
Ánh sáng vàng lục từ Thế Giới Thụ bùng nổ nuốt chửng toàn bộ thế giới tinh thần.
Biển đỏ vô tận bắt đầu tan rã.
Những cánh tay dị biến từng gào rú điên cuồng giờ đây vỡ vụn thành vô số hạt sáng đỏ nhạt, giống như tro bụi bị gió cuốn đi sau hàng ngàn năm mắc kẹt trong đau khổ.
Linh Nhi đứng lặng giữa ánh sáng.
Đôi mắt đỏ của cô bé dần khôi phục màu nâu nhạt ban đầu.
“Ấm quá…” cô khẽ thì thầm.
Phía xa, ý thức ô nhiễm cuối cùng vẫn đang vùng vẫy trong biển ánh sáng.
“Không…”
“Ta không muốn biến mất…”
Lần đầu tiên, giọng nói ấy không còn cuồng loạn hay méo mó.
Nó mang theo cảm giác mệt mỏi đến tận cùng.
Lâm An nhìn khối bóng tối đang tan rã trước mặt.
Cô chợt hiểu ra một điều.
Ý thức ô nhiễm này chưa từng được sinh ra với mục đích hủy diệt.
Nó chỉ là nỗi đau, tuyệt vọng và cô độc của vô số con người bị tận thế nuốt chửng, cuối cùng hòa thành một sinh vật khổng lồ méo mó.
Nó không biết cách cứu thế giới.
Cho nên chỉ biết kéo toàn bộ thế giới xuống cùng mình.
Lâm An chậm rãi giơ tay lên.
Ánh sáng vàng lục từ Thế Giới Thụ phủ xuống bóng tối đỏ thẫm.
“Ngủ đi.”
“Chuyện còn lại…”
“Để con người tự quyết định.”
Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên, toàn bộ biển đỏ hoàn toàn tan biến.
ẦM!!!!!
Trong thế giới thực, lõi trung tâm của Nguyên Thể Dị Biến bùng nổ ánh sáng chói lòa.
Nhưng lần này…
Không còn ô nhiễm đỏ đen.
Mà là ánh sáng vàng lục dịu dàng lan khắp tổ kén dưới lòng đất.
Những mạch máu dị biến bao phủ thành phố đồng loạt khô héo.
Dị Thụ đỏ đen vươn trên mặt đất bắt đầu nứt vỡ từng tầng rồi hóa thành tro bụi giữa không trung.
Hàng triệu zombie ngoài thành phố đồng loạt đứng yên.
Con mắt đỏ khổng lồ trên bầu trời chậm rãi khép lại.
Tiếng gào rú kéo dài suốt tận thế cuối cùng cũng biến mất.
Sự im lặng bao trùm cả thành phố.
Một sự im lặng mà nhân loại đã quên từ rất lâu.
Trong tổ kén đang sụp đổ, Chu Minh chống gậy đứng dậy đầu tiên.
Anh nhìn quanh hang động đang dần được ánh sáng vàng lục thanh lọc rồi khàn giọng hỏi.
“Chúng ta… thắng rồi?”
Không ai trả lời ngay.
Bởi tất cả đều đang nhìn về trung tâm lõi.
Ánh sáng chậm rãi tản đi.
Lâm An vẫn đứng đó.
Trường đao cắm xuống nền đất nứt vỡ.
Trong vòng tay cô là Linh Nhi đang ngủ say.
Không còn xúc tu.
Không còn lõi đỏ đen.
Không còn Nguyên Thể Dị Biến.
Chỉ còn một cô bé nhỏ bé như chưa từng thuộc về tận thế.
Tô Nhược Lan gần như nghẹn giọng.
“Thành công rồi…”
Bạch Tinh quét dữ liệu lần cuối.
Rồi lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, giọng cô nhẹ hẳn đi.
“Ô nhiễm cấp thành phố…”
“Đã biến mất.”
Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ hệ thống đồng loạt sáng lên trước mắt Lâm An.
【Nhiệm vụ cuối cùng hoàn thành.】
【Đã thanh lọc Nguyên Thể Dị Biến.】
【Thi triều cấp thành phố kết thúc.】
【Thành phố được giải phóng.】
【Nhận thưởng cuối cùng: Hạt Giống Văn Minh hoàn chỉnh.】
【Mở khóa công trình tối cao: Thành Phố Sinh Mệnh.】
【Mở khóa quyền hạn: Kỷ Nguyên Khai Hoang.】
【Danh hiệu đạt được: Người Mang Bình Minh.】
Ánh sáng vàng lục từ Thế Giới Thụ bùng lên lần cuối.
Rồi một hạt giống màu vàng kim chậm rãi xuất hiện trong lòng bàn tay Lâm An.
Hạt Giống Văn Minh.
Bên trong nó, vô số điểm sáng nhỏ đang xoay tròn như cả một thế giới thu nhỏ.
Bạch Tinh nhìn hạt giống ấy thật lâu rồi khẽ nói.
“Đây không chỉ là phần thưởng.”
“Đây là hy vọng để xây dựng lại nhân loại.”
Ở phía trên mặt đất, bầu trời đen suốt nhiều tháng cuối cùng bắt đầu tan mây.
Ánh nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây xám, chiếu xuống thành phố đổ nát.
Những người sống sót trên khắp các khu vực đồng loạt ngẩng đầu.
Có người bật khóc.
Có người quỳ xuống giữa đường.
Có người chỉ đứng lặng nhìn ánh mặt trời như không tin nổi mình còn sống đến ngày hôm nay.
Trong khu công nghiệp phía đông, Tháp Sinh Mệnh phát sáng rực rỡ.
Tại trạm xử lý nước phía tây, dòng nước sạch đầu tiên phản chiếu ánh nắng bình minh.
Những mầm cây mới bắt đầu mọc lên giữa các khe nứt bê tông.
Tận thế vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Thế giới vẫn đầy đổ nát.
Nhưng ít nhất…
Nhân loại đã giành lại được ngày mai.
Lâm An chậm rãi bước lên mặt đất cùng mọi người.
Gió sớm lướt qua mái tóc cô.
Ánh mặt trời phản chiếu trong đôi mắt vẫn còn vương mệt mỏi.
Chu Minh đứng cạnh cô nhìn thành phố rồi bật cười.
“Cuối cùng cũng được thấy bình minh thật sự.”
Tần Liệt khoanh tay tựa vào chiếc xe bọc thép vỡ nát.
“Vậy tiếp theo làm gì?”
Lâm An nhìn Hạt Giống Văn Minh trong tay.
Rồi nhìn thành phố rộng lớn trước mặt.
Một thành phố đã sống sót sau tận thế.
Khóe môi cô khẽ cong lên.
“Xây lại thế giới.”
Hạt Giống Văn Minh trong tay Lâm An khẽ rung lên dưới ánh mặt trời đầu tiên sau tận thế.
Ánh sáng vàng kim bên trong hạt giống chậm rãi xoay tròn như hàng ngàn vì sao thu nhỏ đang vận hành theo quỹ đạo riêng của chúng. Mỗi lần nó phát sáng, không khí xung quanh lại xuất hiện những đốm sáng sinh mệnh li ti bay lên giữa quảng trường đổ nát.
Bạch Tinh chăm chú nhìn dữ liệu đang liên tục thay đổi trên màn hình ba chiều.
“Năng lượng của thành phố đang ổn định lại.”
“Ô nhiễm dư thừa bắt đầu tự phân giải.”
“Các vùng đất quanh Tháp Sinh Mệnh đã xuất hiện phản ứng sinh thái.”
Chu Minh nhíu mày.
“Phản ứng sinh thái?”
Bạch Tinh vừa phóng lớn hình ảnh vệ tinh vừa trả lời.
Ở khu công nghiệp phía đông, những mảng đất từng khô cằn đang bắt đầu mọc cỏ xanh trở lại.
Tại trạm xử lý nước phía tây, mặt sông vốn đục đỏ đã dần trong hơn.
Thậm chí một vài công viên bị phá hủy trong nội đô cũng xuất hiện mầm cây mới xuyên qua lớp bê tông nứt vỡ.
Tô Nhược Lan nhìn cảnh tượng ấy hồi lâu rồi khẽ thở ra.
“Giống như cả thành phố đang tự chữa lành.”
Lâm An không nói gì.
Nhưng cô có thể cảm nhận rõ sự thay đổi ấy thông qua Thế Giới Thụ.
Trong Siêu Nông Trại, cổ thụ khổng lồ đang tỏa ra sinh cơ mạnh chưa từng có. Những nhánh cây vươn rộng hơn trước, còn Hồ Sinh Mệnh dưới gốc cây phản chiếu cả bầu trời xanh bên ngoài.
Linh Nhi vẫn ngủ say dưới tán cây.
Có lẽ đây là giấc ngủ yên bình đầu tiên của cô bé kể từ trước tận thế.
Đúng lúc ấy, Hạt Giống Văn Minh trong tay Lâm An đột nhiên phát sáng mạnh hơn.
Một giao diện mới hiện lên trước mắt cô.
【Phát hiện vùng an toàn quy mô lớn đầu tiên.】
【Có thiết lập Thành Phố Sinh Mệnh sơ cấp?】
【Sau khi xác nhận, toàn bộ khu vực trung tâm sẽ được đồng bộ với Thế Giới Thụ.】
Ánh mắt Lâm An khẽ dao động.
Bạch Tinh cũng đồng thời nhận được dữ liệu tương tự.
“Nếu kích hoạt…”
“Thành phố này sẽ trở thành căn cứ văn minh đầu tiên sau tận thế.”
Chu Minh bật cười.
“Nghe hoành tráng ghê.”
“Không chỉ là căn cứ.” Tô Nhược Lan lắc đầu. “Đây gần như là bắt đầu lại nền văn minh.”
Mọi người xung quanh dần im lặng.
Bởi tất cả đều hiểu ý nghĩa của chuyện này.
Trước tận thế, họ chỉ là những con người bình thường bị ép phải sinh tồn.
Nhưng từ hôm nay trở đi…
Họ sẽ là những người đầu tiên xây dựng lại thế giới.
Lâm An ngẩng đầu nhìn thành phố dưới ánh bình minh.
Đống đổ nát vẫn còn đó.
Những tòa nhà sập nửa vẫn phủ đầy dấu vết chiến tranh.
Khói bụi vẫn bay lững lờ giữa vài khu vực chưa được dọn dẹp.
Nhưng giữa tất cả sự hoang tàn ấy…
Đã bắt đầu có hy vọng.
Cô chậm rãi siết tay quanh Hạt Giống Văn Minh.
“Xác nhận thiết lập.”
Khoảnh khắc câu nói vang lên…
ẦM!!!!!
Toàn bộ mặt đất trung tâm thành phố rung chuyển dữ dội.
Những người sống sót hoảng hốt nhìn quanh.
Rồi ngay giữa quảng trường trung tâm, vô số rễ cây vàng kim đột nhiên xuyên lên từ lòng đất.
Chúng không phá hủy công trình.
Ngược lại, các rễ cây nhẹ nhàng len qua những khe nứt bê tông rồi lan rộng khắp nội đô như mạch máu sinh mệnh mới.
Ánh sáng vàng lục bắt đầu lan dọc theo từng con phố.
Các tòa nhà đổ nát được phủ bởi lớp dây leo ánh sáng dịu dàng.
Không khí trở nên trong lành hơn rõ rệt.
Ngay cả nhiệt độ oi bức sau tận thế cũng dần dịu xuống.
Ở trung tâm quảng trường…
Một cây non vàng kim chậm rãi mọc lên.
Ban đầu nó chỉ cao bằng đầu người.
Nhưng chỉ trong vài phút, thân cây đã vượt qua cả cột đèn đường rồi tiếp tục lớn lên không ngừng.
Ánh sáng từ nó phản chiếu khắp thành phố như mặt trời thứ hai.
Mọi người đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy.
Không ai nói thành lời.
Bởi trước mắt họ không còn là phép màu đơn thuần nữa.
Đó là khởi đầu của một kỷ nguyên mới.
Một thông báo khổng lồ xuất hiện trên bầu trời trước mắt toàn bộ cư dân trong thành phố.
【Thành Phố Sinh Mệnh số 001 đã được thiết lập.】
【Kỷ Nguyên Khai Hoang chính thức bắt đầu.】
Ngay khoảnh khắc dòng chữ hiện lên…
Tiếng reo hò vang vọng khắp nội đô.
Có người bật khóc.
Có người quỳ xuống.
Có người ôm chầm lấy đồng đội.
Sau quá nhiều mất mát và tuyệt vọng, cuối cùng nhân loại cũng đã có nơi để gọi là nhà một lần nữa.
Chu Minh nhìn cây non vàng kim giữa quảng trường rồi bật cười lớn.
“Chúng ta thật sự làm được rồi.”
Tần Liệt khoanh tay đứng cạnh xe bọc thép đầy vết nứt, ánh mắt hiếm hoi dịu lại.
“Không.”
Anh nhìn về phía Lâm An.
“Đây mới chỉ là bắt đầu.”
Buổi chiều đầu tiên của Kỷ Nguyên Khai Hoang đến trong thứ ánh sáng dịu dàng mà suốt nhiều tháng qua không ai còn nhớ rõ.
Mặt trời treo cao phía trên Thành Phố Sinh Mệnh số 001, chiếu xuống những con phố vẫn còn phủ đầy dấu vết chiến tranh. Tuy nhiên, khác với trước đây, bầu không khí không còn lạnh lẽo và tuyệt vọng nữa.
Khắp nội đô, người sống sót bắt đầu bước ra khỏi nơi ẩn nấp.
Những cánh cửa bị khóa nhiều tháng lần lượt mở ra.
Một vài người già run rẩy đứng trước hiên nhà nhìn bầu trời xanh bằng ánh mắt không dám tin.
Trẻ con lần đầu tiên dám chạy trên đường phố mà không cần nghe tiếng còi báo động hay tiếng zombie gào rú.
Các đội hậu cần nhanh chóng hành động.
Xe tải quân dụng liên tục vận chuyển vật tư từ khu công nghiệp phía đông đến trung tâm thành phố. Những kỹ sư vừa được giải cứu khỏi trạm xử lý nước bắt đầu sửa chữa mạng lưới điện cơ bản. Đội nghiên cứu của Tô Nhược Lan tiếp quản bệnh viện trung tâm để xây dựng phòng thí nghiệm mới.
Tất cả đều bận rộn.
Nhưng lần này…
Không ai còn cảm thấy mình chỉ đang cố sống sót.
Họ đang thật sự xây dựng tương lai.
Ở quảng trường trung tâm, cây non vàng kim tiếp tục phát triển chậm rãi. Tuy chưa thể sánh với Thế Giới Thụ trong Siêu Nông Trại, nhưng nó đã cao gần bằng một tòa nhà mười tầng.
Những chiếc lá vàng nhạt rung nhẹ trong gió.
Mỗi khi ánh sáng từ cây lan qua, mọi người đều cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn hẳn.
Bạch Tinh nhanh chóng hoàn thành phân tích sơ bộ.
“Cây non đang tự động thanh lọc không khí.”
“Nó cũng có thể thúc đẩy tốc độ hồi phục của con người và đất đai xung quanh.”
Chu Minh khoanh tay đứng dưới tán cây rồi huýt sáo.
“Thế này khác gì buff cả thành phố đâu.”
“Buff?” Chu Dương ngồi trên thùng vật tư gần đó bật cười. “Anh đúng là chơi game nhiều quá.”
“Ít nhất anh còn sống để chơi tiếp.” Chu Minh đáp lại ngay.
Tiếng cười hiếm hoi lại vang lên giữa quảng trường.
Trong lúc đó, Lâm An cùng Đại tá Trần Quốc Phong và Tần Liệt bước vào trung tâm chỉ huy tạm thời vừa được dựng trong tòa nhà hành chính còn nguyên vẹn.
Trên màn hình lớn là bản đồ toàn bộ khu vực thành phố.
Nội đô đã được thanh lọc.
Nhưng bên ngoài…
Vẫn còn vô số vùng đỏ đậm.
Bạch Tinh đứng cạnh bàn chiến thuật.
“Ô nhiễm trong thành phố đã kết thúc.”
“Nhưng các khu vực lân cận vẫn tồn tại lượng lớn zombie và sinh vật biến dị.”
Đại tá Trần Quốc Phong trầm giọng.
“Có nghĩa là chúng ta vẫn chưa thật sự an toàn.”
Bạch Tinh gật đầu.
“Quan trọng hơn…”
Cô phóng lớn bản đồ vệ tinh.
Ngoài phạm vi thành phố, nhiều khu vực khác cũng xuất hiện dao động năng lượng tương tự từng tồn tại ở đây.
Không khí trong phòng lập tức trầm xuống.
Tô Nhược Lan cau mày.
“Ý cô là…”
“Có thể còn những Nguyên Thể Dị Biến khác.” Bạch Tinh nói thẳng.
Chu Minh vừa bước vào phòng nghe tới đó liền bật chửi nhỏ.
“Vất vả mãi mới xử lý xong một con…”
Lâm An im lặng nhìn bản đồ.
Trong ký ức kiếp trước, cô chưa từng sống đủ lâu để biết thế giới ngoài kia đã biến thành thế nào.
Nhưng hiện tại, cô hiểu rất rõ một điều.
Thành phố này chỉ là khởi đầu.
Kỷ Nguyên Khai Hoang không đơn giản là sống sót sau tận thế.
Mà là từng bước giành lại toàn bộ thế giới.
Đúng lúc ấy, Hạt Giống Văn Minh trong không gian hệ thống lại phát sáng.
Một thông báo mới hiện lên.
【Nhiệm vụ chính cập nhật.】
【Xây dựng Thành Phố Sinh Mệnh cấp 1.】
【Mục tiêu: Dân số 10.000, hoàn thiện hệ sinh thái, tái lập sản xuất cơ bản.】
【Phần thưởng: Mở khóa cổng dịch chuyển khu vực và công nghệ văn minh sơ cấp.】
Ngay sau đó, thêm một thông báo khác hiện ra.
【Phát hiện tín hiệu cầu cứu từ khu vực ngoài phạm vi thành phố.】
【Nguồn tín hiệu: Phía nam 327 km.】
【Mức độ nguy hiểm: Chưa xác định.】
Mọi người đồng loạt nhìn về phía màn hình.
Một điểm sáng nhỏ đang chớp tắt giữa vùng ô nhiễm ngoài bản đồ.
Chu Dương nuốt khan.
“Đừng nói với em…”
“Vừa xong tận thế cấp thành phố thì lại có nhiệm vụ mới nhé?”
Chu Minh lập tức vỗ vai cậu.
“Chúc mừng.”
“Chúng ta chính thức tăng ca cứu thế giới rồi.”
Ba ngày sau khi Thành Phố Sinh Mệnh số 001 được thiết lập, toàn bộ nội đô đã thay đổi rõ rệt.
Những con đường chính được dọn sạch phần lớn xác xe và đống đổ nát. Hệ thống điện tạm thời bắt đầu hoạt động trở lại ở một số khu vực trung tâm. Ban đêm, ánh đèn vàng đầu tiên xuất hiện sau tận thế khiến nhiều người đứng lặng rất lâu dưới phố chỉ để nhìn thứ ánh sáng từng quá quen thuộc ấy.
Ở khu công nghiệp phía đông, dây chuyền sản xuất cơ bản được khởi động lại.
Máy lọc nước.
Máy phát điện.
Thiết bị y tế.
Vật liệu xây dựng.
Tất cả đều bắt đầu vận hành dưới sự điều phối của liên minh.
Hoàng Thu Hà gần như không ngủ suốt hai ngày liên tục để phân phối lại tài nguyên. Tô Nhược Lan cùng nhóm nghiên cứu thì bận rộn phân tích dữ liệu từ Dự án Eden nhằm ngăn thảm họa tương tự tái diễn.
Trong khi đó, Thế Giới Thụ non giữa quảng trường trung tâm tiếp tục phát triển mỗi ngày.
Người dân bắt đầu gọi nó bằng một cái tên khác.
“Cây Bình Minh.”
Bởi mỗi buổi sáng, ánh sáng vàng lục từ cây sẽ lan khắp nội đô như mặt trời thứ hai, xua tan hoàn toàn cảm giác lạnh lẽo còn sót lại của tận thế.
Lâm An đứng trên tầng cao nhất của trung tâm chỉ huy nhìn xuống thành phố đang hồi sinh.
Gió nhẹ lướt qua mái tóc cô.
Phía dưới, từng đoàn người đang vận chuyển vật tư, sửa đường và dựng lại nơi ở.
Tiếng cười dần xuất hiện nhiều hơn.
Nhân loại cuối cùng cũng bắt đầu sống thay vì chỉ tồn tại.
Đúng lúc ấy, cửa phòng mở ra.
Bạch Tinh bước vào cùng một màn hình dữ liệu ba chiều.
“Tín hiệu cầu cứu phía nam đã được giải mã sơ bộ.”
Lâm An quay đầu lại.
Trên màn hình hiện lên hình ảnh vệ tinh mờ nhiễu.
Một thành phố ven biển bị bao phủ bởi sương đen.
Ở trung tâm thành phố ấy là một cột sáng màu lam đang chớp tắt yếu ớt.
“Tín hiệu được gửi từ một căn cứ người sống sót.” Bạch Tinh giải thích. “Nhưng điều lạ là…”
Cô phóng lớn hình ảnh.
Trong vùng sương đen, hàng loạt sinh vật kỳ dị đang di chuyển.
Chúng không giống zombie.
Cũng không giống sinh vật dị biến mà mọi người từng gặp.
Cơ thể chúng gần như trong suốt, giống bóng ma hơn là sinh vật vật lý.
“Tôi chưa từng thấy dạng ô nhiễm này.” Bạch Tinh nói nhỏ.
Ngay lúc ấy, Chu Minh ôm hộp lương khô bước vào phòng.
“Có gì ăn được không?”
Rồi anh khựng lại khi nhìn màn hình.
“Đừng nói chúng ta chuẩn bị đi đánh ma nhé?”
Chu Dương phía sau lập tức tái mặt.
“Em xin nghỉ phép được không…”
Vương Gia Bảo bật cười.
“Tận thế làm gì có phép.”
Không khí trong phòng hiếm hoi trở nên nhẹ hơn.
Nhưng Lâm An vẫn nhìn chằm chằm vào màn sương đen trên bản đồ.
Một cảm giác rất lạ xuất hiện trong lòng cô.
Không giống ô nhiễm của Nguyên Thể Dị Biến.
Mà lạnh hơn.
Tĩnh lặng hơn.
Giống như biển sâu lúc nửa đêm.
Đúng lúc ấy, Hạt Giống Văn Minh trong hệ thống khẽ rung lên.
Một thông báo mới hiện ra.
【Phát hiện dạng ô nhiễm mới: Linh Vực cấp thấp.】
【Khuyến nghị: Thành lập đội khai hoang đầu tiên.】
【Nhiệm vụ mở rộng thế giới chính thức bắt đầu.】
Bạch Tinh lập tức nhìn về phía Lâm An.
“Có vẻ…”
“Thế giới ngoài kia lớn hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.”
Lâm An im lặng vài giây.
Rồi cô nhìn thành phố đang sáng đèn ngoài cửa sổ.
Thành Phố Sinh Mệnh số 001 cuối cùng đã ổn định.
Có lẽ…
Đã đến lúc bước tiếp.
Cô chậm rãi quay người.
“Chuẩn bị đội khai hoang.”
Chu Minh lập tức nhếch môi cười.
“Biết ngay mà.”
Tần Liệt đứng tựa cửa từ lúc nào, ánh mắt vẫn lạnh như thường lệ.
“Lần này đi xa bao nhiêu?”
Lâm An nhìn về phương nam trên bản đồ.
Nơi màn sương đen đang lặng lẽ bao phủ thành phố ven biển xa xôi.
“Cho đến khi tìm ra…”
“Thế giới này đã biến thành cái gì.”
