Chương 22: Chiến Dịch Dòng Nước Sinh Mệnh

Bình minh ngày hôm sau phủ lên khu công nghiệp phía đông một lớp ánh sáng mỏng màu vàng nhạt. Sau một đêm chuẩn bị, toàn bộ liên minh vừa thành lập đã bước vào trạng thái vận hành với tốc độ chưa từng có. Những xe vận tải liên tục di chuyển giữa các nhà kho, đội kỹ thuật kiểm tra máy phát điện và hệ thống lọc nước di động, còn những người sống sót mới được giải cứu cũng chủ động tham gia sắp xếp vật tư. Bầu không khí trong khu tiền đồn không còn mang dáng vẻ của một nơi tạm trú giữa tận thế, mà giống như một thành phố thu nhỏ đang hồi sinh từ tro tàn.

Trong phòng chỉ huy, bản đồ chiến dịch được chiếu lên màn hình lớn. Trạm xử lý nước phía tây hiện lên như một pháo đài biệt lập nằm bên bờ sông, được bao quanh bởi những nhà máy bỏ hoang và đường ống dẫn nước khổng lồ. Hơn hai trăm người sống sót đang cố thủ bên trong, nhưng các báo cáo mới nhất cho thấy hệ thống điện dự phòng chỉ còn duy trì được chưa đến bốn mươi tám giờ. Nếu trạm ngừng hoạt động, không chỉ những người bên trong gặp nguy hiểm, mà toàn bộ cơ hội khôi phục nguồn nước sạch cho liên minh cũng sẽ tan biến.

Lâm An đứng trước màn hình, ánh mắt tập trung vào từng tuyến đường tiếp cận. Bạch Tinh đã tổng hợp dữ liệu từ Căn cứ Phòng thủ số 1 và kết hợp với hệ thống quét của chính cô. Theo đó, khu vực xung quanh trạm xử lý nước đang bị bao vây bởi một đàn thú biến dị thuộc họ sói, có tốc độ cao, khả năng phối hợp bầy đàn và đặc biệt nhạy cảm với nguồn nước sạch. Thủ lĩnh của chúng được quân đội đặt tên là Lang Vương Huyết Nguyệt, một biến dị thể cấp thủ lĩnh với khả năng điều khiển sói con và tăng cường sức mạnh cho cả đàn.

Đại tá Trần Quốc Phong cử một đoàn xe quân sự tinh nhuệ đến phối hợp. Hai xe bọc thép chở theo đạn dược, nhiên liệu và một tổ xạ thủ chuyên trách hỏa lực tầm xa. Tần Liệt sẽ chỉ huy đội tiên phong cận chiến, trong khi Chu Minh và các thành viên chủ lực của căn cứ số 17 phụ trách phá vòng vây và bảo vệ dân thường. Lưu Đức Thành mang theo thiết bị dựng nhanh một Tháp Sinh Mệnh cỡ nhỏ để kích hoạt ngay sau khi mục tiêu được kiểm soát. Hoàng Thu Hà và đội hậu cần chuẩn bị lượng lớn thùng chứa để vận chuyển nước sạch trở về các căn cứ.

Ngay trước giờ xuất phát, Lâm An trở lại Siêu Nông Trại. Dưới tán lá rực sáng của Thế Giới Thụ, cô kiểm tra tiến độ tiến hóa giai đoạn hai. Con số đã tăng lên 52%, và mỗi nhịp rung của thân cây đều mang lại cho cô cảm giác rằng sức mạnh của nó đang ngày càng kết nối chặt chẽ hơn với thế giới bên ngoài. Hệ thống hiển thị một dòng thông báo mới: nếu thiết lập thành công trạm xử lý nước thành tiền đồn thứ hai, tiến độ tiến hóa sẽ tăng mạnh và có khả năng mở khóa kỹ năng thanh lọc diện rộng.

Lâm An đặt tay lên thân cây, cảm nhận nguồn năng lượng ấm áp truyền vào cơ thể. Cô hiểu rõ rằng mỗi chiến thắng không chỉ mở rộng lãnh thổ, mà còn giúp Thế Giới Thụ bén rễ sâu hơn vào thành phố đang bị ô nhiễm.

Khi cô rời khỏi Siêu Nông Trại, toàn bộ đoàn xe đã sẵn sàng.

Sáu xe tải, hai xe bọc thép và hơn ba mươi chiến binh tinh nhuệ tập kết trước cổng khu công nghiệp. Những lá cờ mang biểu tượng của Căn cứ số 17 và Căn cứ Phòng thủ số 1 tung bay song song trong gió buổi sáng. Đó là hình ảnh mà chỉ vài ngày trước, không ai dám tưởng tượng sẽ xuất hiện.

Lâm An bước lên chiếc xe dẫn đầu. Cô nhìn qua kính chắn gió về phía thành phố rộng lớn vẫn chìm trong sương đỏ.

“Xuất phát.”

Mệnh lệnh ngắn gọn vừa được ban ra, cả đoàn xe đồng loạt lăn bánh.

Chiến dịch Dòng Nước Sinh Mệnh chính thức bắt đầu.

Con đường hướng về phía tây dài hơn ba mươi kilômét, đi qua nhiều khu dân cư và khu công nghiệp cũ. Nhờ thông tin trinh sát của quân đội, đoàn xe tránh được phần lớn khu vực nguy hiểm. Tuy nhiên, càng đến gần trạm xử lý nước, bầu không khí càng trở nên căng thẳng. Mùi tanh của máu và hơi nước nồng lên rõ rệt trong không khí. Dọc hai bên đường xuất hiện ngày càng nhiều xác thú biến dị, chứng tỏ nơi này đã trở thành chiến trường kéo dài nhiều ngày.

Khi đoàn xe vừa vượt qua cây cầu cuối cùng, toàn bộ khung cảnh phía trước hiện ra.

Trạm xử lý nước nằm bên dòng sông rộng, được bao quanh bởi tường bê tông cao và các bể lắng khổng lồ. Từ xa, mọi người có thể nhìn thấy ánh đèn chập chờn trên tháp điều khiển, dấu hiệu cho thấy hệ thống vẫn đang hoạt động cầm chừng. Nhưng bên ngoài hàng rào là hàng trăm con sói biến dị đang di chuyển không ngừng. Bộ lông xám đen của chúng phản chiếu ánh đỏ kỳ dị, còn những đôi mắt xanh lục phát sáng trong bóng tối.

Và trên nóc một bể chứa nước cao nhất, một sinh vật khổng lồ đang đứng sừng sững.

Nó lớn gấp ba lần một con sói bình thường. Bộ lông màu đỏ sẫm như được nhuộm bằng máu. Hai mắt tỏa ra ánh sáng đỏ lạnh lẽo, còn quanh cơ thể là những luồng khí đen quấn quanh như sương mù.

Lang Vương Huyết Nguyệt.

Con quái vật chậm rãi ngẩng đầu khi cảm nhận được đoàn xe đang tiến đến.

Một tiếng tru dài vang vọng khắp mặt sông.

Ngay lập tức, hàng trăm con sói bên dưới đồng loạt quay đầu.

Từng cặp mắt xanh lục đồng loạt hướng về phía liên minh.

Chu Minh siết chặt cây gậy hợp kim.

Tần Liệt rút chiến đao khỏi vỏ.

Chu Dương và Vương Gia Bảo cảm thấy dòng điện trong lòng bàn tay bắt đầu rung lên.

Lý Tiểu Lan nắm chặt túi hạt giống bên hông.

Lâm An mở cửa xe và bước xuống.

Ánh sáng vàng lục từ Lĩnh Vực Sinh Mệnh lan ra dưới chân cô, phản chiếu trên mặt nước gợn sóng như những vòng tròn hy vọng đang mở rộng.

Cô nhìn thẳng vào Lang Vương Huyết Nguyệt trên đỉnh bể chứa.

Đôi mắt đỏ rực của con quái vật cũng khóa chặt lấy cô.

Giữa tiếng gió và tiếng tru của bầy thú, Lâm An chậm rãi rút trường đao.

“Giải cứu trạm xử lý nước.”

“Bắt đầu.”

Tiếng tru của Lang Vương Huyết Nguyệt vừa dứt, cả đàn sói biến dị đồng loạt lao về phía đoàn xe như một cơn lũ đen cuồn cuộn. Những chiếc móng vuốt sắc như dao cào xé mặt đường, bắn lên vô số tia lửa. Tuy nhiên, liên minh đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho kịch bản này. Hai xe bọc thép của Căn cứ Phòng thủ số 1 lập tức xoay tháp súng. Hàng loạt viên đạn cỡ lớn rít lên trong không khí, cắt thành những vệt sáng vàng rồi quét ngang mặt đất. Hơn chục con sói ở tuyến đầu bị xé nát ngay lập tức, nhưng số lượng phía sau vẫn tiếp tục tràn tới không ngừng.

Lâm An giơ trường đao lên cao. Lĩnh Vực Sinh Mệnh bùng nổ mạnh mẽ hơn mọi lần trước, ánh sáng vàng lục lan rộng như mặt hồ bị khuấy động. Mọi chiến binh trong phạm vi ảnh hưởng đều cảm thấy cơ thể nhẹ hơn, phản xạ nhanh hơn và dị năng lưu chuyển mạnh mẽ hơn rõ rệt. Chu Minh là người đầu tiên xông lên. Cây gậy hợp kim trong tay anh quét thành một vòng cung dữ dội, đập bay hai con sói đang nhảy bổ vào đội hình. Tần Liệt và đội Thiên Sơn nhanh chóng tạo thành tuyến cận chiến hình mũi nhọn, liên tục chém hạ những con thú biến dị tìm cách xuyên qua hỏa lực.

Chu Dương và Vương Gia Bảo đứng trên nóc xe chỉ huy. Từng tia điện xanh tím liên tiếp xé toạc không khí, đánh thẳng vào những mục tiêu nguy hiểm nhất. Mỗi khi một con sói đột biến cấp tinh anh xuất hiện, cả hai đều phối hợp cực kỳ ăn ý, dùng Lôi Châm Xuyên Kích làm tê liệt mục tiêu trước khi Lôi Cầu Bạo Phá kết thúc nó bằng một vụ nổ chói lòa. Những người lính chính quy chứng kiến cảnh ấy đều không giấu được sự kinh ngạc trước tốc độ trưởng thành của hai thiếu niên.

Lý Tiểu Lan gieo hàng loạt hạt giống biến dị xuống khu đất ẩm quanh trạm xử lý nước. Chỉ trong vài giây, dây leo bạc đã bùng phát như một cánh rừng sống. Chúng quấn lấy chân đàn sói, kéo những con vật hung hãn ngã nhào và tạo ra các hành lang an toàn để đội cứu hộ tiến lên. Hoàng Thu Hà, Vương Quốc Huy và Trần Mỹ Linh dẫn theo đội hậu cần và y tế tiến sát cổng chính, chuẩn bị tiếp nhận những người sống sót bên trong trạm.

Trong lúc trận chiến diễn ra quyết liệt dưới mặt đất, Lang Vương Huyết Nguyệt vẫn đứng trên đỉnh bể chứa nước, bất động như một vị vua đang quan sát chiến trường của mình. Bộ lông đỏ sẫm của nó tung bay trong gió, còn đôi mắt đỏ rực không rời khỏi Lâm An. Cuối cùng, khi nhận ra bầy đàn không thể phá vỡ đội hình của liên minh, nó ngẩng đầu tru lên một tiếng dài đến rợn người. Một làn khí đỏ đen lan ra từ cơ thể, bao phủ toàn bộ đàn sói. Những con thú biến dị ngay lập tức trở nên hung bạo hơn, cơ bắp phồng lên và tốc độ tăng vọt.

Bạch Tinh lập tức cảnh báo qua hệ thống liên lạc. Cô xác nhận Lang Vương đang sử dụng kỹ năng tăng cường bầy đàn, khiến sức chiến đấu của tất cả thuộc hạ tăng mạnh. Nếu không tiêu diệt thủ lĩnh, cuộc chiến sẽ kéo dài và gây tổn thất lớn.

Lâm An không chần chừ thêm. Cô đạp mạnh xuống mặt đất, thân hình hóa thành một vệt sáng vàng lục lao thẳng về phía bể chứa nước. Lang Vương Huyết Nguyệt gầm lên và nhảy xuống từ độ cao hàng chục mét. Cơ thể khổng lồ của nó đáp xuống mặt đất như một thiên thạch đỏ, tạo nên chấn động khiến mặt đường nứt toác. Chưa để bụi đất lắng xuống, con quái vật đã bổ nhào tới với tốc độ đáng sợ.

Móng vuốt đỏ sẫm quét ngang trước mặt Lâm An. Cô nghiêng người né tránh, đồng thời phản công bằng một nhát đao sắc bén vào vai trái của đối thủ. Lớp lông và da dày bị rạch ra, để lộ vết thương sâu. Tuy nhiên, khí đỏ đen quanh cơ thể Lang Vương nhanh chóng bao phủ vết cắt, tốc độ hồi phục không hề thua kém Thi Vương Dị Biến trước đó.

Chu Minh và Tần Liệt lập tức lao đến hỗ trợ. Một người đánh trực diện bằng sức mạnh áp đảo, người còn lại liên tục tung ra những đòn chém vào các vị trí yếu. Lang Vương xoay người như một cơn lốc máu. Cái đuôi dài quật mạnh, hất Chu Minh trượt lùi hơn mười mét. Tần Liệt kịp thời nhảy tránh, nhưng áo giáp trước ngực vẫn bị xé rách bởi luồng khí sắc bén.

Trên nóc xe, Chu Dương và Vương Gia Bảo dồn toàn bộ năng lượng vào một đòn hợp kích. Hai luồng điện hòa vào nhau, tạo thành cột sét xanh tím giáng xuống lưng Lang Vương. Con quái vật gầm lên đau đớn và khựng lại trong tích tắc. Ngay thời điểm ấy, Lý Tiểu Lan kích hoạt toàn bộ dây leo đang chờ sẵn dưới lòng đất. Hàng trăm bộ rễ bạc quấn chặt lấy bốn chân và cổ của Lang Vương, giữ nó đứng yên giữa trung tâm chiến trường.

Bạch Tinh phân tích nhanh dữ liệu chiến đấu và phát hiện lõi năng lượng của con quái vật nằm ở vùng ngực, hơi lệch về bên phải. Tuy nhiên, chỉ khi nó sử dụng toàn lực để phá bỏ trói buộc, vị trí ấy mới lộ ra rõ ràng.

Lâm An hít sâu một hơi. Cô cảm nhận rõ nhịp rung mạnh mẽ của Thế Giới Thụ trong Siêu Nông Trại. Nguồn năng lượng ấm áp từ thân cây cổ xưa chảy qua kinh mạch, hội tụ vào lưỡi đao trong tay cô. Ánh sáng vàng lục trở nên rực rỡ đến mức khiến tất cả những người có mặt đều phải nheo mắt.

Lang Vương Huyết Nguyệt gầm lên dữ dội và điên cuồng giật đứt từng sợi dây leo. Đúng như Bạch Tinh dự đoán, vùng ngực của nó mở rộng để giải phóng năng lượng. Một lõi đỏ sẫm đang đập mạnh hiện ra dưới lớp lông nhuốm máu.

“Ngay bây giờ!” Bạch Tinh dứt khoát thông báo.

Lâm An lao tới như một mũi tên ánh sáng. Cô vượt qua Chu Minh, lướt qua Tần Liệt và xuất hiện ngay trước mặt Lang Vương. Trong khoảnh khắc đối thủ vừa phá đứt sợi dây leo cuối cùng, trường đao của cô đã đâm thẳng vào lõi năng lượng.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong lồng ngực quái vật.

Ánh đỏ trong đôi mắt Lang Vương dao động dữ dội. Nó ngẩng đầu tru lên tiếng cuối cùng đầy phẫn nộ và không cam lòng. Sau đó, cơ thể khổng lồ run lên, mất đi toàn bộ sức mạnh và đổ sập xuống bên chân Lâm An.

Cùng lúc đó, những con sói còn lại đồng loạt khựng lại. Không còn thủ lĩnh chỉ huy, chúng nhanh chóng mất tinh thần chiến đấu. Một số bỏ chạy về phía rừng cây ven sông, số khác bị đội liên minh tiêu diệt ngay tại chỗ.

Tiếng súng dần ngừng lại.

Mặt nước bên cạnh trạm xử lý nước trở nên yên tĩnh hơn.

Cánh cổng thép nặng nề từ từ mở ra.

Hơn hai trăm người sống sót bước ra trong sự xúc động tột cùng. Nhiều người ôm chầm lấy nhau và bật khóc. Một kỹ sư lớn tuổi dẫn đầu đoàn người tiến đến trước mặt Lâm An. Ông cúi đầu thật sâu, giọng nói run run vì nghẹn ngào.

“Cảm ơn các vị. Các vị không chỉ cứu chúng tôi.”

“Các vị đã cứu cả thành phố này.”

Lâm An nhìn những con người đang đứng dưới ánh mặt trời phản chiếu trên mặt nước, trong lòng dâng lên cảm giác quen thuộc nhưng ngày càng mạnh mẽ. Mỗi lần cứu thêm một nhóm người, mỗi lần dựng lên một tiền đồn mới, cô đều cảm nhận rõ rằng tận thế không còn là một cơn lũ không thể ngăn cản.

Nó đang từng bước bị đẩy lùi.

Và hôm nay, dòng nước sạch cuối cùng của thành phố đã trở lại trong vòng tay của nhân loại.

Khi những người sống sót cuối cùng rời khỏi trạm xử lý nước, khu vực ven sông nhanh chóng biến thành một đại công trường đầy khẩn trương nhưng ngăn nắp. Các kỹ sư của trạm phối hợp cùng đội hậu cần của Hoàng Thu Hà kiểm tra từng bể lắng, từng hệ thống bơm và từng đường ống dẫn nước. Nhiều thiết bị đã hoạt động liên tục trong điều kiện quá tải suốt nhiều ngày, nhưng nhờ đội ngũ kỹ thuật vẫn kiên trì bám trụ, phần lớn hệ thống cốt lõi vẫn còn nguyên vẹn. Đối với liên minh, đây không chỉ là một cơ sở hạ tầng. Đây là trái tim của nguồn nước sạch, thứ tài nguyên có thể quyết định tuổi thọ của toàn bộ nền văn minh đang nhen nhóm hồi sinh.

Người kỹ sư lớn tuổi vừa cảm ơn Lâm An tự giới thiệu tên là Đỗ Văn Khải. Trước tận thế, ông là trưởng bộ phận vận hành của toàn bộ trạm. Sau khi hệ thống thành phố sụp đổ, ông cùng hơn hai trăm nhân viên và người nhà đã liều mạng duy trì hoạt động ở mức tối thiểu để giữ nguồn nước không bị nhiễm bẩn. Mỗi ngày, họ đều tin rằng chỉ cần còn nước sạch, thì vẫn còn hy vọng.

Đỗ Văn Khải mở bảng điều khiển trung tâm và trình bày tình trạng hiện tại của cơ sở. Nếu được cung cấp nhiên liệu, linh kiện thay thế và một khu vực an toàn để vận hành lâu dài, trạm có thể khôi phục công suất lên đến sáu mươi phần trăm chỉ trong vài ngày. Mức công suất này đủ để cung cấp nước sạch cho hàng nghìn người sống sót trên toàn thành phố.

Bạch Tinh kết nối với hệ thống điều khiển của trạm. Chỉ trong vài phút, cô đã tiếp quản toàn bộ dữ liệu vận hành, lập bản đồ mạng lưới đường ống và tối ưu quy trình lọc. Các thông số hiệu suất bắt đầu tăng đều trên màn hình. Tô Nhược Lan và Lưu Đức Thành cùng kiểm tra các khu vực quan trọng, nhanh chóng xác định những linh kiện cần thay thế trước tiên. Nhờ lượng vật tư khổng lồ vừa thu được ở khu công nghiệp phía đông, phần lớn nhu cầu sửa chữa đều có thể đáp ứng ngay.

Đến giữa trưa, công việc quan trọng nhất bắt đầu.

Tại quảng trường trung tâm của trạm xử lý nước, Lưu Đức Thành cùng đội kỹ thuật dựng nền móng cho Tháp Sinh Mệnh tiền đồn thứ hai. Kết cấu hợp kim sáng bạc được lắp ghép với tốc độ đáng kinh ngạc. Những kỹ sư mới được giải cứu nhìn quy trình xây dựng ấy bằng ánh mắt sửng sốt, như thể họ đang chứng kiến một công nghệ thuộc về tương lai.

Khi công trình hoàn tất, Lâm An đặt lõi năng lượng vào trung tâm tháp.

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ thân tháp phát sáng rực rỡ. Một cột sáng vàng lục vươn lên trời, phản chiếu xuống mặt sông như một dải ngân hà đang đổ xuống mặt nước. Những vòng sóng năng lượng lan tỏa ra bốn phương, quét qua từng bể chứa, từng đường ống và từng mét đất xung quanh.

Nước trong các bể lắng dần trở nên trong suốt hơn.

Không khí ẩm mốc mang theo mùi tanh của thú biến dị bị thay thế bởi cảm giác mát lành.

Những người kiệt sức sau nhiều ngày cố thủ đồng loạt cảm thấy cơ thể nhẹ hơn và tinh thần sáng suốt hơn.

Đỗ Văn Khải đứng lặng dưới ánh sáng của Tháp Sinh Mệnh. Ông đưa bàn tay run run chạm vào dòng nước đang chảy qua máng dẫn, rồi lặng lẽ lau đi giọt nước mắt ở khóe mắt. Suốt nhiều năm làm việc trong ngành cấp nước, ông chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó, chính nước sạch lại trở thành biểu tượng của hy vọng.

Bạch Tinh nhanh chóng cập nhật dữ liệu. Với việc tiếp quản thành công trạm xử lý nước, tiến độ hoàn thành giai đoạn đầu của nhiệm vụ Giành Lại Thành Phố tăng mạnh. Phạm vi Vùng Sinh Mệnh được mở rộng thêm một lần nữa. Quan trọng hơn, mạng lưới hậu cần của liên minh giờ đây đã sở hữu nguồn nước sạch ổn định, đủ để hỗ trợ sự phát triển quy mô lớn.

Đúng lúc ấy, giao diện hệ thống hiện lên trước mắt Lâm An.

【Tiền đồn thứ hai đã được thiết lập.】

【Trạm Xử Lý Nước phía tây đã trở thành lãnh thổ của Vùng Sinh Mệnh.】

【Tiến độ tiến hóa giai đoạn hai của Thế Giới Thụ tăng lên 68%.】

【Mở khóa kỹ năng mới: Mưa Sinh Mệnh.】

【Kỹ năng cho phép tạo mưa thanh lọc và hồi phục trên diện rộng.】

Lâm An nhìn dòng thông báo, cảm thấy nhịp tim mình tăng nhanh.

Một kỹ năng có thể bao phủ phạm vi lớn sẽ trở thành vũ khí chiến lược cực kỳ quan trọng. Nó không chỉ giúp chữa trị cho số đông, mà còn có thể biến những khu vực ô nhiễm nặng thành vùng đất có thể tái chiếm.

Ngay khi cô còn đang suy nghĩ, hệ thống liên lạc quân sự phát ra tín hiệu khẩn.

Đại tá Trần Quốc Phong xuất hiện trên màn hình. Gương mặt ông vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt nghiêm trọng hơn hẳn thường ngày.

“Chúng tôi vừa nhận được tín hiệu cầu cứu từ Bệnh viện Trung tâm.”

Căn phòng lập tức im lặng.

Lâm An và Bạch Tinh gần như đồng thời nhìn về bản đồ.

Bệnh viện Trung tâm.

Đó chính là vị trí của một trong ba thủ vệ đang bảo vệ Nguyên Thể Dị Biến.

Đại tá Trần Quốc Phong tiếp tục báo cáo. Một nhóm bác sĩ và nhà nghiên cứu vẫn còn cố thủ bên trong. Họ sở hữu lượng lớn thuốc men, thiết bị y tế và dữ liệu nghiên cứu về virus đột biến. Tuy nhiên, tín hiệu cho thấy bệnh viện đang bị một thực thể cực kỳ nguy hiểm chiếm giữ, và hệ thống phòng thủ của họ chỉ còn đủ duy trì thêm chưa đến hai mươi bốn giờ.

Tô Nhược Lan lập tức bước lên phía trước. Khi nghe đến các phòng thí nghiệm và dữ liệu nghiên cứu, đôi mắt cô sáng lên đầy quyết tâm. Nếu giải cứu thành công bệnh viện, liên minh sẽ có trong tay nền tảng khoa học và y học mạnh nhất còn tồn tại trong thành phố.

Bạch Tinh cập nhật hệ thống. Xác suất hoàn thành giai đoạn đầu của nhiệm vụ Giành Lại Thành Phố sẽ tăng mạnh nếu tiếp quản được Bệnh viện Trung tâm. Đồng thời, việc này cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ lần đầu tiên chạm trán một trong ba thủ vệ mạnh nhất của Nguyên Thể Dị Biến.

Lâm An nhìn ánh sáng vàng lục phản chiếu trên mặt nước. Chỉ trong vài ngày, họ đã giành lại kho hậu cần, trạm xử lý nước và thiết lập liên minh với lực lượng quân sự lớn nhất thành phố. Nhưng cô hiểu rõ rằng những chiến thắng vừa qua chỉ là bước khởi động.

Bệnh viện Trung tâm sẽ là trận chiến ở một cấp độ hoàn toàn khác.

Cô quay sang Đại tá Trần Quốc Phong trên màn hình.

“Chúng ta xuất phát ngay khi hoàn tất việc ổn định trạm xử lý nước.”

Đại tá Trần Quốc Phong gật đầu.

“Căn cứ số 1 sẽ điều động toàn bộ lực lượng tinh nhuệ.”

Tín hiệu kết thúc.

Lâm An ngẩng đầu nhìn bầu trời đang dần trong hơn dưới tác động của Tháp Sinh Mệnh. Những đám mây xám phản chiếu ánh sáng vàng lục như báo hiệu một cơn mưa mới sắp đến.

Không phải mưa của hủy diệt.

Mà là cơn mưa của sự sống.

Và tại Bệnh viện Trung tâm, nơi một trong ba thủ vệ đang lặng lẽ chờ đợi, chương tiếp theo của cuộc phản công đã bắt đầu mở ra.