Chương 26: Đêm Trước Trận Chiến Cuối Cùng

Tiếng gào rú của hàng triệu zombie vang vọng khắp thành phố như biển động giữa đêm đen.

Từ mọi con phố, mọi khu dân cư và mọi tòa nhà đổ nát, vô số bóng người bắt đầu di chuyển về phía trung tâm nội đô. Dòng thi triều khổng lồ tràn qua đường phố như dòng sông chết không có điểm dừng. Dưới ánh đỏ từ cột năng lượng xuyên trời, cả thành phố giống như một cơ thể mục ruỗng vừa thức tỉnh hoàn toàn.

Nhưng lần này…

Nhân loại không còn chỉ biết chạy trốn.

Tại quảng trường trước Bệnh viện Trung Tâm, toàn bộ liên minh nhanh chóng bước vào trạng thái chiến đấu cấp cao nhất.

Đại tá Trần Quốc Phong lập tức tiếp quản quyền điều phối quân sự toàn khu nội đô. Những tín hiệu liên lạc cuối cùng còn hoạt động được đồng loạt phát đi. Các đội phòng thủ ở phía đông, phía tây và khu công nghiệp nhận được mệnh lệnh rút toàn bộ dân thường vào phạm vi ảnh hưởng của Tháp Sinh Mệnh. Tất cả nhiên liệu, đạn dược và vật tư còn lại đều được điều động đến tuyến phòng thủ cuối cùng quanh trung tâm thành phố.

Chu Minh đứng trên chiếc xe bọc thép bị móp méo, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết tâm.

“Chúng ta thật sự sẽ đánh thẳng vào thứ đó sao?”

Không ai trả lời ngay.

Bởi tất cả đều đã nhìn thấy con mắt khổng lồ vừa mở ra dưới lòng đất.

Đó không còn là quái vật bình thường.

Nó giống một thực thể cổ xưa vượt ngoài nhận thức của con người.

Bạch Tinh nhanh chóng hoàn tất mô hình chiến thuật cuối cùng. Trên màn hình ba chiều, cấu trúc dưới lòng đất của trung tâm thành phố được tái hiện rõ hơn bao giờ hết.

Bên dưới khu thương mại trung tâm tồn tại một “Tổ Kén” khổng lồ.

Nguyên Thể Dị Biến nằm ở chính giữa tổ kén ấy, được bao quanh bởi vô số đường mạch năng lượng đỏ đen lan khắp thành phố như hệ thần kinh.

“Muốn tiêu diệt nó…” Bạch Tinh chậm rãi nói.

“Chúng ta phải tiến vào trung tâm tổ kén.”

“Và phá hủy lõi thật trước khi thi triều hoàn toàn hợp nhất.”

Đại tá Trần Quốc Phong nhìn bản đồ hồi lâu rồi lên tiếng.

“Cơ hội thành công bao nhiêu?”

Bạch Tinh im lặng vài giây.

“…Mười bảy phần trăm.”

Không khí lập tức trầm xuống.

Một vài binh sĩ vô thức siết chặt vũ khí.

Mười bảy phần trăm.

Tỷ lệ ấy gần như tương đương tự sát.

Nhưng ngay lúc đó, Lâm An bước lên phía trước.

Mưa Sinh Mệnh vẫn rơi quanh cô như những đốm sáng nhỏ lặng lẽ cháy giữa bóng tối.

“Đủ rồi.”

Giọng cô không lớn.

Nhưng khiến tất cả mọi người đồng thời ngẩng đầu.

“Trước tận thế, chúng ta sống trong thành phố này.”

“Sau tận thế, chúng ta bị ép phải trốn khỏi chính ngôi nhà của mình.”

Ánh mắt cô lướt qua từng người.

Những binh sĩ đầy thương tích.

Những bác sĩ vừa được cứu khỏi bệnh viện.

Những người sống sót run rẩy ôm nhau giữa quảng trường.

Chu Minh, Tần Liệt, Chu Dương, Vương Gia Bảo, Lý Tiểu Lan…

Tất cả những người đã chiến đấu đến tận bây giờ.

“Chúng ta không còn đường lui nữa.”

Lâm An chậm rãi siết chặt trường đao.

“Vậy thì…”

“Giành lại nó.”

Một khoảng im lặng ngắn ngủi xuất hiện.

Rồi Chu Minh bật cười khàn khàn.

“Nghe cũng không tệ.”

Tần Liệt dựng chiến đao xuống nền đất.

“Đội Thiên Sơn sẽ mở đường.”

Chu Dương nhìn Vương Gia Bảo rồi đồng thời gật đầu.

“Bọn em sẽ phá nát mọi thứ chắn đường.”

Ngay cả Đại tá Trần Quốc Phong cũng khẽ cười.

Nụ cười đầu tiên kể từ khi tận thế bắt đầu.

“Vậy thì…”

“Cùng cược trận cuối cùng.”

Khí thế quanh quảng trường dần thay đổi.

Không còn là sự sợ hãi tuyệt vọng.

Mà là quyết tâm liều mạng của những con người đã bị dồn đến đường cùng.


Nửa giờ sau, toàn bộ liên minh bắt đầu hành động.

Các đội chiến đấu chia thành ba tuyến.

Tuyến ngoài cùng do quân đội và đội Thiên Sơn phụ trách, nhiệm vụ là giữ chân thi triều đang tiến đến từ bốn phía.

Tuyến thứ hai bảo vệ dân thường và các đội kỹ thuật đang vận chuyển lõi năng lượng đến vị trí cuối cùng.

Còn tuyến trung tâm…

Chính là đội đột kích tiến vào tổ kén dưới lòng đất.

Lâm An.

Chu Minh.

Tần Liệt.

Chu Dương.

Vương Gia Bảo.

Lý Tiểu Lan.

Bạch Tinh.

Tô Nhược Lan.

Và Đại tá Trần Quốc Phong.

Đây là đội hình mạnh nhất của toàn bộ liên minh.

Lối vào tổ kén nằm dưới ga tàu điện ngầm trung tâm.

Khi mọi người đến nơi, cả khu vực đã hoàn toàn biến dạng.

Những tòa cao ốc quanh quảng trường trung tâm bị vô số mạch máu đỏ đen quấn chặt như bị rễ cây khổng lồ bóp méo. Từng lớp thịt đỏ đang chậm rãi co bóp trên nền bê tông.

Ngay giữa quảng trường…

Một khe nứt khổng lồ mở ra xuống lòng đất.

Từ bên dưới không ngừng truyền lên hơi nóng cùng mùi máu tanh nồng nặc.

Tiếng tim đập vang lên từ sâu trong bóng tối.

Thình.

Thình.

Thình.

Mỗi nhịp đều khiến lòng người run lên.

Bạch Tinh quét nhanh dữ liệu rồi lên tiếng.

“Đây là đường dẫn trực tiếp đến lõi trung tâm.”

“Nhưng năng lượng ô nhiễm dưới đó cao vượt mức an toàn.”

Lý Tiểu Lan nhìn xuống vực sâu rồi khẽ nuốt khan.

“Em có cảm giác như bên dưới là địa ngục…”

Lâm An không trả lời.

Cô chỉ chậm rãi bước đến mép khe nứt.

Trong Siêu Nông Trại, Thế Giới Thụ rung lên dữ dội chưa từng có. Hồ Sinh Mệnh tỏa sáng khắp không gian như đang chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.

Một thông báo mới hiện ra trước mắt cô.

【Tiến hóa giai đoạn hai đạt 99%.】

【Điều kiện cuối cùng để hoàn tất tiến hóa: Tiêu diệt Nguyên Thể Dị Biến.】

Ánh mắt Lâm An dần trở nên sắc lạnh.

Cô rút trường đao.

Ánh sáng vàng lục phản chiếu trong bóng tối đỏ thẫm bên dưới khe nứt.

Rồi cô là người đầu tiên nhảy xuống lòng đất.

Những người còn lại lập tức theo sau.

Phía trên mặt đất, thi triều đang tràn đến như biển đen vô tận.

Còn dưới lòng đất…

Nhân loại chuẩn bị bước vào trái tim thật sự của tận thế.

Bóng tối dưới khe nứt nuốt chửng toàn bộ đội đột kích.

Tiếng gió rít vang vọng quanh vách đá đỏ thẫm khi mọi người liên tục rơi xuống theo đường hầm khổng lồ dẫn vào lòng đất. Những mạch máu đỏ đen phủ kín bề mặt hang động đang chậm rãi co bóp như nội tạng sống, phát ra ánh sáng u ám khiến cả không gian giống hệt cơ thể của một sinh vật khổng lồ.

Lâm An đáp xuống mặt đất đầu tiên.

Ầm.

Nền đất dưới chân mềm và ẩm như thịt sống.

Ngay khi những người còn lại hạ xuống, tất cả đều vô thức siết chặt vũ khí.

Không khí nơi này hoàn toàn khác bên ngoài.

Nó đặc quánh như đang chứa thứ gì đó có thể xâm nhập trực tiếp vào tâm trí con người.

Chu Dương khẽ rùng mình.

“Em… nghe thấy tiếng thì thầm.”

Bạch Tinh lập tức quét sóng tinh thần quanh khu vực.

“Năng lượng ô nhiễm ở đây đã bắt đầu ảnh hưởng thần kinh.”

“Mọi người phải giữ tỉnh táo.”

Phía trước họ là một đường hầm khổng lồ kéo dài xuống sâu hơn nữa. Hai bên vách phủ đầy các kén thịt đỏ đen lớn nhỏ khác nhau. Một số cái đã khô héo, nhưng nhiều cái vẫn còn đang rung nhè nhẹ như có thứ gì đó bên trong chưa hoàn toàn chết.

Tô Nhược Lan bước chậm đến gần một kén vỡ.

Khi ánh đèn quét qua bên trong, sắc mặt cô lập tức tái đi.

Đó là xác người.

Không.

Là những cơ thể đang bị hòa tan dần thành mô sinh học đỏ đen.

Tần Liệt siết chặt chiến đao.

“Thứ đó đang dùng cả thành phố làm tổ nuôi.”

Không ai phản bác.

Bởi mọi người đều hiểu đó là sự thật.

Tiếng tim đập dưới lòng đất càng lúc càng rõ hơn.

Thình.

Thình.

Thình.

Mỗi nhịp khiến các mạch máu quanh đường hầm đồng loạt rung động như đang đáp lại lời triệu hồi của một vị vua ngủ say.

Đội đột kích nhanh chóng tiến sâu hơn.

Càng đi xuống, cấu trúc hang động càng trở nên khổng lồ và dị dạng. Những đường ray tàu điện ngầm cũ bị bẻ cong rồi hòa vào lớp mô đỏ đen như xương sống bị nuốt chửng. Nhiều toa tàu mắc kẹt giữa tường thịt, cửa kính bên trong vẫn còn in dấu bàn tay người tuyệt vọng từ những ngày đầu tận thế.

Đột nhiên…

Bạch Tinh giơ tay ra hiệu dừng lại.

“Có chuyển động.”

Mọi người lập tức tản ra vào vị trí chiến đấu.

Một âm thanh lạo xạo vang lên từ phía trước.

Rồi từ trong bóng tối, hàng chục bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là zombie.

Nhưng khác hoàn toàn những loại bên ngoài.

Cơ thể chúng gầy khô như xác ướp, da bị lớp tinh thể đỏ đen bao phủ từng phần. Đôi mắt không còn trắng đục mà phát sáng màu đỏ nhạt như than hồng sắp tắt.

Quan trọng hơn…

Chúng không lao vào ngay lập tức.

Chúng đứng yên nhìn đội đột kích.

Như thể đang quan sát.

Bạch Tinh nhanh chóng phân tích.

“Đây không phải zombie thường.”

“Chúng đã bị đồng hóa thần kinh.”

“Nguyên Thể Dị Biến đang trực tiếp điều khiển chúng.”

Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ zombie đồng loạt mở miệng.

Một giọng nói vang lên từ hàng chục cơ thể cùng lúc.

Méo mó.

Chồng chéo.

Và lạnh đến mức khiến máu người khác đông lại.

“Con người…”

“Vì sao chống cự…”

Chu Minh cau chặt mày.

“Nó… đang nói chuyện?”

Giọng nói tiếp tục vang lên.

“Các ngươi… không thể thắng…”

“Dung hợp…”

“Tiến hóa…”

“Trở thành một phần của ta…”

Khi câu nói cuối cùng vang lên, toàn bộ zombie đồng loạt lao tới.

Ầm!

Chu Minh là người đầu tiên xông lên.

Cây gậy hợp kim quét ngang như bão thép, trực tiếp nghiền nát ba con zombie tinh thể phía trước. Nhưng ngay khi cơ thể chúng vỡ tung, những mảnh tinh thể đỏ đen lập tức bắn ra như đạn.

“Cẩn thận!” Đại tá Trần Quốc Phong quát lớn.

Tần Liệt lập tức chém tan làn tinh thể đang bay về phía Chu Dương và Vương Gia Bảo. Các mảnh đỏ đen rơi xuống mặt đất phát ra tiếng xèo xèo như axit.

“Mấy thứ này có tính ăn mòn!” Tô Nhược Lan lập tức cảnh báo.

Lý Tiểu Lan nhanh chóng tạo dây leo chắn phía trước đội hình.

Trong khi đó, Lâm An nhìn chằm chằm vào đám zombie tinh thể.

Cô nhận ra điều đáng sợ nhất.

Nguyên Thể Dị Biến không chỉ muốn tiêu diệt nhân loại.

Nó thật sự tin rằng mình đang “tiến hóa” nhân loại.

Một dạng tiến hóa méo mó và điên loạn.

Ngay lúc ấy…

Toàn bộ đường hầm đột nhiên rung chuyển dữ dội.

Các mạch máu trên vách đồng loạt phát sáng.

Tiếng tim đập trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Thình!!!!

Một luồng áp lực kinh khủng quét ngang đường hầm.

Nhiều zombie tinh thể lập tức quỳ rạp xuống đất như thần dân đang nghênh đón chủ nhân.

Rồi phía cuối hang động…

Một bóng đen khổng lồ chậm rãi mở mắt trong bóng tối đỏ thẫm.

Bóng đen phía cuối hang động chậm rãi chuyển động.

Ngay khoảnh khắc nó mở mắt, toàn bộ đường hầm dưới lòng đất như bị bóp nghẹt bởi áp lực vô hình. Những mạch máu đỏ đen trên vách đồng loạt phồng lên, co bóp dữ dội theo từng nhịp tim khổng lồ đang vang vọng trong lòng đất.

Thình.

Thình.

Thình.

Ánh sáng đỏ từ đôi mắt sinh vật xuyên qua bóng tối như hai mặt trời máu.

Chu Dương vô thức lùi nửa bước.

“Cái đó… lớn đến mức nào vậy…”

Không ai trả lời được.

Bởi thứ đang tồn tại phía cuối hang động gần như hòa lẫn vào toàn bộ không gian dưới lòng đất. Những xúc tu khổng lồ nối từ cơ thể nó lan dọc theo đường hầm như rễ cây cổ đại. Các toa tàu điện ngầm mắc kẹt trong lớp mô đỏ trông nhỏ bé như đồ chơi trẻ em bên cạnh nó.

Bạch Tinh liên tục quét dữ liệu.

Nhưng càng quét, biểu cảm của cô càng bất thường.

“Không thể xác định hoàn chỉnh cấu trúc sinh học.”

“Nó đang liên tục biến đổi.”

“Mức năng lượng vượt khỏi giới hạn hệ thống hiện tại.”

Ngay lúc ấy, giọng nói kia lại vang lên.

Không còn thông qua zombie.

Mà trực tiếp vọng khắp hang động.

Trầm thấp.

Cổ xưa.

Như hàng triệu âm thanh chồng lên nhau.

“Các ngươi…”

“Là biến số…”

Những mạch máu quanh đường hầm đồng loạt rung lên theo từng lời nó nói.

“Thế Giới Thụ…”

“Không nên tồn tại…”

Ánh mắt đỏ rực của sinh vật chậm rãi chuyển sang Lâm An.

Một luồng áp lực kinh khủng lập tức đè xuống người cô.

Mặt đất dưới chân nứt toác.

Nhưng Lâm An vẫn đứng yên.

Ánh sáng vàng lục quanh cơ thể cô chậm rãi lan rộng, chống lại áp lực đỏ đen đang tràn tới.

“Ngươi biết Thế Giới Thụ?” cô lạnh giọng hỏi.

Sinh vật im lặng vài giây.

Sau đó…

Toàn bộ hang động đột nhiên rung chuyển mạnh chưa từng có.

Một phần cơ thể khổng lồ của nó chậm rãi tách khỏi bóng tối.

Mọi người đồng loạt đổi sắc mặt.

Đó không phải quái vật theo nghĩa thông thường.

Nó giống một khối sinh mệnh hỗn loạn được tạo thành từ vô số cơ thể hòa trộn lại với nhau. Hàng ngàn cánh tay, khuôn mặt và xương sống mọc chồng chất trong lớp mô đỏ đen khổng lồ. Ở trung tâm là con mắt đỏ đang mở lớn cùng một lõi tinh thể đen khổng lồ đang đập như trái tim.

Quan trọng nhất…

Phía sau cơ thể nó, một cái bóng khổng lồ giống hệt hình dạng của Thế Giới Thụ đang hiện lên mờ ảo.

Nhưng hoàn toàn đen đỏ.

Một “cái cây” dị biến.

Tô Nhược Lan run giọng.

“Nó… đang bắt chước Thế Giới Thụ?”

Bạch Tinh lập tức phân tích.

“Không.”

“Đó là dạng tiến hóa đối lập.”

“Nguyên Thể Dị Biến đang cố tạo ra một Dị Thụ hoàn chỉnh.”

Mọi người lập tức hiểu ý nghĩa của điều đó.

Thế Giới Thụ đại diện cho sinh mệnh và thanh lọc.

Còn thứ trước mắt…

Là phiên bản méo mó sinh ra từ ô nhiễm và hủy diệt.

Nguyên Thể Dị Biến chậm rãi mở rộng cơ thể.

“Toàn bộ sinh mệnh…”

“Rồi sẽ hợp nhất…”

“Không còn đau đớn…”

“Không còn chiến tranh…”

“Không còn cái chết…”

Giọng nói của nó vang vọng như lời thì thầm mê hoặc.

Một vài zombie tinh thể quanh đường hầm bắt đầu bò về phía đội đột kích như tín đồ hành hương.

Nhưng đúng lúc ấy…

Lâm An giơ trường đao lên.

Ánh sáng vàng lục bùng nổ.

“Toàn bộ những kẻ đã chết ngoài kia…”

“Không ai muốn trở thành thứ như ngươi.”

Giọng cô lạnh như băng.

Nguyên Thể Dị Biến im lặng.

Con mắt đỏ khổng lồ chậm rãi co lại.

Rồi…

Toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội.

Hàng trăm xúc tu đỏ đen đồng loạt lao xuống như bão tố.

“Giết.”

ẦM!!!

Trận chiến cuối cùng chính thức bùng nổ.

Chu Minh gầm lên lao đầu tiên vào biển xúc tu.

Trọng Kích Chấn Động nghiền nát mặt đất và thổi tung hàng loạt mô thịt đỏ đen. Tần Liệt cùng đội Thiên Sơn lập tức tản ra hai bên, cắt đứt những xúc tu đang tìm cách bao vây đội hình.

Chu Dương và Vương Gia Bảo đồng thời phóng điện.

Những tia sét tím xanh đan chéo giữa không trung, đánh nổ liên tiếp các cụm mạch máu đang tràn xuống từ trần hang.

Lý Tiểu Lan dốc toàn bộ dị năng.

Dây leo bạc từ Thế Giới Thụ mọc xuyên khắp đường hầm, đối kháng trực diện với những “rễ cây” đỏ đen của Dị Thụ.

Hai nguồn sức mạnh va chạm khiến cả lòng đất rung lên điên cuồng.

Trong khi đó…

Lâm An nhìn chằm chằm vào lõi đen đang đập giữa cơ thể Nguyên Thể Dị Biến.

Cô biết.

Muốn kết thúc tất cả…

Cô phải chạm tới trái tim đó.

Lâm An đạp mạnh xuống mặt đất.

Ầm!

Nền hang động đỏ đen nứt toác dưới chân cô khi Lĩnh Vực Sinh Mệnh bùng nổ đến cực hạn. Ánh sáng vàng lục lan dọc toàn bộ đường hầm như thủy triều sinh mệnh đang đối kháng trực tiếp với ô nhiễm từ Nguyên Thể Dị Biến.

Nhưng lần này, đối thủ không còn là thủ vệ.

Mỗi xúc tu của nó đều mang áp lực đủ nghiền nát xe bọc thép.

Một xúc tu khổng lồ quét ngang từ phía trên.

Chu Minh gầm lên dùng Trọng Kích Chấn Động đón trực diện. Sóng xung kích bùng nổ giữa không trung, nhưng cơ thể anh vẫn bị ép lún sâu xuống mặt đất đến tận đầu gối.

“Thứ quỷ này mạnh quá mức rồi!” anh nghiến răng.

Ngay phía sau, Tần Liệt lao lên.

Chiến đao rực lửa chém liên tục vào phần gốc xúc tu. Mỗi nhát chém đều cắt tung từng mảng thịt đỏ đen, nhưng chưa đầy vài giây sau, lớp mô dị biến đã tự tái sinh.

Nguyên Thể Dị Biến gần như vô tận.

Trong khi đó, ngày càng nhiều zombie tinh thể bò ra từ các kén thịt quanh hang động. Chúng lao tới như thủy triều sống, dùng chính cơ thể mình chặn đường đội đột kích.

Đại tá Trần Quốc Phong dẫn nhóm binh sĩ cuối cùng dựng tuyến phòng thủ bên ngoài.

Tiếng súng vang dội không ngừng trong lòng đất.

Đạn xuyên giáp bắn nổ đầu từng zombie, nhưng số lượng quá nhiều.

Chu Dương và Vương Gia Bảo liên tục phóng điện đến mức hai cánh tay bắt đầu run rẩy. Những tia sét tím xanh đốt cháy cả đường hầm, khiến không khí tràn ngập mùi khét của máu và kim loại nóng chảy.

Lý Tiểu Lan quỳ xuống nền đất.

Mồ hôi và máu hòa lẫn trên gương mặt tái nhợt.

Nhưng cô vẫn cắn răng duy trì rừng dây leo bạc đang giữ cho các “rễ Dị Thụ” không thể tràn về phía đội hình.

Nếu cô ngã xuống…

Toàn bộ đội đột kích sẽ bị nuốt chửng ngay lập tức.

Trong hỗn loạn ấy, chỉ có Lâm An vẫn lao thẳng về phía lõi trung tâm.

Nguyên Thể Dị Biến dường như cảm nhận được mối nguy thật sự.

Con mắt đỏ khổng lồ chậm rãi xoay về phía cô.

Rồi…

Toàn bộ hang động đột nhiên tối sầm.

Một luồng tinh thần lực khủng khiếp ập thẳng vào tâm trí Lâm An.

Cảnh vật xung quanh biến mất.

Cô đứng giữa một thành phố quen thuộc.

Không có tận thế.

Không có máu.

Không có quái vật.

Đường phố sáng đèn.

Người đi lại đông đúc.

Một giọng nói vang lên bên tai cô.

“Dừng lại…”

“Ngươi có thể quay lại…”

Phía trước cô xuất hiện hình ảnh căn hộ cũ của mình trước tận thế.

Ánh đèn vàng ấm áp hắt qua khung cửa sổ.

Bên trong…

Là cuộc sống mà cô từng mất đi.

Một cuộc sống bình thường.

Không chiến đấu.

Không cái chết.

Không cô độc.

Giọng nói kia tiếp tục vang lên như lời dụ dỗ.

“Ta có thể cho ngươi tất cả…”

“Không còn đau đớn…”

“Không còn mất mát…”

Lâm An đứng yên nhìn khung cảnh ấy.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trái tim cô thật sự dao động.

Bởi đó chính là điều cô từng mong muốn nhất.

Nhưng rồi…

Một tiếng cười khàn khàn vang lên trong ký ức.

Chu Minh đang cười giữa chiến trường đầy máu.

Tiếp theo là Tần Liệt với gương mặt lạnh lùng.

Chu Dương và Vương Gia Bảo tranh cãi ầm ĩ bên cạnh xe tải.

Lý Tiểu Lan mệt đến ngủ gục dưới Tháp Sinh Mệnh.

Tô Nhược Lan ôm dữ liệu nghiên cứu như báu vật.

Những người sống sót bật khóc khi được cứu khỏi tận thế.

Và cả Thế Giới Thụ đang rung lên lặng lẽ trong Siêu Nông Trại.

Đó mới là hiện thực cô muốn bảo vệ.

Lâm An chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo.

“Ngươi không hiểu gì về con người cả.”

Rắc.

Toàn bộ ảo cảnh vỡ tan như kính.

Lâm An mở mắt trở lại giữa chiến trường dưới lòng đất.

Một xúc tu khổng lồ đã lao tới ngay trước mặt cô.

Nhưng lần này…

Cô không né.

Trường đao trong tay bùng sáng.

Xoẹt!!!

Xúc tu khổng lồ bị chém đứt giữa không trung.

Máu đỏ đen phun trào khắp hang động.

Nguyên Thể Dị Biến lần đầu tiên phát ra tiếng gầm thật sự phẫn nộ.

“Toàn bộ sinh mệnh…”

“Đều sợ đau đớn…”

“Vì sao các ngươi vẫn chống cự?!”

Lâm An bước tiếp về phía trước giữa cơn mưa máu đỏ.

“Tụi ta sợ.”

“Nhưng chính vì sợ nên tụi ta mới muốn sống.”

Ánh sáng vàng lục quanh cơ thể cô ngày càng mạnh.

Trong Siêu Nông Trại, Thế Giới Thụ rung chuyển dữ dội.

Hồ Sinh Mệnh bốc lên vô số đốm sáng.

Một thông báo cuối cùng hiện lên trước mắt cô.

【Tiến hóa giai đoạn hai hoàn tất.】

ẦM!!!!!

Toàn bộ Thế Giới Thụ bùng nổ ánh sáng.