Chương 38: Thứ Ăn Mòn Biển Sao

Hàng trăm con mắt đen chậm rãi mở ra phía sau khe nứt.

Không có đồng tử.

Không có ánh sáng.

Chỉ là những vực sâu tuyệt đối đang nhìn xuống thế giới này.

Khoảnh khắc ấy, toàn bộ đại dương đóng băng.

Không phải đóng băng bởi nhiệt độ.

Mà giống như “khái niệm chuyển động” của biển cả vừa bị lấy mất.

Sóng ngừng dâng.

Mưa ngừng rơi.

Ngay cả ánh sáng cũng trở nên chậm chạp.

Chu Minh cảm thấy hô hấp khó khăn đến cực điểm. Anh cúi đầu nhìn tay mình rồi rùng mình khi phát hiện các ngón tay đang mờ đi từng chút một như bức tranh bị xóa khỏi giấy.

“Khốn kiếp…”

“Nó đang lan xuống đây…”

Bạch Tinh lập tức mở kết giới tinh thần quanh mọi người. Ánh sáng lam phủ lên cơ thể từng người mới miễn cưỡng giữ hình dạng của họ ổn định.

“Đừng nhìn lên bầu trời!”

“Ý thức sẽ bị đồng hóa!”

Nhưng đã quá muộn với vài Cận Vệ Noah còn sót lại phía trên mặt biển.

Từng chiến binh máy đang chiến đấu đột nhiên dừng lại giữa không trung.

Rồi…

Biến mất.

Không có nổ tung.

Không có mảnh vỡ.

Chỉ đơn giản là không còn tồn tại.

Ngay cả dữ liệu trong hệ thống Noah cũng bị xóa sạch như chúng chưa từng xuất hiện.

Hạ Vân nhìn bảng điều khiển mà bàn tay lạnh ngắt.

“Nó đang ăn cả thông tin thực tại…”

Người Gác Cổng số Một trong quan tài vàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn khe nứt phía trên biển sâu.

Lần đầu tiên…

Ánh mắt cô xuất hiện tuyệt vọng thật sự.

“Không ngờ…”

“Nó đã tiến hóa tới mức này…”

Lâm An quay sang. “Rốt cuộc thứ đó là gì?”

Không khí quanh Thế Giới Thụ cổ đại trở nên nặng nề.

Rồi Người Gác Cổng số Một khẽ nói.

“Trong thời đại đầu tiên…”

“Biển sao từng là nơi sinh ra vô số nền văn minh.”

“Cho tới khi thứ đó xuất hiện.”

“Ban đầu không ai biết nó tồn tại.”

“Nó không hủy diệt.”

“Không xâm lược.”

“Chỉ đơn giản khiến mọi thứ biến mất.”

Giọng cô càng lúc càng thấp.

“Một hành tinh.”

“Một nền văn minh.”

“Rồi cả một vùng biển sao.”

“Tất cả biến mất như chưa từng tồn tại.”

Mọi người đều im lặng.

Bởi họ đã tận mắt nhìn thấy chuyện đó xảy ra.

Chu Dương khàn giọng. “Vậy… Kẻ Nuốt Sao thật ra chỉ đang chạy trốn?”

Người Gác Cổng số Một gật đầu rất khẽ.

“Kẻ Nuốt Sao từng là thợ săn.”

“Nhưng trước thứ kia…”

“Nó cũng chỉ là con mồi.”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Toàn bộ đáy biển đột nhiên rung chuyển.

Một phần kết giới của Noah nổ tung thành mưa sáng.

Qua lớp nước sâu, mọi người nhìn thấy ngón tay đen ngoài bầu trời đã hạ xuống thêm một đoạn.

Nơi nó chạm qua…

Biển cả đang biến mất.

Không còn nước.

Không còn không gian.

Chỉ là khoảng trống đen tuyệt đối như ai đó dùng tay xóa đi một phần thế giới.

Vực Chủ biển sâu gầm lên điên cuồng rồi lao tới lần nữa.

Phần cơ thể còn sót lại của nó bùng nổ ánh sáng đỏ đen, hàng tỷ tấn nước biển hóa thành xiềng xích đại dương khổng lồ quấn lấy ngón tay kia.

ẦMMMMMMMM!!!!!

Cả thế giới rung chuyển.

Nhưng lần này…

Một con mắt đen phía sau khe nứt chậm rãi chuyển động.

Rồi nhìn xuống Vực Chủ.

Chỉ một ánh nhìn.

Toàn bộ cánh tay còn lại của Vực Chủ lập tức tan biến.

Tiếng gào đau đớn vang khắp đại dương.

Cơ thể khổng lồ từng khiến cả Noah phải run sợ giờ đang bị xóa khỏi tồn tại từng phần như cát bụi trước vực sâu vô tận.

Linh Nhi siết chặt áo Lâm An, giọng run run.

“Nó không thể thắng…”

“Không ai thắng được thứ đó…”

Ngay lúc ấy…

Kẻ Canh Giữ Phong Ấn phía sau cánh cửa đen chợt bật cười.

Âm thanh khàn đục vang vọng giữa đáy biển.

“Cho nên biển sao mới sợ hãi.”

Xiềng xích vàng trên cơ thể hắn bắt đầu rung lên dữ dội.

Các rễ Thế Giới Thụ đâm xuyên ngực hắn phát sáng như đang cảm nhận nguy hiểm tối thượng.

Hạ Vân lập tức biến sắc.

“Phong ấn đang yếu đi!”

Kẻ Canh Giữ chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt vàng nhìn thẳng Lâm An.

“Nếu còn muốn cứu thế giới này…”

“Ngươi chỉ còn một lựa chọn.”

“Giải phóng ta.”

Không khí lập tức đông cứng.

Chu Minh siết chặt vũ khí. “Đừng nói kiểu chỉ còn một cách nữa được không…”

Người Gác Cổng số Một trong quan tài vàng khẽ nhắm mắt.

Rồi cô mở ra một đoạn ký ức cuối cùng.

Biển sao cháy đỏ.

Thế Giới Thụ cổ đại đang sụp đổ.

Hàng triệu Người Gác Cổng tử trận giữa bóng tối.

Và ở trung tâm chiến trường…

Chính là Kẻ Canh Giữ Phong Ấn.

Khi ấy hắn chưa bị xiềng xích trói buộc.

Một sinh vật khổng lồ phủ đầy ánh sáng vàng đen đang đứng giữa biển sao như vị thần sa ngã cuối cùng.

Quan trọng nhất…

Trong tay hắn là thứ khiến cả Lâm An lạnh người.

Một mảnh bóng tối đen tuyệt đối.

Không gian quanh nó liên tục biến mất.

Người Gác Cổng số Một trong ký ức nhìn thẳng Lâm An.

“Chúng tôi phong ấn hắn…”

“Không phải vì hắn phản bội.”

“Mà bởi hắn là kẻ duy nhất từng chạm vào sức mạnh của Thứ Ăn Mòn Biển Sao.”

Ký ức vỡ tan.

Lâm An mở to mắt.

Ngay lúc ấy…

Một tiếng nứt khổng lồ vang lên trên trời.

KENGGGGGGG!!!!!

Ngón tay đen ngoài biển sao hạ xuống thêm một đoạn nữa.

Và lần này…

Nó chạm vào mặt biển.

Ngón tay đen ngoài biển sao chạm xuống mặt đại dương.

Không có tiếng nổ.

Không có sóng thần.

Nhưng toàn bộ biển cả… biến mất.

Một vùng hư vô khổng lồ xuất hiện giữa thế giới như ai đó dùng tay xóa đi đại dương khỏi bản đồ thực tại. Nước biển, ánh sáng, không khí, thậm chí cả âm thanh đều bị nuốt sạch.

Chỉ còn khoảng trống đen tuyệt đối.

Vực Chủ biển sâu gào lên lần cuối.

Cơ thể khổng lồ của nó bắt đầu tan rã từ chân lên đầu. Những ký hiệu đỏ cổ đại trên da thịt lần lượt biến mất như chưa từng tồn tại.

Nhưng trước khi phần thân cuối cùng bị xóa bỏ…

Nó nhìn về phía Noah.

Không còn hung dữ.

Không còn điên loạn.

Chỉ còn sự mệt mỏi kéo dài hàng vạn năm.

“Bảo vệ…”

“Thế giới này…”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Toàn bộ Vực Chủ biển sâu nổ tung thành vô số hạt sáng đỏ đen.

Những hạt sáng ấy không tan biến.

Mà hóa thành các xiềng xích nước cuối cùng khóa chặt ngón tay đen giữa không trung.

Trong khoảnh khắc ấy…

Thời gian dường như dừng lại.

Người Gác Cổng số Một trong quan tài vàng chậm rãi nhắm mắt.

“Biển sâu…”

“Đã hoàn thành lời hứa của nó.”

Không khí quanh đáy biển trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Một Vực Chủ.

Sinh vật từng khiến cả nhân loại tuyệt vọng.

Cuối cùng lại chết để bảo vệ thế giới.

Chu Minh nhìn khoảng trống đen ngoài mặt biển mà khàn giọng.

“Tôi bắt đầu thấy…”

“Chúng ta mới giống quái vật nhỏ bé nhất ở đây.”

Không ai phản bác.

Bởi thứ ngoài biển sao quá khủng khiếp.

Ngay cả Vực Chủ cũng chỉ như cát bụi trước nó.

THÌNH…

THÌNH…

Âm thanh trầm thấp lại vang lên từ khe nứt trên bầu trời.

Lần này gần đến mức toàn bộ Thế Giới Thụ cổ đại bắt đầu rung chuyển dữ dội. Hàng tỷ rễ cây vàng dưới đáy biển đồng loạt phát sáng như đang phản ứng bản năng trước thiên địch.

Rồi…

Một phần bàn tay đen thứ hai bắt đầu xuất hiện phía sau khe nứt.

Hạ Vân tái mặt hoàn toàn.

“Nó đang thật sự tiến vào…”

“Nếu thêm một phần cơ thể xuất hiện…”

“Phong ấn tầng thế giới sẽ sụp đổ.”

Bạch Tinh nhanh chóng quét dữ liệu rồi lạnh giọng.

“Không chỉ thế.”

“Các cánh cổng biển sao trên toàn cầu đang đồng loạt mở rộng.”

Một bản đồ thế giới hiện lên giữa không trung.

Từng vùng đỏ xuất hiện khắp hành tinh.

Bắc Cực.

Sa mạc phía tây.

Đáy Thái Bình Dương.

Thậm chí cả những khu vực nhân loại chưa từng đặt chân tới cũng đang xuất hiện dao động ô nhiễm.

Kẻ Nuốt Sao đang hoảng loạn.

Các cánh cổng đang mất kiểm soát.

Và thứ ngoài biển sao…

Đang kéo cả vũ trụ này vào bóng tối.

Ngay lúc ấy…

Kẻ Canh Giữ Phong Ấn chậm rãi đưa tay lên.

KENGGG…

Xiềng xích vàng quanh cơ thể hắn rung lên dữ dội.

“Không còn thời gian để do dự nữa.”

Đôi mắt vàng nhìn thẳng Lâm An.

“Ngươi phải quyết định.”

“Giải phóng ta…”

“Hoặc chờ tất cả bị xóa khỏi tồn tại.”

Hạ Vân lập tức bước chắn trước mặt Lâm An.

“Không được!”

Giọng cô gần như bật thành tiếng gầm.

“Ngươi biết rõ hắn là thứ gì!”

“Hắn từng chạm vào sức mạnh của Thứ Ăn Mòn Biển Sao!”

“Ngay cả Người Gác Cổng đời đầu cũng không dám để hắn tự do!”

Kẻ Canh Giữ bật cười khàn khàn.

“Và các ngươi nhìn xem…”

“Phong ấn đó đã giúp được gì chưa?”

Không ai trả lời được.

Bởi hắn nói đúng.

Toàn bộ biển sao vẫn đang chết.

Người Gác Cổng số Một chậm rãi mở mắt trong quan tài vàng.

Cô nhìn Kẻ Canh Giữ thật lâu.

Rồi khẽ nói.

“Ngươi vẫn còn giữ được bản thân bao nhiêu phần?”

Không gian yên lặng vài giây.

Kẻ Canh Giữ ngẩng đầu nhìn khe nứt trên bầu trời.

“Đủ để căm ghét thứ ngoài kia.”

“Đủ để nhớ mình từng là ai.”

“Nhưng không đủ để đảm bảo sẽ không mất kiểm soát.”

Chu Dương nuốt khan.

“Nghe đáng tin ghê…”

Chu Minh chửi nhỏ. “Đừng đùa nữa.”

Ngay lúc ấy…

Một tiếng nứt khổng lồ vang lên từ cánh cửa đen.

RẮC!!!

Một phần phong ấn trên thân Kẻ Canh Giữ đột nhiên vỡ ra.

Ánh sáng đen lập tức tràn khỏi khe nứt.

Khoảnh khắc nó xuất hiện…

Một đoạn rễ Thế Giới Thụ cổ đại bên cạnh lập tức biến mất.

Không phải cháy.

Không phải gãy.

Mà là hoàn toàn bị xóa bỏ.

Hạ Vân biến sắc.

“Thấy chưa?!”

“Hắn cũng mang sức mạnh của thứ ngoài biển sao!”

Kẻ Canh Giữ nhìn bàn tay mình vài giây rồi chậm rãi siết lại.

Ánh sáng đen biến mất.

“Cho nên ta mới bị phong ấn.”

Giọng hắn bình tĩnh đến đáng sợ.

“Ta là vật chứa đầu tiên còn sống sót sau khi chạm vào nó.”

Không khí quanh đáy biển như đóng băng.

Ngay cả Lâm An cũng cảm thấy lạnh sống lưng.

Một sinh vật từng trực tiếp tiếp xúc với Thứ Ăn Mòn Biển Sao…

Vậy mà vẫn còn tồn tại đến bây giờ.

Người Gác Cổng số Một chậm rãi nhìn Lâm An.

Trong ánh mắt cô là sự do dự lần đầu tiên xuất hiện.

“Chúng tôi từng nghĩ phong ấn hắn là lựa chọn đúng.”

“Nhưng…”

Cô nhìn lên bầu trời đang nứt vỡ.

“…mọi thứ đã vượt khỏi dự tính.”

THÌNH!!!!!

Âm thanh ngoài biển sao lần nữa vang lên.

Lần này…

Một phần đại dương phía trên trực tiếp biến mất.

Không còn nước biển.

Không còn bầu trời.

Chỉ còn khoảng đen khổng lồ như lỗ thủng trên thực tại.

Và từ trong khoảng đen ấy…

Thêm một con mắt mở ra.

Rồi cái thứ hai.

Cái thứ ba.

Hàng ngàn con mắt đang chậm rãi nhìn xuống thế giới.

Linh Nhi ôm đầu ngã quỵ.

Máu chảy xuống từ tai cô bé.

“Đừng…”

“Đừng nhìn em…”

Giọng nói chồng chéo bắt đầu vang lên khắp không gian.

“Đã tìm thấy…”

“Đã định vị…”

“Đã xác nhận…”

Các ký hiệu đỏ trên cánh cửa phong ấn bắt đầu nứt toác từng đoạn.

Noah rung chuyển dữ dội.

【Cảnh báo tối cao!】

【Thực tại tầng thế giới đang tan rã!】

【Lõi Noah mất ổn định!】

【Hệ thống chuẩn bị sụp đổ!】

Chu Minh nghiến răng đứng chắn trước Linh Nhi.

“Chúng ta không còn cách nào khác rồi.”

Tần Liệt siết chặt chiến đao.

Lửa đỏ quanh anh lúc sáng lúc tắt dưới áp lực từ khe nứt.

“Vấn đề là…”

“Nếu thả hắn ra.”

“Liệu hắn có khác thứ ngoài kia không?”

Không ai trả lời được.

Ngay cả Người Gác Cổng số Một cũng im lặng.

Bởi chẳng ai biết.

Kẻ Canh Giữ từng là anh hùng.

Nhưng cũng là tồn tại đầu tiên bị biển sao ăn mòn.

Một nửa cứu thế giới.

Một nửa là tai họa.

Đúng lúc ấy…

Lâm An đột nhiên cảm nhận được thứ gì đó.

Không phải từ khe nứt.

Không phải từ Kẻ Canh Giữ.

Mà từ Thế Giới Thụ trong cơ thể cô.

Nó đang rung lên.

Không phải sợ hãi.

Mà là…

Kêu gọi.

Cô chậm rãi bước về phía quan tài vàng.

Người Gác Cổng số Một nhìn cô.

Lâm An đặt tay lên lớp tinh thể.

“Có cách khác đúng không?”

Ánh mắt cô gái tóc bạc khẽ dao động.

Rồi cô mỉm cười rất nhẹ.

Một nụ cười mệt mỏi sau hàng trăm năm.

“Đúng là không giấu được em.”

Hạ Vân lập tức quay phắt lại.

“Còn cách khác?”

Người Gác Cổng số Một nhìn lên Thế Giới Thụ cổ đại phía trên.

“Có.”

“Nhưng nguy hiểm hơn nhiều.”

Không khí lập tức yên lặng.

“Thế Giới Thụ cổ đại chưa hoàn toàn chết.”

“Nó vẫn còn lõi sinh mệnh cuối cùng.”

“Nếu Lâm An dung hợp thành công…”

“Cây sẽ thức tỉnh.”

Chu Dương lập tức hiểu ra.

“Và nó có thể ngăn thứ ngoài kia?”

Người Gác Cổng số Một lắc đầu.

“Không.”

“Nhưng nó có thể đóng toàn bộ cánh cổng biển sao trên thế giới.”

“Ít nhất trong một khoảng thời gian.”

Hạ Vân siết chặt tay. “Vậy còn thứ ngoài kia?”

Người Gác Cổng số Một nhìn Kẻ Canh Giữ.

“Đó sẽ là nhiệm vụ của hắn.”

Không khí lập tức đông cứng lần nữa.

Kẻ Canh Giữ bật cười.

“Dùng ta như thanh kiếm cuối cùng sao?”

“Rất giống các ngươi.”

Người Gác Cổng số Một khẽ nhắm mắt.

“Bởi chỉ mình ngươi từng chạm vào nó mà không lập tức tan biến.”

Lâm An nhìn cô.

“Nếu ta dung hợp thất bại?”

“Em sẽ biến thành một phần của Thế Giới Thụ.”

“Ý thức bị hòa tan.”

“Không còn là chính mình nữa.”

Chu Minh lập tức bước tới.

“Không được.”

Giọng anh cực kỳ cứng rắn.

“Chúng ta sẽ tìm cách khác.”

Lâm An im lặng vài giây.

Rồi nhìn lên khe nứt đang nuốt dần bầu trời.

Các con mắt đen vẫn đang mở thêm.

Thực tại vẫn đang tan rã.

Nếu tiếp tục kéo dài…

Mọi thứ thật sự sẽ kết thúc.

Cô chậm rãi hít sâu.

“Không còn thời gian nữa.”

Chu Minh còn muốn nói gì đó nhưng dừng lại.

Bởi anh nhìn thấy ánh mắt của cô.

Bình tĩnh đến đáng sợ.

Giống hệt ánh mắt cô từng có khi quyết định tiến vào Linh Vực cuối cùng ở thành phố đổ nát.

Linh Nhi nắm chặt tay áo Lâm An.

“Chị…”

“Đừng biến mất…”

Lâm An khẽ xoa đầu cô bé.

“Chị sẽ quay lại.”

Cô không biết mình có thật sự làm được hay không.

Nhưng ít nhất…

Cô không thể đứng nhìn thế giới này bị xóa khỏi tồn tại.

Người Gác Cổng số Một chậm rãi nâng tay.

Quan tài vàng bắt đầu mở ra.

ẦMMMMMMMM!!!!!

Toàn bộ Thế Giới Thụ cổ đại rung chuyển dữ dội.

Một luồng ánh sáng vàng khổng lồ bắn thẳng lên bầu trời xuyên qua đáy biển.

Trong khoảnh khắc ấy…

Khe nứt ngoài biển sao khựng lại.

Hàng ngàn con mắt đen đồng loạt chuyển hướng nhìn xuống đáy đại dương.

Giọng nói chồng chéo vang lên lần nữa.

“Phát hiện…”

“Lõi thế giới…”

“Bắt đầu xóa bỏ…”

Hàng ngàn con mắt đen phía ngoài biển sao đồng loạt chuyển hướng nhìn xuống đáy đại dương.

Khoảnh khắc ấy, toàn bộ Thế Giới Thụ cổ đại rung lên dữ dội như sinh vật già nua vừa bị thiên địch khóa chặt. Ánh sáng vàng phủ kín đáy biển bắt đầu mờ đi từng phần, các rễ cây khổng lồ liên tục xuất hiện vết nứt đen.

Giọng nói chồng chéo từ khe nứt vang vọng khắp thực tại.

“Phát hiện…”

“Lõi thế giới…”

“Bắt đầu xóa bỏ…”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Một luồng hư vô đen lập tức ép xuống từ bầu trời. Đại dương phía trên Noah biến mất từng tầng như bị bàn tay vô hình lau sạch khỏi thế giới.

Hạ Vân tái mặt. “Nó đang trực tiếp nhắm vào Thế Giới Thụ!”

Người Gác Cổng số Một lập tức giơ tay.

Toàn bộ rễ cây vàng dưới đáy biển đồng loạt lao lên như hàng tỷ con rồng ánh sáng chắn giữa hư vô đen và lõi cổ đại.

Nhưng chỉ vài giây sau…

Từng đoạn rễ bắt đầu tan biến.

Không có nổ tung.

Không có vỡ nát.

Chúng chỉ đơn giản bị “xóa khỏi tồn tại”.

Ngay cả ký ức về chúng trong hệ thống Noah cũng biến mất từng phần.

Bạch Tinh nhìn màn hình dữ liệu mà lạnh cả người.

“Thông tin sinh mệnh của Thế Giới Thụ đang bị ăn mòn…”

“Nếu tiếp tục…”

“Cây sẽ chết thật sự.”

Lâm An siết chặt tay.

Cô cảm nhận được rõ ràng.

Thế Giới Thụ trong cơ thể mình đang đau đớn.

Hồ Sinh Mệnh rung lên dữ dội. Những chiếc lá vàng liên tục héo úa rồi rơi xuống mặt nước như mưa.

Kẻ Canh Giữ Phong Ấn chợt bật cười khàn khàn.

“Không còn thời gian cho lựa chọn an toàn nữa đâu.”

Xiềng xích vàng quanh cơ thể hắn bắt đầu nứt ra từng đoạn dưới áp lực từ khe nứt ngoài biển sao. Ánh sáng đen từ các vết nứt không ngừng lan ra rồi lại bị Thế Giới Thụ cổ đại ép trở về.

Một sự cân bằng mong manh đến cực hạn.

Chu Minh đứng chắn trước Lâm An. “Nếu dung hợp thất bại thì sao?”

Người Gác Cổng số Một im lặng vài giây rồi khẽ đáp.

“Ý thức của cô ấy sẽ tan vào lõi cây.”

“Không còn tồn tại với tư cách con người.”

Không khí đông cứng.

Ngay cả Chu Dương cũng không nói nổi lời nào.

Đó không còn là đánh cược mạng sống.

Mà là đánh cược chính sự tồn tại của bản thân.

Lâm An chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên khe nứt ngoài biển sao. Hàng ngàn con mắt đen vẫn đang mở rộng thêm, mỗi lần chúng chớp nhẹ, một phần thế giới lại tối đi như bị kéo khỏi thực tại.

Cô chợt nhớ tới thành phố đổ nát ngày đầu tận thế.

Nhớ những người sống sót run rẩy trong bóng tối.

Nhớ Linh Nhi đứng giữa biển máu.

Nhớ ánh bình minh đầu tiên sau khi thành phố được giải phóng.

Nếu thế giới này biến mất…

Mọi thứ từng được cứu lấy sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Lâm An hít sâu một hơi rồi bước tới trước lõi Thế Giới Thụ.

“Bắt đầu đi.”

Chu Minh lập tức nắm lấy tay cô. “Lâm An…”

Cô quay đầu nhìn anh rồi khẽ cười.

“Chúng ta đã đi tới đây rồi.”

“Ít nhất cũng phải thử.”

Ánh mắt Chu Minh run lên rất khẽ nhưng cuối cùng anh vẫn buông tay.

Bởi anh hiểu.

Không còn đường lui nữa.

Người Gác Cổng số Một chậm rãi mở rộng quan tài vàng. Hạt giống trong tay cô bay lên giữa không trung rồi dung nhập vào lõi Thế Giới Thụ cổ đại.

ẦMMMMMMMM!!!!!

Toàn bộ đáy biển phát sáng.

Ánh sáng vàng khổng lồ bùng nổ từ thân cây, phủ kín đại dương như mặt trời mọc dưới biển sâu. Hàng tỷ rễ cây bắt đầu rung động cùng một nhịp.

THÌNH…

THÌNH…

Nhịp tim cổ đại vang vọng khắp thế giới.

Ngay khoảnh khắc ấy, Thế Giới Thụ trong cơ thể Lâm An bị kéo ra ngoài.

Một cây non vàng kim xuất hiện phía sau cô, cành lá phát sáng giữa biển sâu như sinh mệnh mới sinh ra giữa tận thế.

Người Gác Cổng số Một nhìn cảnh ấy mà ánh mắt dao động.

“Thế Giới Thụ… thật sự chọn cô.”

Kẻ Canh Giữ Phong Ấn cũng im lặng nhìn cây non vàng.

Trong đôi mắt vàng cổ xưa kia lần đầu xuất hiện cảm xúc khó diễn tả.

Hy vọng.

Rồi ngay lập tức…

Hàng ngàn con mắt đen trên bầu trời đồng loạt co rút lại.

Giống như chúng vừa cảm nhận được thứ cực kỳ nguy hiểm.

Giọng nói chồng chéo vang vọng lần nữa.

“Phát hiện…”

“Mầm sinh mệnh mới…”

“Xác nhận mối đe dọa…”

ẦMMMMMMMM!!!!!

Ngón tay đen ngoài biển sao đột nhiên ép xuống nhanh hơn.

Lần này…

Nó nhắm thẳng vào Lâm An.

Toàn bộ đại dương nổ tung. Hư vô đen lao xuyên qua tầng biển sâu như mũi giáo muốn trực tiếp xóa cô khỏi tồn tại.

“LÂM AN!” Chu Minh gầm lên.

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy…

KENGGGGG!!!!!

Xiềng xích vàng trên cánh cửa phong ấn đồng loạt đứt tung.

Kẻ Canh Giữ Phong Ấn bước ra ngoài lần đầu tiên sau hàng vạn năm.

ẦMMMMMMMM!!!!!

Áp lực khủng khiếp bùng nổ khắp đáy biển.

Mái tóc đen dài tung bay giữa ánh sáng vàng và bóng tối. Xiềng xích vỡ tan quanh cơ thể hắn, các rễ Thế Giới Thụ đâm xuyên ngực vẫn còn phát sáng như phong ấn cuối cùng.

Quan trọng nhất…

Một phần bóng tối đen tuyệt đối đang lan trên cánh tay hắn.

Chính là sức mạnh của Thứ Ăn Mòn Biển Sao.

Hạ Vân biến sắc. “Hắn thật sự giải phóng bản thân…”

Kẻ Canh Giữ chậm rãi ngẩng đầu nhìn ngón tay đen đang lao xuống.

Rồi…

Lần đầu tiên trong hàng vạn năm, hắn rút thanh kiếm sau lưng ra.

Một thanh kiếm đen phủ đầy vết nứt vàng.

Khoảnh khắc thanh kiếm xuất hiện…

Ngay cả các con mắt ngoài biển sao cũng đồng loạt dừng chuyển động.

Kẻ Canh Giữ siết chuôi kiếm.

Ánh sáng vàng và bóng tối cùng lúc bùng lên quanh cơ thể hắn như hai mặt đối lập đang cưỡng ép hòa làm một.

Rồi hắn bước lên một bước giữa đại dương đang tan rã.

Giọng nói khàn đặc vang vọng khắp thế giới.

“Lần này…”

“Ta sẽ không chạy nữa.”