
Con mắt phía trên khe nứt chậm rãi mở ra.
Không có đồng tử.
Không có cảm xúc.
Chỉ là một vực sâu vô tận đang nhìn xuống thế giới này.
Khoảnh khắc nó xuất hiện, toàn bộ khu rừng vàng đồng loạt héo úa. Lá cây tan thành tro bụi, mặt đất nứt toác, ngay cả ánh sáng của Thế Giới Thụ cổ đại cũng bị ép tối đi từng phần.
Lâm An cảm thấy đầu mình như bị ai đó bóp chặt.
Không chỉ cô.
Ngay cả Noah ngoài thế giới thực cũng rung chuyển dữ dội.
Còi báo động đỏ vang khắp pháo đài.
【Cảnh báo tối cao!】
【Phát hiện thực thể ngoài nhận thức đang quan sát thế giới!】
【Hệ thống phòng hộ tinh thần sụp đổ 12%… 23%… 41%…】
Chu Minh đang chiến đấu ngoài boong tàu đột nhiên khựng lại.
Máu chảy xuống từ khóe mắt anh.
“Khốn kiếp…”
“Đó là thứ gì…”
Tần Liệt nghiến răng cắm chiến đao xuống sàn mới miễn cưỡng giữ bản thân tỉnh táo. Linh Nhi thì ôm đầu quỳ xuống, toàn thân run lên như đang nghe thấy vô số tiếng thì thầm chồng chéo trong đầu.
Ngay cả Vực Chủ biển sâu cũng lùi nửa bước.
Con mắt đỏ khổng lồ của nó lần đầu tiên xuất hiện dao động thật sự.
“Sao nó…”
“Lại thức tỉnh nhanh như vậy…”
Trong không gian ý thức, Người Gác Cổng số Một lập tức giơ tay.
ẦMMMMM!!!!!
Toàn bộ khu rừng vàng bùng sáng.
Vô số rễ cây khổng lồ lao lên bầu trời, quấn quanh khe nứt đen như muốn phong ấn thứ phía sau.
Nhưng ngay khi những rễ cây chạm vào con mắt kia…
Chúng lập tức hóa tro.
Không phải bị phá hủy.
Mà giống như “sự tồn tại” của chúng bị xóa mất.
Lâm An lạnh sống lưng.
Thứ này hoàn toàn khác với Kẻ Nuốt Sao.
Nó không săn giết.
Nó khiến mọi thứ biến mất khỏi thực tại.
Người Gác Cổng số Một khàn giọng.
“Không được nhìn nó quá lâu.”
“Nếu không…”
“Ý thức của em sẽ bị ăn mòn.”
Ngay lúc ấy…
Con mắt ngoài khe nứt chợt chuyển động.
Rồi nhìn thẳng về phía Lâm An.
ẦMMMMMMMM!!!!!
Toàn bộ thế giới rung lên.
Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Lâm An nhìn thấy vô số hình ảnh hỗn loạn.
Các hành tinh chết.
Các chiều không gian sụp đổ.
Biển sao cháy rực.
Ngay cả Kẻ Nuốt Sao cũng đang chạy trốn giữa bóng tối vô tận như sinh vật hoảng loạn.
Và ở cuối tất cả…
Là một vùng hư vô đen tuyệt đối.
Không có ánh sáng.
Không có thời gian.
Không có sự sống.
Chỉ có một cánh cửa khổng lồ đang từ từ mở ra.
KENGGGGGG!!!!!
Tiếng kim loại cổ xưa vang vọng giữa hư vô.
Khoảnh khắc ấy…
Một giọng nói đột nhiên vang lên trong đầu Lâm An.
Không nam.
Không nữ.
Không mang cảm xúc.
“Đã tìm thấy…”
Toàn bộ khu rừng vàng lập tức nứt vỡ.
Người Gác Cổng số Một biến sắc lần đầu tiên.
“Nó đánh dấu em rồi!”
ẦMMMMMMMM!!!!!
Con mắt trên bầu trời mở lớn hơn.
Những vết nứt đen bắt đầu lan xuống thế giới như mạng nhện.
Ngay cả Thế Giới Thụ cổ đại cũng phát ra âm thanh rạn nứt.
Ngoài thực tại…
Biển cả nổi điên.
Hàng triệu cột nước bùng nổ quanh Noah.
Bầu trời đỏ rực như máu.
Vực Chủ biển sâu ngẩng đầu nhìn khe nứt đang mở rộng rồi gầm lên lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện.
“NOAH!”
“ĐƯA NGƯỜI KẾ THỪA XUỐNG GỐC CÂY NGAY!”
Hạ Vân lập tức hiểu ra.
“Nó muốn dùng Thế Giới Thụ cổ đại che giấu tọa độ của Lâm An!”
Nếu không làm vậy…
Thế giới này sẽ hoàn toàn bị thứ ngoài biển sao khóa chặt.
Không còn đường lui.
Hạ Vân quay phắt về phía phòng điều khiển.
“Kích hoạt hành lang biển sâu!”
【Xác nhận quyền hạn Người Gác Cổng!】
ẦMMMMMMMM!!!!!
Đáy Noah chậm rãi mở ra.
Một đường hầm ánh sáng vàng kéo dài thẳng xuống đáy đại dương.
Nơi Thế Giới Thụ cổ đại đang ngủ say.
Chu Minh vừa chém nát một biển xác vừa hét lớn.
“Chúng ta lại phải xuống cái nơi quỷ quái đó nữa à?!”
“Muốn sống thì đi!” Hạ Vân quát lạnh.
Ngay lúc ấy…
Một tiếng nứt khổng lồ vang lên trên trời.
Khe nứt đen lại mở rộng thêm.
Và phía sau con mắt kia…
Một bàn tay đang chậm rãi vươn ra khỏi bóng tối.
Bàn tay kia vừa xuất hiện…
Toàn bộ thế giới bắt đầu méo mó.
Không phải rung chuyển thông thường.
Mà là thực tại đang bị bóp cong.
Biển cả phía trên Noah đột nhiên biến thành màu đen tuyệt đối trong vài giây rồi mới khôi phục lại. Một vài Cận Vệ Noah đang chiến đấu ngoài không trung thậm chí biến mất ngay tại chỗ, không để lại mảnh vỡ hay tín hiệu nào.
Chỉ đơn giản là… không còn tồn tại.
Chu Dương chết lặng. “Mấy người vừa thấy không?”
Không ai trả lời.
Bởi tất cả đều đã thấy.
Một chiến binh máy dài gần ba mét bị “xóa mất” khỏi thế giới chỉ trong chớp mắt.
Hạ Vân nghiến răng đến bật máu. “Đừng nhìn lên khe nứt!”
“Thứ đó đang bẻ cong nhận thức!”
Nhưng đã quá muộn với vài người.
Một binh sĩ trên boong Noah chậm rãi ngẩng đầu nhìn bầu trời. Đồng tử anh ta rung lên dữ dội, rồi cơ thể bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen như thủy tinh.
“Không…”
“Tôi không nhớ mặt mình nữa…”
ẦMMMMM!!!!!
Cơ thể anh ta tan biến thành tro bụi đen ngay trước mắt mọi người.
Linh Nhi ôm đầu run rẩy. “Nó đang ăn ký ức…”
“Không chỉ ký ức.” Bạch Tinh lạnh giọng. “Nó đang xóa định nghĩa tồn tại.”
Không khí quanh Noah gần như đóng băng.
Ngay lúc ấy…
Vực Chủ biển sâu đột nhiên gầm lên.
ẦMMMMMMMM!!!!!
Toàn bộ đại dương nổ tung.
Hàng tỷ tấn nước biển bị nó điều khiển lao thẳng lên bầu trời, hóa thành những xiềng xích đại dương khổng lồ quấn quanh khe nứt đen.
Con mắt ngoài biển sao lần đầu tiên chuyển động.
Nó nhìn Vực Chủ biển sâu.
Rồi…
Một vết nứt xuất hiện trên cánh tay khổng lồ của Vực Chủ.
Không có va chạm.
Không có tấn công.
Chỉ là “ánh nhìn” của thứ kia lướt qua.
Nửa cánh tay Vực Chủ lập tức hóa thành hư vô.
Máu đen như biển sâu phun trào khắp đại dương.
Vực Chủ biển sâu gào lên đau đớn, nhưng vẫn tiếp tục dùng xiềng xích nước khóa chặt khe nứt.
“ĐI!”
“NÓ CHƯA HOÀN TOÀN THỨC TỈNH!”
Hạ Vân lập tức kéo mọi người về phía hành lang biển sâu vừa mở dưới Noah.
Đường hầm ánh sáng vàng kéo dài xuống tận đáy đại dương như con đường cuối cùng dẫn tới hy vọng.
Lâm An quay đầu nhìn lên bầu trời.
Bàn tay phía sau khe nứt đã vươn ra thêm một phần.
Không thể mô tả hình dạng thật sự của nó.
Mỗi giây nhìn vào, cấu trúc bàn tay ấy lại thay đổi.
Lúc giống xương người.
Lúc giống xúc tu.
Lúc lại giống vô số cánh tay chồng lên nhau.
Và quanh nó…
Không gian đang chết đi.
Ngay cả ánh sáng cũng bị nuốt mất.
Người Gác Cổng số Một trong không gian ý thức chợt lên tiếng.
“Lâm An.”
“Nghe kỹ.”
Giọng cô hiếm hoi xuất hiện gấp gáp.
“Nếu thứ đó thật sự tiến vào thế giới này…”
“Thế Giới Thụ hiện tại không đủ sức ngăn cản.”
“Muốn sống sót…”
“Em phải đánh thức lõi cổ đại dưới đáy biển ngay lập tức.”
Lâm An siết chặt tay.
“Làm thế nào?”
“Dung hợp.”
Người Gác Cổng số Một nhìn thẳng cô.
“Để Thế Giới Thụ trong em kết nối với cây cổ đại.”
Khoảnh khắc ấy…
Một cảm giác nguy hiểm cực mạnh lướt qua tâm trí Lâm An.
“Và cái giá?”
Người Gác Cổng số Một im lặng vài giây.
Rồi khẽ đáp.
“Nếu thất bại…”
“Ý thức của em sẽ bị cây cổ đại nuốt chửng.”
Không khí lập tức nặng xuống.
Ngoài thực tại…
Khe nứt trên trời lại mở rộng thêm.
Một phần bầu trời bắt đầu biến mất thành khoảng trống đen tuyệt đối.
Vực Chủ biển sâu đang dần không giữ nổi phong ấn.
Các xiềng xích đại dương liên tục tan rã.
Chu Minh kéo mạnh vai Lâm An.
“Đi thôi!”
“Có muốn đứng đây nhìn trời sập luôn không?!”
Mọi người lập tức lao xuống hành lang biển sâu.
ẦMMMMM!!!!!
Đáy Noah đóng lại ngay phía sau họ.
Đường hầm ánh sáng vàng xuyên qua tầng nước đen sâu thẳm. Bên ngoài lớp kết giới, vô số sinh vật biển dị biến đang bơi loạn trong đại dương như cảm nhận được ngày tận thế thật sự đang tới gần.
Càng xuống sâu…
Ánh sáng từ Thế Giới Thụ cổ đại càng mạnh.
Cho đến khi…
Mọi người nhìn thấy nó.
Cây khổng lồ nằm dưới đáy đại dương.
To lớn đến mức Noah bên cạnh cũng chỉ như con thuyền nhỏ.
Các nhánh rễ vàng xuyên khắp lòng biển, bao phủ cả thành phố cổ đại đã đổ nát dưới đáy sâu.
Và ngay giữa thân cây…
Có một cánh cửa.
Một cánh cửa đá đen khổng lồ phủ đầy ký hiệu đỏ.
Hạ Vân vừa nhìn thấy nó liền biến sắc.
“Không thể nào…”
“Phong Ấn Cuối Cùng…”
Con mắt vàng kim trong khe cửa chậm rãi mở ra.
Không giống con mắt ngoài biển sao mang cảm giác hư vô tuyệt đối.
Con mắt này… còn giữ cảm xúc.
Cô độc.
Mệt mỏi.
Và đau đớn kéo dài đến tận cùng thời gian.
Khoảnh khắc ánh mắt ấy nhìn về phía Lâm An, toàn bộ Thế Giới Thụ trong cơ thể cô rung lên dữ dội. Lá vàng bay khắp không gian nông trại, hồ Sinh Mệnh nổi sóng như gặp sinh vật cùng nguồn gốc.
CỘC…
Tiếng động thứ hai vang lên từ bên trong cánh cửa.
Rồi…
Một giọng nói khàn đặc vọng ra giữa đáy biển.
“Cuối cùng…”
“Lại có người tới đây…”
Không khí quanh Noah lập tức đông cứng.
Ngay cả Hạ Vân cũng vô thức lùi nửa bước.
Áp lực từ bên trong cánh cửa còn đáng sợ hơn phần lớn Vực Chủ họ từng gặp, nhưng kỳ lạ là nó không mang ô nhiễm điên loạn, mà giống sinh vật đã bị nhốt quá lâu trong bóng tối.
Lâm An nhìn vào khe cửa. “Ngươi là ai?”
Bên trong im lặng vài giây.
Rồi giọng nói kia khẽ cười.
Âm thanh khô khốc như đá cổ cọ vào nhau sau hàng vạn năm.
“Ta đã quên tên mình rồi.”
“Người đời sau gọi ta bằng rất nhiều thứ.”
“Tai Họa Đầu Tiên.”
“Thần Sa Ngã.”
“Hoặc…”
Con mắt vàng trong bóng tối chậm rãi khép mở.
“Kẻ Canh Giữ Phong Ấn.”
ẦMMMMMMMM!!!!!
Toàn bộ đáy biển rung chuyển dữ dội.
Phía trên đại dương, một chấn động khủng khiếp truyền xuống tận vực sâu khiến kết giới Noah vỡ thêm từng mảng lớn.
【Kết giới còn 21%!】
【Vực Chủ biển sâu sắp mất khả năng chiến đấu!】
【Thực thể ngoài biển sao đang tiến gần tầng thế giới!】
Bạch Tinh nhìn dữ liệu mà sắc mặt trắng bệch.
“Nó đang thật sự chạm vào thế giới này…”
Ngay lúc ấy…
Con mắt vàng trong khe cửa chợt ngẩng lên.
Nó cũng cảm nhận được thứ ngoài biển sao.
Lần đầu tiên kể từ lúc xuất hiện, ánh mắt kia xuất hiện dao động mạnh.
“…Thứ đó.”
Giọng nói cổ xưa trở nên cực kỳ trầm thấp.
“Nó vẫn còn tồn tại.”
Hạ Vân siết chặt tay. “Ngươi biết thứ ngoài kia?”
Tiếng cười khàn khàn lại vang lên.
“Biết?”
“Ta chính là một trong những kẻ đầu tiên chạy trốn khỏi nó.”
Không khí lập tức chết lặng.
Ngay cả Người Gác Cổng số Một trong ý thức Lâm An cũng mở to mắt.
“Không thể nào…”
Giọng cô lần đầu tiên mất bình tĩnh thật sự.
“Ngươi vẫn còn giữ được ý thức?”
Cánh cửa đen rung khẽ.
Một bàn tay chậm rãi đặt lên khe cửa từ bên trong.
Làn da trắng nhợt phủ đầy xiềng xích vàng cùng các ký hiệu phong ấn đỏ rực.
Nhưng thứ khiến mọi người lạnh sống lưng là…
Trên cổ tay bàn tay ấy có rễ cây mọc xuyên qua da thịt.
Giống như Thế Giới Thụ đang hút lấy nó để duy trì phong ấn.
“Ý thức?” Sinh vật bên trong khẽ cười. “Không.”
“Ta chỉ còn là cái xác chưa chết hẳn.”
ẦMMMMMMMM!!!!!
Đúng lúc ấy…
Một tiếng nứt khổng lồ vang lên từ phía mặt biển.
Toàn bộ đại dương đột nhiên tối sầm.
Ngay cả ánh sáng của Thế Giới Thụ cổ đại cũng bị ép yếu đi.
Hạ Vân lập tức ngẩng đầu.
Qua lớp nước sâu, họ nhìn thấy…
Một ngón tay đen khổng lồ đã xuyên qua khe nứt trên bầu trời.
Nó đang thật sự tiến vào thế giới này.
Không gian quanh ngón tay liên tục tan rã thành hư vô đen tuyệt đối.
Những vùng biển bị nó chạm qua trực tiếp biến mất khỏi thực tại.
Vực Chủ biển sâu trên mặt đại dương gầm lên điên cuồng rồi lao thẳng vào ngón tay kia.
ẦMMMMMMMM!!!!!
Cả thế giới rung chuyển.
Nước biển nổ tung cao hàng chục kilomet.
Nhưng chỉ trong vài giây…
Một nửa cơ thể Vực Chủ bắt đầu tan biến.
Không phải bị phá hủy.
Mà là bị “xóa bỏ”.
Chu Dương tái mặt. “Thứ đó vô lý quá rồi…”
Con mắt vàng trong khe cửa nhìn cảnh ấy rất lâu.
Rồi nó chậm rãi lên tiếng.
“Nếu để nó tiến vào hoàn toàn…”
“Không chỉ thế giới này.”
“Ngay cả biển sao cũng sẽ kết thúc.”
Lâm An siết chặt tay. “Vậy phải làm gì?”
Bên trong cánh cửa im lặng.
Rồi…
Một tiếng xiềng xích kéo lê vang lên trong bóng tối.
KENG…
KENG…
KENG…
Một thân ảnh cực cao chậm rãi bước tới phía sau khe cửa.
Xiềng xích vàng quấn kín cơ thể.
Rễ Thế Giới Thụ đâm xuyên ngực.
Nhưng đôi mắt vàng kia vẫn sáng giữa bóng tối như mặt trời sắp tắt.
Nó nhìn Lâm An.
“Giải phong ấn cho ta.”
Không khí lập tức đông cứng.
Hạ Vân biến sắc dữ dội. “Không được!”
“Thứ bị nhốt trong Phong Ấn Cuối Cùng tuyệt đối không thể thả ra!”
Con mắt vàng chậm rãi chuyển sang nhìn cô.
“Vậy các ngươi muốn chờ thứ ngoài kia nuốt sạch thực tại?”
Hạ Vân cứng người.
Không ai phản bác được.
Bởi lúc này…
Ngón tay đen trên bầu trời đã hạ xuống thêm một phần.
Và ngay khoảnh khắc ấy…
Một âm thanh khác vang lên từ sâu trong Thế Giới Thụ cổ đại.
Không phải tiếng gầm.
Không phải tiếng nói.
Mà là nhịp tim.
THÌNH…
THÌNH…
Toàn bộ rễ cây vàng dưới đáy biển đồng loạt sáng rực.
Mặt biển phía trên nổ tung lần nữa.
Rồi từ trong thân cây khổng lồ…
Một quan tài bằng tinh thể vàng chậm rãi hiện ra giữa vô số rễ cây đan xen.
Bên trong quan tài…
Là một cô gái.
Mái tóc bạc dài trôi nổi trong ánh sáng.
Hai tay cô ôm trước ngực một hạt giống vàng kim đang phát sáng yếu ớt.
Người Gác Cổng số Một.
Nhưng không phải ý thức.
Mà là cơ thể thật của cô.
Hạ Vân mở to mắt đến thất thần.
“Không thể nào…”
“Cô ấy vẫn còn sống?”
Quan tài tinh thể vàng lơ lửng giữa vô số rễ cây cổ đại.
Ánh sáng phát ra từ hạt giống trong tay cô gái khiến cả đáy biển rung khẽ như đang hô hấp theo nhịp sinh mệnh ấy.
Người Gác Cổng số Một.
Không phải ý thức lưu lại trong Thế Giới Thụ.
Mà là cơ thể thật.
Lâm An nhìn cô gái đang ngủ say trong quan tài mà trái tim đập mạnh. Dù cách lớp tinh thể vàng, cô vẫn cảm nhận được sinh mệnh cực yếu đang tồn tại bên trong.
Cô ấy chưa chết.
Không khí quanh Noah lập tức thay đổi.
Toàn bộ rễ cây vàng bắt đầu sáng lên từng đoạn như đang thức tỉnh sau giấc ngủ kéo dài hàng thế kỷ.
Ngay cả cánh cửa đen của Phong Ấn Cuối Cùng cũng rung lên.
KENGGG…
Xiềng xích vàng trên thân “Kẻ Canh Giữ Phong Ấn” căng chặt.
Con mắt vàng của nó nhìn chằm chằm quan tài tinh thể rất lâu.
Rồi lần đầu tiên…
Giọng nói cổ xưa kia xuất hiện dao động thật sự.
“…Nàng vẫn còn ở đây.”
Hạ Vân chết lặng.
Trong mắt cô hiện lên cảm xúc gần như không thể tin nổi.
“Chúng tôi đã tìm cô ấy suốt hơn một trăm năm…”
Người Gác Cổng số Một chính là thủ lĩnh cuối cùng của nền văn minh Noah. Người đã tự mình dẫn dắt cuộc chiến chống biển sao tới tận giây cuối cùng.
Nhưng sau đại chiến…
Cô biến mất.
Không ai biết kết cục.
Không ai biết cô đã đi đâu.
Và giờ…
Cô đang ngủ ngay dưới gốc Thế Giới Thụ cổ đại.
ẦMMMMMMMM!!!!!
Một chấn động kinh khủng lại truyền xuống từ phía mặt biển.
Toàn bộ đại dương rung chuyển dữ dội.
Bạch Tinh lập tức tái mặt khi nhìn dữ liệu.
“Vực Chủ biển sâu sắp bị xóa hoàn toàn!”
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
Qua lớp nước sâu vô tận…
Họ nhìn thấy.
Ngón tay đen ngoài biển sao đã xuyên xuống thấp hơn.
Một phần bầu trời thật sự biến mất.
Không còn mây.
Không còn ánh sáng.
Chỉ là khoảng trống đen tuyệt đối như thế giới bị khoét mất một phần.
Vực Chủ biển sâu đang gào rú điên cuồng, dùng phần cơ thể còn lại khóa chặt khe nứt bằng xiềng xích đại dương.
Nhưng mỗi giây trôi qua…
Cơ thể nó lại tan biến thêm.
Chu Minh siết chặt tay. “Nó không giữ được lâu nữa.”
Ngay lúc ấy…
Quan tài tinh thể vàng chợt phát sáng mạnh.
Hạt giống trong tay Người Gác Cổng số Một bắt đầu dao động.
Rồi…
Một giọng nói rất khẽ vang lên trong đầu tất cả mọi người.
“Lâm An…”
Cô giật mình.
Đó không phải giọng ý thức cô từng gặp trong Thế Giới Thụ.
Mà yếu hơn nhiều.
Mệt mỏi hơn nhiều.
Đôi mắt Người Gác Cổng số Một trong quan tài vẫn nhắm.
Nhưng môi cô khẽ động.
“Thời gian… không còn đủ nữa…”
Toàn bộ rễ cây vàng quanh đáy biển đồng loạt rung lên.
Một hình ảnh khổng lồ lập tức hiện ra giữa không trung.
Đó là bản đồ thế giới.
Nhưng hiện tại…
Trên bản đồ đã xuất hiện hàng trăm khe nứt đỏ.
Không còn chỉ vài cánh cổng.
Mà toàn bộ phong ấn toàn cầu đang sụp đổ dây chuyền.
Ở trung tâm bản đồ…
Một vòng tròn đen đang lan rộng.
Mỗi nơi nó đi qua…
Các ký hiệu thế giới đều biến mất.
Người Gác Cổng số Một khẽ mở mắt.
Lần đầu tiên…
Đôi mắt vàng kim thật sự nhìn về phía Lâm An.
Trong đó không còn vẻ mơ hồ của ý thức tàn lưu.
Mà là ánh nhìn của người đã sống qua tận cùng tuyệt vọng.
“Biển sao… đã chết rồi…”
Không khí lập tức đông cứng.
Ngay cả Kẻ Canh Giữ Phong Ấn cũng ngẩng đầu.
Người Gác Cổng số Một nhìn lên khoảng tối phía trên đại dương.
Giọng cô khàn đi.
“Thứ ngoài kia…”
“Không phải đang săn đuổi biển sao.”
“Nó đang ăn xác của biển sao.”
ẦMMMMMMMM!!!!!
Ngay khoảnh khắc câu nói ấy vang lên…
Ngón tay đen trên bầu trời đột nhiên dừng lại.
Rồi…
Một con mắt khác mở ra phía sau khe nứt.
Lần này không chỉ một.
Mà là hàng trăm con mắt đen đang chậm rãi mở giữa hư vô.
