó.
Giống phong ấn.
Giống xiềng xích.
Nhưng cũng giống thứ đã giữ nó sống sót suốt hơn trăm năm.
Lâm An nhìn chằm chằm đoạn rễ ấy, cảm giác quen thuộc càng lúc càng mãnh liệt. Thế Giới Thụ trong cơ thể cô rung lên từng nhịp, lá vàng liên tục rơi xuống mặt hồ Sinh Mệnh như đang cộng hưởng với thứ nằm trong lồng ngực Vực Chủ.
Ngay lúc ấy…
Vực Chủ biển sâu lại cất tiếng.
“Cuối cùng…”
“Lại có người được nó chọn…”
Giọng nói vang thẳng trong linh hồn mọi người, nặng nề như tiếng sóng biển đè ép hàng vạn năm.
Chu Minh nghiến răng chống cây gậy hợp kim xuống sàn. “Thứ này… còn nói chuyện được?”
“Bởi nó chưa hoàn toàn bị ô nhiễm.” Hạ Vân nhìn Vực Chủ với ánh mắt cực kỳ phức tạp. “Nó vẫn còn ý thức.”
Không khí lập tức đông cứng.
Một Vực Chủ còn giữ được ý thức…
Nguy hiểm hơn quái vật điên loạn gấp nhiều lần.
Vực Chủ biển sâu chậm rãi giơ tay lên. Hàng tỷ tấn nước biển quanh Noah lập tức dâng lên theo động tác ấy. Đại dương giống như cơ thể của nó.
“Các ngươi…”
“Đánh thức ta…”
“Là muốn chiến tranh tiếp tục sao?”
ẦMMMMM!!!!!
Mặt biển nổ tung.
Hàng trăm cây thương nước đỏ đen lại hình thành trên trời.
Nhưng lần này…
Chúng không bắn xuống Noah.
Mà chĩa lên bầu trời.
Rồi đâm xuyên tầng mây.
KENGGGGG!!!!!
Âm thanh như kim loại va chạm vang vọng khắp thế giới.
Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ mọi người đều nhìn thấy.
Trên bầu trời đêm…
Có một khe nứt đỏ khổng lồ.
Không gian đang rạn ra.
Giống hệt cánh cổng biển sao trước đó.
Chu Dương tái mặt. “Đừng nói…”
Hạ Vân siết chặt tay đến bật máu.
“Nó đang dùng biển sâu để gia cố phong ấn thế giới.”
Mọi người đồng loạt sững lại.
Lâm An lập tức hiểu ra.
Vực Chủ biển sâu không tấn công Noah vì muốn hủy diệt họ.
Nó đang cảnh giác.
Đang thử xác nhận xem Noah đã bị ô nhiễm hay chưa.
Vực Chủ khổng lồ chậm rãi cúi đầu nhìn Lâm An.
Con mắt đỏ khổng lồ phản chiếu ánh sáng vàng từ Thế Giới Thụ.
“Ngươi…”
“Khác với kẻ trước.”
“Người mang ánh sáng năm đó…”
“Đã chết.”
Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên, đoạn rễ vàng trong ngực nó bỗng phát sáng mạnh hơn.
Rồi…
Một hình ảnh xuất hiện trong ý thức Lâm An.
Biển sao đỏ rực.
Một cô gái đứng trên chiến hạm khổng lồ đang cháy.
Sau lưng cô là Thế Giới Thụ xuyên qua bầu trời.
Trước mặt cô…
Chính là Vực Chủ biển sâu thời còn hoàn chỉnh.
Nhưng khi ấy…
Nó chưa bị ô nhiễm.
Cơ thể khổng lồ màu lam đứng giữa đại dương như thần linh cổ đại.
Cô gái kia chậm rãi cắm rễ Thế Giới Thụ vào lồng ngực nó.
“Ngủ đi.”
“Nếu ngày nào đó biển sao quay lại…”
“Hãy bảo vệ thế giới này thêm một lần nữa.”
Ký ức tan biến.
Lâm An mở to mắt.
Người cắm rễ Thế Giới Thụ vào Vực Chủ…
Chính là Người Gác Cổng số Một.
Cô gái đang ngủ trong lõi Noah.
Hạ Vân nhìn sắc mặt Lâm An liền hiểu ra điều gì đó.
“…Cô thấy ký ức rồi?”
Lâm An gật nhẹ.
Ngay lúc ấy…
Vực Chủ biển sâu chợt ngẩng đầu nhìn bầu trời lần nữa.
Khe nứt đỏ phía trên đang lan rộng.
Một tiếng động trầm thấp vang lên từ phía bên kia không gian.
THÌNH…
Chỉ một nhịp thôi cũng đủ khiến toàn bộ đại dương run lên.
Sắc mặt Hạ Vân lập tức trắng bệch.
“Kẻ Nuốt Sao…”
“Nó đang thử chạm vào thế giới này.”
Không khí quanh Noah lạnh xuống tận cùng.
Ba năm.
Đó vốn là thời gian phong ấn còn lại.
Nhưng sau khi cánh cổng biển sâu mở ra liên tiếp…
Kẻ Nuốt Sao đã bắt đầu cảm nhận được tọa độ nơi này sớm hơn.
Ngay lúc ấy, Vực Chủ biển sâu đột nhiên bước tới trước Noah.
ẦMMMMM!!!!!
Mỗi bước chân đều khiến đại dương nổ tung.
Đội Cận Vệ Noah lập tức nâng vũ khí.
Nhưng Lâm An giơ tay ngăn lại.
Cô nhìn thẳng Vực Chủ.
“Ngươi muốn gì?”
Con mắt đỏ khổng lồ nhìn cô rất lâu.
Rồi giọng nói trầm thấp vang lên.
“Biển sao đang thức tỉnh.”
“Các cánh cổng sẽ mở nhanh hơn dự kiến.”
“Nếu muốn sống sót…”
“Ngươi phải tới nơi khởi nguồn.”
Lâm An cau mày. “Nơi nào?”
Vực Chủ biển sâu chậm rãi giơ tay.
Mặt biển lập tức tách ra.
Một vòng xoáy khổng lồ xuất hiện dưới chân Noah.
Ở sâu bên dưới…
Một kiến trúc cổ đại đang phát sáng.
Không phải thành phố.
Không phải chiến hạm.
Mà là…
Một cây khổng lồ bị chôn dưới đáy biển.
Dù đã chết từ rất lâu…
Nó vẫn tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt giữa bóng tối đại dương.
Hạ Vân mở to mắt.
“Không thể nào…”
“Thế Giới Thụ cổ đại…”
Vòng xoáy dưới chân Noah càng lúc càng mở rộng.
Nước biển bị tách sang hai bên như có bàn tay vô hình xé đôi đại dương. Ánh sáng vàng nhàn nhạt từ đáy sâu xuyên qua màn nước đen, phản chiếu lên thân Vực Chủ biển sâu và lớp giáp bạc của Noah tạo thành khung cảnh vừa thần thánh vừa quỷ dị.
Ở nơi sâu nhất của vực biển…
Cây khổng lồ kia vẫn đứng đó.
Dù đã chết từ rất lâu.
Thân cây nứt vỡ.
Cành cây mục nát.
Nhưng từng đoạn rễ vàng vẫn cắm xuyên khắp đáy đại dương như đang ôm lấy cả thế giới dưới biển sâu.
Thế Giới Thụ cổ đại.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, toàn bộ Thế Giới Thụ trong cơ thể Lâm An rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết.
Hồ Sinh Mệnh dậy sóng.
Lá vàng bay đầy không trung.
Rồi một thông báo đỏ vàng hiện ra.
【Phát hiện Thế Giới Thụ cấp cổ đại.】
【Đang cộng hưởng nguồn gốc.】
【Cảnh báo: Phát hiện dấu vết biển sao cấp cao.】
Hạ Vân nhìn cây khổng lồ dưới biển mà sắc mặt thay đổi liên tục.
“Trong dữ liệu của Noah…”
“Không hề ghi lại chuyện có một Thế Giới Thụ chết dưới đáy biển.”
Bạch Tinh nhanh chóng quét toàn bộ khu vực rồi giọng chợt khàn đi.
“Không đúng…”
“Thứ đó không chết hoàn toàn.”
Mọi người đồng loạt quay sang cô.
Trên màn hình dữ liệu hiện ra…
Một tín hiệu năng lượng cực yếu vẫn đang dao động bên trong thân cây cổ đại.
Giống nhịp tim.
Chậm.
Yếu ớt.
Nhưng thật sự tồn tại.
Chu Minh nuốt khan. “Đừng nói cái cây to bằng thành phố kia còn sống nhé…”
Vực Chủ biển sâu chậm rãi lên tiếng.
“Nó đang hấp hối.”
“Nếu không thức tỉnh…”
“Khi biển sao mở ra lần nữa…”
“Thế giới này sẽ không còn cơ hội.”
Giọng nói trầm thấp vang vọng giữa đại dương khiến mọi người đều cảm nhận được áp lực vô hình.
Lâm An nhìn xuống vực biển.
Cô có thể cảm nhận rõ…
Thế Giới Thụ dưới đáy đại dương đang gọi mình.
Không phải bằng âm thanh.
Mà bằng cảm giác cộng hưởng giữa những sinh mệnh cùng nguồn gốc.
Ngay lúc ấy…
THÌNH…
Nhịp đập quen thuộc lại vang lên từ khe nứt đỏ trên bầu trời.
Nhưng lần này gần hơn trước rất nhiều.
Không gian phía trên mặt biển bắt đầu méo mó.
Các đám mây đỏ xoáy tròn như vòng xoáy máu khổng lồ.
Hạ Vân lập tức biến sắc.
“Không xong.”
“Kẻ Nuốt Sao đang tăng tốc định vị.”
“Các cánh cổng phụ bắt đầu cộng hưởng.”
Quả nhiên…
Trên bầu trời phía xa, thêm một khe nứt đỏ nữa xuất hiện.
Rồi cái thứ ba.
Không khí quanh Noah lập tức nặng đến nghẹt thở.
Chu Dương nhìn cảnh tượng ấy mà lạnh sống lưng. “Đừng nói toàn bộ cánh cổng sắp mở cùng lúc…”
“Chưa tới mức đó.” Hạ Vân đáp nhanh. “Nhưng tốc độ thức tỉnh đang nhanh hơn dự đoán rất nhiều.”
Vực Chủ biển sâu chợt quay đầu nhìn bầu trời.
Con mắt đỏ khổng lồ phản chiếu những khe nứt đang lan rộng.
Rồi nó khàn giọng.
“Không còn nhiều thời gian.”
Khoảnh khắc ấy…
Đoạn rễ vàng trong lồng ngực Vực Chủ bỗng phát sáng mạnh.
Một luồng ánh sáng từ đáy biển lập tức bắn thẳng lên Thế Giới Thụ trong cơ thể Lâm An.
ẦMMMMMMMM!!!!!
Toàn bộ Noah rung chuyển.
Ý thức Lâm An lại bị kéo vào không gian kỳ lạ quen thuộc.
Nhưng lần này…
Không phải biển sao.
Mà là một khu rừng vàng vô tận.
Cây cối cao đến tận trời.
Ánh sáng sinh mệnh phủ khắp không gian.
Và giữa khu rừng ấy…
Có một bóng người đang đứng quay lưng về phía cô.
Mái tóc bạc dài chạm đất.
Áo choàng trắng phủ đầy ký hiệu vàng kim.
Người đó chậm rãi quay lại.
Chính là Người Gác Cổng số Một.
Nhưng lần này…
Đôi mắt cô ấy đã mở hoàn toàn.
Không còn mơ hồ như trước.
Mà rõ ràng như người thật.
“Cuối cùng em cũng tới nơi này.”
Giọng nói dịu dàng vang lên giữa khu rừng vàng.
Lâm An nhìn quanh rồi khẽ siết tay. “Đây là đâu?”
“Ý thức lõi của Thế Giới Thụ cổ đại.”
Người Gác Cổng số Một ngẩng đầu nhìn khu rừng vô tận.
“Cũng là nơi lưu giữ ký ức cuối cùng của thời đại cũ.”
Không khí yên lặng vài giây.
Rồi cô ấy nhìn thẳng vào Lâm An.
Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sự nghiêm túc thật sự.
“Kẻ Nuốt Sao không phải thứ đáng sợ duy nhất ngoài biển sao.”
“Và…”
“Thế giới này chưa từng bị hủy diệt chỉ một lần.”
Khu rừng vàng rung khẽ trong gió.
Ánh sáng từ vô số lá cây trên bầu trời giống những vì sao đang chậm rãi trôi giữa đêm dài vô tận. Nhưng càng nhìn, Lâm An càng cảm nhận được sự mục nát ẩn dưới vẻ yên bình ấy.
Nhiều thân cây trong khu rừng đã khô héo.
Một vài cành lớn thậm chí đang hóa thành tro bụi vàng rồi tan vào không trung.
Thế Giới Thụ cổ đại đang chết dần.
Người Gác Cổng số Một bước chậm qua thảm cỏ vàng phủ đầy ánh sáng. Mỗi bước chân cô đi qua, những ký hiệu cổ xưa lại hiện lên rồi biến mất như ký ức bị thời gian ăn mòn.
“Thế giới này…” Cô khẽ nói. “Đã trải qua ba lần diệt vong.”
Lâm An lập tức khựng lại.
“Ba lần?”
Người Gác Cổng số Một gật đầu.
“Các người nghĩ nền văn minh của chúng tôi là nền văn minh đầu tiên đối mặt với biển sao.”
“Nhưng không phải.”
Cô giơ tay lên.
Ngay lập tức, khu rừng vàng trước mặt biến đổi.
Mặt đất nứt ra.
Bầu trời hóa đỏ.
Một thế giới cổ đại hiện lên giữa không gian.
Những thành phố bằng tinh thể nổi trên không trung. Các sinh vật khổng lồ bay giữa mây như thần linh. Hàng ngàn Thế Giới Thụ mọc khắp hành tinh, ánh sáng của chúng phủ kín bầu trời.
Một nền văn minh mạnh hơn nhân loại hiện tại không biết bao nhiêu lần.
Rồi…
THÌNH…
Nhịp đập quen thuộc vang lên từ biển sao.
Toàn bộ bầu trời nứt toác.
Bóng tối khổng lồ xuất hiện phía sau các vì sao.
Chỉ trong vài phút…
Mọi thứ bị nuốt chửng.
Thành phố rơi xuống đất.
Các Thế Giới Thụ cháy rực.
Biển cả hóa đỏ.
Nền văn minh đầu tiên biến mất.
Hình ảnh lại đổi.
Lần này là một thế giới phủ đầy máy móc và chiến hạm. Hạm đội dài vô tận lao vào biển sao như đàn thiên thạch bạc.
Giữa trung tâm hạm đội…
Một cây Thế Giới Thụ cơ giới khổng lồ đang phát sáng.
“Đây là kỷ nguyên thứ hai.”
Người Gác Cổng số Một khẽ nói.
“Họ chọn dùng công nghệ để thay thế sinh mệnh.”
Lâm An nhìn hàng vạn chiến hạm bắn phá biển sao.
Ban đầu…
Họ thắng.
Kẻ Nuốt Sao bị đẩy lùi.
Biển sao bị phong ấn.
Nhưng rồi…
Một cánh cổng khác mở ra phía sau hạm đội.
Một thứ gì đó còn lớn hơn bóng tối xuất hiện.
Không có hình dạng cố định.
Không có cơ thể hoàn chỉnh.
Chỉ là vực sâu vô tận bò qua vũ trụ.
Ngay khoảnh khắc nó xuất hiện…
Toàn bộ chiến hạm đồng loạt dừng hoạt động.
Không phải bị phá hủy.
Mà giống như “khái niệm tồn tại” của chúng bị xóa khỏi thế giới.
Lâm An lạnh sống lưng.
“Thứ đó là gì?”
Người Gác Cổng số Một im lặng rất lâu.
Rồi khẽ đáp.
“Không ai biết.”
“Bởi những ai nhìn thấy nó…”
“Đều biến mất.”
Khu rừng vàng lại rung lên.
Hình ảnh chuyển lần cuối.
Một thế giới đổ nát hiện ra.
Chính là thời đại của Noah.
Biển sao đã xâm lấn.
Các cánh cổng mở khắp hành tinh.
Những Người Gác Cổng chiến đấu tới tận giây cuối cùng giữa biển lửa.
Và ở trung tâm…
Là Thế Giới Thụ cổ đại dưới đáy biển.
“Chúng tôi biết mình không thể thắng.”
Người Gác Cổng số Một nhìn cây khổng lồ xa xa bằng ánh mắt rất khẽ.
“Cho nên chúng tôi làm điều duy nhất còn có thể.”
“Giữ lại hy vọng.”
Khoảnh khắc ấy…
Lâm An hiểu ra.
Siêu Nông Trại.
Hạt Giống Thế Giới.
Noah.
Người Gác Cổng.
Tất cả đều là di sản được chuẩn bị cho thời đại tiếp theo.
Không phải để chiến thắng.
Mà để kéo dài ngọn lửa văn minh.
Người Gác Cổng số Một quay sang nhìn cô.
“Nhưng lần này khác.”
Lâm An cau mày. “Khác ở đâu?”
Cô gái tóc bạc chậm rãi giơ tay.
Trong lòng bàn tay cô…
Một hạt sáng màu đen xuất hiện.
Không phải ô nhiễm.
Mà là thứ còn đáng sợ hơn.
Ngay khi nó xuất hiện, cả khu rừng vàng bắt đầu héo úa.
“Biển sao đang thay đổi.”
“Kẻ Nuốt Sao không còn chỉ săn lùng thế giới.”
“Nó đang chạy trốn.”
Lâm An mở to mắt.
“Chạy trốn?”
Người Gác Cổng số Một nhìn lên bầu trời vàng đang dần nứt ra.
Trong ánh mắt cô lần đầu xuất hiện nỗi sợ thật sự.
“Có thứ gì đó…”
“Đang thức tỉnh ngoài biển sao.”
Khu rừng vàng bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những chiếc lá phát sáng trên bầu trời đồng loạt rơi xuống như mưa sao. Xa phía chân trời, từng thân cây cổ đại đang dần hóa đen từ gốc rễ rồi tan thành tro bụi giữa không trung.
Người Gác Cổng số Một ngẩng đầu nhìn bầu trời nứt vỡ.
Giọng cô rất khẽ.
“Chúng tôi từng nghĩ biển sao là tận cùng của tuyệt vọng.”
“Cho đến khi nghe thấy thứ đó.”
Lâm An siết chặt tay.
“Thứ gì?”
Không gian quanh họ đột nhiên tối xuống.
Ngay cả ánh sáng của Thế Giới Thụ cũng bắt đầu yếu đi.
Rồi…
Một âm thanh vang lên.
Không phải tiếng gầm.
Không phải tiếng nói.
Mà giống tiếng thứ gì đó đang “thức dậy”.
Một âm thanh trầm thấp đến mức linh hồn người ta run lên theo từng nhịp.
THÌNH…
THÌNH…
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ khu rừng vàng lập tức héo úa một mảng lớn.
Người Gác Cổng số Một khẽ nhắm mắt.
“Chính âm thanh đó…”
“Khiến biển sao bắt đầu chạy trốn.”
Lâm An chết lặng.
Biển sao.
Thứ từng nuốt chửng vô số nền văn minh.
Ngay cả Kẻ Nuốt Sao cũng chỉ là một tồn tại lang thang trong đó.
Vậy mà…
Nó đang chạy trốn khỏi thứ khác.
Người Gác Cổng số Một chậm rãi nhìn cô.
“Các cánh cổng mở ra nhanh không phải vì Kẻ Nuốt Sao mạnh hơn.”
“Mà bởi nó đang tuyệt vọng tìm nơi ẩn náu.”
Khu rừng vàng tiếp tục nứt vỡ.
Trong các khe nứt tối đen ấy…
Lâm An nhìn thấy thứ gì đó.
Một cái bóng.
Không có hình dạng cụ thể.
Nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng khiến đầu óc cô đau nhói như bị xé rách.
Ngay cả Thế Giới Thụ cũng rung lên dữ dội.
Người Gác Cổng số Một lập tức chắn trước mặt cô.
“Đừng nhìn!”
ẦMMMMM!!!!!
Toàn bộ không gian ý thức lập tức nổ tung ánh sáng vàng.
Cái bóng ngoài khe nứt biến mất.
Nhưng mồ hôi lạnh đã phủ kín trán Lâm An.
Cô vừa cảm nhận được thứ còn đáng sợ hơn cả Kẻ Nuốt Sao.
Một cảm giác…
Giống như mọi tồn tại đều trở nên vô nghĩa trước nó.
Người Gác Cổng số Một hít sâu một hơi rồi khẽ nói.
“Ngay cả biển sao cũng không biết đó là gì.”
“Nó chỉ xuất hiện ở nơi mọi thứ kết thúc.”
“Các nền văn minh gọi nó bằng nhiều cái tên.”
“Bóng Tối Cuối Cùng.”
“Điểm Kết Thúc.”
“Hoặc…”
Ánh mắt cô dần trở nên nặng nề.
“Thứ Ăn Mòn Thực Tại.”
Không khí quanh khu rừng vàng lạnh xuống.
Lâm An nhìn những cây cổ thụ đang dần chết đi rồi hỏi điều quan trọng nhất.
“Vậy chúng ta phải làm gì?”
Người Gác Cổng số Một im lặng rất lâu.
Rồi cô nhìn thẳng vào Lâm An.
“Trước tiên…”
“Hãy khiến Thế Giới Thụ sống lại.”
Khoảnh khắc câu nói dứt xuống…
Toàn bộ khu rừng vàng đột nhiên phát sáng.
Mặt đất dưới chân họ mở ra.
Một hồ nước vàng khổng lồ hiện lên bên dưới lòng đất.
Nhưng thứ nằm giữa hồ mới khiến Lâm An nghẹt thở.
Một trái tim.
Khổng lồ.
Được tạo thành từ rễ cây và ánh sáng.
Nó đang đập rất chậm.
THÌNH…
Mỗi lần trái tim rung lên, cả khu rừng lại sáng thêm một chút.
Người Gác Cổng số Một nhìn trái tim ấy bằng ánh mắt dịu xuống.
“Lõi cuối cùng của Thế Giới Thụ cổ đại.”
“Nếu nó hoàn toàn tắt…”
“Thế giới này sẽ mất lớp bảo vệ cuối cùng trước biển sao.”
Lâm An cảm nhận rõ ràng sự cộng hưởng giữa trái tim ấy và Thế Giới Thụ trong cơ thể mình.
Giống như hai phần của cùng một sinh mệnh.
“Ta phải làm gì?”
Người Gác Cổng số Một chậm rãi đưa tay ra.
Trong lòng bàn tay cô xuất hiện ba hạt sáng.
Một đỏ.
Một lam.
Một bạc.
“Thu hồi ba lõi Người Gác Cổng còn sót lại.”
“Lửa.”
“Băng.”
“Tinh Không.”
“Mỗi lõi sẽ giúp Thế Giới Thụ trưởng thành thêm một phần.”
“Và khi cây hoàn chỉnh…”
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đang nứt dần.
“Có lẽ…”
“Lần đầu tiên trong lịch sử…”
“Biển sao sẽ không còn là kẻ săn mồi nữa.”
Ngay khoảnh khắc ấy…
THÌNH!!!!!
Âm thanh ngoài khe nứt lại vang lên.
Lần này gần hơn trước.
Toàn bộ khu rừng vàng đồng loạt rung chuyển dữ dội.
Người Gác Cổng số Một lập tức biến sắc.
“Nó đã cảm nhận được nơi này!”
ẦMMMMMMMM!!!!!
Bầu trời phía trên khu rừng đột nhiên nứt toác.
Một khe hở đen khổng lồ xuất hiện.
Và từ bên kia khe nứt…
Một con mắt chậm rãi mở ra.
